Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa

Chương 117



Lúc Minh Đại Xuyên đọc được dòng trạng thái mới nhất của Chu Tự Hằng thì cũng là lúc nghe thấy tiếng chuông cửa vang lên.

So với một người có lối suy nghĩ không thể già đi là Chu Xung, thì Minh Đại Xuyên hoàn toàn khác biệt, ông không thích theo đuổi trào lưu, cũng không thích khoe khoang, tuy đã từng đi du học nước ngoài, nhưng tính cách của Minh Đại Xuyên lại có phần gia trưởng như đang sống ở chế độ phong kiến vậy.

Cho nên Chu Xung đã đặt biệt danh cho Minh Đại Xuyên là “Minh cổ hủ”.

Minh Đại Xuyên dùng điện thoại của vợ để vào Weiyan, nghe thấy tiếng chuông cửa, ông liền thoát ứng dụng, để lại di động nguyên dạng lên bàn, sau khi chắc chắn là không có điều gì bất thường, ông mới chậm rãi đi ra mở cửa.

Giờ đang là thượng tuần tháng mười, ánh hoàng hôn ấm áp buông xuống, tiếng chim ríu rít truyền đến từ bãi cỏ lau, những chú chim bé nhỏ vỗ cánh bay, làm những cành cỏ lau khô vàng lay động.

Chim mỏi cánh rồi thì sẽ tự biết bay trở về tổ.

Mà con gái Minh Nguyệt của ông lúc này cũng đang đứng ngoài cửa, vừa mềm mại gọi ông, vừa vui vẻ bước vào nhà.

Nhưng Minh Nguyệt không trở về một mình.

cô còn dẫn theo một nhân vật chính khác trong đoạn clip cầu hôn, người vừa mới đăng dòng trạng thái mới lên Weiyan, Chu Tự Hằng.

Chu Tự Hằng đăng tổng cộng ba bức ảnh, bức nào cũng là ảnh chụp chung của hai người, không có nhân vật phụ nào khác, thực tế bây giờ cũng như vậy, con gái ông và Chu Tự Hằng thân thiết đan chặt mười ngón tay vào nhau, không thể tách rời.

Minh Đại Xuyên không phải là dạng ngụy quân tử lòng dạ nhỏ nhen, năm nào ông cũng đóng góp mộtkhoản tiền lớn cho các công tác từ thiện, là một người cực kì hào phóng, nhưng khi nhìn thấy hòn ngọc quý của mình đang rúc vào lòng một người con trai… Kể cả người này có là thằng nhóc Chu Tự Hằng mà ông đã nhìn từ nhỏ đến lớn đi nữa thì cũng không tránh khỏi cảm giác như chui vào ngõ cụt, cảm xúc ngổn ngang.

Nhưng ông không biểu lộ ra bên ngoài.

Nét mặt của Minh Đại Xuyên vẫn giống như thường ngày, không nhanh không chậm đi về ngồi lại xuống ghế, một tay cầm lấy quyển truyện võ hiệp lên rồi mở ra đọc, tay còn lại không chút dấu vết lấy mộtquyển sách khác đặt lên trên tờ báo Nam Thành để che.

Động tác của ông rất khéo léo lại tự nhiên, Minh Nguyệt đang mải nói chuyện với mẹ nên không phát hiện ra, chỉ có Chu Tự Hằng là để ý thấy.

Tờ báo Nam Thành vẫn bị lộ ra một góc, Chu Tự Hằng nhìn thấy tên của mình trên đó, không chỉ có vậy, anh còn thấy trên giá để truyện võ hiệp của Minh Đại Xuyên có cả mấy tờ báo như báo Tài Chính Và Kinh Tế, báo Kinh Tế, báo Nhân Dân.

Nếu bảo Minh Đại Xuyên là doanh nhân, có mua mấy loại báo này thì cũng không có gì lạ, nhưng Chu Tự Hằng lại phát hiện thêm ở góc bàn trà có một quyển tạp chí giải trí Nam Đô chuyên viết về giới nghệ sĩ.

Trong nháy mắt, anh đã nhìn thấu được suy nghĩ của Minh Đại Xuyên.

Biết địch biết ta, trăm trận trăm thắng, đây là câu tục ngữ của nhà binh, nhưng có vẻ cũng rất hợp lý khi đặt trong tình cảnh con rể đối chiến với bố vợ.

