Đóa Hoa Của Riêng Em

Chương 1



Kiếp trước, một tháng trước khi tôi và bạn trai đính hôn, thanh mai của anh chặn chúng tôi trước cửa nhà.

Cô ta khóc lóc, kể lể nhiều năm như vậy, cô ta vẫn luôn thích anh, hi vọng anh có thể cho cô ta một cơ hội.

Anh không đồng ý, chúng tôi đã kết hôn với nhau, nhưng cô ta vẫn chưa chịu bỏ cuộc.

Không ngờ sau này, máu muỗi từng lau không sạch lại hóa thành vết chu sa trong lòng của chồng tôi.

Cô ta mang th ai, huênh hoang chạy đến trước mặt tôi tuyên bố chủ quyền, đẩy tôi ngã từ trên cầu thang xuống, khiến tôi đầu r ơi m á u chảy.

Trong lúc hoảng hốt, tôi thấy chồng tôi và mẹ anh ta chạy đến, đỡ lấy cô ta, cẩn thận từng li từng tí đỡ lấy cô ta, quan tâm hỏi han cô ta có bị động th ai hay không.

Mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay trở lại thời trung học.

Nhìn đôi nam nữ đang đứng trước mặt.

Lần này, mọi chuyện sẽ khác.

1,

Khi mở mắt ra, tôi đang ở trong lớp học.

Trên người là bộ đồng phục học sinh, tiếng ve kêu râm ran và tiếng reo hò ngoài cửa sổ như đang hòa vào nhau.

Trong đầu cảm thấy choáng váng.

Tôi ngồi thẳng người, mơ hồ nhìn mọi thứ đang diễn ra xung quanh.

Điều cuối cùng trong tâm trí tôi là hình ảnh mình đang cầm bản thỏa thuận ly hôn, vừa bước về nhà đã gặp Hàn Kỳ Kỳ xoa chiếc bụng căng tròn chờ trước cửa.

Cô ta giống như một con công chiến thắng, ngẩng đầu khoe khoang với tôi.

“Tôi mang thai rồi.”

“A Sâm nói, anh ấy sẽ ly hôn với cô.”

Tôi không nói gì, đi lướt qua cô ta rồi móc chìa khóa ra mở cửa.

Có lẽ thái độ dửng dưng của tôi khiến cô ta không có cảm giác chiến thắng, vậy là cô ta tiến lên ôm chặt tôi, không chịu buông ra.

Trong lúc dây dưa, cô ta đột nhiên dùng sức, tôi đi giày cao gót nên đứng không vững, bị cô ta đẩy xuống.

Đ ập đ ầu xuống đất.

Những giọt m á u nóng và cơn đau dữ dội chính là cảm nhận cuối cùng của tôi.

2,

Theo tiếng bước chân vội vã, một chai nước được đặt lên bàn của tôi.

“Nghe nói cậu bị say nắng? Tiết thể dục mới học được một nửa, có chuyện gì xảy ra sao?”

Ngẩng đầu lên, là một giọng nói quen thuộc, trên gương mặt kia hiện lên một chút lo lắng.

Là Thẩm Sâm.

Thẩm Sâm khi còn trẻ.

Là người cùng tôi lớn lên, là chồng tôi, cũng là cha của đứa con trong bụng của Hàn Kỳ Kỳ, Thẩm Sâm.

Tôi ngạc nhiên nhìn anh ta, nhớ lại khi cảnh mình bị ngã xuống cầu thang, anh ta lại không chút do dự chọn chạy tới ôm Hàn Kỳ Kỳ.

Còn cẩn thận an ủi cô ta, nói cô ta đừng sợ, đứa bé không sao.

“Yểu Yểu?” Thấy tôi không đáp lại, Thẩm Sâm quơ quơ tay trước mắt tôi, “Có phải cậu bị sốt rồi không?”

Tôi đột nhiên cảm thấy buồn cười.

Chuyện đến nước này rồi mà tôi còn mơ những giấc mơ kiểu này.

Chẳng lẽ ở trong tiềm thức của tôi lại mong muốn nhận được sự quan tâm của anh ta đến vậy sao?

Tôi cười một tiếng.

