Đồ Khốn, Em Muốn Ôm Đùi Anh

Chương 19



Điện thoại đột nhiên vang lên tiếng chuông, là một dãy số xa lạ.

“Alô?”

Nụ cười trên gương mặt Khương Tiểu Lạc vụt tắt khi nghe thấy tiếng nói từ điện thoại, tay bất giác xiết chặt thành nắm đấm.

“Anh Đường Học.”

Đường Học là chồng của chị gái khác cha khác mẹ của Khương Tiểu Lạc, hay còn gọi là anh rể. Tuy rằng quan hệ giữa cậu và Mục Phi không tốt, nhưng từ khi trở thành người nhà với Đường Học, cậu lại coi Đường Học như anh trai mình.

Người trong điện thoại nói thật lâu, Khương Tiểu Lạc lắng nghe với gương mặt nghiêm túc, sau đó hít sâu một hơi ngắt lời nói lan man của Đường Học. “Anh Đường Học, em không về đâu.”



“Em không cần thiết phải về, chẳng phải Khương Đảo đuổi em cút sao? Em trở lại để chịu khinh thường làm gì?”



“Con mẹ nó ai bảo đồng tính luyến ái là biến thái! Các người đừng làm phiền tôi nữa…!” Khương Tiểu Lạc tức giận ngắt máy, sau đó tắt nguồn điện thoại luôn, tránh lại bị quấy rầy.

Cho đến bây giờ, Đường Học vẫn còn cho rằng đồng tính là bệnh, còn muốn dẫn cậu đi khám bác sĩ tâm lí. Đây chỉ là một trong số những điều khiến Khương Tiểu Lạc tức giận, còn một điều mà cậu không thể nào tha thứ là Đường Học tin lời Mục Phi, quay sang chỉ trích cậu.

Mẹ Khương Tiểu Lạc mất sớm, cha cậu Khương Đào tái hôn với một người phụ nữ dẫn theo con của chồng trước, đó chính là chị gái cậu, Mục Phi. Nhà cậu đột nhiên bị hai người xa lạ chiếm lĩnh, Khương Tiểu Lạc không quen, nhưng vẫn nghe lời cha, ngoan ngoãn ở cùng bọn họ. Mẹ kế thì khỏi nói, chung quy lại không phải con mình, dù có đối xử bất công cũng là lẽ thường tình. Nhưng người chị gái này bụng dạ hẹp hòi, từ nói đến lớn cái gì cũng muốn tranh giành với cậu.

Ví dụ như lúc hai người chia nhau đồ ăn vặt, chị sẽ lẳng lặng lấy hết phần của cậu. Khi đó Khương Tiểu Lạc rất ngây thơ, lập tức chạy đi mách Khương Đào, kết quả chị gái lại giả vờ vô tối, ấm ức nói lẽ ra mình không nên ăn.

Trong mắt người lớn, đồ ăn vặt chẳng đáng là bao, kết quả tất nhiên là Khương Đào hứa sau này sẽ mua nữa, thỏa hiệp như vậy.

Mục Phi ghét Khương Tiểu Lạc, Khương Tiểu Lạc cũng ghét Mục Phi.

Cậu chọn không thèm quan tâm tới chị ta, coi người như không khí. Nhưng Mục Phi thì hở một tý là mách lẻo.

Cha ơi, Khương Tiểu Lạc yêu sớm.

Cha ơi, Khương Tiểu Lạc chửi bậy.

Cha ơi, Khương Tiểu Lạc làm vỡ cái chén học sinh tặng cha.

Vân vân…

Mấy cái đầu thì không nói, nhưng cái cuối cùng rõ ràng do chính chị ta làm.

Quan hệ giữa Mục Phi và Khương Tiểu Lạc không tốt, cha mẹ biết hết. Khương Đào muốn khuyên nhủ Khương Tiểu Lạc, bảo cậu phải biết đối xử tốt với chị gái, như vậy gia đình mới hòa thuận được.

Lớn nhường bé là lẽ thường tĩnh, nhưng đến lượt Khương Tiểu Lạc thì lại thành bé nhường lớn. Cậu không chịu thỏa hiệp, Khương Đào còn dùng gương mặt nghiêm túc như đang chỉ trích cậu làm sai. Khương Tiểu Lạc hét lên một tiếng “con ghét bọn họ” rồi chạy ra khỏi nhà.

Ngày đó, Khương Tiểu Lạc thực hiện một cuộc bỏ nhà ra đi ngắn ngủi. Cho tới khi về nhà, cậu nhận ra bọn họ đã ăn cơm tối xong, hoàn toàn không có ai quan tâm cậu, ngay cả cha ruột cũng không.

Khương Tiểu Lạc dần dần cảm thấy mình lạc lõng trong cái nhà này, không có chốn dung thân. Khương Đào là thầy giáo, nghiêm khắc ít nói, chỉ biết yên lặng dùng ánh mắt để trao đổi. Vậy nên hai cha con cậu ít khi nói chuyện tử tế với nhau, quan hệ với Khương Đào cũng ngày càng trở nên xa cách.

