Em Là Ánh Nắng Đời Anh

Chương 48: Thăm dò





Buổi tối ở nhà, điện thoại Vu Yên Nhi rung liên tục vì tin nhắn và thông báo, đoạn clip cô đánh Lý Nhược chổ đấm bốc lúc sáng leo lên đầu bảng tin của trường.

Học sinh trong trường chia ra hai phe, một bên cho rằng Vu Yên Nhi nặng tay với bạn bè, bên còn lại nói thẳng Lý Nhược lượn lờ bên cạnh Kiến Nhất không lui, bị đánh là đáng lắm.

Nhân lúc Kiến Nhất ở trên phòng, Vu Yên Nhi chuyển đoạn clip trên điện thoại sang tivi để cả nhà cùng xem, cố ý nhắm đến Thanh Mai biết tương lai cô ta sẽ có ngày như Lý Nhược.

Xem xong clip Vu Yên Nhi đánh Lý Nhược bằng môn boxing, cả nhà ai cũng cảm thán trầm trồ, mẹ Kiến hiếu kỳ hỏi: "Con bé đó nhìn quen mặt thật, ai vậy Nhi Nhi?"

Vu Yên Nhi thong thả mỉm cười, nhẹ nhàng đáp: "Kẻ bám đuôi Kiến Nhất"


Kiến Nhật Nguyệt bên cạnh chậc lưỡi lắc đầu.

Bố mẹ Kiến có chút bất ngờ, họ chưa từng thấy Vu Yên Nhi nổi giận trước mặt họ, nay tận mắt chứng kiến cô đánh kẻ thứ ba, ông bà liền nâng địa vị Vu Yên Nhi trong nhà từ thứ nhất lên đặc biệt.

Thanh Mai càng lúc càng e ngại Vu Yên Nhi, cô ta không nghĩ một nữ sinh cấp ba lại có tâm địa dã man đến như vậy, đã vậy còn có người chống lưng để cô càng quấy. Chưa bắt đầu bao lâu Thanh Mai đã nhìn thấy tương lai gả vào nhà Kiến Nhật Nguyệt hoàn toàn mù mịt.

Hôm sau trở lại trường Lý Nhược vắng mặt, Vu Yên Nhi không cần đoán cũng biết là do mặt cô ta đã sưng phù như cái đầu heo nên mới không dám đến trường.

Cả ngày vui vẻ trên trường chưa thỏa mãn, lúc về nhà tâm trạng Vu Yên Nhi lại kéo xuống âm độ, Thanh Mai vô tư mặc áo giấu quần, khoe cả đôi chân dài đi qua đi lại trong nhà.

Kế hoạch quyến rũ của Thanh Mai thất bại trong một nốt nhạc, Kiến Nhất lướt qua như một cơn gió, vốn không hề để ý đến sự tồn tại của cô ta.

Ăn cơm xong liền trở về phòng làm bài tập và học bài, Vu Yên Nhi chán nản không muốn học nhưng Kiến Nhất lại ngồi ngay bên cạnh giám sát.

Tâm trí của Vu Yên Nhi chỉ nghĩ mỗi đến việc thoát khỏi đống bài vở khô cằn này, cô mỉm cười ngọt ngào, ôm Kiến Nhất, đặt cằm lên ngực anh ngước lên nhìn: "Ông xã, em buồn ngủ"

"Mới có mười lăm phút em đã nói buồn ngủ hơn mười lần"

Vu Yên Nhi nhắm mắt lại làm nũng mè nheo, mong cơ hội trốn thoát khỏi đống sách vở kia: "Anh xem, mắt em hết mở lên rồi"

"Hôm nay không xong, không được ngủ" Kiến Nhất gỡ tay Vu Yên Nhi, đặt bút vào tay cô.


Vu Yên Nhi buồn bã, thở dài một cách bất lực, công cuộc tẩu thoát hoàn toàn vô vọng, chỉ còn cách chấn chỉnh lại tinh thần nhanh chóng làm xong bài.