Thẩm Sâm sửng sốt, lúc này, một giọng nữ khoa trương quen thuộc truyền đến từ cửa lớp.

“Yểu Yểu, cậu không sao chứ?” Hàn Kỳ Kỳ nhảy vọt vào, lo lắng nhìn tôi, “Nghe nói cậu bị cảm nắng đến mức ng ất x ỉu, làm tớ lo gần c h ế t!”

Miệng cô ta thì nói lo lắng cho tôi, nhưng cơ thể lại dán sát vào Thẩm Sâm, lại còn cọ cọ ống tay áo anh ta.

“Tại sao trước kia mình lại không phát hiện…” Tôi lẩm bẩm.

“Cái gì?” Hai người kia đồng thời giật mình.

“Đúng là đồ ngốc.” Tôi lắc đầu cười.

Coi Hàn Kỳ Kỳ là bạn thân, chia sẻ với cô ta bí mật của tôi với Thẩm Sâm, cho cô ta vào nhóm học tập của tôi và Thẩm Sâm, giúp cô ta làm bài tập về nhà, giúp cô ta từ top cuối lên top 100.

Thậm chí sau khi tôi và Thẩm Sâm yêu đương, bởi vì cô ta nói nhớ chúng tôi, bởi vậy nên khi ra ngoài chúng tôi cũng thường gọi cô ta đi cùng, cô ta còn tự xưng là “Steven”, người bạn bóng đèn.

Tôi giới thiệu rất nhiều bạn trai để cô ta lựa, đều là những bạn nam rất ưu tú, nhưng cô ta luôn nói là không thích hợp.

Tại sao trước kia tôi lại không phát hiện ra?

Trước khi cô ta trở thành bạn bè với tôi thì cô ta đã thích Thẩm Sâm rồi.

Đêm trước khi tôi và Thẩm Sâm đính hôn, cô ta đứng dưới mưa, khóc trước cửa nhà anh ta, cầu xin chúng tôi cho cô ta một cơ hội cạnh tranh.

Còn luôn miệng nói mình không muốn phá vỡ quan hệ bạn bè với tôi, nhưng vì quá yêu anh ta, ả không khống chế nổi.

Khi đó, Thẩm Sâm cũng không đồng ý, kiên định muốn đính hôn với tôi, sau đó cùng tôi kết hôn.

Nhưng sau khi cưới năm năm, Hàn Kỳ Kỳ thành công làm người thứ ba, xen vào cuộc hôn nhân của chúng tôi.

Sau khi phá vỡ tấm màng mỏng đó, cô ta cũng không cố kỵ gì nữa, ngày ngày chạy đến chỗ làm của Thẩm Sâm, làm cơm trưa, mua quần áo cho anh ta, còn ân cần hỏi han.

Cô ta nói mình sẽ dùng hành động để chứng minh, cô ta còn yêu Thẩm Sâm hơn tôi.

Thẩm Sâm không thích cô ta cứ dây dưa với mình như vậy, anh block cô ta, không gặp cô ta, những đồ cô ta đưa đến đều được trả lại hoặc vứt bỏ.

Nửa năm sau, Hàn Kỳ Kỳ đến tìm tôi, quỳ xuống cầu xin tôi tha thứ, cô ta nói mình bị ma ám quỷ ám, cô ta nói sẽ không dây dưa với Thẩm Sâm nữa.

Cô ta nói muốn tiếp tục làm bạn với tôi.

Tất nhiên tôi không phải thánh mẫu, sẽ không làm bạn với người từng mưu toan phá hoại hạnh phúc của mình, lúc đó Thẩm Sâm cũng nói không.

Tuy nhiên, bởi những chuyện vụn vặt trong cuộc sống và áp lực sinh con khiến cuộc sống hôn nhân của chúng tôi xuất hiện một vết rách, Hàn Kỳ Kỳ giống như một con virus, từ đó len lỏi vào cuộc sống hôn nhân của chúng tôi.

Thẩm Sâm bắt đầu nhắc đến cô ta nhiều hơn, thậm chí còn bắt đầu nhớ đến cô ta, nói về sự khéo léo hiểu lòng người của cô ta, khi ăn cơm không hợp khẩu vị cũng sẽ nói đến tài bếp núc của Hàn Kỳ Kỳ.

