Hẹn Đẹp Như Mơ

Chương 19



Buổi sáng lúc tỉnh dậy, mới biết là có mưa tuyết nhỏ.

Bông tuyết vừa nhẹ vừa mềm, rơi xuống đất, bên ngoài cửa sổ tất cả đều trở nên ướt át. Hai cây hoa mai đã nở hoa, hương thơm lạnh lẽo âm thầm ngấm vào trong tim

Cô đứng một lúc bên cửa sổ, Nguyễn Chính Đông không biết đã xuống dưới lầu từ lúc nào, trên cửa sổ kính có hình bóng lờ mờ của anh, cô không quay đầu lại, anh mỉm cười trong tấm kính, sau đó nói với cô: "Hai cây hoa mai đó cũng đã mấy chục năm rồi, một cây là mai Hinh Khẩu, một cây là mai Đàn Hương."

Căn nhà cổ, đâu đâu cũng có vết tính của thời gian trước đây, trên tường ở phòng khách còn trang hoàng một bức hành thư tinh xảo, viết là " Mai hoa hương tự khổ hàn lại", nét bút mạnh mẽ phóng khoáng, mặc dù không có đề tên, Giai Kỳ lại càng không hiểu gì về thư pháp, nhưng vẫn nhận ra đó là bút tích của ai."

"Lúc nhỏ luyện chữ, luyện đến mức thê thảm, vừa mới nghỉ hè đã phải ở nhà viết chữ." Nguyễn Chính Đông nói với cô, "Lúc đó làm gì có thể tĩnh nổi tâm để luyện chữ chứ? Cả ngày chỉ nghĩ đến việc trốn ra ngoài chơi. Đến tận lúc ra nước ngoài, bị mẹ anh ép buôc mỗi tuần viết về nhà một bức thư, kết quả là trên bức hồi thư cha anh gủi cho anh, câu đầu tiên trong thư là phê bình chữ của anh xấu."

Thật ra anh viết chữ rất đẹp, Giai Kỳ đã từng thấy anh viết chữ khải nhỏ, nét chữ mạnh mẽ giống như chữ của ông nội anh, mạnh mẽ rắn rỏi, vừa nhìn đã biết là dùng sức, rất có cương nghị..

Giai Kỳ nói: "Lúc nhỏ em rất thích môn thư pháp, lúc đó thường dùng giấy báo cũ luyện viết chữ, mua mấy tờ giấy Tuyên Thành, phải cẩn thận tỷ mỉ kẻ thành ô vuông, chuẩn bị mất cả nửa ngày, mới dám viết lên trên."

Nguyễn Chính Đông nói: "Có một khoảng thời gian anh thường nghĩ, muốn biết hồi nhỏ em thế nào."

Giai Kỳ hỏi: "Tại sao?"

Anh lại cười cười: "Anh cũng không biết tại sao nữa——Nhưng luôn cảm thây biết quá ít chuyện của em, muốn biết nhiều hơn một chút. Muốn biết em lúc nhỏ, như thế nào, sống có tốt hay không. 20 năm đó, lúc em vui, anh không hề biết, lúc em đau lòng, anh cũng không biết, cho nên luôn cảm thấy nuối tiếc."

Giai Kỳ chầm chậm đưa tay ra, nắm lấy tay anh nói: "Lúc nhỏ thật sự em cũng giống như những đứa trẻ khác thôi, có lúc cũng nghịch ngợm không hiểu chuyện, làm cho cha em đau đầu."

Anh cười: "Thật không thể nhìn ra được em cũng có thể nghịch ngợm phá phách đấy."

Giai Kỳ nói: "Trẻ con mà, đường nhiên có những lúc không hiểu chuyện. Nghỉ hè, cha phải đi làm, cả ngày chỉ có em một mình ở nhà, mấy ngày đầu làm hết xong bài tập, liền nghĩ đến chơi nhảy dây với mấy đứa trẻ nhà bên cạnh. Có hôm chơi lâu quá, kết quả là quên mất về nhà đóng bếp lò. Đợi đến tối cha về, than trong bếp lò đã thành tro hết. Anh chưa từng dùng bếp lò anh không biết, đốt lại bếp lò mất 2 tiếng đồng hồ. Mắt nhìn trời tối dần, còn không thể nấu cớm. Trong lòng em sợ hãi, kết quả khi cha về cũng không hề trách em một câu nào, ngược lại còn đưa em ra ngoài ăn há cảo."

