Dược Thần

Chương 248: Trên đường đi gặp bất bình



Hô hấp của hắn cực kỳ bình thản, một hít một thở hình thành một đạo tuần hoàn hoàn mỹ, mỗi một lần tuần hoàn luân chuyển trên người Kiệt Sâm đều toát ra một tia hồng mang, một tia linh nguyên tố bên trong không khí liền bị hấp thu vào trong thân thể Kiệt Sâm, dung nhập vào trong linh lực của kinh mạch tam giai trung cấp.

Trong khi tu luyện yên tĩnh, linh thức của Kiệt Sâm đang không ngừng nội thị lấy từng cái bộ vị của thân thể của mình trong kinh mạch trung cấp trung cấp linh lực của hắn, lực lượng thần bí màu đen vẫn không có biến mất, chậm rãi ở trong đó vận hành.

Cho dù linh thức của Kiệt Sâm tia lực lượng thần bí này cực kỳ khống chế gian nan, trên cơ bản không cách nào khống chế, nhưng mà biết rõ lực lượng cường hãn của nó, trong lòng Kiệt Sâm vẫn cảm thấy vô cùng vui sướng.

Ban đầu ở trong hẻm nhỏ vương thành tao ngộ ám sát, đối phương là một ngũ giai Tông Linh Sư, chính là lực lượng thần bí của chính mình oanh kích khiến hắn bạo tạc nổ tung, nếu như mình có thể khống chế lực lượng thần bí trong cơ thể này thì...

Nhìn sang tam giai trung cấp linh lực trong cơ thể không ngừng lớn mạnh, Kiệt Sâm mỉm cười, tâm thần chậm rãi rút lui khỏi cơ thể, đợi tất cả linh lực đều bình phục lại, lúc này hắn mới mở mắt ra.

Miễn cưỡng duỗi lưng một cái, Kiệt Sâm hít một hơi thật sâu, cảm thấy tinh thần vô cùng sảng khoái tràn ngập lực lượng. Hắn có thể phát giác được, bởi vì có được lực lượng của bất tử Hỏa Phượng hoàng cùng với chính mình gần đây liên tục khổ tu, trung cấp linh lực trong cơ thể mới tấn cấp không bao lâu đã lại một lần nữa đạt đến đỉnh phong, có lẽ trong một hai tháng nữa chính mình sẽ tiến tới cấp bậc tam giai.

Đem tinh thần khí ổn định vào trạng thái tốt nhất, bàn tay Kiệt Sâm lật một phen, một quyển Ngọc Thạch quyển trục lập tức xuất hiện phía trên bàn tay của hắn. Đúng là quyển trụcNguyệt Giai Hạ Phẩm phi hành linh kỹ.

Bay lượn trên bầu trời là mộng tưởng của mỗi người đối với tự do phi hành, trong lòng Kiệt Sâm cũng cảm thấy vô cùng chờ mong, đời trước của hắn tuy rằng là cửu giai Linh Dược Thánh Sư, nhưng không có linh thức cùng linh lực, cho dù là có năng lực đạt được phi hành linh kỹ cũng căn bản không thể tu luyện, nhưng mà hôm nay hắn lại rốt cục có thể thỏa mãn mộng tưởng trước kia của mình.

Tay cầm quyển trục màu tím Ngọc Thạch, trong hai tròng mắt của Kiệt Sâm hiện lên một tia lửa nóng, điều chỉnh trạng thái một cách tốt nhất, linh thức trong cơ thể Kiệt Sâm tiến nhập vào bên trong quyển trục Ngọc Thạch màu tím.

Loại quyển trục linh kỹ này do Ngọc Thạch chế thành là quyển trục chế tác sư dùng phương pháp đặc thù nào đó chế tác mà thành, chỉ có thể dùng linh thức mở ra, hơn nữa chỉ có thể cung cấp cho một người sử dụng.

Sau khi linh thức của Kiệt Sâm tiến vào quyển trục, lập tức vô số tin tức như là hồng thủy vỡ đê mạnh mẽ xông vào trong óc Kiệt Sâm, đồng thời, hoa văn lam tử sắc trên Ngọc Thạch của quyển trục Thượng Cổ lập tức biến thành từng đạo lam tử sắc Lôi Điện, dọc theo cánh tay Kiệt Sâm tiến vào trong thân thể của hắn.

Ba!

Nguyên bản toàn thân quyển trục Ngọc Thạch màu tím, biểu hiện ra đạo đạo lam tử sắc hoa văn sau khi hóa thành Lôi Điện tiến vào thân thể Kiệt Sâm thì máu sắc của quyển trục trong lúc đó ảm đạm xuống, biến thành màu trắng trống trơn lập tức hóa thành vô số bột phấn, từ giữa ngón tay Kiệt Sâm phiêu tán biến mất.