Tóm lại, những thứ nhỏ bé kia, lúc đầu chỉ là một vết nứt nhỏ, nhưng vì tồn tại người thứ ba mà vết nứt càng ngày càng lớn, khi chúng tôi chiến tranh lạnh, anh ta cũng cả đêm không về.

Tôi không chịu được sự phản bội trong hôn nhân, đưa ra yêu cầu ly hôn, anh ta lại khóc lóc xin lỗi tôi, nói không đồng ý ly hôn.

Anh ta nói người anh ta yêu là tôi, nhưng tôi hiểu rõ, anh ta lúc này cũng đã không buông bỏ được Hàn Kỳ Kỳ.

Anh ta đắm chìm bởi sự ngoan ngoãn, hiểu chuyện, dịu dàng của cô ta.

Vì vậy tôi tự mình đến gặp luật sư và soạn ra một thỏa thuận ly hôn.

Tôi muốn thoát khỏi mối quan hệ này, cũng lên kế hoạch sau khi ly hôn sẽ đến một thành phố khác để bắt đầu cuộc sống mới.

Ai ngờ, Hàn Kỳ Kỳ đẩy tôi xuống thềm cầu thang.

Buộc tôi phải chứng kiến những hành động g h ê t ở m đó.

3,

Chuông vào lớp vang lên.

Đến trưa, tôi nhìn lên tấm bảng đen vừa xa lạ vừa quen thuộc kia, nhìn giáo viên giảng bài trên bục giảng, cuối cùng, tôi nhận ra một việc.

Đây không phải là mơ.

Tôi, trùng sinh.

Có lẽ ông trời thương tôi kiếp trước ngu ngốc bị người ta h ãm h ại, nên cho tôi một cơ hội trùng sinh lại thời trung học, ngay khi tình bạn của tôi và Hàn Kỳ Kỳ vừa mới bắt đầu.

Hàn Kỳ Kỳ là học sinh chuyển trưởng tới, cô ta không thi đậu vào trường cấp ba này, cô ta học ở trường cấp ba khác một năm, sau đó người trong nhà cô ta dùng tiền để nhét cô ta vào trường này.

Thành tích học hành cũng chẳng ra làm sao, mỗi lần thi được hạng bét, cô ta lại trốn trong nhà vệ sinh khóc lóc.

Cấp ba cũng giống như một xã hội thu nhỏ, học không giỏi rất dễ bị b ắt n ạt.

Không lâu sau đã có người coi cô ta là trò đùa, cố tình khóa cửa nhà vệ sinh khi cô ta còn đang khóc trong đó, còn đổ nước lên người cô ta, cười cười nói, “Kỳ Kỳ ngu ngốc đừng khóc nữa.”

Là tôi cứu cô ta.

Tôi chạy đến, đuổi đám người đang b ắt n ạt cô ta đi, sau đó còn đưa quần áo mới cho cô ta.

Cô ta vừa khóc vừa cảm ơn tôi, tôi thấy cô ta nhìn đáng thương, sợ cô ta tiếp tục bị b ắt n ạt nên chủ động kết bạn với cô ta.

Tôi là chủ tịch hội học sinh, tôi có độ uy tín nhất định trong trường, lớp.

Vì tôi quan tâm đến cô ta, các bạn học khác cũng dần đối xử tốt hơn với cô ta, Thẩm Sâm cũng vì tôi mà chăm sóc cô ta rất tốt.

Khi còn nhỏ, cha mẹ tôi đã dạy, trao đi một nhành hồng, tay còn lưu hương thơm.

Tôi ghi nhớ lời dạy này, vì vậy tôi luôn cố gắng giúp đỡ mọi người.

Về sau, Hàn Kỳ Kỳ muốn nâng cao thành tích học tập, tôi không ngần ngại cho cô ta vào nhóm học tập cùng tôi và Thẩm Sâm, giúp cô ta nâng cao thành tích và được nhận vào các trường đại học dự án 211 ở địa phương.

