Đoạt Thê

Chương 56: - Đánh Nhau



Editor – Tử Dương


***


Bùi Tứ Trăn mới tắm xong, nửa thân trên trần trụi, cơ bắp rắn chắc, nước nhỏ khắp nơi, nhưng chưa quá hai bước đã phát hiện phòng có người lạ.


Còn ai ngoài Cố Diễm Sinh!


Cố Diễm Sinh ăn mặc chỉnh tề, một chân quỳ xuống đất, tay cầm hộp trang sức, cạnh bên là bó hoa hồng cỡ đại, thâm tình kéo tay Đổng Từ.


Tay Đổng Từ còn cầm chiếc nhẫn sáng lóa.


Bùi Tứ Trăn ung dung nhìn Đổng Từ, lướt dần qua Cố Diễm Sinh, cuối cùng dừng tại nơi ngón tay hai người giao nhau, ánh mắt sắc bén.


Môi anh khẽ nhếch: "Các người đang bày trò gì vậy?"


Tim Đổng Từ đập mạnh, cô thật bội phục vị đại thiếu gia nhà mình, gặp tình cảnh xấu hổ như thế mà vẫn còn tâm trạng chất vấn.


Trước khi mời Cố Diễm Sinh vào, Đổng Từ đã cân nhắc lợi – hại giữa gặp nhau bên ngoài hay đứng bên trong, đáng tiếc ý trời có bao giờ tuân theo ý người.


Tỷ như việc Cố Diễm Sinh đột ngột cầu hôn.


Ba người sáu mắt nhìn nhau, im lặng...


Cố Diễm Sinh sửng sốt, hai giây sau mới vội hoàn hồn, ban nãy do anh ta quá ngạc nhiên nên nhất thời không nhận ra đối phương. Cũng chẳng hiểu vì đâu mà người đàn ông để nửa thân trần trong phòng vợ mình lại là Bùi Tứ Trăn!


Bùi Tứ Trăn không mặc quần áo!


Tại sao không phải ai khác mà là Bùi Tứ Trăn?


Trong tiềm thức của Cố Diễm Sinh, Bùi Tứ Trăn và Đổng Từ chẳng qua chỉ là chỗ quen biết cũ, hay nhiệt tình giúp đỡ bọn họ.


Quan trọng hơn, đời sống riêng tư của Bùi Tứ Trăn hoàn toàn khác xa Diệp Cảnh Trình, người đàn ông này sống rất nguyên tắc, biết giữ mình trong sạch và không tồn tại vết nhơ nào.


Tại sao một quý công tử như Bùi tứ Trăn lại xuất hiện trong phòng vợ anh ta với bộ dạng nhếch nhác thế kia?


Đại não Cố Diễm Sinh thoáng chốc nổ tung, bản năng thôi thúc anh ta xông lên nắm áo Bùi Tứ Trăn, đáng tiếc... không có áo.


Anh ta đứng lên, cố giữ bình tĩnh, nhưng không tài nào kiểm soát chất giọng trầm đục: "Đáng lẽ người hỏi câu này hẳn là tôi mới đúng chứ?"


Bùi Tứ Trăn không tỏ thái độ, mắt nhìn thẳng, thuận tay cầm tấm áo khoác dưới ghế sô pha, bấm nhận cuộc gọi, giọng lạnh tanh: "Tôi đang bận, tạm hoãn cuộc họp."


Cố Diễm Sinh xám mặt nhìn Bùi Tứ Trăn bình thản lấy chiếc điện thoại đổ chuông trong túi áo.


Không một người đàn ông nào có thể tự lừa dối bản thân khi đặt mình vào tình huống này.


Tuy đã đoán ra mối quan hệ của bọn họ, nhưng Bùi Tứ Trăn không phải dạng trăng hoa như Diệp Cảnh Trình, anh ta muốn chính miệng Bùi Tứ Trăn thừa nhận.


"Tại sao Bùi tổng lại ở chỗ vợ tôi?"


"Vợ anh? Hay người vợ hờ chuẩn bị ly hôn?"


Giọng Bùi Tứ Trăn khinh thường thấy rõ.


