Giả Làm Nam Thần Đàng Hoàng

Chương 35



Editor: LunaYang97

Khi Tề Thành đưa Kỳ Chung đến cửa hàng bán bánh chẻo, Ngô Nguyên vẫn chưa đến.

Ông chủ nói với bọn họ ngồi bên trong, “Thường thì thời điểm này sẽ đóng cửa, lần sau các ngươi tới đây sớm, hôm nay là tình huống đặc biệt.”

Đường trước cửa trường học, các loại hương vị thơm ngon nổi tiếng chung quanh. Không chỉ riêng học sinh đến ăn, những người dân xung quanh cũng sẽ đến thường xuyên.

Nhưng vào thời điểm này, nếu không phải fan Lăng Bạch số lượng lớn ở lại ngoài cổng trường, ông chủ đã thu dọn đồ đạc đóng cửa.

Ngay khi Tề Thành định nói, Kỳ Chung đã gọi bốn miếng bánh chẻo áp chảo theo cách quen thuộc, sau đó quay sang hỏi Tề Thành: “Cậu muốn uống canh không?”

“Không,” Tề Thành cười, “Đừng ăn. Đừng lãng phí tiền, tôi còn đang chờ lợi dụng người khác. ”

Kỳ Chung vừa muốn nói lợi dụng tôi, lại đột nhiên nghĩ đến cảnh tượng ở cửa phòng y tế.

Cậu tự tin như vậy, hóa ra chỉ là tự mình đa tình.

Kỳ Chung quay đầu lại và nói với ông chủ, “Hai miếng bánh chẻo áp chảo, không canh.”

Ông chủ lớn tiếng đồng ý.

Kỳ Chung đút hai tay vào túi quần, đứng thẳng người, “Chờ Ngô Nguyên à.”

Dáng vẻ khác với Tề Thành, sau khi tập thể ɖu͙ƈ gương mặt ướt đẫm mồ hôi sẽ rất đẹp trai. Cũng làm người ý chú, toàn bộ điên cuồng tuổi trẻ đều là khắc cốt ghi tâm.

Tề Thành nói: “Cậu cũng muốn mua cho tôi ăn?”

Anh cười nói, “Người đến trước sau phải có thứ tự.”

Giọng điệu đều đều, đáp lại những gì trước đây Tề Thành đã nói với cậu: "Cậu thật là tự luyến như vậy? ”

Thật sự là tự luyến, đã triệt để chạm đến suy nghĩ của mình.

Sau khi xong việc Ngô Nguyên vội vàng quay trở lại trường, hắn lo lắng lúc này tiệm đã đóng cửa.

Nhưng chưa kịp bước vào thì đã thấy ánh đèn của quán mọc rải rác trêи con đường trước trường.

Ngô Nguyên không còn vội vàng nữa, tốc độ chậm lại, rút

một điếu thuốc ra để thư giãn tâm trạng, đến cửa hàng bánh chẻo, chậm rãi nói: “Ông chủ.”

Ông chủ đáp: “Ai?”

Nhưng hôm nay không biết có phải là thay đổi người, ông chủ nói một giọng nói rất trẻ, hơi lạ.

Ngô Nguyên dừng lại và tiếp tục: “Cho một phần lớn bánh chẻo áp chảo.”

“Sắp đóng cửa rồi,” giọng nói xa lạ tiếp tục, “Không thể làm được.”

Ngô Nguyên nhấn điếu thuốc ra, rồi cất bước. Đi lên bậc thang vào cửa hàng, “Tề Thành, vui không.”

Hắn đi đến bên cạnh Tề Thành, nhíu mày nhìn chằm chằm, một lúc lâu sau mới ậm ừ, “Chơi tôi?”

Hắn không đánh được, nên đơn giản trực tiếp đưa tay ra. Vòng qua cổ Tề Thành, cánh tay đưa lên ấn hầu kết của anh.

Kỳ Chung không kìm lòng được mà đứng ở bên cạnh, không nhịn được nói: “Có thể chậm lại một chút.?” Tề Thành cười kéo Ngô Nguyên cánh tay.