Nhưng thành tích thi đại học của Thẩm Sâm không tốt lắm, vì được ở bên anh ta, tôi cũng từ bỏ ngôi trường ước mơ của mình và đăng kí vào một trường đại học 985 ở địa phương.

Đến khi học đến năm thứ tư, tôi nhận được cơ hội ra nước ngoài du học, nhưng lại vì Thẩm Sâm mà ở lại.

Giờ nghĩ lại, những gì tôi làm lúc đó chẳng khác gì một kẻ n g u.

May mà lần này, tất cả mới chỉ bắt đầu, tất cả vẫn còn kịp.

Không qua bao lâu, tiếng chuông tan học vang lên.

Thẩm Sâm và Hàn Kỳ Kỳ đồng thời đi đến chỗ tôi, Hàn Kỳ Kỳ vui vẻ nói, “Hôm nay nhóm học tập chúng ta ôn tiếng Anh đúng không?”

Tôi đứng dậy, khoác balo lên.

“Tôi về nhà trước.”

4,

“Tại sao đột nhiên lại muốn về nhà? Còn hai tiết tự học buổi tối thì sao?” Hàn Kỳ Kỳ trợn mắt.

“Chiều nay bị cảm nắng vẫn chưa khỏe sao?” Thẩm Sâm lấy tay đặt lên trán tôi, “Có sốt không…”

Tôi nghiêng đầu tránh tay anh ta.

Anh ta sững người một lúc, hai tay vẫn giơ trên không trung.

“Tôi hơi mệt, xin phép thầy giáo về trước.”

“Vậy tôi đưa cậu về.” Thẩm Sâm nói, “Đợi tôi một chút, tôi đi nói với thầy.”

“Không cần.” Tôi cầm balo lên, không chờ anh ta phản ứng, lập tức quay người rời khỏi phòng học.

Vừa về đến khu chung cư, tôi tình cờ gặp dì Thẩm đang đi đổ rác.

Nhìn thấy tôi, dì Thẩm lập tức cười tươi như hoa, “Ôi, Yểu Yểu, sao hôm nay con lại về sớm như vậy? Nhân tiện lát con đến nhà dì ăn bánh nướngđi, dì vừa mới làm xong, còn nóng hổi.”

Tôi nhìn người phụ nữ trước mặt.

Trước kia, tôi cứ nghĩ mình gặp được mẹ chồng tốt nhất trên đời.

Nhưng sau khi cưới, vì tôi và Thẩm Sâm chậm chạp mãi chưa có con, không biết dì ấy đã trợn mắt với tôi bao nhiêu lần.

Thậm chí về sau, dì ta còn khuyên Thẩm Sâm “thử” người khác một chút.

“Con bé đó chắc là có bệnh gì đó, con đừng để chậm trễ bản thân mình.”

Ngay cả khi đầu tôi chảy m á u, dì ta và Thẩm Sâm chạy đến cũng không thèm nhìn tôi một chút, trong mắt họ chỉ có đứa con trong bụng của Hàn Kỳ Kỳ.”

“Cảm ơn dì.” Tôi đi ngang qua dì.

“Nhưng cháu không thích ăn bánh nướng.”

5,

Dưới ánh mắt ngạc nhiên của dì Thẩm, tôi đóng cửa nhà lại.

Nhìn những cuốn sách trên tủ sách tầng hai, nhìn chính mình năm mười bảy tuổi.

Đột nhiên tôi cảm thấy, có lẽ được sống lại một lần, những gì có thể thay đổi không chỉ là tình yêu và hôn nhân.

Dù gì đó cũng là một sự tiếc nuối tận sâu trong tim, tôi nghĩ mình có thể thử một lần nữa.

Đúng lúc này, mẹ tôi trở về.

Phía sau bà ấy là Thẩm Sâm.

“Đúng lúc gặp được Tiểu Sâm ở dưới lầu, nghe nói hôm nay con bị cảm nắng nên về sớm à? Sao không gọi điện thoại cho mẹ?” Mẹ tôi sốt ruột sờ trán tôi, “Cảm giác thế nào rồi?”

“Không sao ạ.” Tôi cười cười, “Chỉ là hơi mệt thôi, mẹ yên tâm đi.”

