Hái Trăng

Chương 37: 37




Đó là ảo giác của cô sao?
Vân Ly không biết.
...
Vân Ly nhận được điện thoại của Dương Phương.
"Gần đây buổi tối em trai con về cũng không hay nghịch điện thoại di động, ngày nào cũng vừa về cái đã ngồi trước bàn học.

Có phải nó bị cái gì kích thích rồi không?"
Vân Ly lập tức nhớ tới chuyện Vân Dã yêu sớm bèn lắp bắp nói: "Sao có thể? Mẹ, mẹ đừng lo nghĩ vớ vẩn nữa."
Dương Phương tỏ vẻ lo lắng, nói: "Con giúp mẹ hỏi thử xem gần đây em trai con thế nào rồi, có phải áp lực học tập lớn quá không, tiếp tục như vậy mẹ lo là nó không trụ nổi."
Vân Ly: "..."
Đoán chừng là chẳng liên quan gì tới học tập đâu nhưng Vân Ly không dám tự tiện giải thích bèn đồng ý với bà, "Được ạ, để con đi hỏi nó xem."
Vân Ly cũng cảm thấy đúng là đã đến thời điểm nên trò chuyện với Vân Dã về việc này, cô gọi cuộc gọi video qua.
Lúc điện thoại kết nối, khuôn mặt khôi ngô tuấn tú của cậu chàng xuất hiện trên màn hình, Vân Dã không nhịn được méo xệch miệng: "Chị không đọc tin nhắn em gửi chị à?"
Vân Ly: "Hả, có á?"
Lướt lại cuộc hội thoại, sau tin cô nhắn cho Vân Dã lần trước [Vân Dã, chị bái phục em mười nghìn lần!!!], thằng nhóc này thật sự nhắn lại mấy ngày liên tục
Vân Dã: [?]
Một ngày sau.
Vân Dã: [?]
Hai ngày sau.
Vân Dã: [???]
...
Trước đó Vân Ly bị vấn đề tình cảm của mình làm cho sứt đầu mẻ trán nên cũng không để ý tới mấy lời nhắn không có thông tin này của Vân Dã.
Nhớ tới ngày đó Doãn Dục Trình còn đặc biệt chạy tới một chuyến, Vân Ly bĩu môi: "À, đợt vừa rồi chị bận bịu nên quên mất chuyện này.

Lúc chị nhắn tin cho em đó, anh trai của bạn học Doãn tìm tới tận cửa, nói tuần nào em cũng gửi hai tấm bưu thiếp..." Vân Ly trêu đùa: "Hẳn là bận bịu đến nỗi không cần chị em trả lời đâu nhỉ?"
Vân Dã: "..."
Vân Dã: "Sao anh ấy biết là em gửi chứ?"
Vân Ly cảm thấy cạn lời: "Vân Dã, em có thể theo đuổi người khác một cách chuyên nghiệp hơn không? Hơn hai mươi tấm bưu thiếp mà nhìn qua một cái đều là nét chữ y chang nhau, anh trai của người ta cũng đã tìm tới cửa rồi!"
Vân Dã cạn lời một lúc lâu cuối cùng mới bật thốt ra một câu: "Mẹ nó, anh cô ấy đọc trộm thư của em."
"..."
Vân Ly: "Thôi được rồi, chị cũng cảm thấy có khả năng là nhìn lén."
Vân Dã tức giận nói: "Mẹ kiếp, không biết xấu hổ."
Vân Ly suy nghĩ một lát, phụ họa nói: "Mẹ kiếp, đúng thật là có chút."
Vân Dã nhanh chóng chấp nhận thực tế, bất mãn nói: "Sao chuyện lớn như vậy mà bây giờ chị mới nói với em?"
"Không phải chị đã nói với em là chị quên rồi đó sao." Vân Ly không hề cảm thấy có lỗi chút nào, chỉ tận tình khuyên bảo: "Em làm như vậy, ngộ nhỡ ảnh hưởng tới thành tích của cô bé thì không hay lắm đâu, Vân Dã, chúng ta muốn có thứ gì đó thì phải kiềm chế lại chút."

