Giả O Sẽ Bị Cắn

Chương 43








Editor: Lầu trên có XB

Beta: Cá


Ngày hôm sau.


Lâm Dữ rõ ràng cảm giác được Đoạn Từ có chút kỳ quái, những lời hắn nói với cậu vào buổi sáng nay rất ít, đều là qua loa "Ừ", "Ồ", "Ờ ".


Dường như đang trốn tránh cậu, rồi biến mất sau giờ học và giờ giải lao.


Lục Vưu cũng nhìn ra, cẩn thận hỏi thăm:


"Các cậu cãi nhau sao?"


Lâm Dữ không hiểu lắc đầu: "Hôm qua vẫn còn rất tốt mà."


Chẳng lẽ hôm qua mơ thấy ác mộng, lại không muốn thực hiện lời hứa sao.


Cho nên mới cố ý tránh cậu?


Lục Vưu an ủi: "Có thể là chuyện trong nhà, cậu đừng suy nghĩ nhiều."


Lâm Dữ lại không nghe Đoạn Từ nói về người nhà. Nghĩ đến cuộc hôn nhân thứ hai của cha Đoạn Từ, cậu nhỏ giọng hỏi:


"Có phải cậu ấy và người trong nhà có quan hệ không được tốt không?"


Lục Vưu đã từng nghe nói một ít chuyện của Đoạn gia, y ấp a ấp úng nói:


"Đoạn gia dù sao cũng là hào môn, chuyện lung ta lung tung khẳng định tương đối nhiều."


Trần Thần gia nhập đề tài, mở miệng nói: "Tôi cảm thấy hiện tại Đoạn thần đã tốt lắm rồi."


"Trước đây, chỉ có một vài ngày tâm trạng tốt trong tháng, nhưng bây giờ thì lại có một vài ngày tâm trạng tệ trong tháng"


Lục Vưu tán đồng gật gật đầu: "Hoóc-môn trong cơ thể biến hóa sẽ ảnh hưởng đến tâm tình..."


Lâm Dữ nâng cằm, không biết đang suy nghĩ gì.


Đoạn Từ đứng ở hành lang, gió lạnh thổi vào mặt miễn cưỡng làm cho hắn thanh tỉnh hơn chút.


Nhìn thấy Quý Hoằng hi hi ha ha đi từ trong phòng học ra, hắn mở miệng nói:


"Lão Quý, thuốc lá."


Quý Hoằng sờ sờ túi, trên người không có.


Quý Hoằng trở về phòng học cầm hộp, ném cho Đoạn Từ:


"Cậu không phải đã cai rồi sao?"


"Ừm, bé con không thích."


Đoạn Từ ngậm thuốc lá, chậm rãi nói: "Ngửi mùi thôi, không hút."


Quý Hoằng hỏi: "Cậu có chuyện gì xảy ra thế? Hôm nay có chút không đúng."


Sớm hôm nay chuông báo thức vừa vang, Đoạn Từ đã rời giường, trầm mặt, trong nhà vệ sinh ngây ngô thật lâu mới ra ngoài.


Quý Hoằng suy nghĩ một lát: "Cậu bị táo bón à?"


"Tôi có thuốc trị đấy."


Đoạn Từ không muốn hỏi y tại sao lại có loại thuốc này:


"Đừng ầm ĩ, để tôi bình tĩnh một lát."


Quý Hoằng quay đầu nhìn Lâm Dữ đang ngồi ở bên cửa sổ, trêu nói:


"Lẽ nào cãi nhau với bạn nhỏ sao?"


Bé Lâm cùng cuối cùng cũng phát hiện lão Đoạn là thứ mặt người dạ thú khốn kiếp rồi?


Đoạn Từ liếc y một cái, trong đầu không tự chủ được hiện ra giấc mộng tối hôm qua.


Làn da bé con nhẵn nhụi, mắt còn rơm rớm lệ, ở trong lòng ngực hắn thấp giọng khóc nức nở...


"Khốn kiếp!"


Đoạn Từ thấp giọng mắng câu, tập trung suy nghĩ, để cho mình không mơ tưởng viển vông nữa.


Hắn nhìn Quý Hoằng nói: "Đi chơi bóng rổ đi."


Quý Hoằng thở dài: "Đi thôi."


Y chính là khối gạch của Đoạn Từ, nơi nào cần thì tới nơi đó.


Lúc khó chịu còn có thể đập đập để hả giận.


Buổi chiều là hai tiết số học, Chung Trung trên mặt mang theo ý cười đi vào phòng học, giọng so với bình thường lớn hơn gấp đôi.


"Tối hôm qua tôi thức đêm chấm bài thi, bây giờ thành tích đã có."


Các bạn học lập tức kích động, hồ hởi thảo luận.


