Dị Năng Giáo Sư

Chương 42: Đêm nay ta ngủ cầu vượt (2)



Editor: ๖ۣۜVân๖ۣۜ Khinh๖ۣۜVô๖ۣۜTà

"Hiệu trưởng, hay là chúng ta gọi xe cứu thương trước?" Nữ giáo viên bên cạnh nhỏ giọng hỏi.

Thu Đồng hít một hơi thật sâu, nỗ lực khiến tâm tình của mình hơi bình tĩnh hơn một chút, nàng nhìn Từ Sâm đang nằm dưới đất cách đó không xa, sau đó gật đầu: "Cứ gọi xe cứu thương trước đi."

Mặc dù trong lòng đang thầm chửi bới Hạ Chí vô số lần, nhưng hiện tại Thu Đồng vẫn phải xử lý chuyện này, nếu để Từ Sâm cứ nằm ở đó như vậy, hiện tại lại đang là giữa trưa, cho dù lúc đầu hắn ta không bị ảnh hưởng gì lớn cũng sẽ biến thành lớn chuyện.

Về phần chuyện kế tiếp nên xử lý như thế nào, cứ chờ Từ Sâm tỉnh lại rồi nói tiếp. Mà tới cùng những chuyện Hạ Chí đã nói kia có phải sự thực hay không, nàng cũng cần thời gian để thăm dò chứng nhận.

Quét mắt nhìn bốn phía, Thu Đồng lại mở miệng nói: "Tốt rồi, mọi người đừng tụ ở đây nữa, bên ngoài nắng nóng, đều quay về ký túc xá nghỉ ngơi đi."

Nữ giáo viên bắt đầu cầm điện thoại lên gọi xe cứu thương, mà đám sư sinh đang vây xem cũng tản đi rất nhanh, Hạ Chí và Mạc Ngữ đã đi rồi, đương nhiên nơi này cũng không còn gì đáng xem nữa. Về phần ba tên đội viên đội bóng rổ kia, không người nào quan tâm tới bọn hắn.

Mà mặc dù Hạ Chí đã rời đi, nhưng những lời bàn luận về Hạ Chí lại không kết thúc như vậy, không thể nghi ngờ, chỉ trong vòng mấy tiếng ngắn ngủn, vị giáo viên thể dục mới tới này thực sự trở thành nhân vật phong vân trong trường trung học phổ thông Minh Nhật, thậm chí còn trở thành vốn liếng để một số học sinh trong trường trung học phổ thông Minh Nhật lấy le với người ngoài.

"Ngươi biết không? Trường học của chúng ta vừa mời được một vị giáo viên thể dục rất trâu, hắn có thể nhảy lấy đà ném rổ ở đường ba điểm..." Khi nam sinh này gọi điện thoại cho bạn ở trường khác, không nhịn được khoe khoang.

"Ta đã nói với ngươi, Mạc Ngữ rất lợi hại, nàng thật sự là thiên tài..." Mạc Ngữ cũng trở thành vốn liếng để đám người lấy le.

Hiển nhiên, trong lúc vô tình, nhân khí của Mạc Ngữ lại càng cao hơn, mà hình tượng trạch nữ toán học của nàng dường như cũng đang bắt đầu thay đổi.

Nhưng lúc này, Hạ Chí đã rời khỏi trường trung học phổ thông Minh Nhật. Tuy rằng trường trung học phổ thông Minh Nhật được xưng là dạy học kiểu phong bế, nhưng trên thực tế, học sinh lão sư đều có thể tự do ra vào, thậm chí là những người khác cũng có thể tùy ý ra vào.

Hạ Chí đứng ngoài cửa lớn, vừa ngẩng đầu đã thấy một khách sạn ở đường cái đối diện, trên tường cao chừng hơn hai mươi tầng của khách sạn có mấy dòng chữ lớn rất nổi bật, Giả Nhật Thiên Đường.

Mà phía dưới bốn chữ lớn này còn có mấy chữ nhỏ, Khách Sạn Tình Lữ.

Người quen thuộc khách sạn này đều biết, thật ra bốn chữ nhỏ này mới là tên ban đầu của khách sạn.