Vân Dã: "Không đúng, Vân Ly! Thư của em trai chị bị người ta nhìn lén! Chị không giúp em đòi lại công bằng sao?"
"À." Vân Ly không tiếp lời cậu mà chuyển sang khía cạnh khác: "Còn nữa, thì ra là em lấy danh nghĩa là bạn trong lớp đưa, trước chị còn tưởng em to gan thế nào, thì ra là chị hiểu lầm em rồi."
Vân Dã nghiêng đầu, không chịu nhìn camera, giọng nói hơi không kiên nhẫn: "Chị đừng quản em."
Vân Ly cũng không bị giọng nói của cậu hù mà tính toán hiệu quả của hành động Vân Dã bỏ ra lần này, nhắc nhở: "Vậy em gửi nhiều bưu thiếp như vậy nhưng cô bé lại tưởng là người khác gửi thì làm sao?"
Thằng cu em cô lại tỏ vẻ không hề gì: "Có thể nhận là được rồi."
Nhìn dáng vẻ cứng đầu cứng cổ này của nhóc em, Vân Ly lại nghĩ đến mình, đồng cảm nói: "Vân Dã, cứ trả giá như vậy thì cuối cùng người chịu tổn thương cũng chỉ là em thôi, em phải yêu bản thân mình nhiều hơn biết không?"
Vân Dã: "..."
Vân Dã: "Sao tự nhiên chị lại nói như vậy?"
Vân Ly: "..."
Vân Ly: "Chị chỉ đưa ý kiến dưới góc nhìn của người từng trải cho em..."
Vân Dã: "Anh trai kia không thích chị à?"
Yên lặng một hồi, Vân Ly trực tiếp bỏ qua câu hỏi này: "Chúng ta nói tiếp chuyện của em.

Có vẻ nhà cô bé không muốn can thiệp, không ảnh hưởng học tập là được rồi, chẳng qua là đến tìm chị xác nhận chút chuyện này thôi."
Giải quyết được nỗi lo lớn nhất, Vân Dã thở phào nhẹ nhõm, lộ ra nụ cười đặc trưng của thiếu niên: "Vậy chị nói thử xem, sau này em vẫn có thể gửi tiếp cho cô ấy sao?"
Vân Ly lập tức phủi sạch quan hệ: "Chị không ủng hộ yêu sớm, chị cũng sẽ không cho em tiền gửi."
Cô đột nhiên nghĩ tới nguyên nhân của cuộc gọi này: "À đúng rồi, mẹ vừa gọi cho chị, nói là ngày nào em cũng không nghịch điện thoại, về nhà cái là cắm mặt vào bàn học."
Vân Dã lầm bầm: "Không nghịch điện thoại còn không vui, thế mẹ muốn thế nào?"
"Được rồi, chị nhắc cho em biết thế thôi, tự em để ý chút."
"Vâng."
Sau khi cúp điện thoại, Vân Ly thấy Phương Dương đã gửi thêm cho cô hai tin nhắn.
Một cái là hình phiếu điểm của Vân Dã.
Một tin nữa là: [Em trai con cố gắng chịu đựng đến ốm mất thì sao?] =_=
Vân Ly ấn vào xem phiếu điểm.
Thật đúng là hoàn toàn không ảnh hưởng.
Vân Ly lại mở khung chat của Vân Dã ra, gửi cho cậu nhóc bao lì xì hai trăm.

Nghĩ ngợi một lát rồi chú thích ở bên dưới: Tiền cơm.
-
Ngày đi chơi đến gần, Vân Ly lại không nhịn được âu lo.
Trước đó cô đã hẹn xong với Phó Chính Sơ rồi, thứ Sáu này, sau khi cô tan làm từ EAW ra, Từ Thanh Tống sẽ tới căn hộ đón cô tới siêu thị gần đó mua đồ, sau đó lái xe tới homestay.
Không ai nói cho cô biết rằng Phó Thức Tắc có đi hay không.
Sau khi tan làm, Vân Ly trở lại nhà trọ lấy hành lý.
Trên bàn vẫn còn để mũ lưỡi trai của Phó Thức Tắc đưa.

Mấy ngày nay thi thoảng cô ngồi ở phòng nghỉ thì gặp được Phó Thức Tắc, sau khi về phòng làm việc cũng không nghĩ đến việc tìm riêng anh một lần nữa, cứ thế kéo qua kéo lại lâu như vậy vẫn chưa trả lại được.