“Mẹ cháu nấu canh đậu xanh cho Yểu Yểu.” Thẩm Sâm đặt chiếc nồi lên bàn, “Thanh nhiệt, giải độc, à, ở đây còn có cả bánh nướng bà ấy vừa làm.”

“Haiz.” Mẹ tôi cười, “Lại làm phiền mẹ con rồi.”

“Không có gì đâu ạ.” Thẩm Sâm cười cười, dùng ánh mắt thăm dò nhìn tôi, “Nếu cậu cảm thấy đỡ hơn rồi thì tối nay chúng ta có thể cùng nhau làm bài tập không?”

Kiếp trước, mãi cho đến khi học lớp 12, vì nhà chúng tôi đối diện nhau cho nên hai chúng tôi thường xuyên cùng nhau học tập.

Nhưng ở kiếp này, tôi không muốn.

Không muốn vượt quá giới hạn bạn bè với cậu ta, cũng không muốn làm thân với mẹ anh ta, càng không muốn đạp lên vết xe đổ ở kiếp trước, tự đưa mình vào kết cục bi thảm.

“Thẩm Sâm.” Tôi nhẹ nhàng nói, “Dạo này tôi hơi mệt, chỉ muốn học một mình.”

“Tôi muốn rút khỏi nhóm học tập.”

6,

Cứ như vậy, tôi rút khỏi nhóm học tập.

Mấy buổi tối sau đó, tôi tự học tập một mình.

Sau khi tan học, Thẩm Sâm lại đến tìm tôi theo thói quen, nhưng những lúc đó tôi đều sẽ trùng hợp đi vệ sinh với bạn cùng bàn, hoặc là đi lấy nước.

Khi Hàn Kỳ Kỳ hỏi bài tôi, tôi cũng thường nói mình đang bận.

Cuối cùng, Thẩm Sâm không chịu được nữa, cản tôi trước cửa nhà.

“Tôi và Hàn Kỳ Kỳ đắc tội cậu từ bao giờ vậy?” Anh ta mất hứng nói.

“Tại sao đột nhiên cậu lại trở nên như vậy?”

“Cậu suy nghĩ nhiều rồi, giờ là cuối kì, tôi chỉ muốn tự mình ôn tập thật tốt.”

“Tôi nghĩ nhiều!?” Anh ta cao giọng, “Cả lớp ai ai cũng nhìn thấy cậu đang cố ý phớt lờ hai người bọn tôi.”

Tôi im lặng một lúc.

“Thẩm Sâm, cậu thích tôi sao?”

“Hả?” Anh ta sửng sốt.

“Tôi không thích cậu.” Tôi nói.

“...Cái gì?”

“Tôi nói, mặc dù chúng ta cùng nhau lớn lên, ở cạnh nhau 17 năm, nhưng tôi không có tình cảm với cậu, chúng ta chỉ là bạn bè bình thường.”

“Bây giờ tôi chỉ muốn cố gắng học tập thật tốt.”

“Cậu nói gì vậy?” Anh ta giống như nghe thấy một trò cười gì đó.

“Ai nói tôi thích cậu? Tôi cũng chỉ coi cậu là một người bạn cùng nhau lớn lên mà thôi.”

“Như thế là tốt.” Tôi nói.

“Cậu đừng tự mình đa tình.” Sắc mặt của anh ta trở nên khó coi, “Tôi chỉ coi cậu như một người bạn, kết quả cậu lại nghĩ tôi thích cậu, coi tôi là người lòng lang dạ thú.”

“Được thôi, cậu muốn tự mình học cho tốt đúng không? Được, sau này tôi sẽ tự học một mình!”

“Được.” Tôi gật đầu.

Tôi nhìn cậu ta giận đùng đùng rời đi.

Xin lỗi Thẩm Sâm mười bảy tuổi.

Tôi biết, lúc này mới chỉ mười bảy tuổi, chuyện gì cũng chưa xảy ra, cũng chưa bắt cá hai tay, chưa phải cặn bã. Tôi đột nhiên trở nên như vậy có chút không công bằng với Thẩm Sâm mười bảy tuổi.