Ngô Nguyên liếc nhìn Kỳ Chung, đôi mắt hơi nheo lại, nhưng không nói gì, ngồi vào bàn.

Một lúc sau, ông chủ bước ra từ phòng bếp sau, “Ừ, nhiều thêm một người nữa.”

“Mua chưa?” Ngô Nguyên hỏi.

“Không có,” Tề Thành cười, “Tôi đang đợi ăn ké.”

“Tôi sẽ lấy bàn này.” Ngô Nguyên đặt bàn rồi nhìn ông chủ, “Ba phần lớn.”

Một lúc sau Kỳ Chung nói. Nói: “Tôi cũng thành ăn ké rồi?”

“Tôi không cho cậu ăn,” Ngô Nguyên nhẫn tâm nói, “Cau6 đi ra ngoài đi, bên cạnh có siêu thị, mua ba chai nước.”

Giọng điệu này chỉ là ra lệnh cho Kỳ Chung. Thay vào đó, tâm trạng của cậu khá lên, cong môi đi ra từ phía sau Tề Thành “Uống gì không.”

“Gì cũng được.”

Nhìn bóng lưng cậu bước ra ngoài, Ngô Nguyên hỏi Tề Thành, “Cậu ta không phải chặn đường cậu sao?

Vẻ mặt của hắn không nhìn ra gì, nhưng giọng nói rất bình tĩnh.

"Lúc trước cậu cũng định chặn tôi,” Tề Thành “Cũng để tôi chờ cậu.”

Ngô Nguyên im lặng một lúc, sau đó quay đầu nhẹ giọng nói với ông chủ, “Ông chủ, bôi ít dầu lên miếng bánh.”

Tề Thành nói, “Chủ đề này chuyển hướng hơi nhanh. "

Trước khi ăn bánh chẻo áp chảo xong, ông chủ đã chuẩn bị đóng cửa.

Chỉ đơn giản là đóng gói phần còn lại và mang nó đến trường.

Ba người không chọn đi vào bằng cửa trước, họ đi bằng cửa sau.

Cửa trước vẫn bị vây quanh bởi những fan của Lăng Bạch, chồng chất lên nhau, khi Tề Thành và Kỳ Chung đi ra, cửa sau vẫn có người canh giữ. Nhưng bây giờ quay lại, cửa sau đã bị khóa, không có ai ở đây để canh.

Ngô Nguyên lùi lại mấy bước rồi khéo léo giẫm lên chân tường bước qua bức tường.

Tề Thành ăn miếng bánh chẻo không nhịn được vỗ tay, một tay chỉ vào cánh cổng sắt khen “Thật là đẹp trai.”

Kỳ Chung cầm một miếng bánh chẻo khác đứng bên cạnh, “Bức tường này cao 3m sao?"

“Không tới.” Ngô Nguyên đứng thẳng người.

Lần cuối cùng họ đối mặt với nhau là ở An Viễn.

Ngô Nguyên cho rằng Kỳ Chung đang chặn Tề Thành, Kỳ Chung lại càng đơn giản, cậu không vui nên không giải thích được.

Bây giờ ở trước mặt Tề Thành, không ai nhắc tới chuyện đó.

Tề Thành cắn xong nửa miếng bánh chẻo, đưa đồ cho Ngô Nguyên qua khe hở trêи cánh cổng sắt, “Để tôi thử xem.”

Anh lùi lại vài bước, Kỳ Chung cho anh một khoảng trống để xem anh có thể dẫm lên tường để lật người không.

Giữa bức tường này có một bước chân nhưng chỉ nhô ra vài cm chiều dài, rất khó mượn lực, muốn leo tường thì sức chân và sức tay phải mạnh.

Khả năng bật nhảy của Tề Thành rất tốt, anh thậm chí còn không cởi áo khoác, hơi xoay cổ rồi phóng về phía bức tường.

Dẫm phải những viên gạch nhô ra, dùng hai tay mạnh, cả người dễ dàng nhảy xuống tường.

Kỳ Chung thổi còi, “Đẹp trai!”

Sức lực của anh rất mạnh, quần áo mỏng áp vào da thịt, anh cười, lại nhảy xuống tiếp đất nhẹ nhàng và điêu luyện.

