Đỉnh Luyện Thần Ma

Chương 190: Diệp Tử Phàm khổ tâm



"Thật đa tạ.."Lâm An Nam từ không gian giới lấy ra một viên Phục Thần Đan nuốt xuống, lại hướng về ngoài sơn động thấp giọng nói thêm một lần cảm ơn nữa.

Nàng biết, có thể làm cho một người sắp chết như nàng từ quỷ môn quan cứu trở về, sở phải trả giá là vô cùng to lớn, loại kia Đan Dược ít nhất cũng là Lục Giai trở lên, ân tình này không biết nàng như thế nào mới có thể hoàn lại.

"Chỉ cần cô vui vẻ là được rồi! "Bên ngoài sơn động, Diệp Tử Phàm đương nhiên là sẽ nghe được Lâm An Nam nói lời cảm ơn, chỉ là hắn cười nhẹ một tiếng cho qua.

Thật ra là hắn trong lòng cũng có chút xấu hổ, Sáng Thế Nguyên Lực của hắn không chỉ có thể chữa lành nội thương cho Lâm An Nam, mà cả Nguyên Thần vẫn có thể trị cho khỏi hẳn, chỉ là hắn không có làm như vậy, nguyên nhân như thế nào cũng chỉ trong lòng của hắn mới có thể hiểu rõ.

...

Nữa tháng sau..

"Lâm cô nương, đây là tặng cho cô!"Trên một tòa cao phong cách sơn động kia không xa, Diệp Tử Phàm trong tay cầm một chiếc trâm cài hình Phượng vĩ đưa tặng cho Lâm An Nam.

Nhìn Lâm An Nam bây giờ, hắn có chút thất thần, hiện tại Lâm An Nam đứng tại cao phong, một bộ bạch y cung trang, mi như thúy vũ, da như tuyết trắng, đáy thắt lưng ong, gương mặt tinh tế tuyệt mỹ, đôi mắt màu xanh khiến cho thiên địa thất sắc.

Nữ tử như thế, khí chất tuyệt sắc như vậy, đúng là hiếm thấy trong thiên địa.

"Cảm ơn ngươi, Tử Phàm!! "Lâm An Nam vương ra ngọc thủ, nhẹ nhàng cầm lấy Trâm Phượng mà Diệp Tử Phàm đưa tặng cho, đem nó cài lên tóc, tuy nó không phải làm bằng Ngọc Chất quý giá gì, nhưng nàng thật sự rất thích.

Tại trong nữa tháng qua, ngoài điều trị thương thế, nàng cũng đã biết được vị thanh niên này tên là Diệp Tử Phàm, những ngày ở chung, ngoài những lúc nàng nhập định trị thương ra, thời gian còn lại cùng Diệp Tử Phàm nói một ít chuyện.

Ban đầu nàng còn gọi hắn là Diệp Huynh, Diệp Công Tử chỉ là Diệp Tử Phàm một hai phải bảo nàng kêu hắn là Tử Phàm, không lay động được, nàng cũng chỉ theo ý hắn.

Nàng ngoài biết tên hắn là Diệp Tử Phàm ra, cũng biết hắn xuất thân từ một gia tộc tại một tiểu vương quốc nhân loại, còn lại nàng cũng không hiểu nhiều lắm, nhưng không hiểu sao mỗi khi ở cùng với hắn nàng lại cảm thấy rất là vui vẻ, loại cảm giác này thật sự là xưa nay chưa từng có.

"Ngươi thích là được rồi! "Diệp Tử Phàm cười khẽ, thật ra đây cũng không phải là chiếc Mộc Trâm bình thường, bên trong phong ấn lấy của hắn một đạo Nguyên Thần công kích.


Chỉ khi người sở hữu nó gặp phải nguy hiểm đến tính mạng, đạo kia Nguyên Thần công kích sẽ tự động hiện thân, phát động công kích.

