Dược Thần

Chương 1822: 1822




Đôi mắt Kiệt Sâm thoáng híp lại, ngẫu nhiên có tia hào quang kinh người chợt lóe trong mắt rồi biến mất:
- Hẳn là hải tặc Hắc Nham Đảo, không cần quản tới bọn hắn, không chọc chúng ta thì cũng thôi, nếu còn không biết phân biệt tốt xấu, cho bọn hắn có đến không có về!
- Ân?
Đúng lúc này Kiệt Sâm đột nhiên giật mình kinh hãi, ngẩng đầu nhìn lên thiên không:
- Ở bên trên!
Oanh long!
Tiếng sấm vang rền, từng đạo điện quang lưu chuyển phía chân trời, trong mây mù năm thân ảnh giống như thần vương từ trong sấm sét đi ra, bỗng dưng xuất hiện ngay đầu thuyền Mục Á thương hội, trong đó một cường giả khôi ngô đưa tay trực tiếp giữ lên đầu thuyền.

Oanh!
Giống như sơn băng địa liệt, đất rung núi chuyển, chiếc thuyền đang lao nhanh trên biển giờ phút này phảng phất như đánh lên núi băng, toàn bộ thân thuyền dừng phắt lại, phát ra tiếng va đập chói tai rợn người.

- Chuyện gì xảy ra?
Trên trăm cường giả đang nói chuyện phiếm trong khoang thuyền bỗng chốc ngây người, trùng kích kịch liệt làm bọn họ phóng nhanh lên trời, đồng thời thành viên khống chế thương thuyền cũng vội vàng cho thuyền dừng lại.

Sóng biển cuồn cuộn, gió biển thét gào, thổi qua thân hình tất cả mọi người, đem trường bào tung bay phần phật.

Năm người Đề Mục lăng không đứng trên mặt biển, lạnh lùng nhìn chăm chú lên những người trên thương thuyền.


Một tay có thể đem một chiếc thuyền bức bách ngừng lại, lại còn có thể phi hành trong tầng mây, Thác Mã Tư nhìn qua năm người trước mặt, trong lòng không khỏi trầm xuống.

Quanh năm đi biển hắn hiểu thật rõ ràng, có thể làm được hai điểm này chỉ có cường giả cấp bậc Nhật Diệu thiên thần mới đủ khả năng làm được.

- Năm vị đại nhân, không biết mấy vị ngăn cản đội thuyền của Mục Á thương hội chúng ta có chuyện gì không?
Thần thái Thác Mã Tư có chút cung kính lên tiếng hỏi.

Năm người Đề Mục lại không lên tiếng, chỉ yên lặng quét mắt nhìn qua đám người, đồng thời cẩn thận dò xét từng người, muốn tìm ra rốt cục là ai đánh chết con của mình, Đề Mục nhìn một lúc chân mày không khỏi nhăn lại:
- Trên thuyền này đều là Nguyệt Huy thiên thần cường giả, chỉ bằng bọn hắn cũng giết được Sa Mông con ta?
Đề Mục vô cùng yêu thương con của mình, bởi vậy an bài hộ vệ cho hắn tuy chỉ là Nguyệt Huy thiên thần đỉnh phong, nhưng mỗi một người đều từng trải qua vô số lần chém giết mới sống sót, đặc biệt là mấy cao thủ thiếp thân, còn biết hỗ trợ lẫn nhau, liên hợp lẫn nhau, Nguyệt Huy thiên thần bình thường căn bản không cách nào đánh chết được bọn hắn.

Nhưng khi trước đội thuyền của con hắn có tới năm mươi Nguyệt Huy thiên thần nhưng tất cả đều chết hết, thậm chí không chạy thoát một người nào, thậm chí ngay cả thời gian truyền tin tức về cầu cứu cũng không kịp, Đề Mục không tin chỉ bằng hơn trăm người của chiếc thuyền này có thể làm được như thế, hiển nhiên trong đối phương tuyệt đối có cường giả ẩn giấu.

- Mấy tên cường giả này rốt cục là ai? Ngăn cản chúng ta nhưng lại không nói một câu nào!
Trong nội tâm nhóm người Thác Mã Tư không khỏi có chút tức giận, nhưng không dám biểu lộ ra ngoài.

- Xem tướng mạo của cường giả đứng giữa trong năm người, chân mày, mũi, miệng…
Đột nhiên, bên tai Thác Mã Tư vang lên thanh âm run rẩy của một hộ vệ.

- Xem tướng mạo?
Thác Mã Tư nhướng mày, lúc này nhìn kỹ lại, lúc nãy hắn còn chưa kịp để ý, bây giờ mới kịp nhìn qua.

- Đây là…hắn…
Trên mặt Thác Mã Tư giật bắn mình, chẳng những là hắn, giờ phút này rất nhiều người đều nhìn ra điểm này, tướng mạo của cường giả đứng ở giữa vô cùng tương tự với thanh niên hải tặc bị đánh chết, ngoại trừ tuổi tác không giống, cùng trên mặt có nếp nhăn, cơ hồ từ một khuôn mẫu khắc đi ra, điều này làm tất cả bọn họ đều chấn kinh.

