Địa Cầu Online

Chương 175: Quả bí đỏ nhỏ của cô bé lọ lem



*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Tên chương : 灰姑娘的小南瓜~

Editor : Mia

𓈒 ◌ 𓂂 𓋜 𓈒 ◌ 𓂂 𓋜 𓈒 ◌ 𓂂 𓋜 𓈒 ◌ 𓂂 𓋜 𓈒

Trần San San đi lên trước, ngẩng đầu nhìn Vương Tiểu Điềm.

Cô bé lọ lem ăm mặc lễ phục xinh đẹp kinh ngạc nhìn cô bé, sau một lúc lâu mới hỏi : "Ngươi xác định hiện tại các ngươi muốn thông qua ? Không phải, ta phải nói cho các ngươi biết,  Vương Tiểu Điềm ta rất bận, không có thời gian nghe các ngươi chậm chạp nói chuỗi thức ăn, các ngươi chỉ có một lần cơ hội thông qua, chỉ có thể nói ra chuỗi thức ăn một lần. Nếu bản thân ngươi không thể thông qua lần này, ngươi sẽ không còn quyền chủ động, chỉ có thể đứng đó chờ táp phải vận may cứt chó, chờ người chơi khác nói ra chuỗi thức ăn, nhân tiện nói ra trình tự có mặt ngươi, giúp ngươi thông qua. Các ngươi đã nghĩ kĩ chưa ?"

Trần San San gật đầu nói : "Đúng vậy, đã nghĩ kĩ rồi."

Vương Tiểu Điềm sắc mặt đổi đổi : "Các ngươi vẫn có thể đổi quả cầu thêm một lần nữa, nhận thêm manh mối mới .... Không cần nhìn thêm à ?"

"Không cần."

Vương Tiểu Điềm : "........"

Cô bé lọ lem nhảy từ trên xe ngựa xuống, tức giận nói : "Được rồi, vậy ngươi lại đây nói nhỏ cho ta đi."

Trần San San lặng lẽ đi đến bên tai Vương Tiểu Điềm, nhón mũi chân, khẽ nói một câu, Vương Tiểu Điềm nói có thể nói nhỏ chuỗi thức ăn cho cô ta, vậy nhất định sẽ không bị người khác nghe thấy. Đường Mạch ngưng thần cẩn thận nghe, cũng không nghe được Trần San San nói, chắc là dùng thủ pháp đặc thù ngăn chặn âm thanh.

Trần San San nói hết lời, Vương Tiểu Điềm khóe miệng kéo kéo, phất phất tay.

Chỉ thấy quả cầu nhỏ trong tay Phó Văn Đoạt, Phó Văn Thanh và Trần San San đột nhiên bay nhiên, tụ lại trên không trung, va chạm cùng quả cầu của ba người khác. Trần San San lại nhẹ nhàng nói thêm một câu, quả cầu trong tay của Đường Mạch cũng bay lên. Bảy quả cầu xoay quanh trên không trung.

Đường Mạch mơ hồ cảm giác được sự trói buộc trên thân thể biến mất. Cảm giác đó từ sau khi tiến vào trò chơi này, như một gông xiềng tồn tại trói chặt trên người người chơi. Tuy rằng hiện tại trò chơi vẫn chưa hoàn toàn kết thúc, nhưng bốn người Đường Mạch đã thông qua. Bọn họ chỉ cần kiên nhẫn chờ đợi, chờ buổi tối cuối cùng kết thúc là có thể rời khỏi phó bản này.

Tâm tình Vương Tiểu Điềm tệ cực kì, miệng chu lên, lúc đi còn làm cái mặt quỷ đối với Phó Văn Đoạt, Đường Mạch : "Lần sau ta nhất định sẽ ăn được lũ người xấu xí các ngươi !"

Xe ngựa bí đỏ ầm ầm ầm rời khỏi gian phòng, bảy quả cầu nhỏ lượn lờ trên không trung trong chốc lát, ba quả cầu trong đó rơi xuống bay đến trong tay ba người trở về. Còn bốn quả cầu trực tiếp dừng giữa không trung, không bay về lại trong tay bốn người Đường Mạch, tượng trưng cho việc bọn họ đã kết thúc trò chơi của chính mình.

Biểu tình của ba người trở về như bị đổ màu, cực kì xuất sắc. Bọn họ dùng ánh mắt phức tạp nhìn bóng dáng bốn người Đường Mạch, người đàn ông trung niên cắn chặt răng, nắm chặt quả cầu trong tay.

Thanh niên trẻ tuổi thân thể run rẩy, hắn phẩng phất không tin nói : "Sao có thể, các cậu sao có thể thông qua nhanh như vậy, còn không, không ....."

Còn không mang theo ngay cả một người trong ba người trở về, chỉ có bốn người thông qua !

Quy tắc trò chơi điều thứ sáu : Tìm ra chuỗi thức ăn hoàn chỉnh thuộc về chính mình có thể thắng. Đồng thời, tất cả người chơi thuộc về chuỗi thức ăn đó đều thắng.

Lúc Đường Mạch nói mình muốn thông qua trò chơi, Đỗ Đức trong lòng trừ kinh ngạc, còn có một tia may mắn. Chỉ cần có người nói ra chuỗi thức ăn, những người chơi khác thuộc chuỗi thức ăn đó cũng trực tiếp thông qua. Nếu Trần San San nói ra chuỗi thức ăn có tên của hắn, ngay cả khi hắn cái gì cũng không biết, cũng có thể thông qua cùng nhau.

Nhưng mà không có.

Chỉ có bốn người sống sót trên Trái Đất thông qua, ba người trở về bọn họ, một người cũng không thông qua.

Đỗ Đức và Liêu Phong sắc mặt đều mười phần khó coi, bọn họ nắm chặt quả cầu, trong mắt là ánh mắt ghen ghét.

"Các cậu lợi dụng tôi ?!"

Một giọng nữ bén nhọn vang lên, một người ngay lập tức quay đầu nhìn về phía Hình Tư Kỳ.

