Gia Là Bệnh Kiều, Được Sủng Ái

Chương 50



"Giang Chức."

Chu Từ Phưởng ở bên trong gọi anh lần thứ ba, không giống vừa rồi, giọng điệu đã có một chút nóng nảy, động tác huơ tay cũng lớn hơn một ít, xương quai xanh dưới vai ẩn ẩn lộ ra.

Giang Chức hoàn hồn, lại nhíu chặt mày.

Không phải cô cũng tốt, anh thật không hy vọng cô trải qua cuộc sống liếm máu trên mũi đao.

Anh đặt quần áo lên tay cô, lại khó chịu hỏi: "Em ở nhà người khác cũng như vậy?"

Chu Từ Phưởng nhận được quần áo, rút tay về, đóng cửa lại.

"Em chưa từng đến nhà người khác." Một lần cũng không có.

Giang Chức vốn đang nhíu mi lại, vì một câu của cô mà buông lỏng ra.

Trong phòng tắm hơi nước lượn lờ, Chu Từ Phưởng duỗi tay lau sương mù trên gương, ảnh ngược bên trong rõ ràng, cô cúi đầu nhìn cánh tay mình, dùng ngón tay vuốt ve hai cái.

Tốc độ tự lành của cô hình như nhanh hơn trước rồi.

Ngoài phòng tắm, thường thường có tiếng Giang Chức ho khan, anh trúng gió, không biết có phải bệnh càng thêm nghiêm trọng hay không? Đang miên man suy nghĩ thì tiếng di động cô vang lên, là Sương Hàng gửi mail qua.

"Làm ổn chưa?"

Chu Từ Phưởng nhìn quần áo Giang Chức, thất thần trong chốc lát mới trả lời: "Trên tay tôi không có vết thương, anh ấy hẳn là đã tiêu tan hoài nghi."

May mắn thay, nhờ một trận mưa to nên cô mới tìm được lý do tới nhà Giang Chức. Thật ra cô cũng không thích tính kế người khác, càng thêm không muốn tính kế Giang Chức, chỉ là không có còn cách nào khác, cô không thể bại lộ thân phận, ít nhất là trước khi đi Moon Bay, cô phải lặng yên không một tiếng động.

"A Phưởng, cô nhất định phải tới Moon vịnh sống sao?" Lần đầu tiên Sương Hàng hỏi như vậy, trong lời nói có ý muốn giữ lại.

"Đúng vậy."

Chu Từ Phưởng trả lời vô cùng dứt khoát, cô nhất định phải đi, cô không thích hợp sống quần cư, nhất thiết phải sống một mình.

Qua hồi lâu, Sương Hàng lại gửi một mail mới.

"Không đi được không? Một mình cô ở trên đảo, sẽ rất cô độc."

Không đi được không?

Ba năm trước đây Chu Từ Phưởng cũng từng hỏi bản thân như vậy, thẳng đến lúc cô bị hàng xóm khi đó của mình phát hiện, cô còn không kịp giải thích một câu, người hàng xóm thường ngày làm món gì ngon cũng sẽ chia cho cô một nửa kia đã ngất đi rồi.

Sau đó cô chuyển nhà, mua một tòa nhà sống một mình, không cần hàng xóm, cũng không hỏi bản thân không tới Moon Bay được không nữa.

"Tôi sợ." Chu Từ Phưởng nói.

Sương Hàng hỏi cô sợ cái gì.

"Sợ có một ngày sẽ bị người khác phát hiện bí mật của tôi, sau đó đem tôi thiêu chết."

Năm ấy cô từ phòng thí nghiệm chạy trốn tới núi Đại Mạch, trùng hợp cứu được một đôi vợ chồng, lúc đầu bọn họ cũng vô cùng hậu đãi cô, sau đó bọn họ thấy đôi mắt cô, thấy cô chạy nhanh, thấy vết thương chóng lành của cô, bọn họ liền nói cô là yêu quái, rất nhiều người đều nói như vậy, bọn họ dùng đá, dùng gậy gộc, dùng xẻng đánh cô, bọn họ còn có thể phóng hỏa thiêu chết cô.

Cô rất sợ, sợ những người đó, sợ cái thế giới ăn thịt người này.

Giang Chức lấy cho cô một cái áo hoodie màu trắng và một chiếc quần thể thao, cô mặc vào rất rộng, ống quần cuốn lên ba vòng, trông rất không hợp người, từ lúc cô ra ngoài, Giang Chức liền vẫn luôn đánh giá cô, anh nằm trên sô pha, thần sắc bệnh trạng rõ ràng trên mặt, vẻ mặt uể oải, chỉ có một đôi mắt sáng quắc.

Nàng không được tự nhiên mà đội mũ hoodie lên, muốn che đi khuôn mặt.

Giang Chức lại đi tới kéo mũ cô xuống, môi anh đỏ đỏ, tôn lên màu da càng thêm tái nhợt: "Chu Từ Phưởng."

"Hửm."

Anh rút khăn lông treo trên cổ cô ra, phủ lên đầu cô, sau đó lúng túng mà nghiêng đầu qua một bên: "Lau khô tóc đi."

"À."

Cô dùng khăn lông che lên đầu, lau loạn xạ một hồi, gội đầu hai lần, màu tóc xanh lam khói cũng phai đi kha khá.

Giang Chức nhìn cô vài lần mới dời tầm mắt, lỗ tai ửng đỏ nhìn đi nơi khác, hỏi cô: "Muốn uống sữa bò không?"

Cô lộ đầu từ trong khăn lông ra: "Muốn."

Anh cầm hai hộp sữa bò vào phòng bếp hâm nóng cho cô.

Cô đi theo sau, xắn tay áo quá dài lên: "Em có thể uống lạnh."

Giang Chức đã ném hộp sữa bò vào lò vi ba: "Trời lạnh lắm, không nên uống lạnh."

Cô càng áy náy, cảm thấy mình quá xấu xa rồi, Giang Chức thiện lương như vậy mà cô còn lừa anh, chẳng qua.. Cô nhìn thoáng qua lò vi ba, lại ngẩng đầu nhìn Giang Chức: "Anh chưa ấn nút đun nóng."

Giang Chức: "..."

Còn phải ấn?

Anh nào biết đâu rằng, căn phòng này là Tiết Bảo Di trang hoàng, các vật dụng trong phòng bếp cũng là Tiết Bảo Di vẽ vời làm thêm, từ ngày vào ở đến bây giờ, anh còn chưa từng bước vào phòng bếp.

Nút đun nóng là ở đâu ra?

Giang Chức nhìn chằm chằm lò vi ba, nhíu mày nghiên cứu.

Một ngón tay duỗi tới --

Đinh!

Chu Từ Phưởng ấn nút đun nóng: "Được rồi."

Giang Chức: "..."

Cái tên thiểu năng trí tuệ Tiết Bảo Di kia, mua cái thứ quỷ gì vậy.

Anh khụ hai tiếng: "Em biết nấu cơm?"

"Không biết." Đầu Chu Từ Phưởng tránh dưới mũ áo hoodie theo thói quen, chỉ lộ ra một đôi mắt, vẻ mặt nghiêm túc, "Nhưng em biết dùng lò vi ba, học được hồi làm giúp ở cửa hàng cháo."