Giấy Ngắn Tình Dài

Chương 7



- 2018-

Một biệt thự nghỉ dưỡng được xây ở nơi có phong cảnh đẹp nhất, đương như nhà họ Hoắc nằm ở khu vực có tầm nhìn tốt nhất.

Trong sân cũng có cây hoa anh đào, Ôn Lạc ngồi trên xích đu bên dưới tán cây, tận hưởng làn gió nhẹ nhàng cùng hoa đào nở rộ.

Anh tựa vào vai cô, hơi thở đều đều, dường như chuẩn bị rơi vào giấc ngủ. Trong lúc Ôn Lạc cho rằng anh chuẩn bị ngủ thì chợt nghe thấy giọng nói nũng nịu của anh.Anh nở nụ cười nuông chiều, bế thốc cô vào trong. Nhưng thay vì vào phòng như cô nghĩ, anh lại đặt cô xuống ghế sofa.Hoa anh đào ở Đàm Giang có tiếng từ lâu. Đặc biệt vào hai năm gần đây, với sự phát triển của tập đoàn Hoắc thị, Đàm Giang đã trở thành một nơi du lịch nghỉ dưỡng.

“Ăn ít đồ trước nhé?”

Một biệt thự nghỉ dưỡng được xây ở nơi có phong cảnh đẹp nhất, đương như nhà họ Hoắc nằm ở khu vực có tầm nhìn tốt nhất.Một biệt thự nghỉ dưỡng được xây ở nơi có phong cảnh đẹp nhất, đương như nhà họ Hoắc nằm ở khu vực có tầm nhìn tốt nhất.

Cuối cùng Ôn Lạc cũng hết cách, thốt ra một tiếng nghẹn ngào “Hoắc Cận Thành, em mặc kệ anh” khiến anh phải chịu thua, đành ngừng lại mà bế cô vào phòng.

Hoa anh đào ở Đàm Giang có tiếng từ lâu. Đặc biệt vào hai năm gần đây, với sự phát triển của tập đoàn Hoắc thị, Đàm Giang đã trở thành một nơi du lịch nghỉ dưỡng.

“Ôi, còn em thấy anh quá một giờ là bắt đầu phiền não!”Trong sân cũng có cây hoa anh đào, Ôn Lạc ngồi trên xích đu bên dưới tán cây, tận hưởng làn gió nhẹ nhàng cùng hoa đào nở rộ.

Trước khi ý thức tan biến, cô đã nghe được những lời anh nói…

Không khí này thật khiến người khác rung động, nụ hôn cũng dần thay đổi hương vị. Ôn Lạc nắm lấy bàn tay đang dần mất kiểm soát của anh, ngăn lại: “Đang ở bên ngoài mà…”Ở một mình không bao lâu, Hoắc Cận Thành đi đến, đứng sau xích đu, cúi người hôn cô.

Điện thoại di động ngoài phòng ngủ vang lên ầm ĩ, Ôn Lạc lên tiếng nhắc nhở, nhưng anh ngoảnh mặt làm ngơ.

Không khí này thật khiến người khác rung động, nụ hôn cũng dần thay đổi hương vị. Ôn Lạc nắm lấy bàn tay đang dần mất kiểm soát của anh, ngăn lại: “Đang ở bên ngoài mà…”

Anh thường xuyên phải đi công tác, thông thường sẽ không quá lâu. Nếu chỉ đi trong thời gian ngắn anh sẽ đi một mình, còn nếu đi lâu hơn thì anh phải đưa cô theo.

- 2018-

Anh muốn giữ em thật chặt bên mình, để em không thể chạy đi đâu được nữa.Anh cắn môi cô, không muốn cách rời: “Nhưng mà đâu có ai!”

Anh ôm cả người cô vào lòng, nhẹ nhàng dỗ dành: “Vợ yêu, ở đây chỉ có hai chúng ta thôi!”