Cô gái trẻ tuổi ăn mặc áo sơ mi này phẩng phất như đột nhiên đã hiểu ra gì đó, trừng lớn đôi mắt, phẫn nộ trừng Phó Văn Thanh trong đám người. Cậu bạn nhỏ nuốt nước miếng một cái, theo bản năng trốn ra sau lưng Đường Mạch. Em trai Phó: "Tôi, tôi lợi dụng chị khi nào ?"

Hình Tư Kỳ hai mắt mở lớn, phẩng phất như muốn nhìn xuyên thấu người bạn nhỏ nhìn sơ qua như không có đầu óc này, nhìn thẳng đến trong xương trong máu. Cô lại quay đầu nhìn về phía Trần San San, tiếp theo là Đường Mạch và Phó Văn Đoạt. Ánh mắt tạm dựng trên người Phó Văn Đoạt ba giây, giây tiếp theo, Hình Tư Kỳ hai mắt sáng ngời, cô nhanh chóng nhắm mắt lại, ngực phập phồng, trong miệng phát ra âm thanh thở dốc nặng nề.

Nửa phút sau, cô chậm rãi kéo khóe miệng, nở nụ cười.

Cô nhìn quả cầu trong tay mình, lại nhìn về bốn quả cầu trên không trung không có rơi xuống kia. Cô cười nói : "Lần đầu tiên tôi phải cảm ơn tốc độ phản ứng chậm của mình, đoạt câu hỏi không lại các cậu, cho nên hiện tại tôi vẫn là cấp A, quả cầu của tôi vẫn là quả cầu ở vòng một kia. Các cậu cố ý ?"

Đường Mạch nheo lại hai mắt : "Cố ý cái gì ?"

Hình Tư Kỳ chỉ bốn quả cầu trên không trung, lại chỉ chỉ hai người trở về khác : "Trùng hợp như vậy, ba người trở về chúng tôi vẫn bắt được ba quả cầu ở vòng một."

Đường Mạch nhàn nhạt nói : "Chỉ là trùng hợp."

Hình Tư Kỳ : "Xác thật là trùng hợp, rốt cuộc cho dù điểm hỏi đáp có giống nhau, có hai quả cầu trong cùng một cấp, ai cũng không biết được quả rơi xuống trong tay mình là quả nào, cái này các ngươi cũng không thể quyết định được. Bất quá sự thật chính là, cầu của ba người trở về chúng tôi không hề thay đổi, bốn quả cầu thuộc về các cậu cũng không thay đổi, chỉ thay đổi người nhận cầu."

Trần San San : "Chị muốn nói gì ?"

Nữ nhân trẻ tuổi đi đến giữa đại sảnh, kéo một cái ghế dựa ngồi xuống, Cô thế mà không vào phòng để xem manh mối, ngược lại cười nói : "Tôi muốn nói, cảm ơn các cậu, tuy rằng các cậu lợi dụng tôi .... Nhưng tôi cũng biết cách thông qua rồi."

Lời này vừa nói ra, bốn người Đường Mạch thần sắc vẫn không đổi, phẩng phất như đã sớm đoán ra tình huống này. Hai người trở về lại không vui, thanh niên trẻ tuổi đi đến trước mặt Hình Tư Kỳ : "Cô có ý gì ? Cô biết cách thông qua rồi ?"

Hình Tư Kỳ chỉ chỉ Trần San San : "Phải cảm ơn cô gái nhỏ kia, cô ta đã nói cho tôi một chuỗi thức ăn thuộc về tôi."

Đỗ Đức lại khẩn trương mà chờ mong hỏi : "Còn tôi ? Tôi thì sao ?"

Hình Tư Kỳ : "Làm sao tôi biết của anh chứ."

"Cô .....!"

Liên minh của người trở về cũng không kiên cố mấy, ngay khi đã biết được chuỗi thức ăn của mình, Hình Tư Kỳ cũng không tính hợp tác tiếp với hai người trở về khác. Người đàn ông trung niên trầm giọng muốn cô gái trẻ tuổi phải nói ra chuỗi thức ăn của mình, nhưng cô cự tuyệt. Hai người trở về nam ngậm một cục tức trong bụng trở về phòng, mở quả cầu xem xét manh mối bên trong.

Giữa phòng, Đường Mạch thong thả kéo một cái ghế dựa ngồi xuống. Ba người còn lại cũng sôi nổi đi qua ngồi chung.

Bốn người sống sót trên Trái Đất và một người trở về.

Năm người trầm mặc nhìn đối phương, ai cũng không nói.

Qua nửa giờ, một cánh cửa bị người dùng lực đẩy mạnh ra. Thanh niên trẻ tuổi hai mắt đỏ bừng chạy ra, hắn trực tiếp hướng về Trần San San, giở trò muốn bắt lấy cô bé. Một tia sáng kim loại chói mắt lóe lên, Phó Văn Đoạt ngồi trên ghế, anh cũng không ngẩng đầu lên, nhưng một thanh chủy thủ lại kề trước cổ thanh niên trẻ tuổi cản bước chân hắn lại.

Thanh niên trẻ tuổi nghẹn đến mức mặt đỏ lên, hắn thở dốc nặng nề, cuối cùng từ bỏ ý định bắt Trần San San, đi đến vị trí ngồi. Chẳng bao lâu sau người đàn ông trung niên cũng bước ra từ trong phòng, vẻ mặt cũng cực kì tệ, chỉ là không xúc động giống như thanh niên trẻ tuổi, hắn sâu kín nhìn chằm chằm bốn người Đường Mạch, cuối cùng lại nhìn về phía cô gái trẻ tuổi, sau đó kéo ghế dựa ngồi xuống.

Người đàn ông trung niên thở dài, mở miệng nói : "Có điều kiện gì, nói đi."

Thanh niên trẻ tuổi kinh ngạc nhìn hắn.

Đường Mạch tựa như đã sớm có chuẩn bị. Thân thể cậu hướng về phía trước, đôi tay chống trên đầu gối, tầm mắt cực kì có tính công kích khóa chặt người đàn ông trung niên. Cậu gợi lên khóe môi, âm thanh nghe ôn hòa bình tĩnh, chỉ là không có người nào nghĩ cậu là một người dễ nói chuyện. Bởi vì cậu nói : "Tôi muốn hai cánh tay của anh."