Nói không chừng anh cũng sẽ đi.
Vân Ly lấy mũ lưỡi trai bỏ vào trong túi xách, đến khi cô xuống lầu, xe của Từ Thanh Tống đã đậu ở bên ngoài, cửa kính xe kéo xuống, người trên ghế lái là Từ Thanh Tống, người ngồi ghế phụ lái là Phó Chính Sơ.
Vân Ly thở phào nhẹ nhõm, vừa định mở cửa xe thì cửa xe đã chầm chậm mở từ bên trong.

Cô vừa cúi đầu đã trông thấy bóng dáng Phó Thức Tắc, bên cạnh anh chỉ có một chiếc túi màu đen, đặt ở cửa xe bên kia.
Phó Thức Tắc dịch vào trong một đoạn ngắn, nhường vị trí ban đầu cho cô.
"..."
Vân Ly cố tỏ vẻ bình tĩnh, khom người chui vào, trên ghế vẫn còn sót lại độ ấm của anh, cô đặt túi ở khoảng trống giữa hai người.
Từ Thanh Tống nghiêng người sang lên tiếng chào hỏi với Vân Ly, hôm nay anh ta mặc chiếc áo sơ mi hoa nhí cotton, được phối hợp bởi hai màu màu vàng nhạt và màu gạch đỏ, bên ngoài là một chiếc áo khoác kiểu vest đơn sắc.
Thấy ánh mắt của Vân Ly khựng lại, anh ta cũng không ngại mà hỏi: "Sao thế?"
Vân Ly thu mắt: "Cảm giác sếp Từ mặc áo sơ mi cũng thật chói mắt, rất ít khi thấy anh mặc." Cô không giỏi khen người khác lắm bèn nói một cách qua loa: "Vẫn rất đẹp."
Nghe cô nói vậy, Từ Thanh Tống cười, cà lơ phất phơ nói: "Thật không, trước đây tôi cảm thấy trang phục của A Tắc quá nhàm chán nên muốn đưa cậu ấy mấy bộ nhưng đều bị từ chối hết."
Đề tài có liên quan tới Phó Thức Tắc, giọng điệu tìm tòi nghiên cứu của Vân Ly lập tức trở nên không được tự nhiên: "Hả, tại sao vậy..."
Từ Thanh Tống liếc Phó Thức Tắc qua gương chiếu hậu, cất giọng trêu đùa: "Không biết, có lẽ là ngại xấu chăng."
Là trung tâm của cuộc thảo luận nhưng bản thân Phó Thức Tắc lại không phát biểu ý kiến gì với chuyện này, chỉ là lúc bị nhắc tới thì hơi nâng mí mắt lên.
Nhân cơ hội này, Vân Ly mới nhìn sang anh.