Rất khuya anh mới mang theo vẻ mặt mệt mỏi trở về khách sạn, Ôn Lạc đã nhận được thông tin từ trợ lý của anh trước đó. Buổi tối, khi dùng cơm với đối tác, cô đã dặn dò không được để bụng đói uống rượu nên anh có ăn một chút, nhưng không ăn quá nhiều.

Cho dù anh táo bạo như thế nào cũng không thể táo bạo đến mức này, Ôn Lạc ngăn cản động tác càng lúc càng đi xa của anh, vẻ mặt xấu hổ: “Anh đừng lộn xộn ở đây!”Chính hành động đó, Hoắc Cận Thành đã công bố với cả thế giới rằng mình không thể sống thiếu vợ.Sức lực của phụ nữ làm sao có thể chống cự nổi một người đàn ông, hơn nữa còn là một người đàn ông đang “sói đói”. Anh thoát khỏi bàn tay cô một cách dễ dàng, trắng trợn.

Chính hành động đó, Hoắc Cận Thành đã công bố với cả thế giới rằng mình không thể sống thiếu vợ.

“Ôi, còn em thấy anh quá một giờ là bắt đầu phiền não!”

“Không được! Hoắc Cận Thành, anh…” Nụ hôn của anh thật mãnh liệt, ngăn cản sự phản kháng yếu ớt.Cô có chút cuống quít: “Vậy cũng không được!”

Một biệt thự nghỉ dưỡng được xây ở nơi có phong cảnh đẹp nhất, đương như nhà họ Hoắc nằm ở khu vực có tầm nhìn tốt nhất.Cuối cùng Ôn Lạc cũng hết cách, thốt ra một tiếng nghẹn ngào “Hoắc Cận Thành, em mặc kệ anh” khiến anh phải chịu thua, đành ngừng lại mà bế cô vào phòng.Anh nở nụ cười nuông chiều, bế thốc cô vào trong. Nhưng thay vì vào phòng như cô nghĩ, anh lại đặt cô xuống ghế sofa.

“Anh thiếu thư ký sao?”

Cửa vẫn chưa đóng, bên ngoài hoa đào rơi lả tả, phía là mặt hồ gợn sóng, gió thổi nhè nhẹ.“Trong vòng mười hai tiếng mà không được thấy em là anh bắt đầu hoảng sợ!”Trước khi ý thức tan biến, cô đã nghe được những lời anh nói…Cửa vẫn chưa đóng, bên ngoài hoa đào rơi lả tả, phía là mặt hồ gợn sóng, gió thổi nhè nhẹ.

Anh không nói gì nữa. Lời vừa rồi Ôn Lạc chỉ buột miệng thốt ra nên không để trong lòng. Cơn buồn ngủ ập đến, ngay sau đó cô đã ngủ say trong vòng tay anh.

“Ôi, còn em thấy anh quá một giờ là bắt đầu phiền não!”Cho dù anh táo bạo như thế nào cũng không thể táo bạo đến mức này, Ôn Lạc ngăn cản động tác càng lúc càng đi xa của anh, vẻ mặt xấu hổ: “Anh đừng lộn xộn ở đây!”

Không khí này thật khiến người khác rung động, nụ hôn cũng dần thay đổi hương vị. Ôn Lạc nắm lấy bàn tay đang dần mất kiểm soát của anh, ngăn lại: “Đang ở bên ngoài mà…”

Cuối cùng cũng chịu ngồi yên.

Hoa anh đào ở Đàm Giang có tiếng từ lâu. Đặc biệt vào hai năm gần đây, với sự phát triển của tập đoàn Hoắc thị, Đàm Giang đã trở thành một nơi du lịch nghỉ dưỡng.“Em đút anh anh đi!”Anh ôm cả người cô vào lòng, nhẹ nhàng dỗ dành: “Vợ yêu, ở đây chỉ có hai chúng ta thôi!”

Anh nở nụ cười nuông chiều, bế thốc cô vào trong. Nhưng thay vì vào phòng như cô nghĩ, anh lại đặt cô xuống ghế sofa.