Người đàn ông trung niên ngẩng đầu : "Cái gì ?!"

Đường Mạch lặp lại một lần nữa : "Tôi muốn hai cánh tay của anh." Phó Văn Đoạt đúng lúc đưa chủy thủ của mình tới trước mặt Đường Mạch, Đường Mạch thuận thế tiếp nhận. Cậu khoa tay múa chân đối với người đàn ông trung niên, hai tay vừa động. Thân thể người đàn ông trung niên run lên, một cảm giác lạnh lẽo từ cánh tay và bả vai liên tiếp truyền tới.

Phó Văn Đoạt thay Đường Mạch nói : "Một đôi tay đổi lấy phương pháp thông qua của anh, rất thích hợp. Anh là trở về giả, ít nhất đã thông qua Hắc tháp tầng thứ hai, tuy rằng để mọc ra cánh tay lần nữa rất tốn thời gian, nhưng không phải không mọc được."

Người đàn ông trung niên tức giận : "Nhưng trong bảy ngày trò chơi của Eve, hai tay của tôi vốn dĩ không thể mọc ra kịp."

Phó Văn Đoạt rũ đôi mắt : "Đó là chuyện của anh."

Người đàn ông trung niên : "........"

Sau một lúc lâu, "Được rồi!"

Việc của người đàn ông trung niên đã xong, kế tiếp là thanh niên trẻ tuổi. Đỗ Đức cuối đầu, giấu biểu tình sau tóc.

Tổng cộng hai đợt thí nghiệm Darwin, người chơi đã thay đổi quả cầu hai lần. Ngay từ đầu, Đỗ Đức là cấp D, vận may của hắn cực tốt, rút thăm được ngay cấp cao nhất. Nhưng hai lần thí nghiệm Darwin kế tiếp hắn biểu hiện không tốt, vẫn luôn bắt được cầu cấp B, cũng là cầu lúc đầu của Phó Văn Đoạt.

Hắn cũng không có ngu, hắn đã phản ứng được người đàn ông trung niên dùng hai tay để đổi lấy manh mối gì.

Một đôi tay đổi về một chuỗi thức ăn thuộc về mình, đổi lấy một cái mạng, chuyện này quả thực có giá trị.

Hắn hít sâu một hơi lại thở ra, Đỗ Đức ngẩng đầu ánh mắt kiên định : "Tôi đổi như thế nào ?"

Đường Mạch : "Hai tay và một cái đạo cụ."

Đỗ Đức cả kinh nói : "Dựa vào cái gì tôi nhiều hơn anh ta một cái đạo cụ ?!"

Đường Mạch : "Bởi vì trên người anh ta không có đạo cụ, tất cả đạo cụ anh ta sở hữu đã sớm bị chúng tôi lấy hết rồi."

Thanh niên trẻ tuổi không còn lời nào để nói.

Đường Mạch không có nói sai, người đàn ông trung niên dựa vào dị năng đặc thù thiếu chút nữa trốn thoát từ trong tay họ, nhưng trước đó toàn bộ đạo cụ của hắn đã bị Phó Văn Đoạt cướp đoạt sạch sẽ.

Lấy hai tay để đổi lấy chuỗi thức ăn, là do Trần San San và Đường Mạch thương lượng rất lâu mới ra quyết định này. Hai cánh tay đối với người trở về không quan trọng như vậy, lấy thực lực của hai người đàn ông này, trong mười ngày là bọn họ có thể mọc trở lại. Chỉ là thực lực của bọn họ trong trò chơi của Eve sẽ như bị phế bỏ, không có cách nào tạo thành uy hiếp quá hớn đối với người sống sót trên Trái Đất.

Điều kiện này vẫn nằm trong phạm vi tiếp thu của bọn họ.

Đồng thời, có khả năng đây cũng là phạm vi để Đường Mạch đoạt được dị năng của bọn họ.

Đường Mạch ép Bạch Nhược Dao tự chặt một tay, do đó đoạt được dị năng của hắn. Một đôi tay hẳn là có thể đoạt được dị năng của hai người này.

Hai người trở về còn đang nghĩ rằng có thể tìm được chuỗi thức ăn từ chỗ cô gái trẻ tuổi kia, còn muốn trao đổi điều kiện với cô gái trẻ tuổi. Ánh mắt Hình Tư Kỳ tối sầm lại, còn đang định đồng ý, người đàn ông trung niên lại liếc mắt một cái nhìn xuyên qua lời nối dối của cô ta : "Cô vốn dĩ không biết chuỗi thức ăn của chúng tôi."

Hình Tư Kỳ nhún nhún vai.

Cô xác thật không biết chuỗi thức ăn của hai người này, cô chỉ từ hành vi của đám người Đường Mạch mà suy ra được chuỗi thức ăn của mình.

Người đàn ông trung niên sắc mặt xanh mét đi đến trước mắt Đường Mạch, Đường Mạch cầm lấy chủy thủ của Phó Văn Đoạt. Giơ tay chém xuống, tất cả xảy ra nhanh đến mức không tưởng tượng được, chủy thủ sắc bén xoẹt qua cắt đứt hai cánh tay của hai người đàn ông như đậu hũ, máu trong nháy mắt phun tung tóe. Người đàn ông trung niên thống khổ gầm lên, gương mặt run rẩy. Qua ba phút, máu của hắn đã ngừng chảy, Đường Mạch đến bên tai hắn khẽ nói một câu.

Kế tiếp là thanh niên trẻ tuổi.

Đường Mạch có kỹ thuật mà cắt đứt hai cánh tay hắn, cũng lấy đi một đạo cụ của hắn.

Bốn cánh tay rơi trên vũng máu, Đường Mạch búng tay một cái, ngọn lửa trong nháy mắt quấn lấy bốn cánh tay máu chảy đầm đìa.

Cô gái trẻ tuổi híp mắt thầm nói : "Dị năng ......"

