Dược Thần

Chương 268: Người gia nhập không nghe lời



Két kẹt, Két kẹt...

Trong tiếng lay động có tiếc tấu của xe người, Kiệt Sâm cũng cầm một túi rượu tưới vào miệngc.

- Kiệt Tư, hộ vệ này của ngươi sao lại không uống thế?

Khăn Ni Á hào sảng lên tiếng nói:

- Hắn? Tuỳ hắn thôi!

Kiệt Sâm mắt nhìn qua phụ thân bên cạnh, lên tiếng nói. Dọc theo con đường này, Kiệt Sâm chủ động nói chuyện phiếm với những mạo hiểm giả này, song phương ngược lại cũng dần trở nên quen thuộc, khi bọn hắn hỏi danh tự thì Kiệt Sâm liền tùy tiện lấy cái tên Kiệt Tư. Mà Lôi Nặc bởi vì vừa ngồi xuống liền bắt đầu nhắm mặt tu luyện nên khiến cho những mạo hiểm giả kia đều cho rằng Lôi Nặc là hộ vệcủa Kiệt Sâm, mà Kiệt Sâm cũng không giải thích gì nhiều.

Những ngày này khi đi đường Lôi Nặc hoàn toàn đã trở thành một tu luyện cuồng nhân, mỗi thời mỗi khắc chỉ cần không phải lúc nghỉ ngơi thì đều tu luyện, so với Kiệt Sâm vốn đã là tu luyện cuồng nhân còn điên cuồng hơn nhiều, khiến Kiệt Sâm có phần đau lòng. Nhưng hắn rõ trong lòng phụ thân có khúc mắc nên cũng không biết phải an ủi thếnào mới tốt.

Theo đội ngũ tiến lên, Kiệt Sâm từ miệng những mạo hiểm gia vào Nam ra Bắc này cũng biết được rất nhiều chuyện. Thánh Phỉ thành sắp đến này ở Hỗn Loạn chi lĩnh là một tòa thành trì có quy mô trung đẳng. Người có quyền hành thực tế trong đó là ba đại gia tộc, trong mỗi gia tộc đều có lục giai đê cấp Tôn Linh Sư tọa trấn, quả thật khiến Kiệt Sâm có chút giật mình.

Người mạnh nhất trong một tòa thành thị ở Tây Bắc chư quốc bình thường đều là ngũ giai đê cấp Tông Linh Sư thôi, mà đê cấp Tôn Linh Sư, thường thường là người mạnh nhất trong một hành tỉnh rồi. Mà một tòa thành thị của Hỗn Loạn chi lĩnh thôi đã có được ba cao thủ lục giai đê cấp Tôn Linh Sư. Hơn nữa từ trong miệng những người kia Kiệt Sâm cònđược biết, trong mấy tòa thành trì cỡ lớn ở Hỗn Loạn chi lĩnh thậm chí còn có một ít tồn tại thất giai Hoàng Linh Sư tồn tại, còn về phần có cao thủ nào mạnh hơn nữa không thì những người này cũng không rõ lắm.

Cái này khiến trong nội tâm Kiệt Sâm không khỏi có chút giật mình, bất quá cũng đúng, ở một nơi hỗn loạn như Hỗn Loạn chi lĩnh, thường xuyên phát sinh chiến đấu. Mỗi ngườiđều trải qua tinh phong huyết vũ, tỉ lệ xuất hiện cường giảcũng cao hơn địa phương an nhàn như Tây Bắc chư quốc nhiều. Trình độ chỉnh thể của Linh Sư cũng cao hơn so với Tây Bắc chư quốc một bậc.

Trước khi đến, trong nội tâm Kiệt Sâm liền quyết định chủ ý, vốn hắn muốn tìm xem trong Hỗn Loạn chi lĩnh có vân vụ linh quả tồn tại không, nếu như thật sự tìm không thấy thì mới cùng Lôi Nặc xâm nhập vào vân vụ chiếu trạch, đi tìm vân vụ linh quả. Mặc dù nói vân vụ linh quả bình thường đều sinh trưởng ở sâu trong vân vụ chiểu trạch, tương đối nguy hiểm, nhưng với đám người mạo hiểm trong Hỗn Loạn chi lĩnh thương xuyên xâm nhập vào vân vụ chiếu trạch mà nói, nói không chừng có người đã từng đạt được qua.

Chỉ có điều loại thiên tài địa bảo như vân vụ lình quang, bình thường sau khi tìm được đều sẽ bị một ít thế lực cườngđại giành lấy, càng sẽ không tùy ý nói ra, muốn thăm dò ởđâu có vân vụ linh quả, cũng không phải là một chuyện dễdàng, cần Kiệt Sâm hảo hảo cân nhắc. Mà nếu như ở Hỗn Loạn chi lĩnh thật sự tìm không thấy thì sau đó Kiệt Sâm mới có thể cùng phụ thân xâm nhập vào trong vân vụ chiếu trạch để tìm kiếm, dù sao vân vụ chiểu trách với tư cách là một trong bảy đại hiểm địa của Tư Đặc Ân đại lục, coi như là Lôi Nặc thân là thất giai Hoàng Linh Sư cường giả, một khi xâm nhập vào cũng có nguy hiểm cực lớn.

