Điệp Chiến Gia Thù

Chương 26: Chương 26




Nghe vậy, Phó Gia Du cũng giật mình phát hiện bản thân thất thần, lập tức thu hồi tầm mắt:- Không có, tôi đang suy nghĩ chút chuyện nên có chút thất thần thôi.Cẩn Gia Lạc muốn tiếp tục hỏi nhưng Phó Gia Du đã quay người đi, đến bên cạnh Cẩn Gia Tú và Hàn Tịnh, cùng họ thảo luận chuyện chọn quần áo.

Cẩn Gia Tú và Hàn Tịnh mỗi người chọn hai kiểu quần áo, lại chọn một kiểu cho Phó Gia Du, đặt tiền cọc và hẹn ngày đến lấy quần áo cũng đã mất mấy tiếng đồng hồ.

Đợi bọn họ từ tiệm quần áo bước ra thì trời đã nhá nhem tối, Cẩn Gia Tú đề nghị:- Chúng ta cùng đi ăn tối đi – Đôi mắt tròn xoe lấp lánh trông mong nhìn Phó Gia Du làm cho lời từ chối của cô nuốt ngược trở lại, bất đắc dĩ gật đầu đồng ý.Bọn họ đi đến một nhà hàng món Trung, Cẩn Gia Tú vui vẻ cùng Hàn Tịnh thảo luận gọi món, nói mãi không ngớt.- Hôm nay chúng ta ăn tiệc toàn cá đi – Cẩn Gia Tú đề nghị.Phó Gia Du lại lắc đầu nói:- Không được, gọi thêm vài món khác đi, Lưu thiếu không thích ăn cá – Gần như theo quán tính cô đã nói như vậy, từ khi biết Lưu Nhân chính là anh hai của cô Hà Gia Nhân, cô đã từ mẹ nuôi hỏi thăm không ít sở thích của anh hai.Phó Gia Du vẫn không để ý câu nói của cô có bao nhiêu mờ ám cho đến khi mọi ánh mắt kinh ngạc đều đổ dồn vào cô, cô mới nhận ra câu nói của cô dường như không đúng, thân phận hiện giờ của cô đối với Lưu Nhân chỉ là một người xa lạ hoặc có thể nói chỉ là mới quen, cô không thể nào biết được sở thích của Lưu Nhân.


Nhưng Phó Gia Du cũng trầm mặc không mở miệng giải thích, tránh càng nói lại càng sai.

Cẩn Gia Tú lại hơi e dè nhỏ giọng hỏi:- Chị Gia Du, sao chị lại biết Lưu đại ca không thích ăn cá?- Lần trước đi ăn chung với mọi người, chị nhìn thấy Lưu thiếu không hề chạm vào món cá, chị đoán vậy thôi – Đây là cái cớ duy nhất Phó Gia Du có thể nghĩ ra.Cẩn Gia Tú ngây thơ không suy nghĩ nhiều, Hàn Tịnh cũng không để ý lắm, Lưu Nhân chỉ cảm khái sức quan sát của Phó Gia Du khá tốt rồi không để ý nhiều, duy chỉ có Cẩn Gia Lạc ánh mắt tò mò lại mang cảm xúc kì lạ không rõ, Phó Gia Du mất tự nhiên né tránh ánh mắt của hắn.Ăn uống xong đã trễ rồi, bọn họ không có tiếp tục đi đâu, Cẩn Gia Lạc quay sang nói với Lưu Nhân:- Lưu thiếu, anh giúp tôi đưa Tú nhi về đi – Tay thì giữ chặt tay của Phó Gia Du đang định rời đi.Phó Gia Du trừng mắt khó hiểu nhìn hắn, ánh mắt muốn hỏi hắn có ý gì.

Lưu Nhân nhìn ra bọn họ có chuyện muốn nói, gật đầu đồng ý:- Được – Sau đó mở cửa xe cho Cẩn Gia Tú.Cẩn Gia Tú cũng nhìn ra bọn họ có mờ ám, hiểu ý kéo tay Hàn Tịnh mở miệng đề nghị:- Chị Tịnh, chúng em đưa chị về luôn nha.Hàn Tịnh liếc Phó Gia Du một cái rốt cuộc đồng ý, cùng Cẩn Gia Tú lên xe của Lưu Nhân.Phó Gia Du muốn rút tay lại nhưng không tiện hành động quá khích nên cứ dùng dằng, đợi mấy người khác rời khỏi, cô liền dùng lực rút tay lại, khó chịu hỏi:- Cẩn Gia Lạc, anh muốn gì đây?Không muốn làm đau Phó Gia Du, Cẩn Gia Lạc đành buông lỏng tay, mở miệng đề nghị:- Anh đưa em về.- Không cần, tự tôi về được – Không cần suy nghĩ, Phó Gia Du lập tức từ chối.Cẩn Gia Lạc mất kiên nhẫn không muốn nói nhiều với Phó Gia Du, đưa tay lần nữa kéo tay của Phó Gia Du, mở cửa dùng lực đẩy Phó Gia Du lên xe.

Phó Gia Du trước giờ không thích bị ép buộc muốn phản kháng nhưng lại nhớ đến Cẩn Gia Lạc đã từng giúp cho cô, bất đắc dĩ ngồi im trên xe.


Nhưng cô vẫn bực bội, hắn lên xe cũng không mở miệng nói một câu nào.Nãy giờ có thể nói lòng của Cẩn Gia Lạc lửa giận đốt hừng hực, bây giờ nhìn thái độ thờ ơ của Phó Gia Du càng thêm tức giận, giẫm chân thắng đột ngột.