Nhưng vì có kí ức kiếp trước, tôi không thể tiếp nhận được chuyện đó.

Huống hồ, tôi đã nhìn thấy rõ tương lai của hai người, vậy thì ngại gì mà không cắt đứt nó từ trong trứng nước chứ.

Cá quay về nước, quên đi chuyện trên bờ, đây mới là kết cục tốt nhất.

7,

Kể từ ngày đó, Thẩm Sâm cũng không tìm tôi nữa.

Hàn Kỳ Kỳ thấy tôi không để ý đến cô ta, cô ta đành đi tìm Thẩm Sâm, nhưng anh ta giống như hờn dỗi, lớn tiếng với Hàn Kỳ Kỳ, “Không sao, nhóm học tập có hai chúng ta cũng được.”

“Cũng không phải là không thể sống thiếu ai đó.”

Đúng vậy, điều đó là đúng.

Trên đời này, chẳng có ai vì thiếu một người nào đó mà không sống được.

Mấy ngày sau, thầy Trương chủ nhiệm lớp đột nhiên gọi tôi đến văn phòng.

“Hứa Yểu, gần đây có phải em hơi miễn cưỡng khi giúp đỡ bạn học không?”

Tôi nhíu mày, “Ý thầy là gì ạ?”

“Nghe nói em rút khỏi nhóm học tập?”

Tôi gật đầu, “Vâng, em muốn tự học.”

Thầy Trương chỉnh kính, “Thầy nói cho em biết, em còn nhỏ tuổi, nhưng em phải biết rằng là một học sinh, đạo đức cũng rất quan trọng, hành vi ích kỉ như vậy là điều không nên.”

“Thưa thầy.” Tôi nghi ngờ, “Em cảm thấy hình thức học như vậy không hợp với em, em muốn tự mình học cho thật tốt, cái này gọi là ích kỉ sao?”

Thầy giáo thở dài, nói sang chuyện khác, “Hứa Yểu, bình chọn học sinh ba tốt cấp thành phố năm nay, thầy tính đề cử em.”

“Em biết thế nào gọi là học sinh ba tốt không? Không những cần có thành tích học tập tốt, mà còn cần đạo đức tốt mới được…”

“Thầy Trương.” Tôi ngắt lời thầy, “Thứ nhất, năm ngoái được học sinh ba tốt là do cả lớp bỏ phiếu trước, sau đó bỏ phiếu trước toàn trường, công bằng công chính công khai, năm nay em cũng không ngại áp dụng hình thức này.”

“Thứ hai, em chỉ rời khỏi nhóm học tập của Thẩm Sâm và Hàn Kỳ Kỳ, còn những bạn ngồi cùng bàn, ngồi bàn trên, bàn dưới, tất cả bạn bè trong lớp đến hỏi bài em em vẫn vui vẻ giúp đỡ, không biết là em có vấn đề về đạo đức ở chỗ nào ạ?”

Nếu là tôi của năm 17 tuổi, bị thầy chủ nhiệm thao túng tâm lý bằng mấy câu như vậy, có lẽ tôi cũng sẽ tự cảm thấy bản thân mình không tốt.

Nhưng hiện tại tôi 27 tuổi, bị xã hội vùi dập quen rồi, nên chẳng thiếu gì kinh nghiệm đối với những trường hợp này.

Những lời này đối với tôi chẳng khác gì những lời của trẻ con.

Thầy Trương không phản bác được, đành cho tôi về lớp trước.

Nhưng buổi chiều, thầy đột nhiên muốn đổi chỗ mọi người trong lớp.

“Trước kia nhóm học tập của lớp chúng ta có thành tích rất tốt, lần thi trước có rất nhiều bạn học tiến bộ.” Thầy đứng trên bục giảng, “Lần này, thầy sẽ xếp lại chỗ để mọi người tiện giúp đỡ nhau nhé.”

“Việc bình chọn học sinh ba tốt cấp thành phố năm nay dựa trên nền tảng đạo đức, bạn cùng phòng cải thiện được bao nhiêu cũng là một tiêu chí quan trọng để đánh giá.

Sau khi đọc tên, thầy xếp tôi và Hàn Kỳ Kỳ làm bạn cùng bàn.