Góc ngoặt chỗ đầu cầu ở thị trấn nhỏ có một quán ăn nhỏ, Giai Kỳ nhớ mình được cha đưa đi ăn há cảo. Buổi tối mùa đông, con đường nhỏ lát đá trơn ướt sườn sượt, một cửa hàng bên cạnh chiếu ra ánh đèn vàng vọt, một bên là dòng sông nhỏ nước chảy im ắng, dưới bến tàu có người về muộn đang buộc dây thừng của chiếc thuyền tre, trong bóng tối đã chào hỏi cha từ xa: "Ông Vưu, ăn cơm chưa?"

Cha lịch sự trả lời: "Vẫn chưa."

Cô bị rớt lại phía sau cha rất xa, cúi thấp đầu lo sợ không yên, mặc dù cha không trách mắng, nhưng biết rằng mình đã làm sai, nghe thấy tiếng bước chân ủ rũ của chiếc dép cao su của bản thân mình bước trên con đường đá, cha quay đầu lại, đưa tay ra từ xa.

Ngón tay cha thon dài mềm mại, cô không biết tay của mẹ như thế nào, nhưng tay của cha luôn luôn ấm áp như vậy, làm cho người ta cảm thấy an tâm.

Nguyễn Chính Đông chăm chú nghe cô kể, nghe đến tận cuối cùng, anh vẫn cứ nắm tay cô. Ngón tay anh hơi lạnh, bởi vì do truyền, mặc dù không quay lại bệnh viện, nhưng y tá ở một căn phòng dưới lầu, hơn nữa bác sỹ hàng ngày đều đến đúng giờ, mỗi buổi sáng đều phải truyền. Rất nhiều loại thuốc, từng túi rồi lại từng túi thường phải truyền đến hết cả nửa ngày.

Giai Kỳ để vào lòng bàn tay anh một tấm lót làm ấm, nhưng ngay cả khủyu tay anh cũng vẫn lạnh, truyền xong còn phải uống hết hộp thuốc này đến hộp thuốc khác, lúc uống thuốc anh còn cười, nói: "Nhiều loại như vậy, không biết bảo hiểm y tế có thanh toán không nhỉ."

Anh nói là giữ lời, hàng ngày truyền xong đều cùng cô xem rất nhiều phim điện ảnh cũ

Đều là những phim nghệ thuật của Hồng Kông sản xuất, mặc dù tầm thường nhàm chán nhưng họ vẫn rất vui vẻ, chiếc ghế sô pha kiểu cũ vừa rộng vừa dài, hai người nằm trong đó, cô ăn khoai khô răng rắc răng rắc, trà Đô Vân Mao Tiêm hương thơm thanh mát. Cô cầm miếng khoai khô lên ăn cùng socola thậm chí là cùng bánh quy bơ, Nguyễn Chính Đông nói cô từ trước đến nay chỉ biết tàn phá thiên nhiên thôi.

Cô không chịu: "Khoai khô uống kèm trà xanh là ngon nhất, không tin anh thử xem."

Vừa nói dứt miệng liền lập tức hối hận, bởi vì anh không được uống trà, càng không được ăn khoai khô, thế là liền nâng cốc nước ép kiwi mà cô Lý đã giúp anh chuẩn bị lên đưa cho anh: "Cái này cũng ngon mà."

Anh kề sát vào tay cô uống hai ngụm, chau mày nói "Chua."

Giai Kỳ không thèm để ý đến anh: "Anh đừng có mà lại lừa em hôn anh."

Anh mỉm cười kề sát cô, không hề có ý tốt: "Sao em lại biết anh muốn hôn em hả?"