Ánh chiều tà từ bên ngoài chiếu vào cuốn truyện võ hiệp trên tay Minh Đại Xuyên, nhưng ông không hề phát hiện ra, hiển nhiên, sự chú ý của ông lúc này không đặt trên trang sách, mà chỉ mải liếc mắt theo dõi nhất cử nhất động của Chu Tự Hằng.

Dưới ánh mắt sắc như dao bắn từ đằng sau lưng, Chu Tự Hằng vẫn tiếp tục trò chuyện vui vẻ với Giang Song Lý.

Đây không phải là lần đầu tiên anh đến nhà Minh Nguyệt, hai nhà đã làm hàng xóm của nhau 26 năm, từ phòng chung cư đến biệt thự, ngày qua ngày, hai nhà cũng dần trở nên quen thuộc và thân thiết.Hồi nhỏ Chu Tự Hằng còn thường xuyên tới nhà họ Minh ăn chực, lớn lên một chút thì lại lén nhảy qua sân thượng nhìn Minh Nguyệt múa.

Nhưng đây là lần đầu tiên anh chính thức dùng thân phận con rể để đến ra mắt nhà bố mẹ vợ, ngay sau khi cầu hôn công khai ở sở giao dịch chứng khoán New York.

Trong lòng Chu Tự Hằng cực kì căng thẳng.

Trước đây Chu Xung cũng đã từng bàn chuyện kết hôn của con trai và Minh Nguyệt với Minh Đại Xuyên, thế nhưng ròng rã bốn năm trời mà không thể cạy ra được một câu đồng ý của Minh Đại Xuyên, nói gì đến việc lấy được sổ hộ khẩu của nhà này để đi đăng ký kết hôn.

Cho nên ngày hôm nay Chu Tự Hằng cũng sợ là mình sẽ lại phải đối mặt với sự lạnh nhạt của Minh Đại Xuyên.

anh cực kì thấp thỏm và bất an, nhưng không biểu hiện ra bên ngoài.

Tuy vậy thì vẫn phải thể hiện cho thật tốt, Chu Tự Hằng quyết định chọn chiến thuật tiêu diệt lần lượt từng điểm một, trước tiên là phải lấy lòng được Giang Song Lý cái đã.

Hôm nay người giúp việc nhà họ Minh có việc phải về sớm nên Giang Song Lý chuẩn bị tự mình vào bếp, Chu Tự Hằng nhân cơ hội xin được vào giúp.

Giang Song Lý biết Chu Tự Hằng đang nóng lòng muốn thể hiện mình nên cũng không từ chối, nhưng mười ngón tay của đại thiếu gia này dường như chưa từng nấu ăn bao giờ, Giang Song Lý suy nghĩ mộtchút rồi quyết định giữ sĩ diện cho Chu Tự Hằng, để Chu Tự Hằng đứng cạnh giúp: “Con thì nấu được món gì hả? Đứng đây giúp cô rửa rau với hâm bát là được rồi.”

Giang Song Lý vừa nói vừa lấy một chồng bát đĩa ra, nhân tiện mở luôn vòi nước.

thật ra trong lòng bà nghĩ rằng con gái Minh Nguyệt của mình cũng không biết nấu ăn, mặc dù khôngđến mức cái gì cũng không biết, nhưng nói chung là không giỏi chút nào, cứ thế mà suy bụng ta ra bụng người, Chu Tự Hằng được Chu Xung chiều như vậy, nhất định là cũng không biết nấu ăn rồi.

Chu Tự Hằng thế mà lại hoàn toàn đi ngược lại với suy nghĩ của Giang Song Lý, thật ra trong khoảng thời gian sống chung với Minh Nguyệt, anh đã học nấu ăn rồi, mà còn nấu rất ngon nữa.

Minh Nguyệt muốn nói tốt về Chu Tự Hằng với mẹ mình, cho nên nói ngay: “Chu Chu biết nấu ăn đó mẹ! Cực kì cực kì ngon luôn, mẹ cứ tin con.”

cô nói như đinh đóng cột, chỉ thiếu mỗi là không cầm cờ vẫy ủng hộ Chu Tự Hằng thôi.

