Đừng Rời Xa Ta (ĐN Phượng Nghịch Thiên Hạ)

Chương 40: Đặt tên





Thông thường khi bái lễ sư phụ, học trò sẽ dùng rượu để kính sư phụ mình.
Lúc Lạc Lạc bái Hoàng Bắc Nguyệt làm sư phụ thì dùng trà thay cho rượu.
Giữa chốn rừng hoang sương gió này thì nước lã còn hiếm chứ huống hồ gì là trà với rượu.
Ngọc Tiêu Nhi sau khi hoàn thành nghi thức thì nhìn ngó lung tung. Liên Cẩm Tú hài lòng nhìn nàng. Dương như mục đích của bản thân đã hoàn thành được nửa bước.
"Nếu ta đã quyết tâm nhận ngươi làm đồ đệ thì những thứ khác hết thảy không cần thiết",Liên Cẩm Tú như đọc được suy nghĩ của nàng, cất lời trấn an.
"Đa tạ sư phụ"
Liên Cẩm Tú gật đầu, đưa tay phải có đeo nhẫn ra, một luồng nguyên khí màu cam nhàn nhạt truyền ra ngoài. Từng đốm nguyên khí bay bổng trên ngón tay nàng. Chiếc nhẫn đính hoa sen vừa rồi là màu trắng xanh hòa trộn. Sau khi tiếp xúc với luồng nguyên khí mới thì hoàn toàn đổi màu. Màu cam bắt mắt thật giống như chủ nhân của nó.
Luồng nguyên khi truyền đi theo một đường cố định, bay bổng trên không rồi dừng chân tại vết thương của Ngọc Tiêu Nhi.
Cảm giác vừa ấm lại vừa nóng ran khiến Ngọc Tiêu Nhi cảm thấy lạ lẫm, mày hơi nhíu lại.
Máu ngừng chảy, miệng vết thương bắt đầu khép lại, hoàn toàn nguyên vẹn như trước đó như không có chuyện gì.
Ngọc Tiêu Nhi lấy tay xoa xoa lại, vẻ mặt hớn hở.
"Mau đứng dậy", Liên Cẩm Tú không cho nàng thời gian hồi tưởng, trầm giọng nói.
Ngọc Tiêu Nhi ngước mặt lên nhận mệnh, thoải mái thân thể đứng lên.
"Đưa tay"
Ngọc Tiêu Nhi khó hiểu vô cùng, vẫn thuận theo ý của sư phụ mình. Đưa tay trái của nàng lên.
Liên Cẩm Tú đưa tay về phía, ngón tay nhẹ nhàng luồn qua lớp tay áo, chạm vào da thịt của Ngọc Tiêu Nhi.
Một cảm giác nóng rát hiện lên. Ngọc Tiêu Nhi khẽ rên rỉ.
Cổ tay hoàn toàn bị lớp vải cùng bàn tay của Liên Cẩm Tú đè lên che khuất, nàng chỉ cảm thấy có thứ gì đó rạch vào da thịt mình, nhưng lại không thấy máu chảy.
Cảm giác đau rát dần dịu đi, Liên Cẩm Tú thu tay của mình lại để cho Ngọc Tiêu Nhi xem tình hình bên trong.
Ngọc Tiêu Nhi vén tay áo của mình lên xem, nàng há hốc mồm ra ngạc nhiên.
Từ khi nào mà trên tay của nàng đã có hình xăm của một bông Kim Liên (hoa sen màu vàng).
"Đây là", Ngọc Tiêu Nhi thắc mắc hỏi Liên Cẩm Tú.
"Vật này là để chứng minh ngươi từ nay là đồ đệ của Liên gia", Liên Cẩm Tú không ngại ngùng nói thẳng ra.
Ngọc Tiêu Nhi nghe vậy sửng sốt. Thứ này liệu có giống như lệnh bài gì đó không, có nó thì có thể chứng minh thân phận của mình.
"Kể từ nay khi ở bên cạnh ta, ngươi nên sử dụng một cái tên khác"
"Một tên khác, ý người là con phải đổi tên sao?", Ngọc Tiêu Nhi hoảng hốt hỏi lại sư phụ của mình.
"Chỉ là khi ngươi ở thân phận là đồ đệ ta thôi, còn bình thương ngươi như thế nào thì ta không quan tâm", Liên Cẩm Tú giải thích.
"Vậy sao, người làm con hết hồn", Ngọc Tiêu Nhi vuốt ngực thở phào, còn tưởng mình sẽ bị ép bắt phải thay tên đổi họ hoàn toàn nữa.
"Liên Tự Liên", Liên Cẩm Tú âm lượng vừa đủ gọi ra tên của ai đó.