Anh mặc áo sơ mi trắng và chiếc quần rộng màu xám nhạt, phối hợp với áo khoác dạ màu đen.
Xe đi được hai ba cây số thì tới gần siêu thị lớn.
Vừa lên thang máy, Vân Ly đã không ngừng vội vàng nói: "Phó Chính Sơ, chị với em đi cùng nhau." Sau đó mặc kệ hai người hai người đằng sau, trực tiếp kéo Phó Chính Sơ đang kéo xe đẩy, hai người đi thẳng tới khu đồ vặt.
Nhìn đồ vặt được bày la liệt, Phó Chính Sơ ném mấy túi khoai tây chiên lớn vào trong xe đẩy, thấy Từ Thanh Tống và Phó Thức Tắc thì hơi đi né ra rồi lập tức đi tới bên cạnh Vân Ly: "Chị Ly Ly, hôm nay em đặc biệt ngồi ghế phụ lái!"
"..."
Thảo nào hôm nay Phó Thức Tắc ngồi ở đằng sau, bình thường anh đều ngồi ghế phụ lái giúp Từ Thanh Tống để ý đường sá.
Phó Chính Sơ vẫn không quên sứ mạng trợ công của mình: "Chị Ly Ly, em thấy video mới nhất của chị có một chiếc máy bay, có phải là tặng cho cậu út không?"
Đôi mắt của người trước mặt trong veo, là sự quan tâm thuần túy đối với một người bạn, Vân Ly không muốn nói dối bèn nói thẳng: "Đúng..." Cô ngừng lại: "Nhưng chị không định tặng."
Phó Chính Sơ không bất ngờ lắm, giọng điệu thoải mái: "Tại sao thế chị Ly Ly, hai người đang cãi nhau sao? Hình như chị không để ý tới cậu út lắm."
"Không có...!chỉ là không tặng thôi." Vân Ly lập tức từ chối, nhìn vào thanh chocolate trong tay với tâm sự nặng nề.
Bề ngoài Phó Chính Sơ vẫn làm dáng chọn đồ ăn vặt nhưng thực tế thì lòng cậu nhóc đang như lửa đốt.
Nhóc đã hẹn trong nhóm mấy lần, hai người đều từ chối, sau khi lên xe, đến cả chào hỏi hai người cũng không, đến siêu thị Vân Ly cũng không chịu đi chung với Phó Thức Tắc.
Dù Phó Chính Sơ khá chậm chạp thì cũng biết được tình trạng của hai người này không bình thường lắm.
Vân Ly không phải trẻ con, cô không hề nghĩ đến việc làm lớn chuyện này, cẩn thận nói: "Nhìn chị giống không để ý tới anh ấy lắm sao?"
Phó Chính Sơ nói một cách thành thật: "Giống." Cậu nhóc còn nhấn mạnh: "Hơn nữa còn rất rõ ràng."
"..."
Phó Chính Sơ: "Cậu út đã làm chuyện gì khiến chị không vui sao?"

Vân Ly xoắn xuýt một lúc lâu, cô không thể nói ra mấy lời từ bỏ với Phó Chính Sơ.

Cô cụp mắt hỏi: "Có phải cậu út của em có một cô gái quen biết từ rất lâu, quan hệ khá tốt hay không?"
Phó Chính Sơ giật mình: "Chị Ly Ly, chị lo lắng cậu út có người khác hả?"
"..."
Nói thế này giống như cô đang bắt kẻ thứ ba vậy.
"Chuyện đó không có khả năng." Phó Chính Sơ vắt hết óc cũng không nghĩ ra người nào bèn kết luận, nói: "Người khác giới quen biết lâu với cậu út đều là họ hàng, đều có quan hệ huyết thống, cậu út rất có gia giáo, không thể nào, không thể nào."
Phó Chính Sơ nói chắc như đinh đóng cột, Vân Ly nghe xong cũng nghi ngờ, lẩm bẩm: "Không có ư?"
"..."
Quay về xe, suy nghĩ của Vân Ly vẫn đang dừng lại trong đoạn nói chuyện của mình với Phó Chính Sơ.
Cho nên, trước kia có nghe nói Phó Thức Tắc hẹn với người khác có thể là một sự hiểu lầm ư? Vân Ly lén nhìn Phó Thức Tắc, anh đang cúi đầu nghịch điện thoại, đang nhắn tin với người khác trên WeChat.
Gần tới lối vào đường cao tốc, Từ Thanh Tống nhắc nhở: "Một lát nữa là lên đường cao tốc rồi, thắt chặt dây an toàn một chút."
Suy nghĩ của Vân Ly bị cắt ngang, cô mò dây an toàn phía bên phải, kéo tới khóa cài bên chân, Phó Thức Tắc cúi xuống nhìn cô ấn đến mấy lần đều kết thúc bằng thất bại.
Phó Thức Tắc: "Để tôi."
Mắt thấy sắp lên đường cao tốc rồi, Vân Ly cũng không từ chối: "Vậy cũng được..."
Phó Thức Tắc cởi dây an toàn của mình ra, cúi người đến gần Vân Ly, đến khi hơi thở anh sát gần, trong lòng Vân Ly chỉ lặp đi lặp lại mặc niệm kinh tĩnh tâm.
Nhưng khi anh thực sự đưa tay nắm lấy dây an toàn, làn da được chạm đến giống như có dòng điện nhanh chóng lướt qua.
Cơ thể Vân Ly căng thẳng tới cứng đờ, Phó Thức Tắc cúi đầu, vài sợi tóc rối đung đưa lắc lư theo xe, ngón tay với khớp xương nắm chốt cài, gần với đôi chân trong quần jean bó sát của cô trong gang tấc, chỉ vừa vặn còn lại kẽ hở độ hai phân.
Anh cài chốt dễ dàng rồi chậm chạp về chỗ, Phó Thức Tắc cài chắc dây an toàn rồi nhắm mắt nghỉ ngơi.
Trên đoạn đường còn lại không có việc gì xảy ra, Vân Ly mở trạm E ra, bình luận gần đây mở rộng rất nhanh.