Đường Mạch lãnh đạm cười nói : "Hay là đạo cụ ?"

Cô gái trẻ tuổi ngậm miệng không nói chuyện nữa.

Người đàn ông trung niên ngẩng đầu nói : "Cậu lấy đi cánh tay của tôi, để hả giận ?"

Vừa mới cắt đứt đã lấy lửa đốt trụi, Đường Mạch vốn dĩ không cần cánh tay của hắn !

Đường Mạch : "Đoán đúng rồi."

Nửa giờ sau Vương Tiểu Điềm điều khiển xe ngựa bí đỏ trở lại phòng. Cô mới vừa xuống xe, vội vàng che miệng lại, một bộ dáng bị kinh hoảng, khoa trương nói : "A, đây là cái gì, sao nhiều máu như vậy. Thật đáng sợ nha, ta cực kì sợ hãi." Hô nửa ngày không có người nào đáp lại, Vương Tiểu Điềm ngẩng đầu thấy đám con người này không hề có một người nào dự định qua an ủi cô.

"Các ngươi có biết thương hoa tiếc ngọc hay không." Vương Tiểu Điềm bĩu môi, một chân dẫm vào vũng máu, dẫm ra một dấu chân đỏ máu, đi đến trước mắt bảy người.

Vương Tiểu Điềm dựa vào xe ngựa bí đỏ, lười biếng nói : "Đây là một lần cơ hội cuối cùng của các ngươi, ta phải đi kế vị vương phi đương nhiệm rồi, không còn thời gian để chơi loại trò chơi trẻ trâu này của các ngươi đâu. Được rồi, các ngươi có ai có chuyện muốn nói với ta không ? Không có à ? Vậy ta đi nha, tất cả các ngươi mau cút khỏi đây đi."

Cô gái trẻ tuổi nói thẳng : "Ta biết chuỗi thức ăn của ta."

Vương Tiểu Điềm nghi ngờ nhìn cô.

Cô gái trẻ tuổi bình tĩnh nói : "Ta có một chuỗi thức ăn —— Hình Tư Kỳ → Phó Văn Thanh → Đường Mạch."

Vương Tiểu Điềm hừ một tiếng : "Được rồi, ngươi qua. Ngươi làm sao mà biết được chuỗi thức ăn của ngươi vậy, ngươi nghe được mấy con người xấu xí này nói chuyện ?"

"Cô bạn nhỏ này vừa rồi hẳn là đã nói với ngươi hai chuỗi thức ăn. Một cái là 'Cô ta → Phó Văn Thanh → Đường Mạch', một cái khác là 'cô ta → Phó Văn Thanh → Phó Văn Đoạt.'." Vương Tiểu Điềm không phủ nhận, cô gái trẻ tuổi chỉ vào Trần San San, tiếp tục nói : "Bởi vì cô ta nói hai lần. Bọn họ có bốn người bao gồm cả bốn cấp bậc, nếu bốn người nằm chung một chuỗi thức ăn, chỉ cần nói một lần là có thể thông qua toàn bộ. Điều này chứng minh một chuyện, bốn người bọn họ chia làm hai chuỗi thức ăn. Là ta ngu ngốc, nếu không phải do lúc trả lời trong thí nghiệm Darwin ta lộ ra manh mối, bọn họ sẽ không dễ dàng biết được đáp án như vậy."

Phó Văn Thanh rụt rụt cổ, bởi vì cô gái này lại trừng mắt nhìn cậu một cái.

Không sai, lúc đang trong đợt thứ hai của thí nghiệm Darwin, Phó Văn Thanh đột nhiên nói rằng dù cho cậu có thua cậu cũng không ăn Trần San San, cậu vẫn sẽ ăn sạch sẽ cô gái trước. Cô gái trẻ tuổi không hề để Phó Văn Thanh vào mắt, bởi vì lúc trước biểu hiện của cậu bạn nhỏ cực kì phá game, hoàn toàn là loại người chơi được anh trai mang theo.

Phó Văn Đoạt, Phó Văn Thanh.

Mọi người vừa nghe liền biết đây là hai anh em.

Phó Văn Đoạt mười phần nổi danh, cực kì có danh tiếng trong thế giới người trở về. Phó Văn Thanh chính là một chú sâu gạo đi theo sau anh, không có anh trai tuyệt đối sẽ không bén mảng đến chỗ này. Hình Tư Kỳ suy đoán như vậy, cho nên lúc trước cô không hề nghĩ tới cậu bạn nhỏ yếu như gà này sẽ có chiêu trò gì lừa được mình, vì thế cô vò đầu nói một câu : "Là ta đã nói cho bọn họ, cô gái nhỏ chính là thức ăn của cậu bạn nhỏ này."

Trần San San → Phó Văn Thanh → Phó Văn Đoạt.

Trần San San → Phó Văn Thanh → Đường Mạch.

Đây là hai chuỗi thức ăn Trần San San đã nói cho Vương Tiểu Điềm trong vòng trước.

Trong vòng thứ nhất của trò chơi, thanh niên trẻ tuổi là cấp D, Trần San San nhẹ nhàng lộ ra manh mối của hắn : Thức ăn của hắn chính là một cô gái.

Lúc này mục tiêu của hắn đã thu hẹp trong hai người : Trần San San lúc đó đang ở cấp C và cô gái trẻ tuổi đang ở cấp B.

Vòng thứ hai của trò chơi, Đường Mạch bắt được cầu của Trần San San, xác định được mình chính là cấp bậc cao nhất, không có bất kì kẻ nào có thể ăn sạch sẽ cậu. Một đáp án khác trong nháy mắt bị loại trừ, thanh niên trẻ tuổi hẳn là sẽ ăn sạch sẽ cầu của cô gái trẻ tuổi. Đổi sang vòng thứ hai của trò chơi, chính là Phó Văn Đoạt hẳn có thể ăn sạch sẽ cầu của Phó Văn Thanh.

Hơn nữa trong vòng thứ nhất của trò chơi cô gái trẻ tuổi đã nói Phó Văn Thanh khẳng định chính là thức ăn của cô ta, thiếu chút nữa đã thực hiện được hành vi ăn sạch sẽ Phó Văn Thanh.

