Đỉnh Luyện Thần Ma

Chương 289: Ảo giác



Chỉ là hàng ức vạn năm qua Thiên Khiếu Sơn Mạch bên ngoài đã bị những cái kia Ngũ Tinh Bá Chủ cấp thế lực cho khai thác triệt để, muốn có được những đầu Linh Mạch thơm ngát, hay những cọng Ngũ, Lục Giai cấp Linh Dược, những thế lực kia phải đi vào chỗ sâu, điều đó đồng nghĩa với việc nguy hiểm cũng là lớn hơn, vì Thiên Khiếu Sơn Mạch chỗ sâu trong nghe đồn là có Yêu Tôn cấp cường giả cư ngụ, nếu như không có Hóa Thần cảnh thực lực đi vào trong đó chỉ có thể đưa đồ ăn.

Thiên Khiếu Sơn Mạch sở dĩ được gọi tên là Thiên Khiếu, vì nơi đây là địa bàn của một đại tộc đàn Yêu Thú nổi tiếng Thiên Nhược Đại Lục, Thiên Khiếu Hổ Bộ Tộc. 

Tại Thiên Khiếu Sơn Mạch bên trong có rất nhiều bộ tộc Yêu Thú quần cư, nhưng mà muốn sống yên ổn hàng năm là phải cống hiến cho Thiên Khiếu Hổ Bộ Tộc để cầu bình an, không có cách nào, ai bảo Thiên Khiếu Bộ Tộc chính là Lục Tinh Thế lực, bên trong không chỉ có một vị Yêu Tôn cấp cường giả, con số kia là không dưới mười tên, bằng với một nửa số lượng cường giả đỉnh cấp của Già Thiên Tông, nếu như không phải có Thần Chủ kinh sợ, Thiên Khiếu Bộ Tộc đã lao ra Thiên Khiếu Sơn Mạch, đem Nhân Tộc xung quanh mấy trăm cái Địa Vực cho làm đồ nhắm. 

Diệp Tử Phàm xuất ra Bát Hoang Thành sau khi, cũng không hề dùng Nguyên Lực phá vỡ không gian rời đi, ngược lại hắn lại dùng phương thức phi hành rời khỏi. 

Hắn khống chế tốc độ phi hành khoảng ba mươi vạn dặm một canh giờ, tốc độ này là Thông Thần hậu kỳ viên mãn cảnh giới tối đa có thể đạt đến, nếu Thông Thần cảnh không đi phá vỡ không gian. 

Ba canh giờ sau hắn đã xuất hiện tại Thiên Khiếu Sơn Mạch bên ngoài, sở dĩ làm như vậy là vì hắn muốn dùng một mũi tên trúng hai đích, một là dẫn dụ một số người có ý định với hắn tự chui đầu vào lưới, không chỉ là hai con cá lớn Hạ Kiến Quốc cùng Bao Giang Trường mà những con tôm nhỏ như Thông Thần cảnh hắn cũng không tha.

Hắn tại Vạn Tinh Thương Hội ra tay hào phóng cũng không phải là không có nguyên do, hắn muốn tất cả mọi người đều xem hắn là kẻ có tiền, rất là nhiều tiền, dẫn đến lòng tham lam của bọn họ, hắn tin tưởng giờ đây không chỉ một mình Lý gia quan tâm đến hắn, mà rất nhiều vị Vực Chủ đối với hắn cũng là rất có hứng thú.

Cùng là Nhân Tộc với nhau, hắn không thể vô duyên vô cớ đi diệt sát người khác, như vậy "lương tâm " của hắn rất là không yên, nhưng mà nếu đám người kia đánh chủ ý lên người của hắn thì lại khác, hắn có thể quang minh chính đại mà thu thập bọn họ mà không có một tia áy náy. 

Nguyên nhân thứ hai là hắn muốn kiếm một nơi tu luyện một ít ngày tháng, Thiên Khiếu Sơn Mạch rất vinh hạnh được hắn chấm trúng, Sơn Mạch này theo hắn tìm hiểu được tại Bát Hoang Thành thì nó không những rộng lớn, bên trong tài nguyên cũng không ít, quan trọng là nơi đây tràn đầy Yêu Thú, nguyên nhân mà hắn rất là thích, hắn đã quyết định tại đây nếu như không đột phá Hỗn Độn Bá Thần Quyết đệ Ngũ Trọng là sẽ không rời đi.

"Làm sao, các ngươi còn không có đi ra?"Đi đến bên một mảnh đất hoang lúc, Diệp Tử Phàm bỗng nhiên dừng lại, đạm bạc nói.

Diệp Tử Phàm âm thanh hạ xuống, chỉ thấy mười hai bóng người từ phía sau rừng rậm bay ra, rơi xuống cách Diệp Tử Phàm một trăm trượng phía trước, chính là một đường từ Bát Hoang Thành theo dõi Diệp Tử Phàm, thông qua Lý gia truy tung ấn ký tìm đến đây Lý gia đám người. 

"Ầm!!!"

"Diệp Thiên Quân quả nhiên không hổ là Thông Thần hậu kỳ viên mãn cường giả, có thể cảm nhận được Lý gia chúng ta theo dõi!! "Sau khi đem một chiếc trận bàn khởi động đưa lên cao, Lý Ứng Thiên mở miệng khen ngợi nói. 

Lần này đi diệt sát Diệp Tử Phàm, Lý Thái Nhân chính là chỉ đích danh hắn cầm đầu, còn trao cho bọn hắn mười hai kiện Trung Phẩm Đạo Khí sử dụng, mục đích chỉ có một, chính là đem Nguyên Thần của Diệp Tử Phàm đi về trừu hồn luyện phách.

"Cái này có khó khăn sao?" Diệp Tử Phàm chỉ có mỉm cười nhìn hắn.

