Đỉnh Cao Phú Quý

Chương 48



Chương 48 Chỉ tin tưởng anh

Gọi cho Từ Đầu Trọc.

“Ông chủ, có gì dặn dò ạ” Năm trăm nghìn Trình Uyên
đồng ý cho Từ Đầu Trọc vẫn còn chưa đưa đâu, con
hàng này nhận được điện thoại của anh đương nhiên
phải cung kính rồi, còn tưởng rằng Trình Uyên muốn cho
mình tiền nữa.

“Tra giúp tôi xem ông chủ đứng sau Tập đoàn Lương
Câu là ai” Trình Uyên nói thẳng.

“Được, không thành vấn đề, cứ để đó cho tôi” Từ Đầu
Trọc đồng ý rất dứt khoát.

“Bí mật một chút, đừng để người ta biết là tôi đang điều
tra” Trình Uyên nói.

Từ Đầu Trọc vội đồng ý: “Yên tâm đi ông chủ, nhưng

mà..
“Hả?”

“Ông chủ, thù lao của tôi, ngài vẫn chưa thanh toán
nữa?” Từ Đầu Trọc cười nói.

Một triệu là con số gì? Đó là một khoản tiền lớn trong.
mắt người bình thường đấy, dù là nhà giàu cũng sẽ
không cảm thấy một triệu là khoản tiền nhỏ, kiểu động
một cái là đưa ra mấy chục tỷ như tiểu thuyết trên mạng
đều là nhảm nhí cả.

Tổng giá trị con người của Mã Vân mới hơn hai trăm tỷ,
đốt mấy kẻ nghèo hèn mấy lần không được chứ?

Đánh người một trận đã trả một triệu, khí phách của
Trình Uyên thật sự rất đáng sợ, hơn nữa ngày đó khi
Trình Uyên tìm đến anh ta, khí thế không hề thua anh ta
một chút nào. Tuy nhìn còn trẻ, nhưng người ta có tiền,
nếu thật sự ác lên, ngay cả Từ Đầu Trọc cũng phải sợ.

Hơn nữa Trình Uyên còn có một vệ sĩ giống y như gấu,
khiến anh ta phải kiêng dè, cho nên nói chuyện với với
Trình Uyên, Từ Đầu Trọc luôn rất khiêm nhường.

Trình Uyên à một tiếng, hờ hững nói: “Xong chuyện này,
tôi sẽ phái người đưa qua cho anh”

“Được!” Từ Đầu Trọc không cò kè mặc cả gì, mặc dù biết
Trình Uyên kêu anh ta điều tra người ta đã xem như tăng
ca rồi.

Sau khi cúp máy, Trình Uyên xoa mi tâm.
Đúng vào lúc này thì có người gõ cửa.
“Vào đi” Trình Uyên.

Tiêu Mục đẩy cửa đi vào, sau đó để một xấp tài liệu lên
bàn.

“Đây là một ít nhà xưởng và công ty chúng ta thu mua,
tình hình gần đây đều rất khả quan, đặc biệt là ống thép
liền của nhà Thiệu Đình Đình sản xuất. Dường như bên
cầu đều cảm thấy chỉ dựa vào hàng nhập khẩu là không
được, hơn nữa chất lượng và giá cả sản phẩm của
chúng ta đều rẻ hơn nhập khẩu, cho nên lượng đặt hàng
rất lớn.

“Tôi đã tổng hợp lại những nhà xưởng và công ty có lợi
nhuận tăng lên ổn định, đều ở đây cả”

Trình Uyên không hề xem đã đưa thẳng cho Tiêu Mục:
“Mặt này anh quản lý đi, chỉ cần lấy lại được vốn số tiền
Tuấn Phong đầu tư vào thì lập tức đăng ký tổng hợp các
nhà xưởng và công ty này lại lần nữa , do anh đứng tên”

Nghe thấy thế, Tiêu Mục ngơ ngác.

“Tôi?” Anh ta thật sự không dám tin vào tai mình.

Trình Uyên gật đầu, cười nói: “Tôi chỉ tin tưởng anh”
Lúc nhận lấy những tài liệu này, tay Tiêu Mục còn đang
run rẩy, đôi mắt cũng chợt đỏ lên.