Lúc này đã xuất hiện được một chuỗi thức ăn hoàn chỉnh -------

Hình Tư Kỳ → Phó Văn Thanh → Phó Văn Đoạt.​

Giữa những người trở về cũng không thiếu người thông minh, Đường Mạch chưa bao giờ dám khinh thường bất kì người trở về nào cả. Cô gái trẻ tuổi này cực kì thông minh, cô ta phỏng đoán hoàn toàn không sai.

Cô gái trẻ tuổi khó hiểu nói : "Nhưng tôi chỉ không hiểu, cô làm sao mà xác định được Đường Mạch có thể ăn sạch sẽ cậu bạn nhỏ này ?"

Trong vòng thứ hai của trò chơi, Đường Mạch là cấp C, cũng là cấp bậc cao nhất. Chỉ là vì sao cậu ăn sạch sẽ cầu của Phó Văn Thanh, không phải là cầu của thanh niên trẻ tuổi ? Trần San San làm sao xác định được đáp án ?

Trần San San trả lời : "lần đầu tiên chúng ta trao đổi manh mối, anh Đường Mạch đã nói manh mối của anh ấy không có ý nghĩa, mọi người không hề tin anh ấy. Nhưng .... Chị có nhớ lúc đó tôi đã nói manh mối gì không ?"

Đường Mạch là người chơi được Hắc tháp nêu tên trong quy tắc trò chơi, trực tiếp điểm danh gϊếŧ chết cậu có thể đạt được khen thưởng người chơi cao cấp, Trần San San chỉ là một cô gái nhỏ nhan sắc bình thường. Cô bé vừa nói như vậy, ba người trở về đều không kịp nhớ lại manh mối lúc trước cô bé nói. Cô gái trẻ tuổi suy nghĩ hồi lâu, đột nhiên cả kinh, lẩm bẩm nói : "Cô nói, manh mối của cô không có bất kì ý nghĩa gì ...."

Trần San San thần sắc bình tĩnh : "Đúng vậy. tôi nói, manh mối của tôi không có ý nghĩa, các người đều tin tưởng. Nhưng anh Đường Mạch nói những lời này, các người không tin. Bởi vì trong mắt mọi người tôi chỉ là một người qua đường, người các người chân chính muốn loại bỏ là anh Đường Mạch, loại bỏ tôi, hay chú ý đến tôi không hề quan trọng. Cho nên lúc đó tôi nói dối, các người đều không chú ý."

Cô gái trẻ tuổi đột nhiên sáng tỏ : "Từ từ, từ lúc đó cô đã ...."

"Đúng vậy, ngay từ đầu tôi đã biết cầu của chị là thức ăn của tôi. Cũng chính là cầu của Tiểu Thanh là thức ăn của anh Đường Mạch trong vòng hai." Chỉ là chưa nói mà thôi.

Cô gái trẻ tuổi trầm mặc hồi lâu, đột nhiên nở nụ cười : "Cho nên điều duy nhất các cậu nghi ngờ, chính là cầu của cô có phải là thức ăn của cậu ta hay không." Cô chỉ vào Trần San San và Phó Văn Thanh, "Cô không lấy được manh mối nào từ trên người cậu bạn nhỏ này, có lẽ bởi vì manh mối của cậu ta thực sự không có bất kì ý nghĩa gì, hoặc có lẽ cậu ta vốn vĩ không thể nói manh mối của mình cho các cậu. Cho nên các cậu đã đánh chủ ý lên người tôi, bởi vì cầu này từng là của tôi ....."

Đang trong giai đoạn khẩn trương của thí nghiệm Darwin, thần kinh mỗi người chơi đều căng như dây đàn.

Cô gái trẻ tuổi đã từng thề son sắt nói rằng cô ta biết Phó Văn Thanh đang nói dối, cho nên Trần San San không dám làm bậy. Thẳng đến khi câu hỏi thứ mười một đã ra đề cô bé mới dám cùng Phó Văn Thanh diễn kịch, làm cho cô gái trẻ tuổi thiếu cảnh giác, đối với câu nói kia của Phó Văn Thanh "Tôi sẽ ăn chị" kia biểu hiện thái độ không để bụng.

Bởi vì cô biết, cầu của Phó Văn Thanh có thể ăn sạch sẽ cả hai người cấp A.

Hai người cấp A đều là thức ăn của cậu.

Tất cả chân tướng đều được làm sáng tỏ, cô gái trẻ tuổi cười lạnh một tiếng, chỉ vào hai người trở về : "Cô thực sự biết được chuỗi thức ăn của hai người bọn họ à ?"

Trần San San chần chờ, không mở miệng.

Âm thanh trầm thấp của Phó Văn Đoạt vang lên : "Chúng tôi có từng nói qua là chúng tôi biết không ?"

Hai người trở về ngay lập tức quay đầu, không dám tin nhìn về phía anh.

"Anh nói cái gì !"

Thanh niên trẻ tuổi rống giận tiến lên, nếu hắn có tay, hiện tại hắn nhất định sẽ hung hăng đấm Phó Văn Đoạt nằm trên mặt đất. Một cây dù nhỏ màu hồng nhạt ngăn hắn lại, đỉnh dù tròn tròn để trên yết hầu hắn, ngay chỗ ba con số kim sắc lập lòe đang bay lơ lửng. Đường Mạch nghiêng đầu, hơi hơi mỉm cười : "là các anh muốn trao đổi điều kiện với chúng tôi, chúng tôi trước đến giờ đều chưa từng nói mình biết chuỗi thức ăn của các anh."

"Đường Mạch, Phó Văn Đoạt!!!"

Người ra chủ ý là Trần San San, hấp dẫn thù hận nhường lại cho Đường Mạch và Phó Văn Đoạt. Rốt cuộc ai bảo do danh tiếng của bọn họ lớn. Phó Văn Đoạt nhướng mày, không nói chuyện.