Sau hơn hai tiếng đồng hồ vật vã, Vu Yên Nhi cũng học xong, được Kiến Nhất gật đồng thông qua Vu Yên Nhi mừng rỡ nhảy lên giường nằm.

Điện thoại Vu Yên Nhi bỗng đổ chuông, cô chồm đến đầu giường lấy, trên màn hình hiển thị tên Hải Lý. Vu Yên Nhi lười biếng không muốn trở người, nằm sấp luôn trên giường bắt máy.

"*Có tin hot về Dư An Ny với Lý Nhược đây*"

Ánh mắt Vu Yên Nhi lén lút đưa sang trộm nhìn Kiến Nhất, thấy anh đang thu dọn tập sách, cô thì thầm vào điện thoại: "Đợi mình một chút"

Giấu mang điện thoại vào nhà tắm, Vu Yên Nhi cẩn thận khóa cửa, giọng nói nhỏ vừa đủ nghe: "Cậu nói đi"

"*Triết Dương nói hai người họ là bà con cậu dì, Dư An Ny hư hỏng ai cũng biết, Lý Nhược là loại quậy ngầm, được cái bên ngoài ngoan hiền học giỏi. Quan trọng nhất, hai người bọn họ lăm le cướp hết hai nam thần của lớp mình là Kiến Nhất với Từ Tuấn Vỹ. Bọn lưu manh lớp kế bên là hàng xóm thân với gia đình Dư An Ny, lần trước cậu đánh Dư An Ny gãy xương sườn, vụ việc lần này chuẩn bị nổ ra rồi, chỉ là vấn đề sớm hay muộn thôi*"

"Vậy thì thú vị rồi" Vu Yên Nhi càng nghe càng phấn khích, được tự tay xử lý kẻ mình ghét thì còn vui hơn cả việc ăn ngon.

"*Vấn đề là chúng ta không có bằng chứng bắt tội họ, nếu manh động, người chịu thiệt là bọn mình*"

"Hải Lý, tin mình đi, chuyện này sẽ cực kỳ vui, nhưng mà chuyện này không được để Kiến Nhất biết, không là anh ấy nhốt mình trong nhà thật đấy"

Đầu dây bên kia truyền đến tiếng cười nắc nẻ: "*Haha, mình biết rồi, chúc cậu may mắn*"


Nói chuyện điện thoại với Hải Lý xong, Vu Yên Nhi hé cửa đưa mắt ra ngoài nhìn, chạm ngay ánh mắt Kiến Nhất đang ngồi trên giường.

"Em nói chuyện với ai mà lại trốn vào đó?" Kiến Nhất nghi hoặc nhìn cô gái đang khép nép bước ra khỏi nhà tắm.

"Nhiên Nhiên hỏi em chút chuyện riêng tư của con gái" Nụ cười Vu Yên Nhi hết sức mất tự nhiên đến ngồi cạnh Kiến Nhất, vô tình phát hiện điện thoại trên tay anh còn đang nhắn tin dang dở với Lý Nhược.

Khi Vu Yên Nhi nhìn xem tin nhắn, Kiến Nhất vẫn giữ nguyên tư thế, không hề có ý che giấu. Nội dung tin nhắn cụ thể là việc Lý Nhược nhờ Kiến Nhất giảng lại bài khi cô ta đi học lại. Tin nhắn Lý Nhược gửi đến gần đầy cả màn hình, Kiến Nhất trả lời duy nhất một câu: *Cậu tìm giáo viên thì tốt hơn*.

Người con trai này quá ư là khiến người ta an lòng, Vu Yên Nhi đan ngón tay vào tay anh, trầm mặc hỏi: "Ông xã, có phải... nếu em làm chuyện tốt, anh sẽ ủng hộ em đúng không?"

"Chỉ cần em an toàn không bị thương, anh nhất định sẽ ủng hộ"

Cả người Vu Yên Nhi cảm thấy nhột nhột, lần này e là khó tránh khỏi ẩu đả, đồng nghĩa với việc không bị thương ít cũng bị thương nhiều. Vu Yên Nhi cười như mếu, cứng nhắc gật đầu để Kiến Nhất an tâm.