Anh ta biết điều này có nghĩa là gì.

“Người anh em, đại ân không lời nào cảm tạ được, anh
đã khiến tôi đỡ phải cố gắng năm mươi năm đấy, cái ơn
này, Tiêu Mục tôi sẽ nhớ cả đời” Tiêu Mục ôm lấy tay
Trình Uyên.

Trình Uyên bĩu môi hất ra: “Mẹ nó đừng làm như đang
cầu hôn vậy, có thấy buồn nôn không?”

“Ha hả..” Tiêu Mục lập tức cười ngây ngô.

Còn vì sao đẩy Tiêu Mục ra phía trước, một phần là
muốn giúp Tiêu Mục, nhưng đương nhiên anh cũng có
mục đích của mình, vì gần đây anh luôn có dự cảm
chẳng lành.

Hai người lại bàn về một vài chỉ tiết cụ thể, sau đó Tiêu
Mục rời khỏi.

Sau khi anh ta đi, điện thoại của Trình Uyên reo lên, cầm
điện thoại nhìn thoáng qua, phát hiện là mẹ vợ Lý Ninh
Quyên gọi đến, anh không nhịn được nhíu mày.

“A lô, Trình Uyên có phải cậu không cần sĩ diện nữa
không?” Vừa nghe máy, đầu bên kia đã vang lên tiếng
chửi điên cuồng của Lý Ninh Quyên: “An Tương khó khăn
lắm mới tham gia được buổi tiệc lớn như vậy, nơi đó đều
là nhân vật có máu mặt, mà An Tưởng cũng đang trong
giai đoạn phát triển sự nghiệp, cậu gây rối cái gì vậy?
Cậu không thể giúp cho An Tương thì phiền cậu cách xa
con bé một chút được không? Cứ muốn phá hỏng
chuyện lớn của con bé làm gì? Cứ phải cản trở An Tương
hay sao?”

“Còn đánh nhau? Cậu giỏi quá nhỉ!”

“Mẹ, không phải như mẹ nghĩ đâu” Trình Uyên cười khổ
muốn giải thích.

“Được rồi, được rồi, giải thích với tôi thì có tác dụng gì?”
Lý Ninh Quyên lại hoàn toàn không cho Trình Uyên cơ
hội nói chuyện, nói thẳng: “Tôi hẹn cậu Long đến nhà ăn
cơm, cậu nhớ tan tâm phải dẫn An Tương về, đến lúc đó
xin lỗi người ta cho đàng hoàng”

Nói xong bà ta trực tiếp cúp máy.

Thật ra Lý Ninh Quyên cũng có tính toán của riêng mình,
vốn bà ta còn có hy vọng với Chủ tịch HĐQT của Tập
đoàn Tuấn Phong. Nhưng sau hôm đó, Chủ tịch HĐQT

của Tuấn Phong mãi không có hành động tiếp theo, bà
†a vẫn cảm thấy không thực tế lắm, còn Long Thầm Vũ
thì gần ngay trước mất, lấy Long Thầm Vũ cũng là một
lựa chọn không tệ, ít nhất cũng tốt hơn Trình Uyên.

Tuy Trình Uyên tặng biệt thự, nhưng nghe An Tương nói
biệt thự kia là vì Trình Uyên ký hợp đồng lao động năm
năm với Tập đoàn Tuấn Phong mới có được. Nói cách
khác, ngoài căn nhà này, Trình Uyên vẫn chẳng có gì cả.

Cho dù bây giờ anh làm việc ở Tuấn Phong, nhưng cũng
chỉ là làm công mà thôi.

Trình Uyên lắc đầu cười khổ.

Sau khi tan làm, Trình Uyên gọi điện thoại cho Bạch An
Tương, sau đó Bạch An Tương lái xe mới đi đón anh,
cùng nhau trở về nhà ba mẹ cô.

Lúc đó Trình Uyên vào cục cảnh sát, Bạch An Tương còn
cho rằng là Long Thầm Vũ giúp đỡ nên anh mới được
thả, cho nên sau chuyện ầm ï ngày đó, thật ra Bạch An
Tương rất áy náy với Long Thầm Vũ.

