Đình vân

Chương 10: Tâm tư đôi bên



Thẩm Tế Nhật bất đắc dĩ nhìn Âu phục trên giường. Vừa nãy anh thực sự buồn ngủ lắm, nhưng mà bị mẹ đến náo động cho một tràng, nên giờ phiền muộn mất ngủ.

Mấy năm gần đây anh không có ý định kết hôn nhưng mẹ anh nào hiểu cho. Dù gì thì anh là con trưởng, lại quản lý việc làm ăn trong nhà, đã hai mươi tám tuổi còn chưa chịu kết hôn, bên ngoài loan truyền biết bao đồn đãi lung tung hoang đường.

Anh thừa biết có rất nhiều kẻ sau lưng mình chỉ trỏ bôi xấu. Vài lời khó nghe ngẫu nhiên cũng lọt vào tai anh. Tuy nhiên anh đã dẹp bỏ cái suy nghĩ vì bịt miệng người đời mà cưỡng ép mình lần nữa, đi làm chuyện bản thân chán ghét.

Anh là con cả của Thẩm gia, vừa sinh ra đã mang trên vai trọng trách kế thừa gia nghiệp, nghĩa vụ nối dõi tông đường. Bởi thế nên sau khi tốt nghiệp đại học, anh bị cha anh - ông Thẩm Chính Hoành gọi về yêu cầu tiếp quản việc buôn bán trong nhà ngay lập tức, thậm chí bị bức bách cải tên. Cho dù chẳng cam lòng, anh vẫn không hề hé răng phản kháng.

Sau đó thuận theo lẽ thường, Lý Tâm Đồng trở thành hôn thê của anh. Anh thử ép bản thân ở chung với vị tiểu thư trầm tĩnh hiền thục trang nhã kia, quan tâm che chở từng li từng tí cho cô ấy. Thế nhưng suốt quãng thời gian một năm sau đó, trong lòng anh chả xuất hiện dù chỉ chút xíu cảm giác động tâm. Hai người sống trọng nhau như khách, khách sáo lễ độ khuôn phép tựa như hai người xa lạ.

Mẹ dạy anh, cưới vợ chỉ cầu thục nữ, cái danh phu nhân thế gia chỉ cần nhu mì hiểu chuyện là được. Cưới về cũng chẳng cần phải xem phần tình ý của anh mặn nồng bao nhiêu, miễn là có tài cán thay anh quán xuyến vun vén nội trạch, có khả năng kéo dài hương hỏa cho Thẩm gia là vẹn toàn rồi.

Song anh là một người từng tiếp nhận giáo dục của thời đại mới. Mặc dù thua kém Nhị đệ Thẩm Quan Lan có cơ hội du học hiểu sâu biết rộng, trình độ nhận thức dẫu sao cũng là tốt nghiệp Học viện Thiếu niên Nam Kinh hẳn hoi. Mọi người đòi hỏi anh phải giống như thời kì phong kiến, nhắm mắt chấp nhận một cuộc hôn nhân không tình yêu lại phải gắn bó trọn đời trọn kiếp, gánh vác trách nhiệm cả đời đối với một người phụ nữ mà bản thân chả có cảm giác. Thành thật mà nói anh chẳng cách nào thực hiện nổi.

Thẩm Tế Nhật đặt bộ Âu phục đắt tiền qua một bên, trở về giường nằm.

Đêm nay anh buồn phiền thao thức. Ban đầu thì trằn trọc trở mình, tâm trí cứ nối mãi mạch suy ngẫm rằng đến bao giờ mới là dấu chấm hết cho chuỗi ngày này, sau lại không rõ vì cớ gì mà cảm thấy nơi ấy khó chịu. Anh duỗi tay xuống. Vật đã lâu chưa chạm vào kia hăng hái như muốn chống đối anh.

Đây là hiện tượng sinh lý khó tránh khỏi. Bình thường anh sẽ thả lỏng thư giãn rồi tự thỏa mãn. Tuy nhiên đêm nay trí nhớ của anh cứ chồng chất kỳ vọng tha thiết của mẹ đối với bản thân, cùng nỗi khổ ải nào có ai hiểu thấu cho anh suốt mấy năm qua. Tâm tư bị đè nén khiến anh gia tăng sức lực trên tay, nhiều lần tự tổn thương mình.

Anh xoa nắn gần nửa giờ chẳng giải quyết được gì, ngược lại ngày càng khổ sở, cuối cùng dứt khoát buông xuôi, mở mắt nằm đến hừng đông.

Tuy rằng người anh mệt mỏi rã rời, vẫn từ bỏ việc nằm cố, tính gọi Tùng Trúc vào hầu hạ rửa mặt. Kết quả là nhớ ra Tùng Trúc đang bên chỗ Du Thiên Lâm. Anh tự mình rời giường, nhịn bữa sáng, ngồi xe thẳng đến thương hội.