Sau khi ngồi trên xe ngựa hàn huyên với đám mạo hiểm giảmột lúc, Kiệt Sâm khoanh chân ngồi ở trên xe ngựa, Huyền Thiết Trọng Kiếm được đặt ngang trên đầu gối, nhắm mắt tu luyện. Bởi vì thanh Huyền Thiết Trọng Kiếm này có thể đềcao tốc độ tu luyện linh lực của Kiệt Sâm, bởi vậy trênđường đi, Kiệt Sâm mới vác thanh Huyền Thiết Trọng Kiếm ở trên người, hơn nữa mỗi thời mỗi khắc trọng lực thùy sức dưới sự quán thấu linh lực của Kiệt Sâm linh lực đều phóng xuất ra trọng lực gấp trăm lần, rèn luyện lấy thân thể Kiệt Sâm.

Thấy hai cuồng nhân tu luyện trên xe, vài tên mạo hiểm giảchung quanh đều lộ ra vẻ kính nể. Cũng khó trách người ta thực lực phi phàm, hai người cũng đủ để một mình hành tẩu trên đường lớn đầy đạo tặc hoành hành. Khổ tu như thế, những mạo hiểm giả này căn bản không thể nào bằng được.

Bỗng nhiên, Lôi Nặc nguyên bản đang nhắm mắt hai mắt đột ngột mở ra, hai đạo tinh quang lóe lên rồi biến mất, ánh mắt đã rơi vào phía sau bên phải, tựa hồ muốn xuyên thấu qua tầng tầng rừng cây.

- Chuyện gì xảy ra?

Hành động này của Lôi Nặc khiến tất cả mạo hiểm giả trên xe ngựa chú ý.

- Có người!

Lôi Nặc tùy ý lên tiếng, lập tức khiến Kiệt Sâm đang tu luyện ở một bên cũng bị đánh thức:

- Ở đâu có người?

Những mạo hiểm giả kia nguyên một đám nhìn về phía ánh mắt Lôi Nặc, gió nhẹ thôi, núi rừng dưới cơn gió phát ra âm thành ào ào rất nhỏ, ngoài ra không thấy chút bóng dáng nào cả. Kiệt Sâm thì lại đề cao cảnh giác, phụ thân nói có người, tuy rằng trong cảm giác của Kiệt Sâm chỗ đó đúng là không có động tĩnh gì, nhưng lấy linh thức thất giai Hoàng Linh Sư của phụ thân thì tuyệt đối không sai được.

Đúng lúc này, phía sau đột nhiên truyền đến một tiếng kêu sợ hãi, lập tức hai bóng người cũng xuất hiện trong tầm mắt mọi người. Sau khi nhìn thấy trên đường có người, hai người kia trực tiếp chạy như điên về phía đoàn xe. Lúc này, đám mạo hiểm giả trên đoàn xe đã nghe được thanh âm kinh hô:

- Có biến, tất cả mọi người chuẩn bị, chuẩn bị!

Đoàn trưởng Kim Lợi Lợi Kiếm mạo hiểm đoàn liên cao giọng hô lên. Lập tức, tất cả mạo hiểm giả đều bắt đầu nhanh chóng chuyển động, gom tất cả xe ngựa lại cùng một chỗ, mà các thương nhân kinh hoảng kia đều tựa vai vào với nhau, bị đám người mạo hiểm vây quanh ở giữa. Bọn người Khăn Ni Á bất chấp sự giật mình đối với Lôi Nặc, tất cả đều nhao nhao rút vũ khí ra nhìn về phía thanh âm.

Theo bóng người không ngừng tới gần, tiếng kêu cứu sợ hãi cũng ngày càng rõ ràng, Kiệt Sâm còn mơ hồ nghe thấyđược tiếng gầm của dã thú. Hai bóng người ngày càng gần trước mặt mọi người, ở phía trước nhất là một thiếu niên tuổi không khác với Kiệt Sâm lắm, mà đi ở phía sau lại là một trung niên nhân, mày kiếm mắt sáng, khí thế trên người cường hoành, mặc kình phục Linh Sư màu xanh đậm, trong tay nắm một thanh trường kiếm, trên trường kiếm kiếm quang hỏa hồng sắc lay động, mãnh liệt vung lên. Nguồn truyện: Truyện FULL

Kiếm khí hỏa hồng sắc bắn nhanh về phía sau, lộ ra khí thếtương đối mãnh liệt, mà giờ khắc này, hai người đang vô cùng chật vật chạy về phía đoàn xe, mà ở phía sau bọn hắn còn có ba đàu cự hung, mỗi một đầu đều cao trọn vẹn 3m, cái miệng lớn không ngừng gào thét liên tục, một mực truy kích hai người ở phía trước

- Là Cuồng Bạo Ma Hùng!

Sau khi trông thấy ba con gấu kia Kim Lợi liền lập tức lên tiếng kinh hô, trên mặt đột nhiên biến sắc.