Dù sao cũng chính miệng cô đồng ý làm bạn nhảy cho.
người ta.

Sau khi vào nhà, trong phòng khách đã bày một bàn đồ
ăn, Lý Ninh Quyên, Bạch Sĩ Câu và Long Thầm Vũ đều
đang ngồi trên sofa vừa nói vừa cười.

Thấy Trình Uyên và Bạch An Tương đi vào, Lý Ninh
Quyên vội cười nói: “Nhìn kìa, con gái của mẹ về rồi, con
có mệt không”

Bạch An Tương cười, lắc đầu không đáp, sau đó khách
sáo gật đầu với Long Thầm Vũ.

Lý Ninh Quyên trực tiếp làm lơ Trình Uyên, kéo Bạch An
Tương ngồi xuống sofa: “Đến đây, ngồi trò chuyện với
cậu Long đi.”

Bạch An Tương không muốn lắm: “Mẹ, không phải nói là
muốn ăn cơm sao?”

“Đúng đúng đúng, ăn cơm, con gái bận cả ngày cũng đói
rồi” Bạch Sĩ Câu nâng mắt kính, vội vàng nói.

Lý Ninh Quyên lập tức trừng ông một cái, ông lại chột dạ
nâng mắt kính.

“Ăn ăn ăn, chỉ biết ăn, được rồi, ăn đi” Lý Ninh Quyên nói.

Nghe vậy, Trình Uyên cũng không khách sáo, trực tiếp
ngồi xuống bàn ăn.

 

“Đứng lên, không lớn không nhỏ, không có mắt nhìn à,
khách đã ngồi chưa mà cậu ngồi?” Lý Ninh Quyên thấy
Trình Uyên ngồi xuống thì tức giận đẩy anh một cái rồi
quát to.

“Mẹ!” Bạch An Tương hơi không vui.

Trình Uyên bất đắc dĩ đứng lên, đợi Long Thầm Vũ ngồi
trước.

Lúc này, điện thoại của Trình Uyên reo lên.

“Thật ngại quá, con đi nghe điện thoại” Trình Uyên nói

xong thì cầm điện thoại đi ra ngoài.

Lý Ninh Quyên trợn mắt xem thường: “Thành sự không
có, bại sự có thừa, kẻ vô dụng này đúng là kém xa cậu
Long”

Long Thầm Vũ vội cười ha ha nói: “Dì nói đùa rồi, chỉ là
giai cấp xã hội khác nhau thôi, không phải mỗi chúng ta
đều sám vai một nhân vật riêng sao? Chúng ta sám vai
người của xã hội thượng lưu, thì dù sao cũng phải có.
người ở xã hội hạ lưu chứ?”

Một câu chúng ta khiến Lý Ninh Quyên rất hài lòng,
khuôn mặt đen lại vì quở trách Trình Uyên cũng trở nên
vui vẻ: “Cậu Long nói phải”

Bạch An Tương khẽ nhíu mày.
Bạch Sĩ Câu thì vẫn rất bình tĩnh.
Trình Uyên đi ra phòng khách nghe điện thoại.

“A lô ông chủ, nhiệm vụ này hơi khó, tôi sử dụng rất
nhiều thủ đoạn mới tra ra ông chủ của Tập đoàn Lương
Câu ở trong Vịnh Ánh Trăng, sau đó sử dụng thủ đoạn
công nghệ cao tìm được địa chỉ IP của điện thoại. Còn
về cái khác, thật sự không tra ra được”

Là Từ Đầu Trọc gọi điện thoại đến.

“À Đúng rồi, nghe nói mỗi thứ hai, ông chủ của Tập đoàn
Lương Câu đều sẽ đến tập đoàn, nhưng những cấp dưới
đều không biết, còn về cấp cao, tạm thời tôi vẫn chưa
tiếp xúc được”

Trình Uyên ừ một tiếng: “Biết rồi, ngày mai tôi sẽ phái
người đưa tiền đến trung tâm giải trí Phương Hoa”