Anh ném điện thoại sang một bên, ngồi xuống ghế sô pha, hai tay dang rộng, nhàn nhạ tựa vào lưng ghế, thản nhiên nhìn người đàn ông trước mặt.


Rõ ràng là nhìn từ dưới lên trên, nhưng Bùi Tứ Trăn lại cố tình nhìn như thể từ trên ngó xuống, điệu bộ không coi ai ra gì.


Khiêu khích trắng trợn.


Hai người mắt đối mắt, bầu không khí nguy hiểm chạm vào là nổ ngay.


Đến người có tính cách ôn hòa như Cố Diễm Sinh còn không nhịn nổi: "Mong anh nói đúng trọng điểm, chúng tôi chưa ly hôn nên cô ấy vẫn được xem là vợ tôi."


Bùi Tứ Trăn nhíu mi: "Cố tiên sinh, người muốn anh nói đúng trọng điểm là tôi mới đúng, ngay cả việc tôi ở phòng vợ tôi cũng phải báo với anh một tiếng ư?"


Đổng Từ đứng hình.


Dù rất muốn giải quyết trong êm đẹp nhưng hành động của Bùi Tứ Trăn khiến cô không thể nhân nhượng được nữa, vội quát: "Thiên Tứ!"


Sắc mặt Cố Diễm Sinh đột biến: "Vợ anh?"


Cố Diễm Sinh sực nhớ đây không phải lần đầu tiên Bùi Tứ Trăn nhắc đến vợ mình ngay trước mặt anh ta.


Bảo sao lần ở thang máy sau buổi sinh nhật, Cố Diễm Sinh cứ thấy người phụ nữ đứng cạnh Bùi Tứ Trăn trông quen quen dù đã che chắn kĩ và phong cách ăn mặc không có gì đặc biệt...


Thậm chí ngay lúc Cố Diễm Sinh còn đinh ninh cho rằng cô gái ấy là bạn gái Bùi Tứ Trăn thì Bùi Tứ Trăn lại tự nhận là vợ mình.


Cũng là vợ anh ta!


Cả mùi nước hoa quen thuộc khiến Cố Diễm Sinh lầm tưởng mình bị ảo giác...


Cố Diễm Sinh thẩn thờ quay đầu, nghiêng người kề sát Đổng Từ như muốn xác nhận lần hai.


Không sai, chính là mùi nước hoa này.


Khốn nạn! Người phụ nữ đó rõ ràng là Đổng Từ, là vợ của Cố Diễm Sinh hắn!


Khi đó Bùi Tứ Trăn còn dám hỏi anh ta 'có hứng thú với người phụ nữ của tôi sao'?


Vô liêm sỉ!


Cố Diễm Sinh trừng mắt, lý trí bỗng sượt qua vô số hình ảnh, không chỉ dừng ở thang máy...


Mà còn lần gặp gỡ trên máy bay.


Môi Đổng Từ trôi son...


Lúc ấy Bùi Tứ Trăn ngồi cách Đổng Từ chưa đầy một sải tay.


Ngay tại thời điểm giằng co với Diệp Cảnh Trình, Bùi Tứ Trăn đang làm gì?


Khó trách anh ta quan tâm Đổng viên, khó trách kẻ 'tôn quý' như anh ta chịu hạ mình tới dự buổi tiệc tròn tháng, khó trách anh ta......


Tất cả đều có lời giải thích.


Đáng thương cho Cố Diễm Sinh, phòng ai không phòng lại đi phòng Diệp Cảnh Trình, giờ ngẫm lại mới thấy bản thân thật buồn cười biết bao.


Mỗi lần tưởng tượng đến cảnh Bùi Tứ Trăn ngang nhiên quyến rũ vợ anh ta ngay trước mặt anh ta mà vẫn ra vẻ đường hoàng đạo mạo là máu nóng của Cố Diễm Sinh lại xông lên não, cảm giác phẫn nộ ngày một trào dâng trong cơ thể.


Toàn thân Cố Diễm Sinh run run, tay siết chặt hộp trang sức, từng khớp xương tay bắt đầu nổi gân xanh do dùng sức quá độ.


