Đóa Hoa Cẩm Tú Cầu Của Quỷ

Chương 8: Anh thật ra là thứ gì ?



Chỉ vừa mới đi có một lúc đã xảy ra chuyện, Tomu mang cơn tức giận, một mình sang tìm anh hai của mình nói lí lẽ, vừa gặp cái miệng xoang xoảng của anh đã sấn tới.

" Kiyoto ! Sao anh lại xuất hiện dọa cho Hana sợ như vậy chứ ? "

Kiyoto lườm mắt, thấy Tomu đến anh ta đã không ưa còn dám chất vấn anh ta câu hỏi ngớ ngẩn, buộc lòng phải đáp lại một cách gắt gỏng.

" Là do cô ta tự ý qua đây !

Chính là do cô ta tự làm mình sợ chẳng ai làm gì cô ta cả ! "

Quả thật, mọi chuyện đều do Hana tự rước lấy, nếu cô không tự tiện chạy sang đây, Kiyoto sẽ không hù dọa làm cô sợ.

Tomu không thể cãi lí được khi chính người của anh sai trước, thế nhưng anh vẫn cố cảnh cáo Kiyoto không được tiếp xúc với Hana, anh lo sợ, Kiyoto lên cơn đói khát sẽ làm hại tới Hana.

Và, để Hana không có cơ hội sang đây lần nữa, Tomu đã đề nghị tự mình sẽ khóa cánh cửa thông qua giữa hai bên những lúc có buổi học của Hana.

Trong lòng Tomu lo lắng nhiều nhất là chuyện, ngộ nhỡ Hana không bị những anh em mình làm hại mà vô tình gặp Anna thì chắc chắn mọi kế hoạch của anh sẽ đổ bể.

Lúc đó, ngay cả cứu Anna cũng khó mà làm được, huống hồ chi là việc giữ Hana ở lại bên cạnh mình.

Kiyoto vốn ghét đứa em trai, những lời Tomu nói anh ta đều chẳng để tâm, coi như gió thoảng qua tai, lạnh lùng quay người rời đi, mặc cho Tomu muốn làm gì thì làm, anh ta chẳng quản.

Còn đi chưa bao xa, Kiyoto bỗng dừng bước, ngoảnh mặt, lạnh giọng để lại vài câu :

" Hãy coi chừng con mồi của cậu cho kĩ vào !

Đừng để cô ta một mình ! "

" Gì chứ ?... " Tomu không hiểu ngụ ý của Kiyoto là gì nhưng anh đoán chắc nó không tốt đẹp.

Nghĩ đến việc lúc nãy, Tomu lại tức giận đám thuộc hạ của mình, không trông chừng kĩ Hana trong lúc anh ra ngoài xử lí công việc, anh trở về trừng phạt từng kẻ một, dù là quỷ hay người đều bị hành hạ dã mãn, quỷ thì bị anh bâm thay, xẻ thịt, con người thì bị anh đánh đến tả tơi.

Trút giận xong, anh trở về phòng mình trầm tư, để đảm bảo kế hoạch không bị phá vỡ, anh buộc phải chủ động cắt giảm buổi học của Hana xuống, hạn chế rủi ro cô gặp Anna.

Anh còn chưa kịp lấy điện thoại ra gọi cho Hana, điện thoại bất ngờ reo lên tiếng chuông, Hana đã gọi tới trước.

Trùng hợp, cô cũng yêu cầu được giảm buổi học xuống như lúc ban đầu, Tomu liền lập tức đồng ý ngay, tiện thể còn kèm vài câu an ủi Hana về chuyện lúc nãy.

Hana cũng biết, Tomu đang lo lắng cho cô, vậy nên đã bình tĩnh đáp lại để tránh anh bận tâm nhiều.

" Thầy đừng lo, chuyện lúc nãy em không để ý đâu !

Em sẽ xem như mình chưa từng thấy gì ! "

Tomu không nói thêm gì nữa nhanh chóng bảo Hana đi ngủ, họ kết thúc cuộc gọi, cô nhìn sang khu vườn cẩm tú cầu trong lòng nảy lên những bồn chồn, cô cố gắng trở về giường ngủ một giấc sâu.

