ĐIỆN CHỦ Ở RỂ

Chương 270: Cậu Đường rước nhục



“Láo xược! Quá láo xược!”, cậu Đường lập tức nổi giận đùng đùng, tức đến mức toàn thân run rẩy: “Ở trước mặt tao mà dám giết bạn người nước ngoài của tao, mày đúng là không xem nhà họ Đường ở Sở Bắc chúng tao ra gì!”

Cậu Đường nói xong, khoảng mười vệ sĩ đằng sau lưng lập tức xông vào phòng VIP, bao vây Mục Hàn.

“Thế nào?”, Mục Hàn không khỏi híp mắt lại: “Anh Đường đây định ra mặt thay cho hai người nước ngoài đó sao?”

“Bọn họ là bạn tao!”, cậu Đường nghiến răng nghiến lợi nói.

“Tôi cảm thấy anh Đường nên cảm ơn tôi”, Mục Hàn bình thản nói: “Hai người bạn nước ngoài của anh ỷ vào gương mặt của người nước ngoài mà sống một cuộc sống tươi đẹp ở nước Hoa Hạ này, nhưng thật ra ở đất nước của bọn họ lại chỉ là những kẻ vô công rỗi nghề mà thôi”.

“Nếu không phải tôi kịp thời ra tay xử lý hai tên cặn bã này thì không biết anh Đường còn bị bọn họ lừa bao lâu nữa đâu!”

“Cái gì?”, nghe Mục Hàn nói, cậu Đường tỏ vẻ ngạc nhiên: “Mày nói bậy!”

“Anh Đường, tốt xấu gì anh cũng là cháu trai của Đường Bắc Sơn – người giàu nhất Sở Bắc, không lẽ trước khi xưng anh gọi em với những người nước ngoài này, anh không điều tra lai lịch của bọn họ sao?”, Mục Hàn nhếch khóe miệng.

Cậu Đường búng tay đánh tách.

Lập tức có người giúp việc tiến lên.

Cung kính hỏi: “Cậu chủ, cậu có gì sai bảo ạ?”

“Điều tra lai lịch của Davids và Lewis cho tôi”, cậu Đường nhìn sang Mục Hàn, nói: “Nếu để tao tra ra sự thật khác với những gì mày nói thì đừng trách tao không khách khí với mày!”

Người giúp việc ấy nhanh chóng đi ra ngoài.

Khoảng mười phút sau, người giúp việc quay lại.

“Cậu chủ, đã điều tra rõ Davids và Lewis chỉ là hạng côn đồ lưu manh ở đất nước của họ mà thôi, là những kẻ hạ đẳng thân phận thấp kém!”, người giúp việc báo cáo.

“Hả?”, cậu Đường không hề khách khí đá vào chân người giúp việc, phẫn nộ quát: “Hai tên cặn bã người nước ngoài ở bên cạnh tao lâu như vậy mà đám phế vật chúng mày không phát hiện ra chút gì, đúng là một đám vô tích sự!”

Mặc dù chính bản thân cậu Đường không biết nhìn người.

Nhưng người giúp việc bị chỉ trích cũng không dám oán hận.

“Bây giờ thì rõ chân tướng rồi chứ?”, Mục Hàn thản nhiên nói với cậu Đường: “Còn về việc cảm ơn thì không cần nữa đâu, tránh cho anh lại tưởng tôi cần nhà họ Đường các anh”.

“Tôi đi đây!”

“Chờ đã!”, lúc Mục Hàn chuẩn bị rời đi thì lại bị cậu Đường gọi lại: “Mày cứ như vậy mà đi à?”

“Thế nào?”, Mục Hàn bĩu môi, chế nhạo: “Tôi không đi, không lẽ anh còn định mời tôi uống rượu hay sao?”

“Hừ!”, cậu Đường nghiêm mặt lại, nói một cách sâu xa: “Cho dù hai người nước ngoài đó có lừa tao, nhưng vừa rồi họ vẫn là bạn của tao. Mày giết bạn tao ngay trước mặt tao, nếu tao để mày rời đi như vậy, chuyện này truyền ra ngoài thì họ Đường tao còn mặt mũi nào sống ở Sở Bắc nữa?”

“Ô, suy nghĩ của anh cũng mới mẻ thật đấy!”, Mục Hàn không khỏi cảm thấy buồn cười, khoanh tay trước ngực nói: “Vậy anh muốn thế nào?”

Cậu Đường chỉ tay xuống đất, nói: “Quỳ xuống xin lỗi tao, chuyện này coi như kết thúc”.

“Chỉ sợ tôi quỳ xuống, anh sẽ chịu không nổi!”, Mục Hàn lộ ra vẻ mặt khinh thường: “Nếu tôi không đồng ý thì sao?”

“Vậy thì đừng trách tao không khách sáo!”, cậu Đường quát một tiếng.

Mười tên vệ sĩ bỗng chốc bao vây lấy Mục Hàn.

“Các người lên lần lượt hay là lên một lúc đây?”, Mục Hàn ngoắc tay với mười tên vệ sĩ, cười híp mắt nói: “Tôi đang vội, hay là các người lên cùng lúc đi!”