Giai Kỳ sững sờ một lúc, bỗng nhiễn quay mặt đi, nói: "Xem phim đi."

Hôm nay xem" Thành phố lớn chuyện nhỏ", Lý Minh và Vương Phi đóng vai chính.

Chia tay, ngẫu nhiên gặp lại, trai thanh gái tú, bức tranh đẹp đẽ, âm nhạc hay, bởi vì yêu nhau cho nên không rời xa nhau, tìm kiếm, trong thành phố rộng lớn như vậy, khó khăn hồi tưởng lại. Cho dù tình tiết hơi non, nhưng kết thúc lại ngọt ngào như thế.

Từng chùm từng chùm pháo hóa nở ra trên bầu trời Thượng Hải, dường nhừ hàng ngàn viên ngọc lưu ly rực rỡ phá vỡ tấm lụa đêm đen trơn bóng, mỗi bông đều rực rỡ sáng đẹp đến mức không ngờ, thành phố đó phồn hoa đến mức trần tục, nhưng những đôi tình nhân bình thường hơn nữa, cũng có thể có được một sự tác thành.

Giai Kỳ thích bộ phim này: "Cho dù nội dung nhàm chán, chỉ cần kết thúc đẹp, sẽ là một câu chuyện đẹp."

Nguyễn Chính Đông nói: "So với "Sleepless un Seattle" thì còn kém xa."

Cô thừa nhận hai bộ phim cách nhau rất xa, nhưng vẫn cố chấp: "Em thích bộ phim này, anh xem, đứng trên tòa nhà Kim Mậu xem pháo hoa, ánh sáng chiếu vào khuôn mặt hai người, làm cho người ta cảm thấy thật sự là vĩnh cửu theo thời gian, trọn đời trọn kiếp."

Anh không cho là như vậy: "Pháo hoa trong chốc lát sẽ không còn nữa, làm sao có thể coi như trọn đời trọn kiếp chứ?"

Giai Kỳ nói: "Đẹp như thế, khiến cho người ta mãi mãi không thể quên, trọn đời trọn kiếp cũng không thể quên, sao lại không là vĩnh cửu theo thời gian được chứ?"

Anh mỉm cười, không nói gì, chỉ sờ sờ tóc cô.

Cuối cùng, anh nói: "Giai Kỳ, chúng ta đính hôn đi."

"Nếu có thể, anh muốn lấy em làm vợ. Trước đây có người đã từng nói với anh, một người đàn ông thể hiện tấm lòng thành lớn nhất đối với một người phụ nữ, đó chính là cầu hôn. Anh rất muốn lấy em, nhưng anh lo lắng về tương lại. Cho nên chúng ta đính hôn nhé, cho dù không phải là kết hôn chính thức, anh muốn cho tất cả mọi người đều biết, anh muốn lấy em, nếu có thể, sau này anh muốn em làm vợ anh.

Trong phim Mạnh lão tiên sinh đang mời bác sỹ Châu nghe một bài hát của Giao Điệp.

Âm thanh từ chiếc máy hát, đem theo tiếng xào xạc của thời gian, giọng hát ngọt ngào dường như xuyên qua cả thời gian và không gian.

Rất nhiều người dùng cả đời để tưởng nhớ một tình yêu.

Trong phim không hề nói, tại sao lại chia xa, khung cảnh phù phiếm mà mộng ảo, ký ức ố vàng, những quãng tình yêu rời rạc chỉ làm cho người ta thổn thức, còn đến tận cuối cùng của sinh mệnh, ông cũng không đợi được người mà ông muốn đợi.

Nguyễn Chính Đông mỉm cười: "Em xem, em không được như ông ta đó, đợi đến lúc 80 tuổi mà vẫn còn để vuột mất người đó."

Giai Kỳ cảm thấy xót xa trong lòng, cuối cùng nói: "Cũng không có nhẫn kim cương."

Dường như anh hiểu ra vấn đề: "Hóa ra vì cái đó mà buồn bực không vui hả? Sớm biết như thế anh sẽ đi mua một cái nhẫn kim cương thật lớn thật lớn rồi."