"Diễm Sinh, anh bình tĩnh."


Đổng Từ đã sớm nhận ra trạng thái bất ổn của Cố Diễm Sinh, đáng tiếc chưa kịp ngăn cản thì anh ta đã bổ nhào về phía Bùi Tứ Trăn.


"Hóa ra là mày!"


Cố Diễm Sinh căm phẫn tột độ, hình tượng nhã nhặn thường ngày tự khắc bay biến, thẳng tay vung nắm đấm vào gương mặt dối trá của Bùi Tứ Trăn.


Bùi Tứ Trăn không kịp phản ứng, có lẽ do quen nhìn thái độ lịch sự của Cố Diễm Sinh nên nghĩ anh ta vẫn giữ hình tượng lịch thiệp dù bị người khác đội nón xanh.


Tuy nhiên tốt xấu gì cũng là người từng qua khóa huấn luyện, chậm thì chậm nhưng thừa sức tránh nắm đấm của đối phương


Nào ngờ chiếc nhẫn cưới trên tay Cố Diễm Sinh quá sắc bén, vô tình tạo cơ hội cho cạnh kim cương sượt qua mày Bùi Tứ Trăn, theo sau đó là vô số vết máu đỏ sẫm ồ ạt chảy xuống.


Đủ thấy cú đấm đáng sợ cỡ nào.


"Thiên Tứ, anh có sao không?"


Đổng Từ hốt hoảng, vừa kiểm vết thương trên mặt Bùi Tứ Trăn xong liền chạy tìm băng gạc cầm máu.


Phải điên tiết lắm Cố Diễm Sinh mới ra tay đánh người bởi anh ta phải loại người thích bạo lực, một đấm này dù chưa nguôi được mối hận nhưng lại giúp anh ta trấn giữ tinh thần.


Chẳng qua khi gặp cảnh Đổng Từ lo lắng cho người đàn ông này, vì anh ta mà bận lên bận xuống, chúng lại nghiễm nhiên trở thành ngòi nổ xé toang tất cả.


Cố Diễm Sinh trào phúng: "Tôi thật không ngờ một người đường đường là Bùi đại thiếu nhưng bao nhiêu danh môn thục nữ vây quanh không nhìn lại cố tình nhìn trúng vợ người khác! Rốt cuộc gia phong của nhà họ Bùi các người là cái thứ chó má gì? Đám các người thấy xấu hổ chút nào sao?"


Bùi Tứ Trăn sống nhăn răng mấy chục năm trời có bao giờ bị người ta đánh, vừa rồi nếu không nhờ Đổng Từ chạy tới đúng lúc, chắc anh đã cho Cố Diễm Sinh ăn cước.


Giờ nghe Cố Diễm Sinh nói thế, Bùi Tứ Trăn không lý gì phải nhẫn nhịn, huống chi ba chữ "Vợ người khác" như biến thành thứ vũ khí bén nhọn đâm sâu vào lòng anh.


Bùi Tứ Trăn xông tới xách áo Cố Diễm Sinh, giận dữ sấn anh ta vào tường.


Cú va chạm giữa người đàn ông và vách tường phát ra tiếng 'ầm' vang dội.


Sức mạnh hung hãn khiến sóng lưng Cố Diễm Sinh tê dại.


Cố Diễm Sinh rên lên đau đớn, anh ta không ngờ một kẻ tự phụ như Bùi Tứ Trăn lại giở thủ đoạn này, căn bản không cho đối phương cơ hội giãy giụa.


Bùi Tứ Trăn vung nắm đấm, quyết tâm phóng thẳng vào mặt tình địch, mắt thấy cú đắm sắp chạm má thì bị đôi tay mảnh khảnh cắt ngang, giọng mềm mỏng nhưng kiên định: "Thiên Tứ, đừng làm vậy."


Đổng Từ vừa cầm băng gạc đã thấy hai người đánh nhau túi bụi, tình hình hỗn loạn khiến cô không thể làm gì khác hơn là kéo họ ra.