“Quá kiêu căng!”, cậu Đường hết sức căm phẫn quát lên.

Mười tên vệ sĩ cũng cảm thấy bị sỉ nhục, ùa lên trong nháy mắt.

Những đòn tấn công chằng chịt lao về phía Mục Hàn.

Không đến mười giây sau, cậu Đường đã trợn tròn mắt kinh ngạc.

Toàn bộ mười tên vệ sĩ ngã xuống đất, tay ôm bụng, rên rỉ đau đớn.

Mục Hàn lại không hề bị thương, khẽ phủi tay nói: “Chỉ có mấy chiêu mèo cào này mà định đánh ngã tôi sao?”

Mục Hàn bước từng bước về phía cậu Đường.

Thấy Mục Hàn càng lúc càng đến gần, cậu Đường hơi sợ hãi: “Mày định làm gì?”

“Bây giờ tôi cho anh một cơ hội, quỳ xuống xin lỗi tôi, tôi sẽ tha cho anh một mạng”, mặc dù giọng nói của Mục Hàn rất bình tĩnh, nhưng cậu Đường không dám nghi ngờ, Mục Hàn chắc chắn sẽ ra tay giết hắn thật.

Dù sao thì Mục Hàn đã giết chết hai người nước ngoài Davids và Lewis mà không hề chớp mắt lấy một cái.

Tên bạo lực này thực sự chỉ là một công nhân chuyển nhà thôi sao?

Cậu Đường toát mồ hôi lạnh đầy trán.

Đường đường là cháu trai của Đường Bắc Sơn - người giàu nhất Sở Bắc mà phải quỳ xuống xin lỗi người khác, chuyện này đồn ra ngoài thì quả là một sự sỉ nhục to lớn đối với nhà họ Đường ở Sở Bắc.

Trong lòng cậu Đường đang tranh đấu mãnh liệt.

“Cơ hội chỉ có một, tôi đếm đến ba, nếu anh còn không quỳ thì tôi xin lỗi rồi”, Mục Hàn nhếch mép, bắt đầu đếm: “Một, hai…”

Khi Mục Hàn đếm đến ba, cậu Đường lập tức quỳ thụp xuống đất, ngay trước mặt Mục Hàn.

“Xin lỗi, tôi sai rồi!”, vẻ mặt cậu Đường tràn đầy nhục nhã, nói với Mục Hàn ngay trước mặt các vệ sĩ: “Tôi xin lỗi anh!”

“Nói to một chút, tôi không nghe rõ!”, Mục Hàn đặt tay lên tai, tạo thành hình cái loa.

“Xin lỗi, tôi sai rồi!”

“Bây giờ tôi xin lỗi anh!”

Cậu Đường cố nuốt nước mắt chực rơi, nâng cao giọng nói.

“Không tồi!”, Mục Hàn hài lòng gật đầu, nói: “Đây mới đúng là thái độ xin lỗi!”

“Tốt lắm, tôi chấp nhận lời xin lỗi của anh!”

“Cứ thế đi!”

“Tôi còn có việc, đi trước đây!”

Sau khi Mục Hàn rời đi, cậu Đường ngửa cổ lên trời hét lớn, nước mắt nhục nhã thoáng chốc tuôn ra khỏi viền mắt.

“A!”

Hắn nhìn lướt qua mấy chục tên vệ sĩ, đám vệ sĩ đều cúi đầu, tránh né ánh mắt của cậu Đường.

Khi quay trở lại nhà họ Đường.

Cậu Đường lại càng tức giận quăng hết đồ điện trong nhà, Đường Bắc Sơn và Đường Yên Nhiên cũng nghe thấy.

“Chuyện gì thế?”, Đường Bắc Sơn vội hỏi.

Sau đó cậu Đường kể lại toàn bộ mọi chuyện đã xảy ra cho Đường Bắc Sơn nghe.

“Đúng là không coi nhà họ Đường chúng ta ra gì!”, Đường Bắc Sơn nghe xong, tức tối đấm mạnh xuống bàn trà.

“Ông nội! Chúng ta nhất định phải cho tên đó biết mặt!”, Đường Yên Nhiên nói: “Trước kia, tên đó ỷ vào việc cứu ông nội một mạng mà nổi lòng tham, mưu đồ đòi lấy của nhà họ Đường chúng ta một tỷ tệ. Bây giờ thấy chúng ta đã trả ơn anh ta xong, anh ta lại tạo ra một cái cớ, nghĩ trăm phương ngàn kế để hưởng lợi từ nhà họ Đường chúng ta”.

“Lại còn sỉ nhục anh trước mặt mọi người, thù này nhất định phải báo!”

“Yên Nhiên, cháu nói đúng!”, Đường Bắc Sơn gật đầu đáp: “Có lẽ trước kia ông hiền lành quá mới để cho tên khốn đó không biết kiêng nể gì! Ông nghe nói vợ của cậu ta vừa thành lập công ty mới, hiện đang hợp tác với tập đoàn Tam Hưng, ông sẽ không để cậu ta được như ý!”

“Bây giờ ông sẽ gọi điện cho tổng giám đốc tập đoàn Tam Hưng, bảo ông ta hủy bỏ hợp tác với tập đoàn Nhã Hiên!”