Ngọc Tiêu Nhi nghe thấy khó hiểu, nàng đưa mắt ngó nhìn xung quanh, không có ai đến cả. Cuối cùng thì chỉ nghĩ đến một khả năng.
"Liên Tự Liên, là con", Ngọc Tiêu Nhi ngập ngừng nói, ngón tay chỉ về chính mình.
Liên Cẩm Tú không phủ nhận gật đầu.
Ngọc Tiêu Nhi đơ mặt ra. Đây chính là tên mới của nàng sao? Vị tân sư phụ khí chất ngời ngợi lại đặt cho nàng cái tên nghe vừa lạ lại vừa lẫm như vậy sao? Nàng cố nén bi phẫn cùng nực cười vào lòng.
"Sự phụ, trên đời, ngôn từ không phải hiếm, ngôn từ nó đa dạng như vậy. Tên cũng vậy, một số tên cũng chưa có ai đặt cho đứa trẻ nào cả. Không thì con thấy cái tên này cũng hay lắm. Người muốn nghe không, con đã nghĩ rất lâu đó. Đó là..."
"Ngươi không hài lòng với tên mới mà ta đặt?"
Ngọc Tiêu Nhi thật sự không hài lòng, ai đời lại đặt cho nàng một cái tên nghe vừa già lại vừa hài đến thế. Nếu để người khác nghe được chắc chắn sẽ cười nàng đến không còn mặt mũi.
Nhưng khi nhìn thấy vẻ mặt dò hỏi của Liên Cẩm Tú thì nàng hoàn toàn vô hiệu hóa chế độ phản đối.
"Không...không có, con sợ cái tên ngươi đặt cho con quá đẹp, quá hay sẽ trùng với người khác mất. Như vậy thật không tốt", xua xua hai tay, Ngọc Tiêu Nhi cố lấy một cái lí do để xoa dịu hỏa khí của người sự phụ thất thường này của mình.
"Sao có thể trùng được chứ", Liên Cẩm Tú một mặt ngước lên, khẳng định ý kiến của mình.
"Có đó", Ngọc Tiêu Nhi búng tay cho ra ý kiến.
Liên Cẩm Tú nhăn mặt nhìn nàng.
Ngọc Tiêu Nhi vừa rồi chỉ phát lại bệnh cũ nhất thời tùy hứng của mình. Nàng đối diện với bản mặt nhăn như khỉ kia thì cảm thấy run run.
Đã đâm lao phải theo lao vậy. Ngọc Tiêu Nhi rút ra từ túi xách bên hông một quyển sách.
Túi xách này là nàng nhờ Đông Lăng may cho, thiết kế cũng giống với túi sách trước kia nàng dùng. Tuy không được tinh tế tỉ mỉ lắm nhưng được tạo ra từ thời đại này thì đây đúng là tuyệt tác.
Quyển sách có chút bạc màu được Ngọc Tiêu Nhi lấy ra. Bên ngoài không có chữ, chỉ có một bức họa hình hoa sen bao lấy toàn bìa. Liên Cẩm Tú thắc mắc nhìn nàng.
Ngọc Tiêu Nhi nhanh tay giở ra một trang giấy, dòng chứ abc...hiện ra. Rồi chỉ vào một cái tên trong đó.
"Liên Tư Liên...chẳng phải là có chút giống sao", Giọng nói chắc như đinh đóng cột phát ra.
Liên Cẩm Tú kinh hãi sắc mắt, nàng đưa tay đón lấy quyển sách. Đôi môi với nước son màu quả cam khẽ run rẩy.
"Ngươi tìm thấy nó ở đâu?", Liên Cẩm Tú cẩn thận giở từng trang giấy, mắt không rời quyển sách, xúc động hỏi Ngọc Tiêu Nhi.
"Là Nhị tỷ vô tình tìm được ở thất tháp", Ngọc Tiêu Nhi thành thật trả lời.
Sách này đối với Tiêu Vận không có tác dụng gì nên Ngọc Tiêu Nhi xin lại, luôn để trong túi sách để tiện tay thì lấy ra nghiên cứu, hi vọng sẽ tìm được cách để quay về.
"Còn nữa không?",thanh âm của Liên Cẩm Tú bỗng trở nên khan đặc, dường như đang hoài niệm đến một điều nào đó.
Ngọc Tiêu Nhi không nói gì chỉ gật đầu, rồi lôi thêm hai quyển từ túi ra.
Quyển trên đầu là quyển Tiêu Vận đưa cho nàng lúc đầu, còn quyển dưới là tự nàng kiếm ra trong thất tháp. Tất cả nằm gọn trên tay đưa lên cho Liên Cẩm Tú.