Trong hai tuần Du Thiên Lâm vắng nhà, thương hội tồn đọng rất nhiều công chuyện cần anh giải quyết. Anh dành nguyên một ngày ngồi lì ở đó. Nếu nhá nhem tối Tùng Trúc không tìm đến đây, mặt ủ mày ê báo với anh chuyện xảy ra hai ngày nay, thì anh sẽ chả rời bàn làm việc khắc nào.

"Vì sao không cho ngươi hầu hạ vậy?" Thẩm Tế Nhật buông bút máy, tựa lưng vào ghế. Anh bận rộn từ sáng đến giờ, giữa trưa tùy tiện bỏ bụng mấy thứ linh tinh, bây giờ chả những dạ dày cuộn trào, ngay cả đầu cũng đau âm ỷ.

"Tiểu nhân chẳng rõ ạ. Du trưởng ty cấm tiểu nhân đến gần ngài ấy, lại từ chối người hầu mới tới giúp đỡ. Tay phải ngài ấy bất tiện. Bất kể là ăn cơm mặc quần áo hay đi vệ sinh, ngài ấy đều khăng khăng tự làm. Hậu quả là vừa rồi trượt chân ngã trong phòng tắm, trán bị đập vào tường chảy máu. Tiểu nhân cảm thấy tiếp tục như vậy rất đáng ngại, nên muốn báo cho người thưa Đại thiếu gia." Tùng Trúc đeo vẻ mặt đau khổ báo.

"Hồng Dật và Vương Ngọc không ở cạnh đệ ấy à?" Thẩm Tế Nhật xoa huyệt thái dương, đầu của anh càng lúc càng đau. Mặc kệ là trong nhà hay ngoài ngõ, một đống chuyện chả có cái nào tha cho anh bớt lo.

"Dạ không ạ. Hai ngày nay Du trưởng ty tự nhốt mình trong phòng, lánh mặt người ngoài. Vừa nãy tiểu nhân xin ý kiến ngài ấy xem có nên gọi bác sĩ không. Ngài ấy bảo phiền phức, chỉ sai tiểu nhân mang băng vải và thuốc bột cầm máu để ngài ấy xoay sở ạ."

Thẩm Tế Nhật hít sâu mấy hơi, rốt cuộc cũng đè xuống trận phiền não trong lòng. Anh lệnh Tùng Trúc chờ, trước tiên ra ngoài tìm Diệp Kì nhắc nhở ít sự vụ cần mau chóng xử lý, gọi điện thoại về nhà, báo tối nay sẽ về trễ, lúc này mới thu xếp tử tế đám văn kiện trên bàn, cùng Tùng Trúc rời đi.

Trên đường Tùng Trúc nhìn sắc mặt anh tái nhợt, nên hỏi anh có muốn lót dạ trước vài miếng không. Dạ dày quặn thắt đến mức sắp nôn ra, làm sao anh còn nuốt trôi được. Lúc xe đến nhà Du Thiên Lâm, bầu trời đã hoàn toàn sụp tối.

Người hầu thông báo Du Thiên Lâm đang ở trong phòng ngủ tầng ba, anh rẽ qua nhà bếp trước. Đầu bếp mới tới gọi là thím Hà, nấu nướng khéo léo vừa ăn. Thẩm Tế Nhật đưa mắt trông một bàn đầy đồ ăn chưa ai động đũa, hỏi thím Hà xảy ra chuyện gì.

Thím Hà bảo Du tiên sinh bỏ bữa, bữa trưa sẽ không ăn. Thẩm Tế Nhật lắc đầu bất lực, bảo Tùng Trúc đừng đi theo, một mình lên tầng ba.

Dọc theo hành lang tới căn phòng cuối, anh gõ cánh cửa đóng chặt. Trong phòng không có tiếng đáp lại. Vừa mở cửa, đập vào mắt anh là quần áo đã cởi để bừa bộn tán loạn trên giường, cửa phòng tắm khép hờ, bên trong vọng ra tiếng nước chảy ào ào.

Thời điểm Tùng Trúc tìm anh có kể rồi, Du Thiên Lâm ngã đập trán ở phòng tắm. Bây giờ mới qua chẳng bao lâu, sao lại tắm rửa?

Anh nhớ tay phải và chân phải Du Thiên Lâm hoạt động bất tiện, vướng víu bởi băng gạc quấn rất dày, bác sĩ lưu ý tuyệt đối tránh dính nước. Thẩm Tế Nhật bứt rứt trong lòng, gạt bỏ băn khoăn ngày thường, lập tức đi về phía phòng tắm.

Du Thiên Lâm thực sự đang tắm.

Sau khi trở về, hắn chưa tắm. Hai ngày nay Thẩm Tế Nhật vắng mặt. Hắn cấm Hồng Dật và Vương Ngọc đi theo, cả ngày ngồi lì trên giường ngẩn người, chuyện gì cũng chả muốn làm, ngay cả vụ việc ám hại hắn bị thương kia cũng chẳng vực nổi tinh thần điều tra.