Anh đưa tay ra, giữa những ngón tay cầm một chiếc nhẫn tinh xảo, kéo tay cô giúp cô đeo vào, chiếc nhẫn chặm khắc tinh vi, hơi bị mòn, có thể thấy là một đồ vật cũ đã có nhiều năm. Chiếc nhẫn vừa đúng rơi vào ngón áp út của cô, không to không nhỏ, vừa vặn.

"Nhẫn của bà nội anh. Nghe nói là di vật của bà nội để lại, bà luôn đeo nó, năm đó lúc bà bỏ nhà ra đi đến Diễn An, không đem theo cái gì, chỉ đem chiếc nhẫn này đi." Anh vuốt nhè nhẹ ngón tay Giai Kỳ, "Ông nội mất chưa đầy hai năm, bà cũng ra đi. Trước khi lâm chung trao cái này cho anh, anh thật sự hy vọng bà còn sống, bà nhất định sẽ nói anh không chọn nhầm người."

Giai Kỳ đã nhìn thấy mấy bức ảnh đen trắng to to bé bé ở trên bếp lò, môi đỏ tóc xanh, đôi mắt xinh đẹp như vậy. Cũng có rất nhiều bức ảnh sau khi giải phóng, chụp cùng gia định hoặc bạn bè, mặc bộ quân phục màu xám, cắt tóc ngắn đến mang tai, đó là cách ăn mặc giản dị nhất thời đó, nhưng đôi mắt sáng hàm răng trắng, dường như thời gian vĩnh viễn dừng lại. Cũng có mấy bức ảnh chụp chung ở những năm cuối đời, hai người già đầu tóc đều đã bạc phơ, ngồi cạnh nhau trên chiếc ghế mây, an nhàn thảnh thơi. Đằng sau lưng là cây lê đang nở hoa trăng muốt, màu xuân đẹp đẽ rộng lớn như biển cả.

Giai Kỳ cảm thấy hiếu kỳ: "Họ thật sự chưa từng cãi nhau bao giờ."

Nguyễn Chính Đông cười lớn: "Trên thế giới này làm gì có đôi vợ chồng nào mà không cãi nhau chứ, tính khí của bà nội anh, đó mới gọi là lợi hại, hai người giận nhau, ai cũng không thèm để ý đến ai, cho nên họ luôn cho Tây Tử đi gọi bà nội anh xuống ăn cớm, nếu bà nội chịu ăn cơm cùng ông nội, trận cãi nhau đó coi như là đã xong."

Là thật sự rất yêu rất yêu, cho nên mới có thể như vậy.

Đếm 10 năm không rời xa, cho dù là năm tháng khó khăn nhất, cũng vẫn nắm chặt tay, cùng nhau đến đầu bạc răng long.

Một trong những bức ảnh cũ mà Giai Kỳ thích nhất, ảnh nửa người, đôi mắt như chấm sơn, ngồi ngay thẳng, ánh mắt trong veo, xuyên qua ống kính dường như có thể cảm nhận được cảm giác thanh tú đó. Thiếu nữ 16 tuổi gia thế ưu tú, mái tóc bóng mượt đem thẫm, mặc âu phục, không chút lo lắng phiền muộn, vẻ đẹp nhã nhặn trầm tĩnh của con nhà quyền quý thời xưa, không có một chút nào khiến người ta nghĩ đến phong ba bão táp ở nửa phần đời phía sau.

Cô nói: "Bà nội nhất định sẽ rất thất vọng, anh chọn đi chọn lại, kết quả cuối cùng chọn phải em, vừa không xinh đẹp, lại không thông minh, nhiều lúc lại ngốc nghếch. So với bà ấy hồi còn trẻ, kém quá xa rồi."

"Anh thích em như thế đấy, có cách nào đâu chứ."

Cuối cùng cô cười một lát.