Giang Song Lý bán tín bán nghi, có phần hứng thú nhìn Chu Tự Hằng.

Chu Tự Hằng hôm nay tới ra mắt nhà bố mẹ vợ, sau nhiều phen suy nghĩ, anh quyết định mặc một cái áo len mỏng màu xám tro với quần dài đen, lúc này tay anh cầm một con dao, ống tay áo xắn lên, cổ tay di chuyển linh hoạt, thành thạo thái sợi khoai tây.

Ánh đèn vàng ấm áp bên ngoài chiếu vào trong phòng, làm nổi bật lên thần thái nghiêm túc của Chu Tự Hằng lúc này.

anh bật bếp ga lên, đổ dầu vào chảo, nói chuyện với Giang Song Lý: “Hai bọn con đã sống cùng nhau thì ít nhất cũng phải có một người biết nấu ăn chứ ạ.”

Minh Nguyệt ép xong nước trái cây, nghe vậy thì không khỏi ngượng ngùng cười với Giang Song Lý, sau đó lại ủ rũ trừng mắt với Chu Tự Hằng, Chu Tự Hằng theo thói quen xoa đầu cô một cái.

Chỉ vài giây ngắn ngủi, nhưng vừa vặn lọt vào mắt của Giang Song Lý.

Tài nấu nướng của Chu Tự Hằng đúng là không phụ công Minh Nguyệt ca ngợi, sau khi bưng lên mộtbàn thức ăn thịnh soạn, Chu Tự Hằng đã hoàn toàn chiếm được cảm tình của Giang Song Lý, còn được mẹ vợ khen là vừa hiểu chuyện lại vừa chín chắn nữa.

trên bàn ăn chỉ có bốn người, dù tiếng nói chuyện có nhỏ thế nào đi nữa thì vẫn có thể nghe thấy, Minh Đại Xuyên thì vẫn không tỏ thái độ gì, chỉ buồn bực yên lặng ngồi ăn cơm.

Đúng là “Mẹ vợ nhìn con rể, càng nhìn càng thấy thích”, Giang Song Lý giờ đã hoàn toàn đứng về phe Chu Tự Hằng trong trận chiến này rồi.

Bà gắp thức ăn cho Chu Tự Hằng, nói: “Con với Trần Tu Tề làm việc chung với nhau có hòa hợp không?”

Tự nhiên thấy Giang Song Lý nhắc đến Trần Tu Tề, Chu Tự Hằng có hơi khó hiểu, nhưng anh vẫn gật đầu đáp: “Có ạ.”

Minh Đại Xuyên tuy cổ hủ nhưng cũng không có quy định là trên bàn ăn không được nói chuyện, kệ cho mấy người nói, ông vẫn im lặng ngồi ăn.

Giang Song Lý vốn không phải người thích buôn chuyện, thế mà hôm nay lại nói khá nhiều: “cô nghe bố con bảo là Trần Tu Tề bị kéo đi xem mắt rồi à?” Bà cười một chút rồi liếc nhìn Minh Đại Xuyên, “Trần Tu Tề năm nay cũng 26 rồi mà chưa kết hôn, đã vậy cũng không có bạn gái, chắc người nhà gấp lắm rồi.”

Bà thở dài: “Tiểu Hằng, cuối năm nay con cũng 26 rồi nhỉ.”

Đề tài một lần nữa quay lại về Chu Tự Hằng, anh lập tức nhận ra rằng Giang Song Lý đang giúp đỡ mình.

Trong lòng anh mừng như điên, nhưng ngoài mặt thì không dám lỗ mãng, chỉ khiêm tốn cười gật đầu.

Giang Song Lý lại nói: “Trong mấy đứa bạn của các con thì chỉ có Bạch Dương là khiến cho người ta bớt lo, 22 tuổi tốt nghiệp đại học rồi kết hôn với Mạnh Bồng Bồng, cô nghe cục trưởng Bạch nói là vợ chồng son đang chuẩn bị kế hoạch sinh con đấy!”

Ý của mẹ Minh Nguyệt đã quá rõ ràng, nhưng bố của Minh Nguyệt thì vẫn ngoảnh mặt làm ngơ.

Ông vẫn cố chấp bày ra nét mặt như hòa thượng gõ mõ, hoàn toàn không thay đổi.