Loại này không khác gì Hộ Thân Ngọc Phù là mấy, vì làm ra cây Trâm Phượng Vĩ này, hắn đã dùng đi một loại Tứ Giai Linh Mộc, nhưng mà loại Phượng Trâm này chỉ có thể một lần sử dụng mà thôi, không phải hắn không muốn phong ấn càng thêm nhiều lần công kích, chỉ là Mộc Trâm này chỉ có Tứ Giai Linh Tài, chịu đựng một lần phong Ấn lực lượng của hắn đã là tối đa.

Nguyên nhân là Nguyên Thần của hắn hiện tại đã vượt qua rất nhiều Hóa Thần Cảnh cường giả, một lần phong ấn có thể chứa được một phần mười Nguyên Thần công kích.

Một phần mười Nguyên Thần công kích hiện tại của hắn vào khoảng bốn mươi vạn ức long lực lượng, loại lực lượng này có thể tương đương với Hóa Thần sơ kỳ tiểu thành, chỉ cần không phải là Hóa Thần sơ kỳ đại thành ra tay, Lâm An Nam tuyệt đối là không có nguy hiểm.

Chỉ là tại Thiên Hoang này, chiếc trâm này là không thể nào sử dụng được, vì nó vừa xuất hiện, sẽ lập tức bị Thiên Hoang Pháp Tắc diệt sát.

Nhưng mà hắn không nghĩ tại Thiên Hoang này dưới tầm mắt của hắn Lâm An Nam có thể lâm vào nguy hiểm chí mạng, ngoài hắn cùng với Phong Khắc Nhiên ra, không ai có thể đưa một vị tay cầm Đạo Khí Pháp Thần vào chỗ chết.

"Tử Phàm hiện tại Nhân Tộc đang lâm nguy, ta nhất định phải quay lại giải cứu bọn họ, chúng ta chỉ có thể từ biết tại đây!! " Mặc dù là có chút không bỏ, nhưng mà Lâm An Nam vẫn là đưa ra lời từ biệt, bây giờ thương thế của nàng đã khôi phục lại không sai biệt lắm, là lúc đi giải cứu Nhân Tộc tại trong lúc dầu sôi lửa bỏng.

"Cô không cần đi, ta có nhận được tin tức, Yêu Tộc đã hoàn toàn rút lui khỏi Nhân Tộc Địa Vực!"Diệp Tử Phàm im lặng nói.

Bây giờ thương thế của cô còn không có khôi phục đâu, với lại có tiến về Nhân Tộc Địa Vực thì cô có thể làm được gì? Cô có thể đánh lại Phong Khắc Nhiên sao?

Từ khi biết Lâm An Nam là do Canh Kim Kiếm Khí của Phong Khắc Nhiên đã thương, hắn cũng đã thông qua Nô Ấn biết được nguồn cơn sự việc.

Hắn không nghĩ trên đời này lại còn một vị tu luyện giả khờ như cái cô Lâm An Nam này, vì người khác có thể bất chấp nguy hiểm của bản thân, thậm chí bỏ luôn cả cái tính mệnh cũng không tiếc, biết là quay lại cũng chỉ có con đường chết, vậy mà vẫn bất hối tiến đến, nếu như không phải biết cô ta từ Thiên Ngoại đến hắn còn tưởng là Nhân Tộc bên kia là phụ mẫu của cô ta đâu.

"Rút lui?tại sao có thể như vậy? " Lâm An Nam ánh mắt ngạc nhiên, nếu không phải nhìn vào gương mặt của Diệp Tử Phàm không có một tia nói dối, nàng còn nghĩ hắn lừa nàng đâu.

"Ta chỉ nghe nói là do Thiên Ngoại Thí Luyện Giả giáng lâm Yêu Tộc Địa Vực, tàn sát không ít Yêu Tộc, cho nên bọn họ phải gấp rút quay về tiếp viện!" Nhìn vào đôi mắt đẹp của Lâm An Nam, Diệp Tử Phàm rất là chân thật nói.