Bởi vì hắn phát hiện từ sau khoảnh khắc hôn Thẩm Tế Nhật, bản thân ngày càng trở nên bất thường.

Nụ hôn ấy rõ ràng chỉ là lướt nhẹ bờ môi không hàm chứa bất kì tia sắc tình nào, cơ mà đầu óc hắn đã vượt khỏi vòng kiểm soát rồi. Khởi nguồn từ nụ hôn ấy cứ liên tục suy tưởng miên man, bản thân khiến cho Thẩm Tế Nhật bị vây hãm trên chiếc giường này, nhìn anh trầm luân dưới cơ thể mình, thậm chí sẽ khoác lên bộ hỉ phục đỏ rực kia, chủ động hướng về phía mình khát cầu.

Mỗi khi tái hiện loại hình ảnh đó, Du Thiên Lâm cảm thấy thân thể khô nóng vô cùng, gấp gáp muốn chiếm giữ lấy. Oái oăm thay, người hắn một mực ngày nhớ đêm mong sai Tùng Trúc đến xong thì chả thèm ngó ngàng tới hắn nữa. Hai ngày nay huynh ấy chẳng những không đến thăm hắn, ngay cả gọi điện thoại cũng không nốt.

Hắn biết Thẩm Tế Nhật trăm công nghìn việc, cũng biết quan hệ giữa hai người họ kỳ thật chưa tính là thân tình. Sự chăm sóc hiển nhiên Thẩm Tế Nhật dành cho hắn đều dựa trên tình xưa nghĩa cũ, là tấm lòng của người huynh trưởng quan tâm đệ đệ. Là tại tâm tư hắn bất chính, mới cứ thấy như vậy chưa đủ, tham lam muốn được nhận thêm càng nhiều.

Thế nhưng hắn nên dùng cách nào đây để thổ lộ với Thẩm Tế Nhật là mình yêu anh? Hắn có thể sử dụng phương thức gì để khiến Thẩm Tế Nhật chấp nhận mình, thay vì khiếp sợ trốn chạy, không bao giờ ... chịu xuất hiện trước mặt hắn nữa?

Nan đề này hắn đã ngẫm nghĩ sâu xa suốt hai ngày qua. Vẫn y chang trước khi hắn tới Nghi Châu, hắn chẳng nghĩ ra phương pháp nào chu toàn.

Thẩm Tế Nhật trông có vẻ hiền hòa, nhưng ẩn tàng khí khái quật cường. Ngoại trừ chậm rãi tiếp cận, trong tình huống không bị phát hiện làm cho huynh ấy cũng yêu mình, bất cứ biện pháp gì khác đều có thể dẫn đến hố sâu chia cắt vĩnh viễn giữa hai người họ.

Cục diện nan giải như vậy bày ra trước mắt hắn, thực sự khó khăn hơn cả nhiệm vụ gian nguy nhất trong dĩ vãng. Du Thiên Lâm trở mình, bất giác ngủ quên, tỉnh dậy thì phát hiện nơi đó không nghe lời.

Giữa bóng đêm hắn trông ra ánh trăng cô liêu ngoài cửa sổ, dần dần nhớ tới giấc mộng ban nãy lại là hắn quan hệ cùng người ấy.

Người nọ bị hắn dồn ép dựa trên tường phòng tắm, thân mình ướt sũng nước. Trường sam màu trắng bao phủ thân mình ấy nửa trong suốt, phác họa hình dáng vòng eo mềm dẻo mê người. Hắn vươn tay ôm lấy. Người nọ mẫn cảm không ngừng run rẩy trong vòng tay hắn. Đôi môi lướt qua cần cổ hắn, tựa như một sợi lông vũ, thổi bùng lên ngọn lửa rực cháy.

Hắn cố nhẫn nhịn, qua quýt cởi phăng y phục, chống nạng vào phòng tắm, mở vòi sen xối thẳng đầu mình.

Hắn xối nước lạnh, song tắm sạch rồi mà cảm giác kia vẫn chưa tiêu tán. Hắn thấy dáng vẻ thảm hại của bản thân phản chiếu qua gương. Du͙ƈ vọиɠ nồng đậm vẫn tràn đầy tròng mắt đỏ ngầu. Hắn từ bỏ, trượt dài theo vách tường trơn bóng ngồi sụp xuống đất, thống khổ dùng bàn tay trái bắt đầu tự an ủi với nỗi cay đắng khỏa lấp cõi lòng.

Thẩm Tế Nhật bước đến trước cửa phòng tắm khép hờ, nghe được chính xác thanh âm đó là do đệ đệ nặng nề thở dốc phát ra. Hoà cùng tiếng nước chảy xối xả, tựa như là ảo giác, hai tiếng "Vân Thâm" trầm thấp khàn khàn...

7/3/2020