Xe dừng lại đột ngột làm cho cả người suýt đập vào phía trước, Phó Gia Du lạnh lùng quay sang trừng mắt nhìn Cẩn Gia Lạc hỏi:- Cẩn Gia Lạc, anh làm cái gì vậy?- Còn hỏi anh làm cái gì, anh hỏi em muốn làm gì mới đúng? Tối nay em làm cái gì cứ nhìn Lưu Nhân, còn biết hắn thích ăn cái gì? Em…em… để ý hắn sao? – Câu cuối gần như đang cắn răng nói ra, Cẩn Gia Lạc không muốn tin lắm vẫn hỏi.Để ý? Có ý gì? Cô thích Lưu Nhân? Chính là đảo lộn luân thường, trời long đất lở, lúc này Phó Gia Du tức giận lên tới đỉnh điểm quát to:- Cẩn Gia Lạc, anh có ý gì? Cái gì gọi là tôi để ý Lưu Nhân?- Hôm nay em không nhìn chằm chằm Lưu Nhân thì là quan tâm anh ta ăn gì, có mắt đều nhìn thấy em có ý gì đó với hắn, anh có chỗ nào không bằng hắn, anh theo đuổi em lâu như vậy, anh đối tốt với em, em không nhìn ra sao? – Cẩn Gia Lạc lớn tiếng chất vấn.Phó Gia Du nghe vậy có chút ngớ người, cô rốt cuộc hiểu ý của Cẩn Gia Lạc, hắn đây là… đây là ghen sao?- Anh… anh có ý gì? – Phó Gia Du ngập ngừng hỏi.Cẩn Gia Lạc quay người cô lại chính diện đối mặt với hắn, gằng từng chữ nói:- Phó Gia Du, anh thích em, anh thật sự vô cùng thích em, anh muốn theo đuổi em, em làm bạn gái của anh đi.Thẳng thắn như vậy, Phó Gia Du lại không biết trả lời như thế nào, miệng cứ mấp máy khó xử:- Tôi… tôi… - Cô thật sự không biết trả lời Cẩn Gia Lạc như thế nào, mắt láo liên không dám nhìn hắn.Cẩn Gia Lạc vẫn nhìn Phó Gia Du nói:- Tiểu Du, anh cũng không biết từ khi nào anh đã thích em, anh hằng ngày lo lắng em có bị thương không, em có đang gặp nguy hiểm không, dạ dày của em có bị đau không, anh chưa từng lo lắng yêu thương một người nào như vậy.

Nếu em không biết trả lời anh như thế nào thì anh cũng không ép em, nhưng em hãy nhớ anh đang theo đuổi em, muốn chăm sóc em suốt đời.Nói xong câu này, Cẩn Gia Lạc cũng không tiếp tục ép Phó Gia Du trả lời mà quay người lại tiếp tục nổ máy lái xe, Phó Gia Du cũng ngượng ngùng, quay đầu nhìn ra cửa sổ xe, đáy lòng bỗng chốc ấm áp hẳn lên, từ lúc cô lớn lên hiểu được trên mình gánh huyết hải thâm thù, cô luôn cảm thấy bản thân cô độc, trong lòng chất chứa bao nỗi niềm cũng không biết nói cùng ai, trách nhiệm thù nhà đã ép buộc cô độc lập, đau đớn cũng không hé răng.

Vì thế chẳng ai biết cô đang đau đớn, chẳng ai lo lắng cô có bị đau hay không.


Bỗng nhiên hôm nay lại xuất hiện lo lắng cô có bị đau hay không, cô có chút cảm giác kì lạ, có chút mềm mại, có chút ngọt ngào.Xe dừng lại trước cửa nhà, Phó Gia Du chỉ nói nhanh một câu:- Cảm ơn – Rồi lập tức quay người mở cửa xuống xe chạy vào cửa lên lầu, không dám quay đầu nhìn Cẩn Gia Lạc một cái.Bước vào cửa, Phó Gia Du không tự chủ đi đến cửa sổ nhìn xuống thấy xe của Cẩn Gia Lạc vẫn đậu ở dưới, miệng không tự chủ nở nụ cười, có lẽ Phó Gia Du cũng có chút cảm giác gì đó nhưng chính cô vẫn không nhận ra.Bắt đầu từ hôm đó, Cẩn Gia Lạc hôm nào cũng tặng hoa đến ngân hàng Thân Thông, lại thường đợi Phó Gia Du tan làm, mời cô ăn cơm lại cùng cô dạo phố.Phó Gia Du dường như chìm trong ôn nhu ngọt ngào đã bỏ quên hết mọi chuyện, cho đến khi Cẩn Gia Lạc nói với cô mấy này nữa là sinh nhật của Cẩn Gia Tú, Cẩn gia đã tổ chức một bữa tiệc muốn mời cô đến dự, Phó Gia Du mới nhớ đến bản thân đã lâu không nhớ đến nhiệm vụ mở két sắt của Cẩn Thiên, cô đã chìm trong ôn nhu ngọt ngào mà quên mất thù nhà, lòng cô khẽ đau đớn tự trách, tự nhắc nhở bản thân phải ghi nhớ trách nhiệm của mình trong lòng.

Tìm người làm chìa khóa vạn năng dùng để mở két sắt, bữa tiệc của Cẩn Gia Du có lẽ là cơ hội của cô..