Anh tựa vào vai cô, hơi thở đều đều, dường như chuẩn bị rơi vào giấc ngủ. Trong lúc Ôn Lạc cho rằng anh chuẩn bị ngủ thì chợt nghe thấy giọng nói nũng nịu của anh.“Không được! Hoắc Cận Thành, anh…” Nụ hôn của anh thật mãnh liệt, ngăn cản sự phản kháng yếu ớt.

Cuối cùng Ôn Lạc cũng hết cách, thốt ra một tiếng nghẹn ngào “Hoắc Cận Thành, em mặc kệ anh” khiến anh phải chịu thua, đành ngừng lại mà bế cô vào phòng.

Cuối cùng Ôn Lạc cũng hết cách, thốt ra một tiếng nghẹn ngào “Hoắc Cận Thành, em mặc kệ anh” khiến anh phải chịu thua, đành ngừng lại mà bế cô vào phòng.

- 2018-

Anh thường xuyên phải đi công tác, thông thường sẽ không quá lâu. Nếu chỉ đi trong thời gian ngắn anh sẽ đi một mình, còn nếu đi lâu hơn thì anh phải đưa cô theo.Điện thoại di động ngoài phòng ngủ vang lên ầm ĩ, Ôn Lạc lên tiếng nhắc nhở, nhưng anh ngoảnh mặt làm ngơ.

Trước khi đi ngủ, anh ôm cô thật chặt không buông, giọng uể oải nhưng nghiêm túc: “Bà xã, em làm thư ký của anh được không?”

Ở Đàm Giang vài ngày, Ôn Lạc có chút phiền Hoắc Cận Thành. Mấy ngày nay anh không làm việc, từ sáng đến tối cứ quấn lấy cô. Cái gì mà đến ngắm hoa đào? Hưởng tuần trăng mật trá hình thì đúng hơn.

Anh muốn giữ em thật chặt bên mình, để em không thể chạy đi đâu được nữa.

Anh ngoan ngoãn ăn sạch, rồi hôn lên má cô với đôi môi còn vương chút cháo.

Trước khi đi ngủ, anh ôm cô thật chặt không buông, giọng uể oải nhưng nghiêm túc: “Bà xã, em làm thư ký của anh được không?”“Trong vòng mười hai tiếng mà không được thấy em là anh bắt đầu hoảng sợ!”Cuộc điện thoại trước đó thật sự là có chuyện quan trọng, trong vòng vài ngày cũng không thể sắp xếp ổn thỏa nên Hoắc Cận Thành phải đi nước ngoài, ít thì nửa tháng, nhiều thì hai, ba tháng. Người giúp việc đã được dặn dò từ trước nên đã chuẩn bị hành lý xong cho cả hai.

Cho dù anh táo bạo như thế nào cũng không thể táo bạo đến mức này, Ôn Lạc ngăn cản động tác càng lúc càng đi xa của anh, vẻ mặt xấu hổ: “Anh đừng lộn xộn ở đây!”

Bệnh dạ dày của anh khá nặng, nhưng những năm gần đây lại không tái phát đều nhờ công lao chăm sóc của cô. Về phương diện sức khỏe, cô thật sự suy nghĩ cho anh nên không từ chối, bưng cháo lên đút cho anh.Anh cắn môi cô, không muốn cách rời: “Nhưng mà đâu có ai!”Anh thường xuyên phải đi công tác, thông thường sẽ không quá lâu. Nếu chỉ đi trong thời gian ngắn anh sẽ đi một mình, còn nếu đi lâu hơn thì anh phải đưa cô theo.

Trước khi đi ngủ, anh ôm cô thật chặt không buông, giọng uể oải nhưng nghiêm túc: “Bà xã, em làm thư ký của anh được không?”

Điện thoại di động ngoài phòng ngủ vang lên ầm ĩ, Ôn Lạc lên tiếng nhắc nhở, nhưng anh ngoảnh mặt làm ngơ.