Những ngày tiếp theo mọi thứ đều diễn ra một cách bình thường như mọi khi, nhưng cánh cửa thông qua bên kia lại bị khóa lại tới giờ vẫn chưa mở ra.

Có lẻ là do chuyện lần trước mà giữa 2 bên đã dựng nên rào cản, mỗi lần đến học Hana vẫn thường lén nhìn sang ngôi nhà đó. Cô vẫn luôn có cảm giác bị rình rập từ trong những bụi rậm, cô đoán chắc giữa Tomu và ngôi nhà bên đó đang giấu diếm một bí mật gì đó không muốn để người khác biết.

Từ sau chuyện đó mật độ tiếp cận của Tomu đối với Hana cũng tăng lên, khi bị tra hỏi, anh chỉ nói với cô vỏn vẹn có vài từ.



" Anh thích em !

Hãy làm người của anh nhé ! "

Câu trả lời khiến Hana khó mà chấp nhận tình cảm của Tomu ngay, cô cảm nhận được mọi thứ không đơn giản như những gì Tomu nói, cô đã lo sợ và không đến học ở đó nữa.

Thậm chí, khi Tomu đến khu vườn tìm, cô điều lẩn trốn tránh mặt anh.

Cô gái ngốc không hề biết, con quỷ kia đã sớm nhìn ra cô đang nghi ngờ thân phận của mình, liền chủ động tấn công tâm lí cô liên tục. Anh muốn thúc đẩy nhanh quá trình, biến cô thuộc về anh, sớm dùng cô chấm dứt món nợ với Anna.

Một ngày nọ, Tomu cố ý đến chỗ cô sớm hơn thời gian mọi khi, khiến cô không kịp tránh đi, buộc phải tiếp chuyện với anh.

Không may, trong lúc cắt hoa cô làm rơi cây kéo xém chút đâm vào chân mình, lúc đó Tomu đã kịp thời chụp lấy nó và bị thương ở tay.

Đích thân Hana đã băng bó nó lại nhưng lần sau khi Tomu đến, giúp cô dọn dẹp, cùng lúc đó chính mắt cô vô tình nhìn thấy vết thương lúc trước đã biến mất không tì vết, mặc dù Tomu đã ngụy trang bằng cách băng nó lại.

Hana bắt đầu càng lúc càng sợ hãi Tomu và càng nghi ngờ về những việc anh làm cho mình, cứ như thế, cô vô tình rơi vào kế hoạch đã được dựng sẵn, Tomu muốn để cô biết thân biết phận thật sự của mình.

Hòng dùng thân phận dọa ép Hana phải ngoan ngoãn phục tùng anh.

....

2 tuần sau đó, nửa đêm cơ thể nhỏ bé của Hana liên tục có những cảm giác bị sờ soạn, đôi mắt cô lờ mờ mở ra, hình bóng quen thuộc xuất hiện khiến cô la toáng.

" Tomu !!! " Hana giật mình tỉnh dậy, căn phòng vẫn yên ắng không một tiếng động, sự xuất hiện của Tomu lúc nãy cũng không còn.

Phải chăng là giấc mộng ? Hana bàng hoàng nhìn chăm về phía cửa sổ, nó vẫn đang mở.

Rõ ràng cô nhớ bản thân đã đóng nó lại, sao bây giờ lại mở tung thế kia ?

Hana lập tức bước xuống giường, nhìn ngó khắp nơi, màn đêm đen kịt che kín cả một vùng.

Căn phòng của cô ở lầu trên, nếu có người lén vào thì không thể biến mất một nhanh chóng như vậy. Hana suy tư, lần này cô chắc chắn mình nhìn rất rõ, Tomu đã đứng trước mặt cô, không hiểu vì lí do gì anh lại biến mất một cách kì lạ.

Hana càng nghĩ càng thấy đầu óc rối như tơ vò, không biết có phải bản thân cô đã nảy sinh tình cảm với Tomu, nên mới ám ảnh không ?