"Ấy, cuối cùng cũng cười rồi, khó thật đấy. Sớm biết thế này đã mua một chiếc nhẫn kim cương lớn, chắc sẽ cười rực rỡ hơn cũng nên."

"Đồ dẻo mỏ."

Anh trách móc: "Hôm nay em vẫn chưa hôn anh, sao biết lưỡi anh dẻo hả?"

Cô dịu dàng ngẩng mặt lên hôn anh.

Rất lâu sau, cô bỗng nhiên nhớ ra: "Giáp Cốt Văn đâu? Hôm nay sao không nhìn thấy nó?"

"Nhốt vào rồi."

Cô cười: "Anh nhốt nó vào làm gì hả?"

"Biết rồi còn cố tình hỏi."

Anh không buông tay, tiếp tục hôn, cô đẩy anh ra: "Điện thoại reo kìa."

Anh quả thực nản lòng: "Coi như không nghe thấy có được không?"

Lề mà lề mề cuối cùng vẫn đi nghe điện thoại, một lúc sau đi lại nói với cô: "Ngày mai Tây Tử đến Thượng Hải." Ngừng lại một lúc: "Hòa Bình ngày mai cũng đến."

Một lúc sau, anh mới nói: "Hay là em dừng gặp bọn họ."

Giai Kỳ sững sờ một lúc, nhưng lắc đầu nói: "Không sao, dù gì sớm muộn mọi người cũng phải gặp mặt."

Anh nói: "Cũng tốt."

Ngày hôm sau, Giai Kỳ dậy rất sớm, đánh răng rửa mặt xong lại quay lên giường đờ đẫn lúc lâu, kết quả là Nguyễn Chính Đông gõ cửa đi vào: "Sao vẫn chưa dậy hả?"

Cô vội vàng kéo chăn vào: "Em vẫn chưa thay quần áo."

Lại khiến anh nằm luôn vào đó, thật ra cô mặc một bộ quần áo ngủ kín mít, có hình gấu Teddy nhỏ, giống như một đứa trẻ.

Cô quả thật không có ý định mặc quần áo như thế nào, bởi vì đi quá vội vàng nên không đem theo hành lý gì cả, lúc đến mới sắm thêm vài bộ. Còn ở Thượng Hải đã nhiều năm nay nhà họ Nguyễn có thợ may vá riêng, đó cũng là lần đầu tiên Giai Kỳ đặt may quần áo, lấy số đo trong mấy ngày lần lượt được đưa đến, chỉ có mấy bộ quần áo ở nhà, kiểu dáng đơn giản mà chất liệu thoải mái, Giai Kỳ cảm thấy rất dễ chịu

Nguyễn Chính Đông đi lại mở cửa tủ quần áo, ngó vào trong nhìn hai cái, nói: "Em có phải là phụ nữ không hả, không có một bộ quần áo kiểu cách nào cả."

Giai kỳ nói: "Em không phải mỹ nhân, không cần mặc giống như là Thành Chỉ."

Anh nhất thời bực mình: "Đồ tiểu quỷ, đồ hay ghen, chỉ thích lật lại chuyện cũ thôi."

Cô đáp trả: "Đồ lăng nhăng, đồ củ cải, làm sai còn không muốn người ta nói."

Anh đi lại ấn cô xuống hôn, Giai Kỳ cảm thấy không thở được, liền lấy tay đẩy anh ra, nhưng càng đẩy ra lại càng chặt hơn, hai người bắt đầu thở nặng nề hơn, tay của anh không ngoan ngoang, luồn vào dưới chăn, Giai Kỳ chỉ cảm thấy lòng bàn tay anh nóng khủng khiếp, hơi thở nóng nóng của ảnh phả vào gáy cô, ngứa ngứa, tay anh đã giống như một chú cá, trườn vào bên trong ống tay áo rộng thùng thình của cô, thuận theo khuỷu tay cô đi xuống dưới, Giai kỳ hoảng loạn, chỉ cảm thấy bại trận hoàn toàn, nhất thời hoảng hốt, liều mạng đá anh một cái, đúng lúc đá trúng phải anh, anh rên lên một tiếng, cuối cùng tránh sang một bên, cúi gằm xuống đau đớn.