Cô có chút cuống quít: “Vậy cũng không được!”Chính hành động đó, Hoắc Cận Thành đã công bố với cả thế giới rằng mình không thể sống thiếu vợ.

Cuộc điện thoại trước đó thật sự là có chuyện quan trọng, trong vòng vài ngày cũng không thể sắp xếp ổn thỏa nên Hoắc Cận Thành phải đi nước ngoài, ít thì nửa tháng, nhiều thì hai, ba tháng. Người giúp việc đã được dặn dò từ trước nên đã chuẩn bị hành lý xong cho cả hai.

Ở một mình không bao lâu, Hoắc Cận Thành đi đến, đứng sau xích đu, cúi người hôn cô.

“Em đút anh anh đi!”

Cuối cùng Ôn Lạc cũng hết cách, thốt ra một tiếng nghẹn ngào “Hoắc Cận Thành, em mặc kệ anh” khiến anh phải chịu thua, đành ngừng lại mà bế cô vào phòng.Rất khuya anh mới mang theo vẻ mặt mệt mỏi trở về khách sạn, Ôn Lạc đã nhận được thông tin từ trợ lý của anh trước đó. Buổi tối, khi dùng cơm với đối tác, cô đã dặn dò không được để bụng đói uống rượu nên anh có ăn một chút, nhưng không ăn quá nhiều.

“Ăn ít đồ trước nhé?”

Cô chuẩn bị cháo và đồ ăn nhẹ vẫn còn đang bốc khói nghi ngút, nhưng anh thì mệt mỏi đến mức không muốn tắm rửa.

Cô chuẩn bị cháo và đồ ăn nhẹ vẫn còn đang bốc khói nghi ngút, nhưng anh thì mệt mỏi đến mức không muốn tắm rửa.Trước khi ý thức tan biến, cô đã nghe được những lời anh nói…“Ăn ít đồ trước nhé?”

Ở Đàm Giang vài ngày, Ôn Lạc có chút phiền Hoắc Cận Thành. Mấy ngày nay anh không làm việc, từ sáng đến tối cứ quấn lấy cô. Cái gì mà đến ngắm hoa đào? Hưởng tuần trăng mật trá hình thì đúng hơn.

Trong sân cũng có cây hoa anh đào, Ôn Lạc ngồi trên xích đu bên dưới tán cây, tận hưởng làn gió nhẹ nhàng cùng hoa đào nở rộ.

Ở một mình không bao lâu, Hoắc Cận Thành đi đến, đứng sau xích đu, cúi người hôn cô.Chính hành động đó, Hoắc Cận Thành đã công bố với cả thế giới rằng mình không thể sống thiếu vợ.Anh tựa vào vai cô, hơi thở đều đều, dường như chuẩn bị rơi vào giấc ngủ. Trong lúc Ôn Lạc cho rằng anh chuẩn bị ngủ thì chợt nghe thấy giọng nói nũng nịu của anh.

Rất khuya anh mới mang theo vẻ mặt mệt mỏi trở về khách sạn, Ôn Lạc đã nhận được thông tin từ trợ lý của anh trước đó. Buổi tối, khi dùng cơm với đối tác, cô đã dặn dò không được để bụng đói uống rượu nên anh có ăn một chút, nhưng không ăn quá nhiều.

“Em đút anh anh đi!”

Anh muốn giữ em thật chặt bên mình, để em không thể chạy đi đâu được nữa.-2018-Cuộc điện thoại trước đó thật sự là có chuyện quan trọng, trong vòng vài ngày cũng không thể sắp xếp ổn thỏa nên Hoắc Cận Thành phải đi nước ngoài, ít thì nửa tháng, nhiều thì hai, ba tháng. Người giúp việc đã được dặn dò từ trước nên đã chuẩn bị hành lý xong cho cả hai.Bệnh dạ dày của anh khá nặng, nhưng những năm gần đây lại không tái phát đều nhờ công lao chăm sóc của cô. Về phương diện sức khỏe, cô thật sự suy nghĩ cho anh nên không từ chối, bưng cháo lên đút cho anh.