Hay, anh không phải là con người ?

Suy nghĩ đó bỗng nhiên lóe lên, Hana đứng hình giây, như tìm ra được điều gì đó, cô tiếp tục xâu chuỗi lại mọi việc. Khả năng Tomu không phải là con người rất cao, nhưng để chứng minh suy đoán đó là đúng, thật sự rất khó.

Tomu hầu như không có một khuyết điểm nào từ ngoài hình đến tính cách, lại là mẫu người yêu lí tưởng của Hana, không thể vì chút suy nghĩ không bình thường đó mà nhận định Tomu như vậy.

Hana cố gắng ổn định lại tâm trạng, tim cô hình thành nên hai cung bậc cảm xúc, vừa sợ vừa tò mò.

Cô sợ, sợ trái tim mình bị anh làm rung động, càng rung động càng to mò về anh, cô nghĩ đến cánh tay bị thương lúc trước, bấy giờ lòng cô đã có kết quả.

Tomu không phải con người !

Để minh chứng cho nhận định này, Hana quyết liều một phen.



Ngay buổi sáng hôm sau, Hana tự mình đến nhà Tomu trước khi anh ta đến khu vườn của mình, cô mang tặng anh một bó hoa cẩm tú cầu màu hồng.

Cả hai trò chuyện với nhau một lúc lâu, Hana không hỏi được gì, cũng chẳng điều tra được, cô đành dùng kế hoạch mà mình dụ tính sẵn, dụ Tomu ăn hoa cẩm tú cầu.

Cô cố ý cầm lấy bó hoa trên bàn, ngắt từng cánh hoa, điệu bộ yểu điệu như ả hồ ly, hỏi :

" Tomu...

Anh có biết hoa cẩm tú cầu có thể ăn được không ? "

Tomu bày ra bộ mặt ngạc nhiên, giả vờ như mình không biết.

Hana biết anh nói dối, gan dạ đề nghị Tomu nếm thử mùi vị của cẩm tú cầu.

Còn chưa kịp phản ứng, tức thì Tomu đã bẻ một đóa hoa cho vào miệng, Hana như chết lặng tại chỗ, hoa cẩm tú cầu tuy đẹp và thơm nhưng độc tính rất mạnh.

Nếu ăn vào tính mạng cận kề cái chết, Hana trong cơn hoảng hốt, quên mất mục đích ban đầu của mình, vội vàng la toáng lên, giật lấy đóa hoa.

" Anh có biết là nó có độc không ?

Sao anh lại ăn nó chứ ? "

Tomu nở nụ cười tươi, đáp : " Chẳng phải em muốn tôi nếm thử nó sao ? "

Hana chẳng quan tâm đến lời nói hời hợt đó, cô lo lắng cho tính mạng của Tomu, la lên gọi người vào.

Lời còn chưa nói hết, miệng cô đã bị bàn tay to lớn của Tomu bịt lại, lúc này cô mới hoàn hồn, từng lớp da gà của cô nổi lên, cơ thể không rét mà run.

Tomu khẽ thì thầm vào tai Hana.

" Đừng lo lắng !

Chất độc này không hề hứng gì với tôi đâu !

Em có muốn nếm thử nó không ? "

Hana hốt hoảng, giật phăng bàn tay Tomu ra, cả người run bần bật, trông dáng vẻ khỏe mạnh chẳng hề hấn gì với chất độc, cô biết suy đoán của mình đã đúng, sợ hãi chạy ngay ra mở cửa, nó đã bị khóa lại.

Tomu ép cô vào một góc.

" Anh...thật ra...anh là ai ? " cô the thé giọng hỏi.

Anh vẫn giữ gương mặt điềm tĩnh, nở một nụ cười quái gở, cúi người xuống hỏi ngược lại cô :

" Em đoán xem ? "

Hana liếc nhìn gương mặt đáng sợ kia, hơi thở của cô gấp gáp hẳn, miệng bắt đầu lắp bắp vài câu.

" Anh...không phải con người...

Anh...thật ra là thứ gì ? "