Đỉnh Luyện Thần Ma

Chương 157: May mắn lệ độc hành



"Tinh...Tinh Huyết sao?" Ma Lịch Sâm lắp bắp hỏi lại.

Hắn cũng không phải là hạng ngây thơ vô tri như đám người thổ dân Thiên Hoang, mà đến từ tu luyện văn minh Tinh Vực, tại nơi đó chỉ cần người bị lấy đi một giọt Tinh Huyết, người khác có thể có một trăm cách làm cho ngươi sống không bằng chết, thậm chí còn bị đối phương thông qua Tinh Huyết chú ấn đến Linh Hồn, làm cho người ta không cách nào có thể phòng bị cho được. 

Có thể nói nếu như phải giao ra một giọt Tinh Huyết, không khác nào lấy đi tính mạng của đối phương. 

"Thế nào? Không lẽ là ngươi không muốn? "Diệp Tử Phàm thấy con Ong này chần chừ không quyết, thần sắc cũng là có một chút lạnh đi, sát khí bên trong hai con ngươi bắt đầu quay cuồng.

Nếu như mà tên tiểu tử này dám nói một chữ không, hắn không ngại nuốt luôn con Yêu Hoàng này. 

"Không.. Không, tôn kính Chí Tôn Bệ Hạ, ta nào có ý không giao, mà là đang nghĩ một giọt có phải hay không quá ít! "Giao đi ra một giọt Tinh Huyết, Ma Lịch Sâm nhanh chóng trả lời. 

Chỉ hơi do dự một chút, Ma Lịch Sâm liền lựa chọn thần phục.

Nhìn thấy gương mặt tràn đầy sát khí kia, hắn dám khẳng định nếu như mình dám nói một tiếng không, chờ đợi mình sẽ là làm khách tại địa phủ.

Tuy là bị người khống chế có chút mất đi tự do, thậm chí sinh tử không do mình quyết định, nhưng mà so với chết ngay lập tức vẫn là có lợi hơn, còn sống mới có thể có hi vọng, nếu như mà chết đi mọi chuyện là sẽ chấm hết. 

"Tất cả các ngươi vào bên trong đi!"Sau khi cho Ma Lịch Sâm chịu một chút đau khổ, diệp Tử Phàm tế ra Luyện Thần Đỉnh, để đám Phệ Kim Phong này đi vào.

Hắn cũng không làm cho mấy ngàn vạn con Yêu Vương cảnh Phệ Kim Phong giao ra Tinh Huyết, vì đó là điều không cần thiết, cũng như tại Thiên Hoang hắn cũng chỉ cần khống chế một tên Yêu Vương, Bộ Tộc của con Yêu Vương kia đều nghe theo mệnh lệnh của hắn, không một ai làm trái ý tứ, Tinh Không Phệ Kim Phong so với tộc đàn Yêu Thú khác còn thêm đoàn kết và tôn trọng thủ lĩnh, chỉ cần khống chế một mình con đầu lĩnh, cả tộc đàn sẽ hết sức nghe lời. 

"Vâng! Chủ nhân!" Ma Lịch Sâm dùng giọng đầy kinh sợ nói, hắn đã nếm trải qua Nô Ấn một lần, tuyệt nhiên không muốn nhận lấy lần thứ hai, cái kia đau khổ không phải là sinh mạng sinh linh có thể chịu đựng được. 

"Kế tiếp nên là chúng ta tính toán lại sổ sách rồi! "Sau khi một con Phệ Kim Phong cuối cùng đi vào bên trong Luyện Thần Đỉnh, Diệp Tử Phàm lẩm bẩm một câu nói.

Hắn cũng không lo bên trong Luyện Thần Đỉnh không đủ không gian chứa đám Yêu Phong này, từ khi hắn đột phá đệ Tứ trọng sau, không gian bên trong Luyện Thần Đỉnh cũng là biến hóa nghiên trời lệch đất, nó hiện tại khoảng một trăm mười ức dặm vuông, gần như gấp mười diện tích của địa cầu, chứa một đám Yêu Thú là không có vấn đề, chỉ là không gian bên trong không đủ cho bọn họ vùng vẫy mà thôi.

