Hẹn Kiếp Sau Gặp Lại Chàng

Chương 331



Tôi ngơ ngẩn.

Ninh Trác đang muốn tìm tôi?

A, đúng, hắn là đang tìm tôi, hắn muốn máu của tôi để hoàn thành thuật hồi hồn.

Tôi cẩn thận đề phòng Ninh Trác, còn chưa kịp trả lời, hắn lại đột nhiên vươn tay về phía tôi.

Bàn tay trắng nõn thon dài, khớp xương rõ ràng, hoàn mỹ phảng phất như một tác phẩm nghệ thuật.

“Đi theo ta.” Hắn lần nữa nói, thanh âm trầm thấp, phảng phất mang theo ma lực, “Ta cần ngươi.”

Tôi vừa định nói “Tôi không muốn theo người đi”, nhưng trong đầu,, đột nhiên trở nên một mảnh hỗn độn.

Nhìn Ninh Trác trước mắt, tôi không thể điều khiển suy nghĩ của mình chỉ ngây ngốc đưa tay mình theo hắn

Ninh Trác nhẹ nhàng không dùng sức,tôi đang không thể cử động, chợt nhẹ nhàng đứng dậy.

“Đi thôi.” Hắn nói nhỏ một câu, liền nắm tay tôi đi lên phía trước.

Lúc này tôi chỉ là như là như con rối cùng hắn dời đi.

Nhưng vào lúc này

“An Tố!”

Tôi nghe thấy một tiếng gầm.

Thanh âm kia quen thuộc như thế, tôi cả người run một cái, như giội gáo nước lạnh vào đầu, lập tức tỉnh táo lại.

Trong chốc lát, tôi thấy một luồn quỷ khí lạnh lùng xông tới

Lúc này, tôi mới phản ứng được, Tôi là đang bị Ninh Trác dẫn đi.

Tôi bất giác giật lùi, hất Ninh Trác ra, quay đầu chạy.

Thấy tôi đẩy ra, chạy thoát, Ninh Trác lập tức lạnh lùng, trùng xuống

Nhưng hắn cũng không hề tức giận.

“An Tố, ngươi là của ta, trốn không được.”

Hắn chỉ là nhìn tôi, nói nhỏ một câu. Trong chốc lát tôi thấy hắn chỉ còn là những mảnh vỡ vụn vặt, rồi biến mất.

“A!”

Tôi kêu thảm một tiếng, cả người bỗng nhiên ngồi dậy.

Mở mắt ra, tôi nhìn thấy trước mắt là bậc thang, gần trong gang tấc Tiết Xán mặt trắng bệch, Hồng Hà lo lắng ngồi bên

Tôi sững sờ trọn vẹn ba giây đồng hồ, mới phản ứng được.

Vừa rồi tôi, chẳng lẽ là đang nằm mơ?

Tôi vậy mà mơ thấy Ninh Trác hay sao?

“Tố Tố! Cậu rốt cục đã tỉnh lại!” Hồng Hà ở bên ngạc nhiên kêu khóc, “Tiết Xán nhàn nhạt nói: Em có biết chỉ một chút thôi là đã bị câu dẫn mất hồn phách không?’’

“Cái gì? Câu đi hồn phách?” Tôi sắc mặt biến hóa, vừa định hỏi chuyện gì xảy ra, lại đột nhiên bị một cỗ linh lực bá đạo, hung hăng ôm vào trong ngực.

Băng lãnh ôm ấp,mang theo khí lạnh quen thuộc vào lòng.

“Tiết Xán?” Ta sửng sốt một chút, liền phát hiện Tiết Xán đang ôm chặt ta có phần run rẩy.

“Đáng chết.” Tiết Xán bên tai tôi thấp giọng nói, ” vừa rồi kém một chút, Ninh Trác đã lấy mất hồn em rồi biết không?!”

“Chuyện này rốt cuộc là như thế nào?” Tôi trong vòng tay Tiết Xán ngẩng đầu, hốt hoảng hỏi.

“Vừa rồi, Quỷ hồn của Ninh Trác tới.” Tiết Xán nhìn tôi, “Hắn thừa dịp ta không có ở đây, tiến vào giấc mơ của em, định đem hồn phách của em mang đi. May mắn ta kịp thời chạy đến.”

Cái gì?

Ninh Trác đến?

Cho nên nói tôi vừa rồi nhìn thấy, không phải cái gì mộng, mà là thật Ninh Trác?

Tôi bị dọa toát mồ hôi lạnh.

Nhưng tôi lại đột nhiên nghĩ đến cái gì, hỏi: “Nhưng Ninh Trác muốn không phải máu của em sao? Câu đi em hồn phách làm gì?”

“Liên quan tới điểm này, ta cũng không rõ ràng lắm.” Tết Xán nhẹ giọng suy đoán nói, ” khả năng hắn là muốn dùng hồn phách của em uy hiếp, để chúng ta giao ra thân thể của em.”

Dứt lời, Tiết Xán đột nhiên lại nắm cằm của tôi, nhìn chằm chằm vào mặt tôi, một mặt nghiêm túc, “An Tố, em nhất định phải cẩn thận, ta suy đoán người Ninh gia đã không đợi được nữa, bọn hắn nhất định sẽ nghĩ cách, mau chóng lấy được máu của em.”