Chung Trung vỗ bàn, trầm giọng nói: "Yên lặng!"


Rống xong ông liền bật cười: "Lần này top mười vị trí đầu của trường, lớp chúng ta chiếm 4 phần!!"


"Có 18 người trong top 50."


Một số học sinh có điểm số tốt mong đợi nhìn Chung Trung, chờ ông gọi tên của mình.


Chung Trung ho khan một tiếng: "Kết quả này sẽ được công bố vào buổi tối. Tôi sẽ không nói về nó bây giờ, lưu lại cảm giác hồi hộp."


"Thích —— "


Lâm Dữ cũng có chút sốt sắng, không biết 4 người được nhắc tới bên trong có cậu hay không.


Chung Trung không hổ là lão giáo viên nhiều năm, Ông đã kích thích tinh thần của mọi người, khiến cho hai tiết số học không có người nào ngủ gà ngủ gật nữa.


Sau khi tan lớp, Chung Trung nhìn Lâm Dữ nói:


"Cùng tôi tới phòng làm việc."


Lâm Dữ khẩn trương hơn, chẳng lẽ là do cậu thi quá kém sao?


Chung Trung từ ngăn kéo lấy ra một phần văn kiện: "Đây là chương trình trợ cấp của trường dành cho học sinh nghèo. Em xem loại nào phù hợp thì báo trực tiếp cho thầy."


"Trợ cấp rất lớn, không có vấn đề gì thì sẽ trợ cấp tới khi thi học đại học."


Lâm Dữ sửng sốt, học sinh nghèo?


Không lẽ Quý thúc thúc làm cho cậu thân phận của học sinh nghèo sao?


Lâm Dữ lật qua lật lại, phát hiện mỗi một loại hình tiêu chuẩn cũng không nhiều.


Cậu liền vội vàng nói: "Cảm ơn thầy, nhà em thật ra không phải rất khó khăn đâu."


"Xin hãy để lại trợ cấp này cho các học sinh khác có nhu cầu đi ạ."


Chung Trung hơi kinh ngạc, đồng thời cũng hơi lo lắng rằng đây là lòng tự trọng của thanh thiếu niên.


Ông mở miệng nói: "Như vậy đi, em trở về suy nghĩ lại thật kỹ, cùng người trong nhà thương lượng một chút, sau đó mới hãy quyết định sau."


Lâm Dữ gật đầu nói: "Vâng ạ."


Nhìn Lâm Dữ thân thể đơn bạc, Chung Trung nhắc nhở: "Nhất trung phần lớn là học sinh bản địa, tình huống gia đình còn có thể, nếu em báo với thầy có khả năng cao sẽ được thông qua."


Lâm Dữ nói: "Em biết rồi, cảm ơn Chung lão sư."


Chung Trung đưa tài liệu cho cậu: "Phần văn kiện này em lấy về đọc cẩn thận."


Trở lại phòng học, Trần Thần đánh tới:


"Tiểu Lâm! Chung lão sư nói về chuyện thành tích sao?"


Lâm Dữ lắc đầu: "Không phải."


Trần Thần một mặt thất vọng: "Lão Chung thật là xấu xa, còn không bằng không nói về thành tích cho rồi."


Lâm Dữ chỉ Lục Vưu bình tĩnh, nói rằng: "Cậu hãy học tập Lục Vưu đi, buổi tối sẽ công bố thành tích."


"Hầy..." Trần Thần thở dài một hơi, ai oán nói, "Lục Vưu vẫn luôn vững vàng ở vị trí thứ hai, nếu tôi là cậu ấy nhất định cũng sẽ lãnh tĩnh như vậy."


"Còn có Đoạn thần, vạn năm đứng nhất."


Trần Thần nhìn về bàn trống của Đoạn Từ, hỏi: "Kỳ quái thật, cả ngày hôm nay Đoạn thần sao vẫn còn chưa trở về?"


Mãi đến tận tiết tự học buổi chiều, Lâm Dữ mới lại gặp được Đoạn Từ.


Hắn dựa cửa, hơi nhắm mắt, xoay bóng bằng một tay, cơ bắp cánh tay trôi chảy(?), trên người còn tản ra nhiệt độ mới vừa vận động xong.


Các Omega đi ngang qua liên tiếp dừng chân, đứng cách đó không xa đỏ mặt nhìn hắn.


Lâm Dữ liếc hắn một cái, quay người cúi đầu làm bài tập.


Đoạn Từ nâng mắt, đem bóng ném tới bàn trống phía sau, trở lại chỗ ngồi.


Chiếc ghế vẫn còn ở vị trí buổi sáng, bất động, cách xa chỗ của Lâm Dữ.


Sau khi Đoạn Từ ngồi xuống, hơi di chuyển sang bên phải, mãi đến khi cùng bé con cánh tay sát bên cánh tay, mới dừng lại động tác.