Không lâu sau khi trường trung học phổ thông Minh Nhật được thành lập, Khách Sạn Tình Lữ đã được khai trương, mà lúc đó, khách hàng mục tiêu của Khách Sạn Tình Lữ chính là đám học sinh và lão sư trong trường trung học phổ thông Minh Nhật. Ngay lúc đó Khách Sạn Tình Lữ chỉ là quán trọ nhỏ hai tầng, nhưng hai mươi năm trôi qua, nơi vốn là quán trọ nhỏ nay đã phát triển thành một khách sạn bốn sao. Đương nhiên, thật ra đây cũng không phải công lao của trường trung học phổ thông Minh Nhật.

Mặc dù đúng là hiện tại vẫn có học sinh tới nơi này thuê phòng, nhưng Khách Sạn Tình Lữ đã được đổi tên thành Giả Nhật Thiên Đường, khách hàng mục tiêu hiện tại chủ yếu là du khách từ tỉnh khác tới đây du lịch. Cách đây chỉ vẻn vẹn một km chính là bãi biển Minh Nhật trứ danh của thành phố Thanh Cảng. Có người nói bãi biển Minh Nhật có chút quan hệ với trường trung học phổ thông Minh Nhật, nhưng thực tế là thế nào, người ngoài không hề biết được.

Ở thành phố Thanh Cảng, thật ra lão hiệu trưởng Thu Minh của trường trung học phổ thông Minh Nhật cũng rất có tiếng tăm. Hai mươi năm trước, Thu Minh đã mua một mảnh đất lớn ở nơi này, sáng tạo trường trung học phổ thông Minh Nhật. Mà trong hai mươi năm qua, vì trường học này, Thu Minh gần như đã đập hết tất cả tài sản của mình vào, thoạt nhìn, dường như Thu Minh đã thua lỗ rất nhiều rất nhiều tiền, nhưng trường trung học phổ thông Minh Nhật không hề có chút dính dáng gì tới hai chữ thành công.

Nhưng rất nhiều người lại vẫn cho rằng, đây là đầu tư thành công nhất của Thu Minh, nguyên nhân rất đơn giản, bởi vì Thu Minh mua mảnh đất này, trong hai mươi năm qua, giá trị của nó đã tăng trưởng chừng gấp trăm lần!

Hai mươi năm trước, nơi này rất hẻo lánh, nhưng bây giờ, đây đã là một trong những khu thương mại phồn hoa nhất ở thành phố Thanh Cảng. Mà mặc dù hiện tại nhân số trong trường trung học phổ thông Minh Nhật vốn không nhiều, nhưng nó lại chiếm diện tích tương đối lớn. Bởi vì năm đó Thu Minh vốn có mục tiêu rất lớn, cộng thêm giá đất lúc đó thực sự rất rẻ, điều đó cũng dẫn đến hiện tại, mảnh đất của trường trung học phổ thông Minh Nhật có giá trị tương đối kinh người!

Chẳng qua vấn đề nằm ở chỗ, Thu Minh mãi không chịu bán mảnh đất này đi, điều đó cũng dẫn đến hiện tại trường trung học phổ thông Minh Nhật càng ngày càng khó duy trì tiếp.

Đương nhiên, đó cũng không phải vấn đề Hạ Chí cần lo lắng, lúc này, Hạ Chí đang không chút hoang mang băng qua đường, sau đó đi vào khách sạn.

"Hạ tiên sinh, ngài đã trở lại rồi." Tiếp tân ở cửa khách sạn rất nhiệt tình chào hỏi Hạ Chí, Hạ tiên sinh này đã ở lại phòng executive suite (1) được một tuần, đương nhiên nàng cũng biết.

(1) Phòng cao cấp nhất trong khách sạn 4-5 sao, là phòng có diện tích lớn nhất, view đẹp nhất, được cung cấp những dịch vụ hỗ trợ tốt nhất.

Hạ Chí mỉm cười đáp lại, sau đó hắn đi về phía cửa thang máy, rất nhanh đã đi vào thang máy, tới tầng 18, cuối cùng hắn tiến vào căn phòng số 1818 ở cuối hành lang.

Đóng cửa lại, đột nhiên sắc mặt Hạ Chí trở nên có chút lạnh lùng, hắn ngồi xuống ghế sofa trong phòng khách, tầm mắt lại nhìn chằm chằm vào phòng tắm, nơi đó truyền tới tiếng nước chảy, mà cách tấm kính mờ, mơ hồ có thể nhìn thấy được đường cong lả lướt động lòng người.