ĐIỆN CHỦ Ở RỂ

Chương 799: Chúc Long Báo Thù





"Rồng?", nghe Chúc Long nói vậy, Tiêu Nam Yến càng cười lớn hơn: "Long Tiếu Thiên, tôi thấy anh ngồi tù mười năm nên não cũng bị hỏng luôn rồi à?"
"Mấy người các anh, còn không bằng ăn mày, lại còn tự cho mình là rồng sao?"
"Nam Yến, đừng phí lời với anh ta”, Long Phi Thiên nói với Chúc Long: "Niệm tình anh đã từng là người nhà họ Long ở thủ đô, tôi cho anh thêm cơ hội nữa, tự mình rời đi, tôi sẽ coi như chuyện ngày hôm nay chưa từng xảy ra”.

"Mười năm trôi qua, Tiêu Nam Yến cô vẫn là dạng ếch ngồi đáy giếng như cũ, cô mãi mãi sẽ không tưởng tượng được những người đứng sau lưng tôi ở Hoa Hạ là người như thế nào đâu!"
Chúc Long đưa tay chỉ vào Long Phi Thiên nói: "Còn cậu nữa, Long Phi Thiên! Tôi cũng có thể cho cậu một cơ hội, chỉ cần cậu quỳ xuống, dập đầu với tôi ba cái, tôi có thể tha cho cậu tội chết!"
"Điên rồi, điên thật rồi!", Long Chấn Quốc giận tím mặt nói: "Dám mở miệng nói ngông cuồng, lẽ nào cậu ngồi tù mười năm chỉ nhận được sự cải tạo như vậy sao?" "Ông nội, cần gì phải phí lời với anh ta!", Long Phi Thiên lạnh lùng hừ một tiếng nói: "Để cháu giết thằng ranh này, dám ngông cuồng như vậy trước mặt nhà họ Long, nhất định phải trả cái giá thật đắt!"
"Đến đây!", Chúc Long vẫy tay nói: "Long Phi Thiên, tôi tiếp cậu!"
"Hôm nay chính là ngày chết của cậu!"
Nghe thấy Chúc Long nói vậy, đám người nhà họ Long bật cười ha hả.

Long Phi Thiên đường đường là người đứng đầu trong TOP cậu chủ ở thủ đô, hơn nữa đã ngồi vững khoảng mười năm nay, nhìn khắp thủ đô, cho dù là cậu chủ nhà thế gia cũng hiếm có đối thủ.

Người mà mười năm trước bại dưới tay của Long Phi Thiên lại tuyên bố rằng muốn giết Long Phi Thiên?

Trong mắt của người nhà họ Long, việc này quả thật là một câu chuyện nực cười.

Ngay cả Long Phi Thiên cũng bày ra vẻ mặt trào phúng.

"Người phải chết là anh!", Long Phi Thiên gầm lên rồi thân thể bỗng vụt mất.

Nhất thời giống như bóng ma, lao thẳng tới chỗ Chúc Long.

Tốc độ của Long Phi Thiên quả thực rất nhanh.

Nếu đổi lại là người bình thường, e rằng hoàn toàn không nhìn rõ bóng dáng của Long Phi Thiên.

Nhưng trong mắt Chúc Long, người đã chinh chiến trăm trận, thì tốc độ của Long Phi Thiên lại quá chậm.

Tưởng chừng như mắt thường cũng có thể thấy.

Đến khi Long Phi Thiên tới gần Chúc Long, anh ta vô cùng ung dung, nghiêng người tránh được.

Thậm chí chân còn không di chuyển.

"Hả?", phản ứng nhanh nhạy của Chúc Long khiến Long Phi Thiên cảm thấy hơi kinh ngạc: "Thật không ngờ, anh ngồi tù mười năm lại tiến bộ lên không ít!"
"Có điều, cũng chỉ có đến vậy thôi!"
Long Phi Thiên lại lần nữa tấn công Chúc Long.

"Quá chậm, quả thật quá chậm!", điều khiến Long Phi Thiên hoảng hốt là tốc độ như mũi tên của bản thân lại là thứ để Chúc Long châm biếm: "Đã mười năm trôi qua rồi, Long Phi Thiên, cậu thật sự là chẳng có chút tiến bộ nào!"
"Lẽ nào cậu chỉ có chút bản lĩnh này thôi sao?"
"Đáng chết!", Long Phi Thiên vừa giận vừa thẹn, lực trong tay cũng tăng lên mấy phần.

Hắn quyết định phải một quyền đánh bẹp Chúc Long khiến anh ta phải quỳ xuống đất xin tha mạng.