Trần San San : "Chuỗi thức ăn của các anh là do tôi phỏng đoán, bởi vì manh mối quá ít, tôi chỉ có thể phỏng đoán ra như vậy. Có 80% khả năng, chuỗi thức ăn của các anh đúng."

Thanh niên trẻ tuổi phẫn nộ muốn xé nát cô gái nhỏ vẻ mặt cực kì bình tĩnh này, người đàn ông trung niên lại thành thục hơn không ít. Hắn tuy rằng rất hận, đôi mắt tràn ngập tơ máu, nhưng hắn cố gắng bĩnh tĩnh lại, ngẩng đầu nhìn về phía Vương Tiểu Điềm đang xem náo nhiệt, nghiến răng nghiến lợi nói ra một câu : "Chuỗi thức ăn của ta, Hình Tư Kỳ → Đỗ Đức → Liêu Phong → Phó Văn Đoạt."

Vương Tiểu Điềm vẻ mặt tươi cười chớp mắt một cái, một lát sau, cô xua xua tay : "Thật không thú vị, các ngươi đều thông qua rồi, nhàm chán quá. Nha, đây là khen thưởng của các ngươi. Bí đỏ do mẹ kế của ta trồng ăn rất ngon, thưởng cho các ngươi nè, không cần cảm ơn ta." Vừa nói, Vương Tiểu Điềm một bên móc ra bảy trái bí đỏ từ trong túi, tiện tay vứt cho bảy người chơi.

Hai người trở về không có tay, bí dỏ nện lên trên má bọn họ.

Đường Mạch cầm viên bí đỏ này, trong lòng cậu đột nhiên hiện lên một suy đoán không tốt lám. Cậu dùng sức chà chà ba cái lên bí đỏ, rất nhanh, từng hàng chữ nhỏ hiện ra.

【Đạo cụ : Quả bí đỏ nhỏ của cô bé lọ lem】



【Người sở hữu : Đường Mạch】



【 Phẩm chất : Rác rưởi 】



【 Cấp bậc : 1 】



【 Lực công kích : Không, lấy ném người có khả năng sẽ hơi đau 】



【 Công năng : Ăn ngon, người lùn nhỏ rất thích ăn 】



【 hạn chế : Không có tác dụng gì, có thể đây là hạn chế lớn nhất của nó】



【Ghi chú : Cực cực khổ khổ chơi game, sớm một chút được giải thoát. Nghĩ thoáng chút đi, ít nhất nó còn ăn khá ngon】



Đường Mạch : "........"

Cô gái trẻ tuổi cũng cảm thấy không thể tưởng tượng nỗi, cô nói : "Khen thưởng thông qua trò chơi chỉ có cái này ?!"

Vương Tiểu Điềm không kiên nhẫn nói : "Làm gì làm gì, ngươi còn muốn gì nữa ? Cái này chưa đủ sao ? Các ngươi là đồ con người lòng tham không đáy!"

Phó Văn Đoạt lạnh lùng nói : "Nếu không tìm được chuỗi thức ăn của mình, không thông qua, sẽ thế nào ?"

Mọi người cả kinh.

Vương Tiểu Điềm nhìn Phó Văn Đoạt, khóe miệng chậm rãi kéo, lộ ra một nụ cười ác liệt. "A, sẽ thế nào... Chẳng thế nào cả. Các ngươi không thông qua sẽ không nhận được bí đỏ của ta, không thể ăn được loại đồ vật mỹ vị như vậy nha. Oa, các ngươi vất vả rồi, đều thông qua thật quá tốt."

Mọi người : ".........."

Hai người đàn ông mất đi hai cánh tay phẫn nộ cắn chặt răng, phát ra tiếng nghiến răng kẽo kẹt.

Thông qua trò chơi, nhận được quả bí đỏ nhỏ của cô bé lọ lem.

Không thông qua trò chơi, sẽ không có trừng phạt, chỉ không nhận được quả bí đỏ.

Từ đầu đến cuối, trò chơi này là một trò chơi an toàn. Nó cấm bạo lực, thậm chí Hắc tháp sẽ trực tiếp xóa bỏ người có hành động tàn bạo. phương thức duy nhất bị đào thải, chính là bị người chơi khác ăn sạch sẽ, sau đó lựa chọn đem bạn ném vào Hắc tháp, trở thành nô ɭệ của Hắc tháp.

Trừ cái này, trò chơi này an toàn cực kì.

Đường Mạch thầm nói : "Phó bản trò chơi của Eve thứ 315 ...."

Cho nên, đây chỉ là phó bản ......

Vương Tiểu Điềm cười tủm tỉm nói : "Ta muốn đi dự lễ hội trở thành Vương phi của ta, ta không thèm nói chuyện với đám con người thối tha các ngươi nữa."

Mở wifi lên nào, tui có tóm tắt giải thích lại trò chơi cho mn dễ theo dõi ớ [Edit từ chương 147] Địa Cầu Online - Mạc Thần Hoan - Chương 175 : Quả bí đỏ nhỏ của cô bé lọ lem[Edit từ chương 147] Địa Cầu Online - Mạc Thần Hoan - Chương 175 : Quả bí đỏ nhỏ của cô bé lọ lem[Edit từ chương 147] Địa Cầu Online - Mạc Thần Hoan - Chương 175 : Quả bí đỏ nhỏ của cô bé lọ lem

Mọi người chịu khó để ý kĩ trong bảng ai đổi cầu với ai ở vòng hai là sẽ hiểu được game này dễ dàng nè

Xe ngựa bí đỏ gào thét một tiếng, rời khỏi phòng. Bảy người chơi lưu lại tại chỗ, một giọng nữ trầm thấp vang lên : "Thông qua trò chơi, chỉ có thể nhận được bí đỏ. Nhưng đào thải Đường Mạch và Phó Văn Đoạt, có thể trực tiếp mở ra khen thưởng Eve ...."

Vèo !

Một cây châm xẹt qua gương mặt cô gái trẻ tuổi sau đó biến mất trong không khí, Đường Mạch thu hồi tay, quay đầu lại nhìn cô, nhếch khóe miệng : "Thử một chút không ? Cô đoán xem lần này là dị năng, hay là đạo cụ ?"