Nhờ lời can ngăn của Đổng Từ mà ánh mắt tàn nhẫn của Bùi Tứ Trăn mới hòa hoãn đôi chút.


Anh buông Cố Diễm Sinh, nhưng mắt vẫn lạnh: "Nhà họ Cố các người không có quyền bình phẩm gia phong nhà người khác."


"Cố Diễm Sinh." Bùi Tứ Trăn ngạo mạn nghiêng đầu, cạnh khóe Cố Diễm Sinh: "Tôi nói thật cho anh biết, từ lần đầu tiên chúng ta gặp nhau, tôi đã nảy ý định đâm chết anh rồi, nếu hôm ấy không có vợ tôi trong xe thì anh nhắm bản thân anh còn sống đến giờ không."


Cố Diễm Sinh siết tay, miệng cười khẩy: "Vợ anh? Ồ, thì ra Bùi đại thiếu đã lên kế hoạch từ lúc đó."


Bùi Tứ Trăn nhìn Cố Diễm Sinh chằm chằm, gằn từng chữ một: "Không phải từ lúc đó, mà là bảy năm trước. Bảy năm trước cô ấy đã là người phụ nữ của tôi thì bảy năm sau vẫn thuộc về tôi mà thôi, từ đầu tới cuối, anh mới là kẻ nhớ thương vợ người khác."


"Hai người đừng nói nữa, Thiên Tứ, qua đây cho em cầm máu."


Đổng Từ nhức đầu không chịu được, cô túm tay Bùi Tứ Trăn, hòng ngăn cản cuộc tranh chấp vô vị giữa hai người nhưng Cố Diễm Sinh căn bản không nghe lọt chữ nào.


Anh ta không tin Bùi Tứ Trăn có thể đổi trắng thay đen đến mức này, anh ta cướp vợ Bùi Tứ Trăn ư?


Chúng hệt như thanh búa lớn giội thẳng vào tim Cố Diễm Sinh, suýt không thở nổi, chỉ có đánh nhau mới có thể vơi đi mối nhục trong lòng anh ta.


"Anh nói láo!''


Giờ thì hay rồi, bọn họ lại tiếp tục cấu xé, Đổng Từ lấy đâu ra sức can ngăn hai người đàn ông cao hơn m8, đã thế còn bị họ đùng đẩy không thương tiếc.


Đổng Từ mới xuất viện, không biết do ai đẩy trúng, hành động bất thình lình khiến cô lảo lảo, bước chân loạng choạng ngã ập xuống bàn, cảm giác đau đớn chạy thẳng lên eo.


Đổng Từ nhíu mày, miệng kêu đau theo bản năng: ''Ôi..."


Tiếng ngâm không lớn, nếu đặt trong viễn cảnh hỗn loạn như hiện tại thì rất khó phát hiện.


Nhưng chính tiếng rên khe khẽ đó lại khiến hai người đàn ông đồng loạt dừng tay, không hẹn mà cùng nhìn về phía Đổng Từ.


Vừa thấy Đổng Từ ngã xuống đất, gương mặt hai người đều hiện rõ sự hối hận dù đáy mắt chứa đầy căm phẫn.


Không ai trong số họ muốn tổn thương Đổng Từ.


Bùi Tứ Trăn vội đẩy Cố Diễm Sinh, hai ba bước liền ôm eo đỡ Đổng Từ dậy.


"Bị thương ở đâu?"


"Chắc là phần eo, đừng cho cô ấy cử động." Cố Diễm Sinh không cam lòng yếu thế, dù sao anh ta cũng là bác sĩ, nhìn hành động của Đổng Từ liền biết cô bị thương ở đâu: "Để anh coi vết thương có nghiêm trọng không."


Anh ta nhìn Đổng Từ, giọng ôn hòa: "Được chứ?"


Đổng Từ nghiêng người, thấy hơi đau nên gật đầu.


Cố Diễm Sinh vén áo Đổng Từ lên, nhưng chưa kịp lộ da thịt đã bị Bùi Tứ Trăn đè lại, anh lạnh lùng nói: "Để tôi."