Sau khi lên đại học, Khương Tiểu Lạc thường trốn không về nhà, thậm chí còn đi làm thêm kiếm tiền để khỏi phải nhìn sắc mặt Khương Đào mà xin tiền, dù sao cậu vẫn chưa có kinh tế độc lập.

Đến khi xu hướng tình dục của cậu tình cờ bị Mục Phi phát hiện ra, chị ta thấy được ảnh cậu chụp lén Sở Thiếu Tự, lập tức ồn ào mách lẻo.

Khi đó, Khương Tiểu Lạc vẫn trong thời kì thầm mến Sở Thiếu Tự, ảnh là do cậu tự chụp rồi in ra, không thể nói là ảnh ngôi sao thần tượng nào đó.

Vậy nên Khương Tiểu Lạc thẳng thắn thừa nhận mình là đồng tính luyến ái. Khương Đào cổ hủ tất nhiên sẽ dạy dỗ cậu một phen. Khương Tiểu Lạc im lặng không nói, Khương Đào thấy cậu vẫn chưa có đối tượng yêu đương nên thỏa hiệp, tin rằng sau này cậu sẽ chữa được.

Nguyên nhân khiến quan hệ với người nhà trở nên gay gắt nhất là do Mục Phi sinh non. Đường Học là hàng xóm ở nhà đối diện nhà Khương Tiểu Lạc, hai người cũng coi như thanh mai trúc mã, quan hệ rất tốt, khi cậu biết Đường Học trở thành bạn trai Mục Phi, cậu vẫn không thay đổi hình tượng anh trai hàng xóm tốt bụng của Đường Học, sau khi kết hôn vẫn vậy.

Từ đầu đến cuối, Khương Tiểu Lạc chỉ ghét mỗi Mục Phi.

Mục Phi mang thai, trở thành đối tượng được cả nhà quan tâm bảo vệ. Ngày đó, chị ta đi giày cao gót xuống lầu, Khương Tiểu Lạc tốt bụng nhắc nhở chị đang mang thai đừng đi giày cao gót, muốn đẹp cũng phải để ý tới đứa con trong bụng. Tất nhiên Mục Phi không thèm nghe, nào ngờ tai vạ ập tới, chị ta ngã từ trên cầu thang xuống, máu chảy rất nhiều.

Khương Tiểu Lạc vội vàng gọi người tới giúp đỡ, vậy mà khi Đường Học tới, Mục Phi đẩy bàn tay đang định nâng đỡ mình của Khương Tiểu Lạc ra, chỉ thẳng vào mặt cậu mà mắng: “Khương Tiểu Lạc, sao mày ngáng chân tao, mày hại chết con tao rồi!”. Chị ta bắt đầu gào khóc thảm thiết.

“Sao chị có thể vu oan độc ác như thế, rõ ràng là chị…”

“Được rồi, vào bệnh viện trước đã.” Đường Học đột nhiên lên tiếng nói, ngắt lời Khương Tiểu Lạc. Cậu định đi theo, nhưng Đường Học không cho.

Từ ánh mắt của hắn, Khương Tiểu Lạc cảm nhận được sự bất đắc dĩ, thương tâm, thất vọng.

Trong nháy mắt, cả người cậu lạnh lẽo. Ánh mắt hoài nghi như vậy, chỉ vì một câu nói của Mục Phi đã định tội Khương Tiểu Lạc, thậm chí còn không cần chứng cớ. Chỉ vì Mục Phi là nạn nhân, chỉ vì quan hệ giữa cậu và chị ta không tốt?

Đứa con của Mục Phi không giữ được, tâm trạng càng không vui, vốn chị ta ở nhà mẹ đẻ nghỉ ngơi, nhưng sợ Mục Phi nhìn thấy Khương Tiểu Lạc sẽ buồn bã nên hắn đón chị về nhà chồng. Đêm đó, Khương Đào trở về, lập tức cho cậu một cái tát, mắng cậu sao có thể ngu xuẩn tới vậy, ích kỉ tới vậy, ấu trĩ tới vậy. Khương Đào mắng rất nhiều, trách cậu sao lại trở nên như thế, khiến ông vô cùng thất vọng.

Cậu chỉ ấm ức khóc, ngày nghỉ lễ cũng ở lại trường học, không về nhà. Người nhà cho rằng cậu đang hờn dỗi, cáu kỉnh, cho tới khi tốt nghiệp, cậu chuyển tới sống chung với Sở Thiếu Tự, Khương Tiểu Lạc mới hoàn toàn cắt đứt liên hệ với người nhà.

Thật ra, sau này cậu từng hỏi Mục Phi. Chị ta cho cậu một lí do vô cùng nực cười: Nếu để cho mẹ chồng biết là do tao không cẩn thận làm mất con, sau này tao với mẹ chồng sẽ không hòa thuận được, đành phải đổ cho mày.

Khương Tiểu Lạc không muốn tiếp tục xích mích với Đường Học và Khương Đào nữa, ngay từ đầu thái độ của họ đã khiến trái tim cậu nguội lạnh.



Khương Tiểu Lạc dần tỉnh táo lại từ ký ức, lắc lắc đầu, thật sự không muốn nhớ lại những chuyện xấu trước kia.

Cậu nhìn bốn phía xung quanh, cậu chỉ cần có mái nhà này là đủ rồi.