Cô ấn vào thông báo xu hướng rồi lướt xuống.

Liên tục có mấy chục bình luận hiện lên, ngoại trừ mấy bình luận ở giữa thì đều là bình luận của cùng một người.

Avatar trắng xóa, tên là Efe, nội dung bình luận đều là [Xinh đẹp!]
Người này lại còn quét cho cô rất nhiều quà tặng, hẳn là fan mới có tiền.

Vân Ly nhắn tin riêng cho người này, nói lời [Cám ơn ^^]
Lúc đám người Vân Ly đến, nhóm Hạ Tung Thanh đã đợi chừng một tiếng đồng hồ rồi.

Ngoại trừ Hạ Tung Thanh và Đặng Sơ Kỳ ra, còn có hai đồng nghiệp nam mà các cô ấy cùng quen, gồm Trần Nhậm Nhiên và Lô Vũ.
Nhà Hạ Tung Thanh sắp xếp cho bọn họ một biệt thự home party nhỏ, bên trong có bốn phòng, trong biệt thự có suối nước nóng lộ thiên, ba cô gái ở phòng đôi, còn lại hai người một phòng.
Biệt thự nhỏ không có thang máy, Phó Chính Sơ phụ mang hành lý lên trên lầu, Phó Thức Tắc trực tiếp nhấc hành lý của Vân Ly lên, đi tới đầu cầu thang chờ cô.
Mấy người khác trò chuyện rôm rả, mà Vân Ly và Phó Thức Tắc giống như người ngoài, hai người không nói gì.
Sau khi lên lầu, đám người chào hỏi lẫn nhau, Phó Thức Tắc đưa hành lý cho Vân Ly.
"Cám ơn...!à đúng rồi, cái mũ này trả lại cho anh." Vân Ly kéo khóa kéo, lục từ bên trong ra một chiếc mũ lưỡi trai màu đen.
"Không cần đâu." Phó Thức Tắc không nhận, hơi thả lỏng balo trên vai phải xuống, kéo ra cho Vân Ly nhìn, bên trong có phần đầu mũ màu xanh da trời lộ ra: "Tự tôi có rồi."
Vân Ly không hiểu mô tê gì: "Em cũng có rồi..."
Phó Thức Tắc không lên tiếng, xoay người đi về phòng của mình.


Phòng của anh và Vân Ly ở gần nhau, đều ở cuối hành lang.
Từ Thanh Tống đã tới chỗ ghế sofa ngồi xuống, nhàn nhã cọ cọ cái bàn.
"Sao cậu không nói là dẫn đồng nghiệp tới?" Vân Ly tiến tới bên cạnh Đặng Sơ Kỳ tỏ vẻ oán trách.
Cô không quên trong tin nhắn trả lời điện thoại Đặng Sơ Kỳ có nói dẫn theo hai đồng nghiệp độc thân, cô cứ luôn cảm thấy ánh mắt hai người kia nhìn cô chằm chằm như hổ đói.
"Tớ cũng không ngờ cậu út của Hạ Hạ cũng tới, ban đầu Hạ Hạ nói anh ta không đến mà!" Đặng Sơ Kỳ thấp giọng nói lại, cũng không giấu giếm ý đồ của mình: "Vốn là hai đồng nghiệp này tớ cũng xem sơ sơ rồi, so sánh với ba cậu cháu bọn họ cũng có hơi ngại, nhưng đẹp trai là do trời, còn người tốt là do bồi dưỡng được mà.."
Vân Ly cù lét cô ấy: "Cậu không lén nói gì với bọn họ đó chứ?"
"À..." Đặng Sơ Kỳ cười hì hì giả lả: "Nói cậu độc thân thôi."
Vân Ly: "..."
Thấy mặt cô dần nghiêm trọng, Đặng Sơ Kỳ giơ tay lên cầu xin tha thứ: "Dù gì cậu cũng không thể liều mình treo cổ trên một cái cây đâu, tiếp xúc với những người đàn ông khác, có khi cậu lại không để ý tới chuyện cậu út của Hạ Hạ nữa, cậu cũng không nên vì dáng vẻ của đồng nghiệp mình giản dị mà chê bai bọn họ chứ."
Biết là cô ấy có ý tốt, Vân Ly đành thở dài.
Cô không muốn thừa nhận nhưng trong lòng cô tạm thời chỉ có thể chứa một người duy nhất.
-
Mười lăm phút sau, mấy người trở về phòng khách tụ tập.
Phòng khách của biệt thự nhỏ lấy giải trí là chính, giữa phòng khách là một chiếc đèn bầu dục trong suốt, xung quanh là một chiếc bàn tròn cẩm thạch, có thể dùng để chơi board game (*).