Lam tử sắc Lôi Điện bên ngoài thân thể không ngừng du tẩu, đau đớn kịch liệt lập tức truyền đến, cái trán Kiệt Sâm lập tức toát ra từng hột mồ hôi to như hạt đậu nành khiến hắn đau đến mức thiếu chút nữa kêu lên tiếng.

Đau đớn đến nhanh đi cũng nhanh, ngắn ngủn hai ba phút về sau, vô số đạo lam tử sắc Lôi Điện bên mặt ngoài thân thể Kiệt Sâm chạy qua một vòng thì biến mất trong thân thể của hắn.

- Vậy là coi như đã hoàn thành rồi sao?

Kiệt Sâm thì thào lên tiếng, lập tức giữ vững tâm thần, căn cứ phương pháp vận hành linh lực lúc trước quyển trục truyền vào trong óc chính mình, hắn bắt đầu vận hành dọc theo kinh mạch.

Xuy xuy... Đọc Truyện Online Tại Truyện FULL

Theo linh lực vận chuyển, đạo đạo lam tử sắc tia chớp đột nhiên phía sau lưng Kiệt Sâm Lôi Điện ngưng tụ thành một cánh chim Lôi Điện, mà Kiệt Sâm cũng cảm giác được một cỗ sức đẩy từ dưới chân mình chậm rãi xuất hiện.

Trong hưng phấn, Kiệt Sâm vén rèm xe lên, cả người mạnh mẽ xông ra ngoài, đồng thời linh lực trong cơ thể vận chuyển.

Lập tức, nguyên bản cánh chim Lôi Điện sau lưng chỉ có hơn một thước lập tức biến lớn, sau đó sinh ra một cỗ sức bật cực lớn khiến cho Kiệt Sâm hướng lên không trung lao đi.

- Ha ha.

Kiệt Sâm phát ra một tiếng cười hưng phấn, cả người đã bay lên không trung của đoàn xe, sau đó hướng về phía đoàn xe lướt đi.

Lập tức tất cả các Linh Dược Sư cùng hộ vệ trong đội xe phát giác được động tĩnh, nhao nhao ngẩng đầu lên, sau khi chứng kiến lướt đi trên bầu trời, trong hai tròng mắt đều lộ ra một tia thần sắc hâm mộ.

Cái gọi là vui quá hóa buồn đích thật là có đạo lý của hắn đấy, Kiệt Sâm ở bên trong hưng phấn, linh lực trong cơ thể thư giãn không có dựa theo yêu cầu lộ tuyến vận hành kinh mạch của Thiểm Lôi chi dực, lam tử sắc Lôi Điện sau lưng lập tức thu nhỏ lại biến mất, cả người trùng trùng điệp điệp hướng phía dưới rơi xuống.

Khá tốt trước đó Kiệt Sâm bay cũng không cao, sau khi khống chế tốt thân thể thì kiệt lực đứng vững trên mặt đất, thiếu một ít thì té theo kiểu ngã dúi về đằng trước.

Kiệt Sâm tinh tế cảm giác linh lực bên trong cơ thể một chút, không khỏi lại càng hoảng sợ, lúc trước phi hành ngắn ngủi một chút mà hao tốn không ít linh lực trong cơ thể hắn, nếu không phải Kiệt Sâm bất đồng với Linh Sư bình thường, trong cơ thể từ nhất cấp kinh mạch tới cửu cấp kinh mạch cùng với nhất giai, nhị giai trong kinh mạch đều chứa đựng linh lực chỉ sợ không tới vài nhịp thở, chính mình sẽ bởi vì linh lực hao hết mà rơi từ trên không xuống.

Tinh tế phân tích một chút, Kiệt Sâm bất đắc dĩ phát hiện Thiểm Lôi chi dực bình thường chỉ có thể ở thời điểm nguy cơ mới sử dụng, mà không thể dùng cho việc dạo chơi bình thường. Nếu không linh lực tiêu hao thật sự là thái quá mức khủng bố rồi, chỉ sợ chờ đến tấn cấp ngũ giai Tông Linh Sư mới có thể chân chánh tứ không kiêng sợ mà phi hành trong không trung.

Trong ánh mắt cả kinh ao ước mọi người tất cả hộ vệ cùng Linh Dược Sư, Kiệt Sâm lại một lần nữa bắt đầu vận hành linh lực trong cơ thể, một đôi cánh chim thoáng hiện trong không khí, không ngừng phát ra âm thanh ba ba.

Thân thể Kiệt Sâm mạnh mẽ phóng lên trời, hướng về phía trước nhanh chóng lao đi, trong sơn lâm rậm rạp ghé qua một chút rồi nhanh chóng biến thành một cái chấm đen, biến mất bên trong tầm mắt của đám người Lỗ Đạo Phu.

- Kiệt Sâm đại sư...

Một hộ vệ đưa tay ra muốn há miệng muốn nói, nhưng lời nói tới bên miệng lại cứng rắn ngừng lại.