“Ôi, còn em thấy anh quá một giờ là bắt đầu phiền não!”

Không khí này thật khiến người khác rung động, nụ hôn cũng dần thay đổi hương vị. Ôn Lạc nắm lấy bàn tay đang dần mất kiểm soát của anh, ngăn lại: “Đang ở bên ngoài mà…”Anh ngoan ngoãn ăn sạch, rồi hôn lên má cô với đôi môi còn vương chút cháo.

Anh muốn giữ em thật chặt bên mình, để em không thể chạy đi đâu được nữa.

Ôn Lạc khó chịu lau mặt, dùng cùi chỏ chọc vào: “Anh còn làm bậy là em giận đó!”

Ở một mình không bao lâu, Hoắc Cận Thành đi đến, đứng sau xích đu, cúi người hôn cô.

“Không được! Hoắc Cận Thành, anh…” Nụ hôn của anh thật mãnh liệt, ngăn cản sự phản kháng yếu ớt.

Bệnh dạ dày của anh khá nặng, nhưng những năm gần đây lại không tái phát đều nhờ công lao chăm sóc của cô. Về phương diện sức khỏe, cô thật sự suy nghĩ cho anh nên không từ chối, bưng cháo lên đút cho anh.“Anh thiếu thư ký sao?”Cuối cùng cũng chịu ngồi yên.

“Ăn ít đồ trước nhé?”Trước khi đi ngủ, anh ôm cô thật chặt không buông, giọng uể oải nhưng nghiêm túc: “Bà xã, em làm thư ký của anh được không?”

Điện thoại di động ngoài phòng ngủ vang lên ầm ĩ, Ôn Lạc lên tiếng nhắc nhở, nhưng anh ngoảnh mặt làm ngơ.“Không được! Hoắc Cận Thành, anh…” Nụ hôn của anh thật mãnh liệt, ngăn cản sự phản kháng yếu ớt.Ở Đàm Giang vài ngày, Ôn Lạc có chút phiền Hoắc Cận Thành. Mấy ngày nay anh không làm việc, từ sáng đến tối cứ quấn lấy cô. Cái gì mà đến ngắm hoa đào? Hưởng tuần trăng mật trá hình thì đúng hơn.“Anh thiếu thư ký sao?”

Anh nở nụ cười nuông chiều, bế thốc cô vào trong. Nhưng thay vì vào phòng như cô nghĩ, anh lại đặt cô xuống ghế sofa.“Trong vòng mười hai tiếng mà không được thấy em là anh bắt đầu hoảng sợ!”

Một biệt thự nghỉ dưỡng được xây ở nơi có phong cảnh đẹp nhất, đương như nhà họ Hoắc nằm ở khu vực có tầm nhìn tốt nhất.

“Ôi, còn em thấy anh quá một giờ là bắt đầu phiền não!”

Ở một mình không bao lâu, Hoắc Cận Thành đi đến, đứng sau xích đu, cúi người hôn cô.Anh không nói gì nữa. Lời vừa rồi Ôn Lạc chỉ buột miệng thốt ra nên không để trong lòng. Cơn buồn ngủ ập đến, ngay sau đó cô đã ngủ say trong vòng tay anh.

Cửa vẫn chưa đóng, bên ngoài hoa đào rơi lả tả, phía là mặt hồ gợn sóng, gió thổi nhè nhẹ.

Cuộc điện thoại trước đó thật sự là có chuyện quan trọng, trong vòng vài ngày cũng không thể sắp xếp ổn thỏa nên Hoắc Cận Thành phải đi nước ngoài, ít thì nửa tháng, nhiều thì hai, ba tháng. Người giúp việc đã được dặn dò từ trước nên đã chuẩn bị hành lý xong cho cả hai.Trước khi ý thức tan biến, cô đã nghe được những lời anh nói…

Anh muốn giữ em thật chặt bên mình, để em không thể chạy đi đâu được nữa.