Chỗ còn lại trong phòng khách đặt một bàn bi-a, máy chơi trò chơi và bộ thiết bị karaoke loại nhỏ.
(*) Board game là chò trơi cờ bàn, là trò chơi do hai hoặc nhiều người cùng chơi trên bàn, có nhiều loại được phân loại vào board game như: cờ vua, cờ vây, bài uno, xúc xắc, cờ tỉ phú, ma sói...
Lò sưởi đã bật nên mọi người chỉ mặc áo mỏng.

Trần Nhậm Nhiên và Lô Vũ ngồi ở một bên vòng tròn, tiếp đó là Đặng Sơ Kỳ, Hạ Tung Thanh và Phó Chính Sơ, Phó Chính Sơ cách Trần Nhậm Niên mấy chỗ.
Thấy Vân Ly, Trần Nhậm Nhiên ân cần kéo chiếc ghế bên cạnh ra nhưng cô lại tỏ vẻ như không nhìn thấy, ngồi thẳng vào bên cạnh Phó Chính Sơ.
Phó Chính Sơ đang tập trung toàn bộ tinh thần xem điện thoại di động, Vân Ly liếc thấy avatar quen thuộc kia của Phó Thức Tắc, hầu như đều là Phó Chính Sơ nói mấy câu thì Phó Thức Tắc mới đáp lại một câu.
Sau khi ngồi xuống, cô cũng không hỏi nhiều, ngược lại, Phó Chính Sơ lại cất điện thoại đi, động tác hơi bối rối.

Ánh mắt cậu liếc về phía cầu thang: "Em chỉ hỏi thăm xem lúc nào cậu út xuống."
Không biết tại sao, Từ Thanh Tống và Phó Thức Tắc còn chưa xuống lầu.
Mấy người bóc bộ bài Uno trước, Lô Vũ là người phát bài, Trần Nhậm Nhiên ở một bên rót cho Vân Ly ly nước chanh rồi nhanh nhẹn đặt hoa quả đã bổ trước mặt cô, lấy lòng một cách lộ liễu.
Nụ cười của anh ta khiến da đầu Vân Ly tê dại, thậm chí cô còn không dám chạm mắt với đối phương.

Vân Ly nói cảm ơn sau đó lập tức đẩy đĩa hoa quả tới chỗ của Đặng Sơ Kỳ.
Trước đây Vân Ly chưa từng chơi trò board game này, Phó Chính Sơ đang nói sơ lược quy tắc cho cô.
Mấy người bọn họ chuẩn bị chơi một ván, Vân Ly không giỏi lắm nên trong lòng hơi căng thẳng, cô nhích lại dần về đằng sau, ngước mắt nhìn thì thấy Phó Thức Tắc đang từ trên cầu thang đi xuống.
Anh mặc một chiếc áo sơ mi in hoa văn đá Turquoise (*), làm nổi bật từ làn da trắng tới mắt mày đen như mực.

Hơn nữa áo sơ mi làm tăng thêm sự đẹp đẽ và cuốn hút của gương mặt bạc tình hờ hững.
(*) Đá Turquoise (đá Ngọc Lam) là một loại đá quý có đặc trưng màu lam, là một khoáng chất ngậm nước của nhôm và đồng, được xem là đá quý hoặc đá phong thủy.
Trong lòng Vân Ly chỉ còn lại một từ.
Mẹ nó.