“Yểu Yểu.” Hàn Kỳ Kỳ ôm cặp sách đến chỗ tôi, giống như vì tôi mà suy nghĩ, “Cậu yên tâm, vì để cậu nhận được danh hiệu học sinh ba tốt, tớ sẽ cố gắng nâng cao thành tích học tập…”

Tôi đột nhiên cảm thấy buồn cười.

Tôi nhìn thầy giáo đang đứng trên bục giảng và chiếc đồng hồ mới trên cổ tay thầy.

Hình như nhà Hàn Kỳ Kỳ bán đồng hồ cao cấp.

Tôi hiểu ra tất cả mọi chuyện.

Kiếp trước, giáo viên chủ nhiệm không can thiệp vào chuyện này là vì tôi luôn chủ động giúp đỡ Hàn Kỳ Kỳ, vì được tôi phụ đạo, thành tích của cô ta tăng lên rất nhanh, từ cuối bảng lên đến top100.

Nền tảng của cô ta kém, học rất yếu, sợ là ngoài tôi của kiếp trước ra không có ai có thể kiên nhẫn như vậy, các bạn học cũng chẳng rảnh để bỏ thời gian phụ đạo cho cô ta.

Thậm chí ngay cả Thẩm Sâm cũng vậy, khi ba người cùng nhau học tập, anh ta vẫn luôn chăm chú thảo luận với tôi, chẳng quan tâm gì mấy đến Hàn Kỳ Kỳ.

Khi tôi mới rời khỏi nhóm học tập, mặc dù Hàn Kỳ Kỳ đã cố gắng che giấu nhưng tôi có thể nhìn ra cô ta rất vui vẻ.

Nhưng không lâu sau, cô ta nhận ra rằng Thẩm Sâm không hề kiên nhẫn với cô ta.

Mà tôi chính là người thích hợp nhất nhưng lại đột nhiên không muốn giúp đỡ nữa, mặc dù không rõ nguyên nhân nhưng cô ta cũng rất lo lắng.

Vốn dĩ cô ta dùng tiền để vào được trường này, lần này cũng vậy, chỉ cần cầm tiền đi tìm giáo viên chủ nhiệm, quá đơn giản.

Bọn họ muốn dùng danh hiệu học sinh ba tốt để kiềm chế tôi, muốn tôi tiếp tục phụ đạo miễn phí cho cô ta.

Tính cũng hay thật.

Sau khi tan học, tôi đến tìm thầy Trương.

“Em không muốn làm bạn cùng bàn với Hàn Kỳ Kỳ, phiền thầy đổi chỗ ngồi cho em.”

8,

Thầy Trương nghe xong thì nổi giận.

“Hứa Yểu, em bị sao vậy? Vừa rồi còn thề rằng sẽ giúp đỡ bạn cùng bàn, tại sao bây giờ lại muốn đổi chỗ? Lập nhóm học tập em không muốn, đổi chỗ ngồi em cũng không đồng ý, em xem trong lớp có ai như em không?”

“Thầy à, thầy yêu quý tất cả mọi người trên thế giới này sao?”

“Sao cơ?” Thầy giáo sửng sốt.

“Là con người, ai cũng có người mình quý và người mình ghét. Em có thể giúp đỡ bạn cùng bàn của mình, nhưng em không thích Hàn Kỳ Kỳ, vì vậy em không muốn giúp cô ta.”

“Giúp đỡ người khác còn kén chọn cái gì? Lần sắp xếp chỗ ngồi này là căn cứ theo điểm số của từng người, chuyện này liên quan đến chọn học sinh ba tốt cấp thành phố, giờ này em muốn đổi chỗ, em nghĩ xem điều này có công bằng với mọi người hay không? Em không muốn đạt danh hiệu học sinh ba tốt nữa sao?

“Hơ…” Tôi cười khẩy.

Học sinh ba tốt, ba tốt.

“Vậy thì em rời khỏi danh sách đề cử học sinh ba tốt.”

“Cái gì?”

“Em nói em sẽ rời khỏi danh sách đề cử học sinh ba tốt, thầy cũng không cần xếp bạn cùng bàn khác cho em, em ngồi một mình.”