Nhưng sự thật lại không như những gì Long Phi Thiên tưởng tượng.

Lần này Chúc Long không lựa chọn tránh né mà trực tiếp đối đầu.

Khi Long Phi Thiên dồn hết toàn lực vào cú đấm lên ngực Chúc Long, hắn cảm thấy giống như bị va vào tường đống vách sắt, một trận ê ẩm.

Chúc Long lại không hề hấn gì.

"Sao lại như vậy?", Long Phi Thiên nhất thời vô cùng sợ hãi.

"Đến đây! Đến đây nào!", Chúc Long lớn tiếng nói: "Long Phi Thiên, dùng hết bản lĩnh của cậu mà chỉ có chút sức lực như thế thôi sao? Chẳng khác nào một mụ đàn bà!"
"Khốn kiếp!", Long Phi Thiên vừa nghe đã nổi điên lên.

Cũng không quan tâm đến lòng bàn tay đang đau ê ẩm, lần nữa tập hợp toàn bộ sức mạnh xông tới chỗ Chúc Long.

"Cậu quá yếu ớt rồi!", lúc này Chúc Long đã nắm lấy cổ tay của Long Phi Thiên, chỉ nghe thấy "rắc rắc" một tiếng, cánh tay của Long Phi Thiên đã bị Long Chúc nhẹ nhàng bẻ gãy.

"Không thể...!không thể nào...”, Long Phi Thiên đau đớn đến mức đổ mồ hôi, lộ ra vẻ mặt không tin nổi.

Không chỉ Long Phi Thiên.

Mà toàn bộ người nhà họ Long đều trợn tròn mắt.

Long Phi Thiên đường đường là người đứng đầu trong TOP cậu chủ ở thủ đô, được ví như là Mục Sảng thứ hai, vậy mà ở trước mặt Chúc Long lại chẳng có chút uy lực nào, thậm chí đến cánh tay còn bị bẻ gãy.

Phải biết rằng, mười năm trước, Long Phi Thiên thừa sức giết chết Chúc Long.

Mười năm nay, rốt cuộc Chúc Long ở trong tù đã xảy ra chuyện gì?

Mà có thể dễ dàng đánh bại Long Phi Thiên như vậy?
Sắc mặt Long Chấn Quốc trở nên nặng nề.

Còn mặt mũi Tiêu Nam Yến tái mét.

Không một người nào nhà họ Long dám cười nhạo Chúc Long nữa.

Tất cả mọi người đến thở còn không dám thở mạnh.

"Tại sao?", Long Phi Thiên đau đớn quằn quại trên mặt đất, hai mắt nhìn chằm chằm vào Chúc Long: "Long Tiếu Thiên, có thể nói cho tôi biết rốt cuộc là tại sao không?"
"Cho dù phải chết, cũng phải để tôi chết một cách minh bạch!"
"Được! Nếu cậu đã muốn một cái chết minh bạch thì tôi nói cho cậu biết”, Chúc Long gật đầu nói: "Thật ra, mười năm nay, tôi không ngồi tù.

Từ năm thứ hai sau khi bị các người tống vào tù, tôi đã được chọn gia nhập vào quân đội Hoa Hạ, giao chiến với kẻ địch nơi biên giới”.

"Hôm nay, tôi đã công thành danh toại trở về, thân phận của tôi bây giờ, cậu tuyệt đối sẽ không tưởng tưởng nổi!"
"Tiêu Nam Yến, vừa nãy tôi không phải đã nói với cô rồi sao, những người sau lưng tôi, cô sẽ không bảo giờ tưởng tượng được họ là ai đâu!", Chúc Long đưa tay chỉ về phía mấy người Mục Hàn, bắt đầu giới thiệu: "Đây chính là ba trong tứ đại chiến thần, Hoàng Điểu, Quỳ Ngưu và Thao Thiết!"
"Tứ đại chiến thần đều cùng tập trung tại nhà họ Long chúng tôi sao?", Long Chấn Quốc càng căng thẳng hơn: "Thật sự là phải may mắn biết bao mới có được vinh hạnh này!"
"Vậy, vị này là...”, Long Chấn Quốc vô thức liếc nhìn Mục Hàn.

Trong lòng bỗng hiện ra một suy nghĩ to gan.

"Không sai, đúng như những gì ông nghĩ”, Chúc Long gật đầu nói: "Người mà Tiêu Nam Yến nhìn thấy không khác gì tên ăn mày này chính là đại thống soái của Hoa Hạ Quốc chúng ta! Dưới một người, trên vạn người!"