Ngô Nguyên đưa cho anh bánh chẻo, từ trong túi lấy ra hộp thuốc lá, đưa cho anh một điếu thuốc, “Lễ kỷ niệm trường thì sao.”

Tề Thành thở dài, “Ồn ào.”

Kỳ Chung ở bên ngoài cũng bật người đi tới.

Ngô Nguyên liếc cậu một cái, đưa cho Kỳ Chung.

Bánh chẻo còn lại gộp lại thành hai phần, đều là Tề Thành ăn, anh đang ăn rất bình tĩnh, Kỳ Chung vừa nhìn, đột nhiên tới gần, “Cậu đút cho tôi đi.”

Cây bên cạnh bị gió thổi bay, bóng cây quay cuồng. Lắc lư lơ lửng theo tiếng nhạc.

Ngô Nguyên, “Cậu đang nói cái gì?”

Kỳ Chung không có nghe thấy những lời này, nhìn chằm chằm Tề Thành gọi tên, “Tề Thành. ”

Tề Thành cười híp mắt nhìn cậu, rốt cục miếng bánh chẻo đã được đưa đến tận miệng.

Kỳ Chung thở dài, đưa phần trong tay cho anh.

Tề Thành sức ăn thật sự rất lớn, ăn xong liền ném bao bì vào thùng rác, Kỳ Chung hỏi anh: "Khát không?"

"Được rồi," Tề Thành, "Vừa rồi tôi không lấy nước."

Siêu thị ở cửa sau, Kỳ Chung nói, “Tôi sẽ mua cho cậu một chai.”

Nói xong liền chạy đi, Tề Thành thậm chí còn không thể gọi lại.

Anh nhìn bóng lưng của Kỳ Chung khuất sau rặng cây.

Ngô Nguyên ném bật lửa về phía anh, tỏa ra khói, “Cậu ta có chuyện gì.”

“Tôi không biết,” Tề Thành nhẹ nhàng đáp, cúi đầu châm khói, ngọn lửa phản chiếu trêи mặt, “Đã thay đổi rất nhiều. ”

Ngô Nguyên dựa vào tường nói. "Ừ"

Hai người ngẫu nhiên tán gẫu, còn chưa nói xong mấy câu, Kỳ Chung đem nước tới rồi, nơi này đầy khói khói trắng cuộn tròn.

Kỳ Chung đưa nước cho rồi đứng bên cạnh, nhưng trong vài giây cậu liền ho dữ dội.

Tề Thành bóp điếu thuốc kéo Kỳ Chung ra khỏi khu, buồn cười nói: “Cậu không hút được thuốc?”

Kỳ Chung còn đang ho khan, không muốn anh nhìn thấy vẻ mặt xấu hổ của mình, quay người lại chờ bị sặc xong. Sau mấy hơi, cậu cắm tay vào túi quần nói: “Không phải là không, nhưng tôi chưa thử.”

Ngô Nguyên vẫn đang hút, nhìn họ từ trong khói thuốc.

“Tốt lắm,” Tề Thành “Đừng có cố.”

Anh ném nửa điếu thuốc còn lại vào thùng rác, Ngô Nguyên cầm một điếu thuốc bước tới, nén khói rồi ném vào thùng rác.

Ba người trở lại ký túc xá, trêи đường cũng gặp thêm nhiều người, bọn họ vừa rồi đang bàn tán sôi nổi về lễ kỷ niệm trường học, trong miệng đều xuất hiện những cái tên cá nhân nhất, ngoại trừ Lăng Bạch.

Dường như sau khi họ rời đi, Lăng Bạch lại hát một bài hát khác như bài kết thúc, anh ta hát bản tình ca được hát rộng rãi, từng câu từng chữ đều thắt lòng.

Con trai sinh ra không có gốc rễ đối với loại chuyện tình cảm này, còn chưa nảy sinh lòng hiếu kỳ, so với Lăng Bạch, giường trong ký túc xá so với hắn càng hấp dẫn.

Sau lễ kỷ niệm của trường, sẽ có một buổi học nửa ngày, tức là nửa ngày nghỉ vào buổi chiều cuối tuần.

