Hành Trình "Bẻ Cong" Cô Bạn Cùng Bàn

Chương 3



Cái lớp ồn ào được một lúc thì có tiếng của một đứa la lên như lời cảnh báo nói đúng hơn là báo động đỏ "Cô chủ nhiệm tới kìa, cô tới cô tới, vô chỗ vô chỗ nhanh nhanh". Mấy đứa kia nghe báo động liền quay về chỗ ngồi, giả vờ lấy tập sách ra để lên bàn, còn có mấy đứa giả bộ cầm viết quẹt đại vài đường lên tập cho cô tưởng là tụi nó đang làm bài nữa cơ chứ. Tôi vừa lắc đầu vừa cười, tay đóng quyển sách lại để nó vào ngăn bàn, rồi mắt nhìn ra cửa sổ ngắm bầu trời trong xanh kia.

-Cả lớp nghiêm. Tiếng của nhỏ lớp trưởng vang lên cũng là lúc cô vào lớp.

-Các em ngồi xuống. Hôm nay, lớp chúng ta có bạn mới. Nào, vào đi em. Cô chủ nhiệm quay đầu ra phía cửa ra vào rồi vẫy tay ra hiệu cho người kia đi vào.


-Thần linh ơi, người gì đâu mà đẹp dữ vậy trời !! Nam thứ nhất nổi máu mê gái lên

-Wow, bạn gì đó ơi bạn có người yêu chưa !? Nam thứ hai cũng góp vui

-Đẹp thật á. Rồi bây giờ đến tiếng của mấy đứa nữ vang lên.

-Trật tự. Tiếng lớp trưởng vang lên ngăn chặn sự "nổi loạn vì gái" của bọn con trai.

-Chào các bạn. Tớ là Thiên Di, học sinh mới của lớp. Có gì mong mọi người giúp đỡ tớ nhé. Cô gái với làn da trắng hồng, mái tóc dài ngang lưng, dù em chỉ tô son thôi nhưng em vẫn rất đẹp. Em đứng đó nói rành mạch, giọng nói của em rất nhỏ, nghe như tiếng muỗi kêu ấy, nhưng nghe rất êm tai.

-Này thằng kia, mày mau tránh chỗ cho "bạn gái tương lai" của tao ngồi coi. Trời trời, hôm nay thằng này ăn gì mà tự tin ghớm.


-Ê mày qua chỗ khác ngồi đi, tao muốn ngồi với người đẹp. Lại thêm một đứa mê gái mà đuổi bạn mình đi.

-Tránh chỗ cho người ta ngồi coi mạy.

Một đám lao nhao

-Nào, các em trật tự. Bây giờ lớp đã đủ chỗ hết rồi, chỉ còn có một chỗ là chỗ gần bạn Hạnh San thôi, em không có vấn đề gì chứ ?! Cô chủ nhiệm chỉ tay về hướng cái bàn đặt phía cuối dãy.

-Dạ được ạ. Em xin phép về chỗ ạ. Em đảo mắt đến chỗ tôi rồi quay sang cô gật đầu, mỉm cười.

Tiếc cho mấy đứa kia ghê luôn. Haha, kì này tình bạn tụi nó đỗ vỡ hết cho xem. Cho chừa tội mê sắc bỏ bạn.

-Các em lấy tập sách ra, chúng ta học tiếp. Nói rồi cô quay lưng lên bảng viết tựa bài ngày hôm nay.

Lúc này. Bàn San x Di:

-Chào bạn, tớ là Thiên Di. Chúng ta làm quen nha. Em quay sang tôi, nở nụ cười đẹp mê hồn. Ngay khoảnh khắc đó, tim tôi đập lệch một nhịp.


-Ừm, tớ là Hạnh San. Là bạn tốt nhé. Tôi phải mất vài (chục) giây để nói được một câu hoàn chỉnh, không lắp ba lắp bắp. Như vậy rất xấu hổ ah.

*Thiên Di POV*

"Thật dễ thương"

*Hạnh San POV*

"Đừng có nhìn tôi nữa mà, ngại chết đi được"

----------------------------------------

Reng...Reng...Reng

Tiếng chuông lần nữa vang lên báo hiệu giờ ra chơi đã đến. Tiếng chuông như chiếc chìa khoá mở cửa cho tất cả học sinh trong trường, họ ùa ra từ các lớp như bầy ong vỡ tổ. Ngay lúc này đây đối với tôi tiếng chuông như cái phao cứu sinh, cuối cùng cũng thoát khỏi bầu không khí ngại ngùng này rồi.

-Ê San xuống canteen không ? Nhỏ bạn tôi chạy lại hỏi

-Okay, đợi tớ chút.

-Này bạn gì ơi, bạn đi chung với tụi mình cho vui. Nó quay sang hỏi Thiên Di.
-Ừm, cũng được. Mình đi thôi. Thiên Di vui vẻ đứng lên chuẩn bị đi.

Trời đất, tự nhiên nhỏ này rủ theo em chi nữa vậy. Cứ tưởng sẽ tránh được em một lúc nhưng thất bại rồi.

-Chúng ta đi. Tôi cũng đứng lên cất bước đi trước.

Hai người đi phía trước luyên thuyên đủ thứ chuyện. Bỏ mình tôi lủi thủi đi phía sau. Cảm giác khó chịu gì đâu á.

-San đi nhanh nhanh lên. Là giọng của em, em quay đầu lại chạy lại chỗ tôi, nắm tay tôi kéo lên phía trước. Miệng không ngừng hối thúc.

-Ờ...ừm. Bàn tay em thật ấm áp nha. Làn da rất mịn màng, nắm vào rất thích.

Em cứ đi phía trước, đâu ngờ rằng phía sau mặt tôi đang đỏ bừng bừng lên kia chứ, tôi cứ cắm đầu xuống đất mà đi, nếu để em thấy bộ mặt này của tôi chắc ngại chết.