Lâm Dữ ngửi thấy được mùi hương tin tức tố thoang thoảng, như không khí trên núi tuyết sạch sẽ mà lạnh lẽo, lại cùng nhiệt độ của trên người Đoạn Từ đan xen vào nhau, hun cậu có chút say.


Cậu đẩy cánh tay Đoạn Từ một cái: "Cậu đừng xích gần tôi như thế."


Đoạn Từ không để ý đến, trái lại càng xích tới gần cậu hơn, ép Lâm Dữ vào bên trong góc nhỏ.


Hắn rũ mắt xuống, nhìn gò má trắng đến phát sáng của Lâm Dữ, đột nhiên mở miệng gọi:


"Lâm Dữ."


Lâm Dữ ngẩn người, Đoạn Từ trước giờ vẫn rất hiếm gọi tên cậu.


Cạu nghi hoặc nhìn về phía Đoạn Từ: "Cậu làm sao vậy?"


Đoạn Từ cười cười, lộ ra hai lúm đồng tiền:


"Chỉ là muốn gọi tên cậu."


"Tiểu Lâm Dữ."


"Tiểu Lâm Dữ."


"Tiểu Lâm Lâm."


Lâm Dữ lần này thật sự cảm thấy Đoạn Từ đang bị kích thích, cậu giơ tay sờ cái trán của Đoạn Từ:


"Cậu bị sốt à?"


Đoạn Từ đè tay cậu lại không cho rời đi, ngữ khí chua chua:


"Tại sao chú Quý gọi cậu là Lâm Lâm?"


Lâm Dữ lườm một cái: "Thúc ấy từ nhỏ đã gọi tôi như vậy."


Đoạn Từ nặn nặn tay cậu: "Tôi cũng muốn gọi."


Lòng bàn tay như bị cào nhẹ, tê dại.


Lâm Dữ liền vội vã rút tay về: "Tùy cậu."


Đoạn Từ lưu luyến mà nhìn cái tay kia không rời, lại nhìn Lâm Dữ bên người, dựa vào ghế tựa của cậu.


Hắn cúi đầu, ở bên tai bé con, đè thấp giọng gọi:


"Lâm Lâm."


Giọng Đoạn Từ vốn rất êm tai, khi hắn cố ý đè nhỏ giọng, âm thanh như mang theo tia điện, khiến người ta hoảng thần.


Lỗ tai Lâm Dữ lập tức đỏ lên, cậu trừng Đoạn Từ một cái:


"Cái tật xấu gì vậy."


Đoạn Từ không biết xấu hổ mà trả lời: "Muốn nói đó là lỗi của cậu."


Lâm Dữ không thèm để ý đến hắn.


Đoạn Từ nói tiếp: "Tôi cảm thấy vẫn là xưng hô 'bé con' nghe tương đối hay hơn."


Xưng hô chỉ thuộc về một mình hắn.


Lâm Dữ mặt không cảm xúc: "Ồ."


Đoạn Từ nằm sấp xuống, chiếm cứ nửa bàn của Lâm Dữ:


"Bé con, cậu tại sao chưa từng gọi tên tôi."


"Cậu mau gọi tên tôi đi."


Lâm Dữ bị hắn dằn vặt căn bản chẳng làm được bài tập, thẳng thắn bỏ bút xuống.


Nhìn vào mắt Đoạn Từ, nói:


"Đoạn Từ."


"Gọi thêm một lần nữa đi."


"Đoạn, Từ."


Lâm Dữ hỏi: "Hài lòng chưa?"


Đoạn Từ nhìn vành tai cậu hồng đến sắp xuất huyết, chậm rãi nói:


"Tối hôm qua tôi có mơ một giấc mộng."


Lâm Dữ rốt cục cũng thấy hứng thú, hỏi:


"Mộng đẹp hay là ác mộng?"


Ánh mắt Đoạn Từ chậm rãi dịch đến trên môi Lâm Dữ, ánh mắt lóe lóe lên:


"Vốn là mộng đẹp, nhưng bị tiếng chuông đánh thức lại trở thành ác mộng."


"Vậy phải làm sao bây giờ?"


Lâm Dữ mê hoặc: "Đó là giấc mộng gì a."


"Sau này có cơ hội sẽ nói cho cậu biết."


Đoạn Từ giương mắt, từ từ mở miệng: "Vậy đánh cuộc của chúng ta làm sao bây giờ?"


Lâm Dữ suy nghĩ một chút, thăm dò nói: "Thế hoà đúng không?"


"Thế hoà nhiều không ý tứ."


Đoạn Từ liếm môi một cái, giọng ám ách:


"Không bằng... Tôi cắn cậu một cái, cậu cũng cắn tôi một cái được không?"