Bọn họ đều đồng loạt cùng nghĩ đến một loại khả năng!
- Chẳng lẽ hắn là…? Chẳng lẽ thanh niên bị giết kia là thân nhân gì của cường giả này sao?
Khuôn mặt Đề Mục lãnh khốc, khóe môi nổi lên tia tươi cười tàn khốc, đảo qua mấy người Thác Mã Tư:
- Ngươi hỏi ta có chuyện gì? Đương nhiên có chuyện, ta chính là Hắc Nham đảo chủ Đề Mục, vừa rồi Sa Mông mà các ngươi đã giết chết, là con của ta!
- Cái gì? Hắc Nham Đảo đảo chủ?
- Thanh niên kia là con của hắn?
Tất cả mọi người đều chấn động, tuy bọn họ đã sớm có chuẩn bị tâm lý thế nhưng sau khi biết được thân phận của Đề Mục, trong nội tâm mọi người không nhịn được phát lạnh, không khỏi sợ hãi.


Người thường đi lại trên Lôi Đình Hải như thế nào lại không biết danh hào Hắc Nham Đảo đảo chủ, đó chính là nhân vật cấp bậc Nhật Diệu thiên thần, hơn nữa trong hàng ngũ Nhật Diệu thiên thần cũng không phải kẻ yếu, không nói hắn, chỉ nói bốn gã phó đảo chủ cũng là Nhật Diệu thiên thần, tùy tiện đi ra một người đều có thể đơn giản tiêu diệt hết cả đoàn người trên thuyền.

- Lần này đã xong!
- Thanh niên kia không ngờ là nhi tử của đảo chủ Hắc Nham Đảo!
Không ít người đã bắt đầu tuyệt vọng.

Đề Mục cùng bốn phó đảo chủ lăng không mà đứng, thế nhưng trong lời nói tự nhiên phát ra uy thế làm tất cả mọi người đều cảm thấy sợ hãi, tất cả mọi người đều minh bạch nếu thật sự phải chiến đấu, đám người bên mình thậm chí không ai đủ khả năng làm đối phương có chút tổn thương.

- Hiện tại đã biết sợ sao?
Gương mặt lạnh lùng của Đề Mục hiện lên tia dữ tợn:
- Lúc trước khi các ngươi giết chết con ta, như thế nào không biết sợ hãi?
Đề Mục cơ hồ gầm lên.

- Hiện tại ta cho các ngươi một cơ hội, đem hung thủ giết chết con ta giao ra đây, những người khác ta có thể lưu cho các ngươi được toàn thây, nếu không ta nghĩ các ngươi đã từng nghe nói qua thủ đoạn của Đề Mục ta!
Thanh âm lãnh khốc của Đề Mục chợt vang lên.

Tất cả mọi người đưa mắt nhìn nhau, Đề Mục khủng bố thế nào bọn họ đều từng nghe qua, một khi rơi xuống trong tay hắn, đó tuyệt đối là sống không bằng chết, thế nhưng hôm nay mặc kệ trong nội tâm bọn họ có nguyện ý nói ra hay không, đều không thể giao người, bởi vì bọn họ căn bản cũng không biết thân phận vị cường giả kia.

Chứng kiến đối phương không ai lên tiếng, trong nội tâm Đề Mục rất tức giận, kỳ thật tất cả những người tại đây có nguyện ý giao ra cường giả đánh chết con mình hay không, vì muốn báo thù cho nhi tử Đề Mục tuyệt đối sẽ không buông tha cho bất cứ người nào, hơn nữa cũng sẽ không dễ dàng đánh chết bọn hắn mà tra tấn cho tới chết.

Nhưng hiện tại ý nghĩ này của hắn đã vỡ tan.


- Cả đám đều rất giảng nghĩa khí, rất tốt, xem ra các ngươi không muốn đem hung thủ kia giao ra đây, không sao, đã như vậy ta thành toàn cho các ngươi.

Đề Mục cười dữ tợn:
- Chờ ta đem các ngươi đều bắt được, sau đó thống khổ tra tấn, ta nghĩ các ngươi sẽ nguyện ý nói ra.

Ánh mắt Đề Mục quét lên người thủ lĩnh thương hội Thác Mã Tư.

- Ngươi hẳn là thủ lĩnh đội thuyền này đi, như vậy liền từ ngươi bắt đầu trước!
Sắc mặt Thác Mã Tư khẽ biến.

- Đề Mục tiền bối, không phải chúng ta không muốn giao ra đối phương, thật sự là chúng ta vốn không biết ai giết con của ngươi.

- Ah?
Đề Mục cười nhạt, nhưng rơi vào trong mắt mọi người hàn ý tràn đầy.

.