Cô gái trẻ tuổi cảm nhận được đau đớn nóng rát trên mặt, cô ngơ ngẩn nhìn Đường Mạch, môi hơi mím lại, cuối cùng cắn chặt răng không nói gì.

So với việc mở ra khen thưởng Eve, cô muốn sống hơn.

"Leng keng ! Người chơi Hình Tư Kỳ, Đỗ Đức , Liêu Phong, Đường Mạch, Phó Văn Đoạt, Trần San San, Phó Văn Thanh thuận lợi thông qua 'phó bản trò chơi của Eve thứ 315'."

Ánh sáng chói mắt sáng lên trước mắt mọi người, lúc ánh sáng này sáng lên, bốn người chơi Trái Đất và ba người trở về vẫn lạnh lùng nhìn chằm chằm vào đối phương. Chỉ cần ai dám có động tác, một bên khác sẽ lập tức đánh trả.

Khi cơn gió lạnh băng chính diện thổi tới Đường Mạch, đôi mắt Đường Mạch nhắm lại, cậu đã trở về Trái Đất. Đường Mạch và Phó Văn Đoạt không chút do dự nhắm vào cô gái trẻ tuổi, nhưng bọn họ vẫn chậm một bước. Cô gái kia vốn dĩ có điểm trở về cách bọn họ một đoạn, cô chỉ cần chạy trốn, Đường Mạch và Phó Văn Đoạt phải truy tìm vị trí cô ta.

Đuổi theo một lát, hai người từ bỏ.

Hai người trở về nam khác cũng nhân cơ hội đào tẩu.

Đối mặt với người sống sót trên trái đất thực lực yếu kém, những người trở về này sẽ không chút lưu tình mà gϊếŧ chết họ. Đối mặt với kẻ mạnh, bọn họ cũng sẽ không chút lưu tình mà đào tẩu.

Đường Mạch bất đắc dĩ nói : "Người trở về không phân biệt thực lực mạnh hay không mạnh, mỗi người đều giống nhau, chạy trốn rất nhanh."

Đường Mạch chỉ xem như đang nói đùa, Trần San San lại nghiêm túc phân tích nói : "Có Bảng xếp hạng thời gian tồn tại, giữa mỗi người trở về đều là kẻ địch. Bọn họ gặp được hiểm cảnh sinh tử nhiều hơn rất nhiều so với chúng ta, cho nên phải chạy trốn nhanh mới có thể sống sót. Đây cũng là khôn sống mống chết."

Trần San San nói cũng có chút đạo lý.

Phó Văn Thanh : "Trò chơi lần này thật mệt a, thông qua cũng không có khen thưởng gì, vốn dĩ không thông qua cũng không có trừng phạt. Nếu sớm biết em sẽ không lo lắng hãi hùng như vậy. Chỉ là vẫn còn tốt, dị năng của bọn họ bị anh Đường Mạch phục chế rồi, cánh tay cũng không còn. Bảy ngày kế tiếp bọn họ không thể tham gia vào trò chơi của Eve."

Lấy đi hai cánh tay của hai người đàn ông kia là một mặt giúp Đường Mạch phục chế dị năng, ăn sạch sẽ không trả tiền. Một mặt khác cũng làm suy yếu thực lực của bọn họ. Trò chơi Eve có tổng cộng bảy ngày, bảy buổi tối này là bảy ngày xung đột kịch liệt nhất giữa người chơi sống sót trên trái đất và người trở về. Có cơ hội làm suy yếu thực lực của đối phương, Trần San San sẽ không bỏ qua.

Chỉ là có chút chỗ Phó Văn Thanh nghĩ không ra : "Kỳ thật chỉ cần một người trong bọn họ biết được chuỗi thức ăn, một người khác cũng có thể thông qua. Chị San San phỏng đoán ra trên một chuỗi thức ăn kia có hai cái tên của bọn họ, người đàn ông trung niên này hoàn toàn có thể giúp một người khác thông qua, không cần chém đứt cánh tay."

"Em sẽ làm như vậy sao ?"

Phó Văn Thanh sửng sốt, ngẩng đầu nhìn về phía anh trai mình.

Phó Văn Đoạt ngón tay vừa động, thu hồi chủy thủ vào tay áo. Đường Mạch cúi đầu nhìn về phía cậu bạn nhỏ, thay thế Phó Văn Đoạt giải thích : "Người đàn ông trung niên kia sau khi biết chuỗi thức ăn của mình, cũng không tính nói cho một người khác. Bởi vì hắn đã mất đi cánh tay, nếu một người khác không mất đi cánh tay giống hắn, hắn sẽ không vui. Nếu là loại quan hệ như anh và Phó Văn Đoạt ...." Âm thanh hơi dừng một chút, Đường Mạch nói tiếp : "Nếu là loại quan hệ như bốn người chúng ta, anh đương nhiên sẽ không để đồng đội mất đi cánh tay, chỉ cần một mình anh mất là đủ rồi. Nhưng bọn họ thì khác, trước nay bọn họ chỉ là đồng minh, có thể tùy thời phản bội đối phương."

Trần San San : "Cô gái kia .... Hình Tư Kỳ, chú ý một chút, cô ấy rất thông minh."

Đường Mạch nhẹ nhàng gật đầu.

Bốn người sửa sang lại một chút, nhích người chuẩn bị tới căn cứ Thiên Tuyển.

Sắc trời đã dần sáng, một tia nắng mặt trời hạ xuống từ đường chân trời, đánh thức vạn vật. Đường Mạch nhìn con số đỏ như máu trên Hắc tháp, nhẹ giọng nỉ non : "3, 2, 1 ......"

"Leng keng ! 'trò chơi Eve" tạm thời kết thúc, mời người chơi tiếp tục trò chơi, nỗ lực công tháp !"