Một tên Thông Thần hậu kỳ viên mãn, mười tên Thông Thần hậu kỳ đại thành, một tên Thông Thần hậu kỳ tiểu thành, ân, nếu như đem tất cả thôn phệ, không chừng có thể tăng lên không ít Động Hư Không Gian cùng Nguyên Thần Lực, Diệp Tử Phàm gật đầu thầm nghĩ. 

"Hừ! Chờ sau đó xem ngươi còn đắc ý nửa hay không!! "Lý Ứng Thiên bắt gặp Diệp Tử Phàm thần tình, như là đem bọn họ xem là món ăn giống nhau, hết sức là không thích, hơi nhướng mày, lạnh lùng nói.

"Ầm ầm!!! Bát Hoang Diệt Ma Trãm!!!!"

"Một tên Thông Thần hậu kỳ viên mãn mà thôi, đắc tội với Lý gia chúng ta, thật sự không biết sống chết!! "Không biết khi nào trong tay Lý Ứng Thiên xuất hiện một thanh trường đao, hắn nhắm ngay vị trí của Diệp Tử Phàm bổ xuống một đao, gằn giọng nói. 

Trước khi ra tay, hắn ngăn cản mười một vị Thông Thần cảnh đi theo, muốn một mình diệt đi Diệp Tử Phàm, hắn muốn chứng minh cho Lý Thái Nhân đám người biết, bọn họ đã đánh giá quá cao tên Diệp Tử Phàm này, mười hai kiện Trung Phẩm Đạo Khí, Ngũ Giai Tù Lung Phù Trận, thật là dùng đao mổ trâu cắt tiết gà.

"Ầm ầm! Ầm ầm!!! "

"Lão Hưng, ngươi đi đem Nguyên Thần của hắn bắt lại, chúng ta phải về Lý Phủ báo cáo!!! "Cấp cho Diệp Tử Phàm một đao, cũng không nhìn thành tích của mình, Lý Ứng Thiên quay đầu lại nói với tên Lý Hưng bên cạnh. 

Hắn rất tự tin vào đạo kia đao mang của mình, một đao kia tuy là bình thường, nhưng mà bên trong lại ẩn chứa vô ngần huyền ảo chi lý.

Với Linh Thể Thông Thần của hẳn, xuất ra Bát Hoang Diệt Ma Trãm, cộng thêm Trung Phẩm Đạo Khí trường đao uy lực, có thể tăng lên đến sáu vạn ức long lực lượng, loại Lực lượng này có thể hủy thiên diệt địa, nếu như không phải là Hóa Thần Chí Tôn cường giả, chỉ có mỗi một con đường chết, tên Diệp Tử Phàm này là Hóa Thần Chí Tôn sao? Đáp án đương nhiên là phủ định, cho nên hắn là không cần xem Diệp Tử Phàm kết cục. 

"Ứng Thiên Trưởng Lão... Ngươi..Ngươi nhìn!!!"

"Chỉ là một cái Nguyên Thần mà thôi, có gì đáng nhìn, nó cũng không thể chạy đi mất, ngươi kinh ngạc như vậy làm gì? "Nhìn vẻ mặt kinh hoàng trợn mắt của Lý Hưng, Lý Ứng Thiên trách cứ nói. 

Tuy là trách cứ, nhưng mà trong lòng của hắn cũng rất hưởng thụ, tên Lý Hưng này thật biết cách làm người, muốn dùng cách này đi nịnh bợ hắn, muốn hắn xem thành quả của mình. 

Chỉ là cái này không cần thiết, nên đem Nguyên Thần của tên Diệp Tử Phàm này về báo cáo công tác mới là quan trọng nhất.

"Không.. Không phải... Ứng Thiên Trưởng Lão....Ngươi nhìn...!!!"Lý Hưng vẫn là không chịu đi cầm Nguyên Thần của Diệp Tử Phàm về, mà chỉ tay nói lắp. 

"Không thể nào, tên kia không thế nào chạy mất!!! "Lý Ứng Thiên không quay đầu lại, quát lớn Lý Hưng. 

Hắn là ra tay rất chừng mực, một đao của hắn tuy là có thể đem thể xác nhục thân của Diệp Tử Phàm hóa thành hư vô, nhưng mà hắn không thêm vào công kích Nguyên Thần trong đó, Nguyên Thần thần của tên Diệp Tử Phàm kia là không thể nào bị diệt cho được, còn nói Nguyên Thần của Diệp Tử Phàm chạy thoát, cái này càng là trò đùa lớn, Ngũ Giai Tù Lung Phù Trận cũng không phải ăn chay, một khi hắn còn chưa thu hồi lại Phù Trận, không ai trong vòng trăm vạn dặm có thể rời đi, hắn có thể chắc chắn như vậy. 

"Ngươi... Ngươi là người hay Quỷ? "Cho dù hắn đã quát mắng cái tên Lý Hưng này nhiều lần, nhưng mà thấy thần sắc của hắn cũng không đổi, vẫn một bộ há hốc mồm thế kia, không những là Lý Hưng, mười tên Thông Thần hậu kỳ mà hắn mang đến cũng là một bộ mặt như vậy, không còn cách nào khác là hắn đành quay lại xem đã có chuyện gì.

Sau khi quay lại, hắn cũng là giống như mười một tên kia, đều là há hốc mồm không thể nào tin được, chỉ thấy tên Diệp Tử Phàm mà hắn cho là chỉ còn một cái Nguyên Thần vẫn là đứng tại đó mỉm cười nhìn bọn họ, giống như chưa hề nhận một đao kinh Quỷ khiếp Thần của hắn vậy. 

"Ảo giác, đây nhất định là ảo giác!!! "