Giai Kỳ biết rằng mình đã đá mạnh, hoảng hốt đến mức vội vàng trồm dậy: "Không sao chứ?"

Anh vẫn không nói gì, Giai Kỳ hoảng hốt: "Đá trúng chỗ nào thế?"

Một lúc lâu sau anh mới nghiến răng buông ra một câu: "Không sao."

Giai Kỳ vô cùng áy náy, trước đây đùa nghịch cùng bạn cùng phòng, lúc cấp bách cô cũng đã đá nhầm người khác, làm cho chân của Quyên Tử thâm một vệt lớn, mấy ngày sau mới hết, từ đó Quyên Tử luôn đùa rằng cô sinh năm con lừa.

Có thể thấy rằng đã đá quá mạnh, Giai Kỳ nói: "Em xem nào, đá vào đâu thế."

Bỗng chốc anh mặt đỏ tía tai, đẩy tay ra chạy mất, bỏ Giai Kỳ lại ở đó. Đó là lần thứ 2 Giai Kỳ thấy anh đỏ mặt, đột nhiên tỉnh ngộ ra, hai má bỗng chốc nóng như lửa đốt, đôi chân trần đứng trên mặt đất, sàn nhà gỗ tếch đen bóng sáng lên, ngấm lên chân vừa lạnh vừa buốt, thật sự muốn đào một cái lỗ rồi chui xuống đó trốn.

Một lúc sau xuống lầu lại thấy Nguyễn Chính Đông, vẫn cảm thấy lúng túng, ngại không dám nói chuyện với anh, cho đến tận lúc Giang Tây đến.

Giang Tây vẫn xinh đẹp như thế, vui vẻ ôm lấy Giai Kỳ: "Tôi nói với chủ nhiệm rằng nếu không cho tôi nghỉ phép, tôi sẽ kiện ông ấy, ông ấy mới cho tôi được nghỉ phép năm. Vừa đúng lúc Hòa Bình đi công tắc, nên tôi kéo anh ấy đi cùng." Lập tức để ý thấy chiếc nhẫn trên tay cô: "Á......chiếc nhẫn này.........."Kéo tay Giai Kỳ, quay đầu lại cười: "Anh, anh cũng quá đáng thật đấy, việc lớn như thế, cũng không nói với bọn em một tiếng."

Nguyễn Chính Đông chỉ cười: "Chẳng lẽ lại mời tất cả bạn bè người thân đến thông báo cho toàn thiên hạ hả?"

"Đương nhiên rồi," Giang Tây cười láu cá: "Không cần thông báo cho toàn thiên hạ, mời tất cả bạn bè người thân ở Thượng Hải, đặc biết là mấy người bạn gái cũ của anh đến tụ tập một lát, như thế là được rồi."

Nguyễn Chính Đông lườm mắt, đôi mắt đan phượng lại càng trở nên nghiêm nghị tuấn tú hơn, Giang Tây vốn dĩ không sợ anh, tính trẻ con làm mặt hề với anh.

Mạnh Hòa Bĩnh vẫn cứ đứng ở đó, Giai Kỳ cảm thấy rất khó có thể mỉm cười, nhưng rất nỗ lực mỉm cười: "Uống trà nhé? Hay là cà phê?"

Anh nói: "Cảm ơn, không cần."

Giang Tây nói: "Cô đùng để ý đến anh ấy, con người anh ấy hơi cổ quái, chỉ uống nước lọc, giống như là Tưởng Giới Thạch ấy."

Giai Kỳ ngừng lại một lúc, nói: "Em đi rót trà."

Nguyễn Chính Đông nói: "Bảo cô Lý đi làm ấy, hơn nữa Tây Tử và Hòa Bình cũng không phải là người ngoài."