Nhưng mà trong lòng của hắn lại rất là chột dạ, hắn cũng không thể nói đám Yêu Tộc kia là do hắn phái đến diệt đi Nhân Tộc Đại Tấn Quốc, cho nên mới tạo ra cảnh sinh linh đồ thán kia a, nếu nói như vậy, không chừng vị Lâm An Nam, Lâm Nữ Hiệp này sẽ rút Phi Phượng Kiếm ra cùng mình liều mạng cũng không chừng.

"Thật sự là cám ơn trời đất!! "Đạt được lời khẳng định của Diệp Tử Phàm, Lâm An Nam vỗ vỗ bộ ngực sửa một cái, thở phào nhẹ nhõm.

Nàng biết tình hình hiện tại của mình, đừng nói là thương thế chưa lành, cho dù có tại đỉnh Phong thời kỳ, nàng cũng là không phải đối thủ của con Hổ kia, nàng đi lên cũng chỉ là có một con đường chết. Nhưng mà như vậy thì thế nào, nàng Lâm An Nam từ khi bước vào con đường tu luyện đã lập chí, chỉ còn một hơi thở, nhất định phải cho Nhân Tộc một cuộc sống Thái Bình. Vì cái chí nguyện này cho dù là chết nàng cũng sẽ không hối tiếc.

Lần này, cũng may là Thần Viện Đệ Tử giáng xuống kịp thời, xem ra sau khi trở về, nàng nhất định phải cảm tạ bọn họ mới được.

"Đúng rồi, Diệp công tử, huynh là Pháp Thần cảnh của Nhân Tộc, tại sao lại không cùng Nhân Tộc cộng đồng đối kháng Yêu Tộc!" Lâm An Nam nhìn vào Diệp Tử Phàm, chăm chú hỏi.

Trước kia nàng bị thương quá nặng, cũng không thể nào dùng thần thức quan sát được tu vi chân thật của Diệp Tử Phàm, bây giờ Nguyên Thần của nàng đã khôi phục bảy tám phần, lập tức liền có thể nhận ra được, Diệp Tử Phàm khí tức phát ra trên người cũng giống như nàng thuộc về Pháp Thần sơ kỳ viên mãn cảnh giới.

Tuy không biết Diệp Tử Phàm năm nay bao nhiêu tuổi, nhưng những ngày cùng Diệp Tử Phàm ở chung, từ thần thái cùng hành động nàng có thể khẳng định hắn là một người còn rất trẻ, tuyệt đối không vượt qua một ngàn năm tuổi.

Hình dáng bên ngoài có thể là gạt người, nhưng mà ánh mắt, cử chỉ của một người còn trẻ tuyệt không thể nào lừa gạt người khác cho được.

Trong vòng một ngàn năm tuổi có thể đột phá Pháp Thần, đừng nói là tại Thiên Hoang này, cho dù là đến Thần Lục cũng là đỉnh cấp Thiên Kiêu, chỉ cần gia nhập Thần Viện sẽ ngay lập tức được đặc cách tiến vào hàng Tinh Anh Đệ Tử, giống như lần này đến đây Thí Luyện Thần Viện Đệ Tử, tất cả đều là một ngàn năm trở xuống đột phá Pháp Thần.

Chỉ là nếu như Diệp Tử Phàm không giải thích được tại sao mình lại bỏ Nhân Tộc trong lúc lâm nguy không màng lại đến nơi này, Ấn tượng của nàng đối với Diệp Tử Phàm sẽ lập tức chuyển biến, không ai lại có hảo cảm với người bỏ rơi Tộc Đàn của mình trong lúc lâm nguy.

Thực ra đây cũng là Diệp Tử Phàm cố ý hiển lộ ra bên ngoài, hắn nghĩ tại thực lực vi tôn thế giới này, đồng cấp cảnh giới nói chuyện với nhau sẽ không có gò bó, nếu không hắn muốn ẩn giấu tu vi, trừ khi là Thánh Nhân, nếu không, không ai có thể nhìn thấu cảnh giới của hắn.