Làm xong hết thảy, ánh mắt hắn nhìn về một phương hướng, nếu như quan sát tỉ mỉ sẽ là phát hiện hắn nhìn về nơi mà cái tên Lệ Độc Hành thủ hộ tòa Truyền Tống Trận kia, gần một năm trước hắn bị Lệ Độc Hành ban cho một chưởng chạy trối chết, nếu không phải có Luyện Thần Đỉnh tại thân, giờ này hắn đã chết rồi, một tháng trước cũng vì trốn tránh tên Lệ Độc Hành kia mà hắn phải cẩn thận từng ly từng tý đến nơi này độ kiếp, thù này không báo, không phải là quân tử, huống gì bây giờ thực lực của hắn so với Lệ Độc Hành cao hơn quá nhiều, có thể nói quăng Lệ Độc Hành mấy con phố cũng không quá, đã đến lúc nên "chào hỏi" vị Thủ Hộ Giả này một tiếng. 

"Đi rồi? Tại sao có thể như vậy? "Chỉ qua một khắc Diệp Tử Phàm đã đi đến viên Tinh Cầu có chúa Truyền Tống Trận kia, sau khi nhẹ nhàng phá đi cái cấp năm sơ giai phòng ngự trận pháp hắn lại phát hiện bên trong không hề có bóng dáng của Lệ Độc Hành đâu, đây là chuyện thế nào? 

"Cũng không có phát hiện gì?" Mở ra thần thức, tinh thần lực của hắn sau khi nuốt một ngàn vạn Tứ Giai Yêu Phong đã tăng trưởng dữ dội, vượt qua hạn mức cao nhất của Hóa Thần cảnh là ba ức km, nhưng mà như vậy, cũng không thấy bóng dáng tăm hơi của Lệ Độc Hành kia đâu.

"Xem như ngươi gặp may!"Diệp Tử Phàm chỉ để lại một câu, buồn bực rời đi tòa Tinh Cầu này.

Hắn cũng không khỏi cảm khái cái tên Lệ Độc Hành kia vận khí quá tốt, hắn đã nhăm nhe tên này từ lâu, nhưng cuối cùng cũng để cho hắn chạy trốn. 

Vận khí, vận khí đôi khi cũng là một loại thực lực a, trước đây hắn không có xem trọng vận khí cho lắm, nhưng mà bây giờ hắn có chút thay đổi suy nghĩ. 

"Đại Hắc? Bây giờ ta đã đột phá Pháp Thần Cảnh, chiến lực có thể thẳng truy Hóa Thần, nếu như trở lại Thiên Hoang, có phải sẽ bị Thiên Hoang Pháp Tắc xử lý? " Đứng trước tòa Thiên Hoang Đại Lục bị ngăn cách một tầng Bình Chướng này, Diệp Tử Phàm có chút bất đắc dĩ nói. 

Hắn cũng là rất tự hiểu lấy mình, lấy thực lực của hắn hiện tại, đừng nói là Thiên Hoang, cho dù là Tinh Không cũng là một cao thủ, nhưng hắn còn không tự đại đến mức xem mình có thể chống lại Thánh Nhân, cho dù kia vị Thánh Nhân đã chết một trăm vạn năm về trước. 

Thực ra hắn cũng không có muốn trở lại Thiên Hoang này mà là muốn dùng Truyền Tống Trận đi đến Thần Lục rộng lớn kia, chỉ có điều tại Thiên Hoang có thứ mà hắn cần đó là Lục Giai Yêu Đan mảnh vỡ còn sót lại.

Hắn tại Thiên Hoang cũng đã thu quát qua khá nhiều mảnh Lục Giai Yêu Đan, nhưng mà tính kỹ lại còn chưa đủ một nửa, còn lại số lượng hắn cũng phải tìm cách gom hết, theo hắn tính toán nếu như gom hết những mảnh Yêu Đan còn lại tuy là còn không thể giúp hắn đột phá Hỗn Độn Bá Thần Quyết đệ Ngũ Trọng cảnh giới, nhưng mà cũng là kém không có xa, quan hệ đến tương lai tu luyện của hắn, hắn phải đặt sự quan tâm lên hàng đầu. 

Với lại trong tay hắn hiện tại cũng là không có một đầu Thượng Phẩm Linh Mạch khởi động Truyền Tống Trận, chân chính là không một xu dính túi, được ví như người muốn đi xa nhà một chuyến nhưng mà trong túi lại không có lộ phí.

Quan trọng nhất một điểm đó là hắn còn kiêng kỵ Thần Lục vị Thánh Nhân kia, nhớ năm xưa hắn chỉ xuất ra một chưởng mà đã diệt đi một vị Lục Giai Yêu Tôn hậu kỳ viên mãn cảnh giới, thực lực chi cường đại kia cũng không thể lấy long lực đi đong đếm cho được