Buổi tối cùng với sáng thứ Sáu, điều khiến mọi người phấn khích là lễ kỷ niệm trường này.

Lần này đã trả rất nhiều tiền, nhóm truyện tranh cũng đặc biệt mời các họa sĩ nổi tiếng, chưa kể các buổi biểu diễn khác, tất cả đều trêи mức cao, khi Lăng Bạch đến, lo lắng điện thoại di động có bị lấy mất hay không. Dưới đài một biển ánh sáng trắng bạc.

Nhiều cô gái đã khóc và cảm ơn trường trêи tường tỏ tình, thực hiện ước mơ của họ trước khi trưởng thành.

Bầu không khí hỗn loạn này kéo dài cho đến chiều thứ Sáu, các học sinh đổ xô ra khỏi trường.

Tề Thành vẫn đang sắp xếp đồ đạc trong lớp, điện thoại trong túi bắt đầu rung.

“Anh à,” Giang Hằng nói, “Mẹ và em đang đợi anh ở cổng trường.”

“Anh sẽ đến đó.” Tề Thành cười nói.

Anh vẫn mặc đồng phục của trường, nhưng áo khoác chưa được kéo lên, anh băng qua đám đông, đi qua đại lộ khuôn viên dài rời khỏi cổng trường.

Giang Phượng ngồi ở ghế lái nhìn người đi ra. Sau khi nhìn thấy Tề Thành, Giang Hằng xuống xe, bước tới hét lớn: “Anh ơi.”

Vì món quà của Lăng Bạch tối hôm qua, rất nhiều người xung quanh đang nhìn trộm Tề Thành, xấu hổ nhìn Tề Thành lộ liễu nhưng khó nén tò mò.

Tề Thành vỗ nhẹ lên tóc Giang Hằng, “Ngoan.”

Giang Hằng lỗ tai đỏ bừng, cảm thấy lời nói này có thể xứng với ngàn vạn lời khen của mẹ, còn rung động lòng người hơn cả lời nói trìu mến của cậu ba.

Hai anh em lên xe, cắt đứt hoàn toàn tầm nhìn bên ngoài.

Giang Phượng cẩn thận nhìn, “Tiểu Thành, sao lại có nhiều người theo dõi con như vậy?”

Tề Thành liếc nhìn ra bên ngoài, “ Cứ cho họ nhìn đi.”

Giang Phượng cười cười, dẫn bọn họ đến nhà hàng đã đặt trước.

Theo lời của Tề Thành, chiều nay là thời gian dành cho gia đình. Giang Phượng đặt hai vé xem phim bên cạnh nhà hàng. Mẹ anh không có thời gian để đi xem phim, ngay cả giờ ăn trưa cũng đặc biệt ít ỏi.

Sau khi biết Giang Phượng không có thời gian, Giang Hằng vẫn là cười trộm.

Ba người vào nhà hàng, người phục vụ dẫn đường, vừa ngồi xuống đã nghe thấy giọng nói của Giang Quân.

Hắn đeo kính râm, khẩu trang bị kéo đến cằm móc ra, lúc này khóe miệng nhếch lên, có chút kinh ngạc: “Chị hai, tiểu Thành, tiểu Hằng trùng hợp như vậy?”

Giang Phượng cũng tò mò hỏi: “Em tại sao lại ở chỗ này?

“Em đang mời bạn bè ăn cơm.” Giang Quân nhìn về phía bàn của bọn họ, gọi người phục vụ nói vài câu, sau đó ngồi vào bên cạnh Giang Phượng, “Nếu đã gặp thì cùng ăn một bữa, em sẽ giới thiệu bạn của em với chị. “

Giang Phượng,“ Bạn gái? ”

“ Đừng nghĩ nhiều, ”Giang Quân tháo kính râm xuống,“ Bạn bè trong giới, giới tính nam. ”

Phía sau, người phục vụ dẫn bạn của Giang Quân đi tới.

Người đàn ông đi theo sau mặc áo sơ mi màu vàng tươi, thân dưới màu trắng tinh khôi, thanh tú nhàn nhã, đôi mắt đào hoa rực rỡ như nắng.

Đó là Lăng Bạch.