Đến nước này rồi thì Giang Song Lý càng phải làm tới, bà gắp thức ăn cho Minh Đại Xuyên, nói: “Cục trưởng Bạch tuổi cũng không chênh lệch lắm so với hai vợ chồng mình, thế mà đã sắp được bế cháu đến nơi rồi đấy.”

Bà tỏ vẻ buồn bã: “không biết đến bao giờ vợ chồng mình mới được bế cháu đây, mà chả biết có còn sức để bế không nữa, già rồi.”

[Già rồi…]

Lời này dường như đã chạm tới đáy lòng của Minh Đại Xuyên.

Thời gian thấm thoắt trôi, mấy chục năm chỉ như một cái chớp mắt.

Minh Đại Xuyên nhớ ngày Minh Nguyệt ra đời, ngoài bãi cỏ lau vang lên những tiếng côn trùng kêu không dứt, nhớ ngày ông dắt tay Minh Nguyệt đang tập tễnh học đi, nhớ lúc dẫn Minh Nguyệt ra ngoại thành chơi, nhớ lúc đưa Minh Nguyệt đi học múa, cũng nhớ cả ngày hai bố con cùng nhau đi đến Bắc Kinh dự thi…

Những năm tháng ấy với Minh Nguyệt thì chỉ ngắn ngủi hai mươi năm, nhưng lại khiến ông và Giang Song Lý già đi rồi, quãng đường tiếp theo của con gái, cần có một người khác đồng hành cùng.

Buổi tối Minh Đại Xuyên ngồi trên salon xem thời sự, thấy trên màn hình TV là dáng vẻ thành thục của Chu Tự Hằng khi rung chuông mở cửa phiên giao dịch, tiếp theo là cảnh Chu Tự Hằng quỳ xuống cầu hôn, một màn này tuy Minh Đại Xuyên đã chứng kiến trực tiếp rồi, nhưng vẫn xem đi xem lại cả trăm lần trên báo đài và truyền thông.

Mà bên cạnh ông lúc này, Minh Nguyệt đang ngồi trước mặt xin ý kiến, chiếc nhẫn trên ngón tay được tạo hình mặt trăng với những mảnh vụn xung quanh trông như những vì sao.

Chu Tự Hằng cũng cực kì nghiêm túc ngồi bên cạnh Minh Nguyệt, chiếc áo màu xám tro khiến nét mặt của anh trở nên hiền hòa hơn nhiều, không lạnh lùng như trên TV chiếu.

Vô cùng xứng đôi với con gái ông.

Thanh mai trúc mã, hai nhóc vô tư.

Minh Đại Xuyên cuối cùng cũng phải thỏa hiệp, chủ động hỏi Chu Tự Hằng: “Hôn lễ của hai đứa định sẽlàm thế nào?”

không có một từ ngữ nào có thể diễn tả được niềm vui sướng lúc này.

Chu Tự Hằng ngây ngốc, mãi mới phản ứng lại được.

anh không trả lời câu hỏi của Minh Đại Xuyên mà lấy từ trong cặp công văn ra mấy món đồ.

“Đây là 50 vạn mà trước đây chú đã đưa cho con.” Chu Tự Hằng đặt cái thẻ ngân hàng lên bàn trà, “Con không dùng tới mà gửi có kỳ hạn ở ngân hàng, bây giờ con trả lại cho chú.”

“Đây là lời nhắc nhở của chú đối với con.” anh đặt chiếc bao cao su bên cạnh chiếc thẻ, “Đối với con, Minh Nguyệt mãi mãi là một viên ngọc quý mà con yêu nhất, cho nên con sẽ không để cho em ấy phải chịu ấm ức dù chỉ một chút.”

“Còn đây là toàn bộ cổ phần của con tại Weiyan.” Cuối cùng anh đặt bản thỏa thuận chuyển nhượng cổ phần trước mặt Minh Nguyệt, “Con đã làm công chứng rồi.”

Ánh trăng sáng tỏ, trong phòng không chút tiếng động.

Chu Tự Hằng đứng trước mặt Minh Đại Xuyên, thành tâm thành ý cúi đầu, nói: “Con muốn xin chú cho con được cưới Minh Nguyệt, con nhất định sẽ đối xử thật tốt với em ấy, trọn đời trọn kiếp.”