Giọng nói trẻ con thanh thúy phảng phất như chọc thục bầu không khí khẩn trương cả một đêm ở Bắc Kinh, trên toàn Hắc tháp thật lớn, đồng hồ đếm ngược máu chảy đầm đìa kia đột nhiên biến mất. Tất cả như trở về như trước phiên bản đổi mới 4.0, mấy vạn toàn Hắc tháp bình tĩnh không gơn sóng, nặng trĩu treo lơ lửng trên bầu trời.

Gió nhẹ thổi vào mặt, bốn người Đường Mạch nhìn thoáng qua nhau, vòng tiến vào ngõ nhỏ, lặng lẽ đi tới.

Vừa đi, Đường Mạch vừa nhớ ra một chuyện.

Cậu vừa rồi bớt thời gian nhìn dị năng của hai người đàn ông kia. Dị năng của người đàn ông trung niên thật ra là dị năng loại hình chạy trốn, nói đúng ra, hắn có thể làm một phương diện năng lực của chính mình nhanh hơn trong một thời khắc nhất định. Ví dụ như thị lực, hắn có thể tăng cường thị lực, nhìn xuyên thấu kẻ địch trong phòng ốc, dùng viên đạn để xạ kích. Ví dụ như tốc độ, hắn có thể đột nhiên chạy trốn cực nhanh, nhưng thị lực của hắn lúc này sẽ trở nên suy yếu.

Không chỉ thị lực, tốc độ, hắn còn có thể tăng cường mức độ lớn thính lực, khứu giác hoặc là xúc giác của thân thể, nhưng lúc này những năng lực khác sẽ bỗng nhiên suy yếu.

Tập trung năng lực để thể hiện hoàn toàn ở một phương diện nhất định, đồng thời những năng lực khác sẽ bị suy yếu, đây là dị năng của hắn.

Loại năng lực này nhìn qua mười phần cường đại, kì thật có chút râu ria. Nếu là khi đang đánh nhau với người ta, năng lực khác bị suy yếu, chỉ tăng cường một phương diện, nếu đối mặt với kẻ địch yếu một chút thì là chuyện tốt. Nhưng là đối mặt với loại kẻ địch cường đại như Phó Văn Đoạt, ngay khoảng khắc đang tăng cường phương diện nào đó kia, Đường Mạch sẽ lập tức bị anh bắt được nhược điểm, một kích mất mạng.

"Dị năng của cô gái kia có vẻ tốt hơn một chút ...."

Có thể phát hiện ra Phó Văn Thanh đang nói dối, loại hình dị năng này Đường Mạch chưa có qua. Nếu đoạt được dị năng này, về sau cậu công tháp sẽ dễ dàng hơn.

"Cậu muốn có được dị năng của cô gái kia ?"

Đường Mạch sửng sốt, quay đầu nhìn về phía Phó Văn Đoạt. Cậu gật gật đầu : "Ừm, nhìn thấu được một người có nói dối hay không, đôi khi rất quan trọng." Thời điểm mấu chốt, đây là một dị năng rất cường đại. Đương nhiên, dị năng của cô gái kia là gì Đường Mạch cũng không biết, cậu chỉ suy đoán.

Âm thanh Phó Văn Đoạt bình tĩnh : "Dị năng của tôi hình như tốt hơn cô ta." 

(Gachjch style Phó Văn Đoạt =)))))))))))) )

Bước chân Đường Mạch đột nhiên dừng lại, cậu kinh ngạc quay đầu nhìn về phía người đàn ông này. Ánh mặt trời dâng lên, chiếu lên mặt Phó Văn Đoạt. Cặp mắt kia thâm trầm sâu thẳm, không thể bị ánh mặt trời chiếu sáng lên hoàn toàn, biểu tình bình bình tĩnh tĩnh. Anh yên lặng nhìn Đường Mạch, Đường Mạch cũng lẳng lặng nhìn anh.

Sau một lúc lâu, Đường Mạch cười nói : "Nếu tôi có được dị năng của cô ta, tôi bảo đảm, người đầu tiên tôi sử dụng nó là anh."

"?" Phó Văn Đoạt không hiểu lời này có ý gì, sao tự nhiên lại đổi chủ đề?

Đường Mạch rũ mắt liếc nhìn anh một cái : "Tôi muốn nhìn thử một chút, mỗi khi anh mặt vô cảm mà nói ra loại lời nói này, trong lòng anh rốt cuộc đang nghĩ cái gì."

Phó Văn Đoạt : "............"

Phó Văn Đoạt mặt không đổi sắc dời đi tầm mắt, đi nhanh về phía trước.

𓈒 ◌ 𓂂 𓋜 𓈒 ◌ 𓂂 𓋜 𓈒 ◌ 𓂂 𓋜 𓈒 ◌ 𓂂 𓋜 𓈒

Lời editor :

Bạn nào đọc từ những chương đầu (tầm 10 chương) sẽ thấy xưng hô nhân vật và các từ chỉ nhân vật như hắn, anh, cậu, .... Vẫn còn loạn tùm phèo lên, lúc đó mình còn non tay quá nên chưa thống nhất được cách hành văn, các bạn thông cảm nhé, các chương sau này đều sẽ thay đổi để mượt hơn nha. Về sau khi gần xong bộ này mình sẽ beta lại sau, vì giờ mình lười qué huhu



Bên cạnh đó trong quá trình edit ra chương mn có thấy xưng hô chỗ nào không hợp lý giữa các nv thì cmt nha, mình sẽ xem xét và sửa đổi nếu thấy hợp lý hơn ạ

Hết lockdown bận qué không ra chương thường xuyên được, sỏy mọi người nhớ 🥺

Dù đã hết giãn cách tại nhà nhưng HCM vẫn còn 1k đến 2k ca bệnh và toàn quốc hơn 5k ca mỗi ngày đó mn, dù đã tiêm 2 mũi cũng mắc bệnh được nhé.

Đừng ra đường trừ khi cần thiết nha, thoải mái ăn uống vui chơi tại nhà thôi mn ơi

Ai ở chỗ có dịch mà ra đường dạo phố đi bộ đi chơi hay chạy long nhong ngoài đường tụ tập ăn chơi đông người nơi công công vì "bí" là tui dận á 😠

Dận thiệt không dận giỡn đâu