Liên Cẩm Tú cẩn thận đón lấy, nhìn lại bìa của từng quyển. Nàng rút ra quyển ở dưới cùng có bìa hơi lòe loẹt những màu.
"Thứ này ngươi cũng tìm được ở thất tháp", Liên Cẩm Tú nhìn kĩ lại quyển đó rồi nhìn lại Ngọc Tiêu Nhi hỏi rõ.
"Vâng ạ", Ngọc Tiêu Nhi thật thà đáp lời.
Nàng thấy sự phụ nàng tâm tình bây giờ có gì đó không ổn, không lẽ nàng đã làm sai điều gì.
"Thứ này...là do muội tự sáng tạo và viết ra...", Liên Cẩm Tú nhỏ giọng như tâm sự với ai đó, lấy những ngón tay đẹp đẽ vuốt ve trang bìa lòe loẹt màu.
Ngọc Tiêu Nhi hơi bất ngờ chút, nàng bất giác hơi nghiêng đầu để nghe rõ hơn.
"Sư phụ..."
"Ngươi đừng để tâm...", Liên Cẩm Tú lấy lại sắc mặt giải thích cho nàng.
"Đã học hết chưa"
Ngọc Tiêu Nhi lắc đầu, ảo thuật ở trong rất khó, nàng cũng cố gắng lắm mới học được một phần ba mà thôi.
"Vậy ngươi đem về học tiếp đi, có gì không hiểu thì hỏi ta, còn hai quyển này để ta giữ", Liên Cẩm Tú bình thường ngữ khí, đưa lại một quyển cho Ngọc Tiêu Nhi, giữ lấy hai quyển còn lại.
Ngọc Tiêu Nhi thuận theo đón lấy, vẻ mặt hiện rõ sự ngơ ngác, nàng vẫn chưa thể phân tích rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
"Bên trong hình xăm kia là một không gian khác, có thể dùng nó thay thế cho nạp giới đắt tiền", Liên Cẩm Tú nhắc nhở cho nàng biết.
Ngọc Tiêu Nhi nghe vậy tò mò chạm vào hình xăm, dùng thần thức để cảm nhận, quả thật là có một không gian khác, nàng sung sướng cười lên. Nàng hiện tại vẫn chưa có nạp giới nào cả, sư phụ lần này là mang cho nàng món quà lớn rồi.
"Trước tiên cầm lấy cái này mà nghiên cứu, ta đi rồi sẽ quay lại mang ngươi ra ngoài"
Không biết từ đâu ra trên tay Liên Cẩm Tú đã xuất hiện một quyển sách khác, vẻ ngoài là bìa xanh dương. Lề phải có ghi hàng chữ "Tẩy Tủy Quyết" hoàn toàn là Tiếng Việt.
"Tẩy Tủy Quyết, cứ tưởng chỉ có Tẩy Tủy đan dược, không ngờ còn có thể niệm luyện được sao", Ngọc Tiêu Nhi đón lấy sách nhìn hàng chữ thắc mắc.
Nàng mở ra trang đầu, nhiều dòng chữ abc...hiện nên, kèm theo là các tư thế của con người được vẽ thật tỉ mỉ.
"Loại này là để rèn luyện thân thể, thay đổi căn cơ, một số trường hợp nhất định có thể giải được một số độc tố. Cứ từ từ mà học"
"Vâng"
"Sư phụ. Vậy, còn tên...?", nàng vẫn chưa từ bỏ ý định của mình, vẫn muốn lên lời ý kiến.
"Ngươi là Tự, nàng là Tư"
Nói xong Liên Cẩm Tú quay lưng về một phía mà đi. Ánh sáng đã không còn chiếu đến nàng cho đến lúc biến mất khỏi tầm mắt. Khung cảnh lại mọt lần nữa yên tĩnh nhưng sự tồn tại của nàng vẫn được lưu lại ở địa phương này.
"Nói như vậy là, vẫn không thể đổi tên", nàng lại thất vọng một lần nữa
"Thật sự là nàng"
Ở một địa phương khác trong rừng, trên một cành cao trước mắt, một siêu cấp thần thú Hỏa Điểu uy áp ngút trời lên tiếng.
"Phải, là nàng...ngươi phải bảo vệ nàng thật tốt", giọng nói chứa một chút luyến tiếc của Liên Cẩm Tú vang lên, chạm đến tai của thần thú trước mặt.
Hỏa Điểu kia không nói gì, chỉ im lặng như đang hối lỗi, một lát rồi cất cánh bay đi mất dạng.
Con người kia cũng lên bước chân đi về một phía.