“Thật ích kỉ!” Thầy tức giận đến phát run, “Thầy chỉ muốn em trở nên tốt hơn, bây giờ không rèn luyện đạo đức, về sau ra xã hội sẽ phải chịu nhiều thiệt thòi, thầy đang dạy em cách làm người!”

“Cảm ơn ý tốt của thầy, nhưng em tự biết nên làm người như thế nào. Làm người, điều quan trọng nhất chính là không thể vì người khác mà để bản thân mình chịu thiệt thòi.”

“Em đây là đang ngụy biện cho mình! Em là chủ tịch hội học sinh, lẽ nào không nên làm một tấm gương tốt sao, chẳng lẽ em không có chút ý thức tập thể nào? Nếu như thành tích của Hàn Kỳ Kỳ có thể tiến bộ, năm nay lớp chúng ta sẽ được bình chọn là tập thể ưu tú, đây là vinh dự của cả tập thể, em như vậy xứng đáng với sự tín nhiệm của bạn học sao…”

“Thầy.” Tôi cười cười, “Giáo dục bắt buộc chỉ cần học xong THCS thôi.”

“THPT là em đóng học phí, đến để học tập chứ không phải đến để làm công. Trong lớp có học sinh thành tích kém, khiến cho lớp ta không đạt được giải tập thể ưu tú, đây không phải chức trách của em, mà là của thầy.”

“Em có đủ năng lực đảm nhiệm chức vụ chủ tịch hội học sinh hay không là do giáo viên của văn phòng học sinh đánh giá. Nếu thầy muốn em giúp thầy chia sẻ gánh nặng trong lớp, thầy nên tham khảo ý kiến của ba mẹ em trước, nói chuyện với họ xem nên trả cho em bao nhiêu tiền lương, nếu có lương thì em không ngại.”

“Người trẻ tuổi chỉ biết lợi ích trước mắt.” Thầy chỉ tay vào tôi, “Em đừng nghĩ em học giỏi mà khinh thường người khác, thầy nói cho em biết, nữ sinh lớp 12 thường không chịu được áp lực học hành, chắc chắn thành tích sẽ giảm!”

“Thầy ơi, thầy nói sai rồi.” Một giọng nói xa lạ vang lên từ cửa.

Tôi quay đầu, là một nam sinh tay cầm bóng rổ, lười biếng dựa người vào khung cửa bên cạnh.

“Thủ khoa đầu ra của trường ta năm năm gần đây thì có đến ba người là nữ, ngài làm thầy giáo mà nói chuyện không có bằng chứng như vậy, không ổn đâu?”

“Lục Thì Dật, em học ban xã hội, tôi ở khoa tự nhiên, chuyện này liên quan gì đến em?” Thầy Trương tức giận đến mức không kiềm chế được.

Thì ra đây là Lục Thì Dật, là người luôn đứng đầu ban xã hội, là người giành được giải nhất thi học sinh giỏi cấp thành phố trong truyền thuyết.

“Thầy Trương, không phải thầy vừa nói sao? Là học sinh, đạo đức rất quan trọng.” Lục Thì Dật nhún vai, bước đến, “Em bị thầy thuyết phục, nhìn thấy bạn nữ này bị bắt nạt, cho nên em chỉ là thấy chuyện bất bình ra tay tương trợ thôi.”

Thầy Trương không nói nên lời, tái mặt vì tức giận.

Người ta nói Lục Thì Dật nổi tiếng đ ộc mồm đ ộc miệng quả không sai, ngay cả chủ nhiệm ban xã hội cũng không quản được cậu ấy, đương nhiên là thầy Trương cũng bó tay.

Thế là, thầy Trương đột nhiên đỡ ngực, lại chỉ tay vào tôi.

“Ngày ngày tôi đều suy nghĩ cho các em, còn em chỉ muốn chọc tôi tức c h ế t mới can tâm đúng không?”

“Thầy Trương yên tâm, em không làm thầy tức giận được bao lâu nữa đâu.” Tôi nhàn nhạt nói.

“Em đã quyết định rồi, lớp 12 sẽ chuyển sang ban xã hội.”