Giai Kỳ vẫn xuống nhà bếp giúp cô Lý pha trà, cô Lý nói: "Tây Tử thích nhất là trà chanh mật ong." Thế là cô giúp cắt chanh, chanh rất tươi, vừa cắt xuống nước liền bắn ra, bắn đùng vào mắt, nhất thời cay hết cả mắt, không mở ra được. Cô Lý á lên một tiếng, vội vàng lấy khắn sạch đưa cho cô, cô giữ mắt, cười nói: "Thật là vô dụng quá, chuyện nhỏ như vậy mà cũng không làm nổi."

Cô Lý nói: "Cái này bắn vào mắt là đau nhất đó."

Là rất đau, làm cho người ta không kìm được nước mắt.

Nâng chiếc khay trà lên phòng khách, mắt đỏ đỏ giống như một con thỏ, Nguyễn Chính Đông lập tức nhìn thấy: "Sao thế?"

Cô không kìm được lại dụi một lát: "Nước chanh bắn vào mắt."

Anh nói: "Đã bảo em là đừng làm, em lại cứ thích trổ tài cơ."

Giang Tây đúng bên cạnh nói thêm vào: "Thổi thổi đi, anh, mau giúp Giai Kỳ thổi cho đỡ đau, thật đấy."

Nguyễn Chính Đông làm ra vẻ muốn đánh cho Giang Tây một cái, cô liền thu lại trốn vào sau Mạnh Hòa Bình, chỉ cười hì hì.

Bởi vì thêm hai người, căn nhà rộng lớn dường như trong chốc lát náo nhiệt hẳn lên. Ngay cả cô Lý cũng vô cùng vui vẻ, vội vàng chuận bị bữa tối, Giai Kỳ ở dưới bếp giúp cô Lý, Giang Tây đứng ở cửa bếp thò đầu vào: "Cần cháu giúp đỡ không?" Cô Lý cầu trời lạy phật: "Giang Tây cháu đừng có vào mà làm loạn thêm, ra chơi cùng Mạnh Hòa Bình đi."

Giang Tây vẫn cứ vào phòng bếp: "Anh ấy đang đánh cờ cùng anh cháu, hai người đó, hễ đánh cờ, là không để ý đến ai nữa."

Giai kỳ cũng không để cho cô ấy động tay vào, Giang Tây cười: "Lần này tôi quả thật từ chủ thành khách rồi." Nói làm cho Giai Kỳ cảm thấy hơi ngại, do đó làm bộ giả vờ cho cô giúp mình nhặt rau, Giang Tây làm xong dường như cảm thấy mình dư sức, lại giúp bóc hạt sen, nhìn Giai Kỳ thái rau, nhất thời dường như sùng bái: "Trời ơi, động tác của cô chuyên nghiệp giống như là cô Lý vậy."

Cô Lý vẻ mặt tươi cười hớn hở, nói: "Tôi sắp thất nghiệp rồi, Đông Tử chỉ thích ăn thức ăn Giai Kỳ nấu thôi."

Giang Tây nói: "Cháu vẫn chưa được ăn nè, số anh trai cháu thật tốt."

Giai Kỳ cười cười, bỗng nhiên Giang Tây than thở: "Thật ra nhiều năm này, lúc nhỏ ấy, cũng luông ngưỡng mộ nhưng gia đình khác, cả nhà ở trong bếp cười cười nói nói, làm một bữa cơm, đó mới giống như một gia đình chứ, có không khí dân dã . Không ngờ rằng hôm nay lại có thể được như thế này. Giai Kỳ, cô sớm kết hôn với anh trai tôi đi, sau này ngày ngày tôi đều được đến chỗ hai người ăn trực cơm.:

Cô Lý nói: "Thật là, Tây Tử, cháu cũng mau chóng kết hôn với Mạnh Hòa Bình đi, kết hôn rồi sao lại còn đến nhà chị dâu anh trai ăn trực cơm chứ."

Giang Tây nói: "Mạnh Hòa Bình còn bận lắm, làm gì có thời gian ở nhà ăn cơm, cho nên sau này cháu sẽ có rất nhiều cơ hội đến nhà anh trai ăn trực cơm, đúng thế, chị dâu nhỉ.?