Cố Diễm Sinh nén giận: "Anh thì biết cái gì?"


Bùi Tứ Trăn tức đau tim.


Suy cho cùng hai người họ không phải con nít ba tuổi, nhất là sau trận bão tố, lý trí cũng tỉnh táo ít nhiều, lo xử lý vết thương cho Đổng Từ mới là vấn đề cấp thiết.


May mà chỉ bị thương nhẹ.


Cố Diễm Sinh căn dặn: "Đầu tiên nên xử lý bằng ethyl clorua(*) trước, nhớ chịu khó nghỉ ngơi, nếu còn đau thi đi chụp X quang." (*Loại thuốc gây tê, dùng để làm lạnh tại chỗ giúp giảm đau cho người bệnh)


Nói xong, anh ta liền xin lỗi Đổng Từ: "Anh nhất thời kích động nên quên em còn ở đây."


Đổng Từ lắc đầu: "Thật ra em mới là người gánh trách nhiệm lớn nhất trong chuyện này."


Bùi Tứ Trăn lạnh lùng nhìn Đổng Từ: "Em không có trách nhiệm gì hết, đơn ly hôn đã chuẩn bị đầy đủ, anh đưa em đi bệnh viện."


Dứt lời, Bùi Tứ Trăn lập tức bế Đổng Từ lên.


Mí mắt Đổng Từ giật giật, không muốn mọi chuyện đi quá xa: "Đừng ghé bệnh viện, anh mua bình xịt tê cho em là được."


"Em bảo anh đi một mình?"


Bùi Tứ Trăn quay đầu nhìn cô, tầm mắt thoáng qua chiếc nhẫn cưới Đổng Từ đang mang, chớp mắt lại nhớ tới cảnh tượng dạo nọ.


Cố Diễm Sinh tự hào nhìn chiếc nhẫn cưới ngay ngón áp út, còn rêu rao nói Đổng Từ ''rất có mắt nhìn'', hừ, nói trắng ra là muốn tuyên bố chủ quyền.


Lúc ấy Bùi Tứ Trăn chỉ hận không thể nghiền nát tay đối phương rồi vứt xuống sông cho cá ăn.


Đổng Từ không phủ nhận: "Thiên Tứ, cho em và Diễm Sinh chút thời gian."


Giọng Bùi Tứ Trăn khàn khàn, bao hàm cả sự tức giận: "Cho em thời gian để em có cơ hội tái giá với anh ta sao?"


Cố Diễm Sinh nhắc nhở anh: "Không tái giá thì cô ấy vẫn là vợ tôi."


Tính tình hòa nhã nhưng không có nghĩa là không biết giận.


Tư duy chậm chạp nhưng không đồng nghĩa với việc không biết phản kháng.


Dễ nhận thấy Cố Diễm Sinh không hề e sợ trước lời uy hiếp của Bùi đại thiếu.


Sắc mặt Bùi Tứ Trăn tối sầm, tròng mắt bốc hơi lạnh: "Anh lặp lại lần nữa?"


Mắt thấy Bùi Tứ Trăn sắp lên cơn, Đổng Từ thở dài: "Em đã ký giấy ly hôn, hiện đang độc thân, đừng cãi nữa."


Nửa câu đầu, Bùi Tứ Trăn còn nhếch miệng đắc ý, nhưng nửa câu sau, anh và Cố Diễm Sinh cùng dập tắt nụ cười.


Đổng Từ dịu dàng làm nũng: "Thiên Tứ, mau mua thuốc giúp em, eo em đau quá."


Nếu là ngày thường, còn lâu Bùi Tứ Trăn mới thỏa hiệp, nhưng vì lo cho vết bầm trên eo Đổng Từ nên không nỡ từ chối.


Ánh mắt rét căm đảo qua Cố Diễm Sinh: "Anh sẽ tranh thủ về sớm."


Edit: Như đã thông báo theo lịch trên Fanpage thì tuần này mình sẽ post thêm 3 chương nữa (tức tuần này có tổng cộng 4c), nhưng sang tuần sau sẽ đều đặn 3c/tuần cho đến khi hoàn nha <3