Tôi thân thể cứng đờ, chỉ là lặng lặng gật đầu.

Lúc này, sau Lưng Tiết Xán, truyền đến bước chân dồn dập

Tôi ngẩng đầu nhìn thấy là Ninh Uyển Uyển.

Chỉ thấy y phục của cô ta có chút không ngay ngắn, từ trên thang lầu chạy xuống, vừa nhìn thấy tôi, liền hai mắt đẫm lệ bàng bạc, khóc nức nở nói: “Thật xin lỗi An Tố ta thật không biết... Ca ca vậy mà đến... CA ca vậy mà đến nơi này...”

Ninh Uyển Uyển, tôi căn bản không nghe lọt tai lời này của cô ta, tôi chỉ là cúi đầu, nhìn về phía cô ta, cổ áo có một bên vẫn chưa buông ra.

Trong cổ áo, chiếc cổ trắng ngần của cô ta, có mấy dấu hôn màu đỏ

Biết sự chú ý của tôi, đôi mắt đẹp của Ninh Uyển Uyển bên trong hiện lên một chút hoảng hốt, tranh thủ thời gian giật giật cổ áo, che khuất vết tích.

“Cái kia...” Ninh Uyển Uyển chặn lại nói, ánh mắt lấp lóe, “An Tố, ngươi không nên hiểu lầm, đây chỉ là vết muỗi cắn...”

Đối với Ninh Uyển Uyển cái này gọi là dấu đầu hở đuôi, tôi cười lạnh

Bất luận cái kính viễn vọng kia cho tôi nhìn thấy cái gì nhưng có một việc tôi đặc biệt xác định.

Đó chính là, Ninh Uyển Uyển cô ta là cố ý để tôi nhìn thấy những dấu hôn này.

Con muỗi cắn?

Lời nói dối vụng về này, nàng ta cố tình muốn tôi suy nghĩ nhiều hơn sao?

Tôi không nhìn Ninh Uyển Uyển nưa, chỉ là nhìn về phía Tiết Xán muốn mở miệng hỏi chuyện vừa rồi.

Nhưng lời nói đến bên miệng, tôi đột nhiên lại không biết nói thế nào.

Chẳng lẽ ta lại hỏi Tiết Xán cùng Ninh Uyển Uyển đã làm chuyện kia sao?

Lại còn Hồng Hà ở đây, ta không tiện hỏi..

Quên đi thôi, vẫn là chờ trở về rồi nói sau.

“An Tố, em cùng các bạn học về trong phòng khách.” Lúc này, Tiết xán thấp giọng nói, ” An Tiểu Hi hồn phi phách tán, nhà này đã được giải khỏi lời nguyện huyết thống, ta đi xem tình hình một chút.

Tôi gật gật đầu.

Tiết Xán rất nhanh hướng đi ra cửa, Ninh Uyển Uyển không nói gì, nhưng cũng đứng lên đi cùng..

Nhìn hai người cùng nhau đi, trong lòng tôi lại có chút cảm giác khó chịu.

Tôi hất đầu một cái, để cho mình không muốn lại đoán mò, việc cấp bách bây giờ, vẫn là rời đi căn biệt thự này.

Nghĩ như vậy tôi để cho Hồng Hà dìu vào phòng khách.

Vừa đến trong phòng khách, tôi đã nhìn thấy Phương Tình cả người suy yếu nằm trên ghế sa lon, trên bụng quấn băng trắng, băng vải bên trên đều là vết máu.

“Phương Tình!” Tôi bị dọa sợ, vội hỏi ” Có chuyện gì đấy?”

“Vừa rồi ngươi hôn mê sau không bao lâu, Phương Tình ở đây cũng xảy ra chuyện.” Hồng Hà nói khẽ.

“Là An Tiểu Hi a?” Tôi kinh ngạc, “Không đúng! An Tiểu Hi rõ ràng đi cùng với tôi, mà cô ta đã hồn phi phách tán!”

Hồng Hà lắc đầu, “Không phải An Tiểu Hi, là Trương Hạo.”

Trương Hạo?

Tôi thực sự sửng sốt.

Tôi cũng là lúc này mới phát hiện, Trương Hạo nằm trên một cái ghế sa lon khác, hai mắt nhắm nghiền, cái trán chảy ra vết máu, tựa như là bị người đánh ngất xỉu.

“Đây rốt cuộc chuyện gì xảy ra?” Tôi kinh người nói.

“Sau khi mọi người đi, Trương Hạo ngay từ đầu bảo tớ cùng Phương Tình gọt táo, nhưng đột nhiên...” Hồng Hà run giọng nói, ” hắn liền hướng phía Phương Tình đâm tới. Tớ sợ quá, nhưng ngăn cản không được hắn. Cuối cùng Tiết Xán đột nhiên xuất hiện, đánh Trương Hạo ngất xỉu, nhưng Phương Tình vẫn bị thương.”

“Mọi chuyện đã qua rồi, Hồng Hà, đừng sợ.” Tôi nắm chặt tay Hồng Hà, tiếp tục hỏi, “Nhưng Trương Hạo hắn có nói hắn tại sao phải tổn thương Phương Tình không?”