Đẹp Quá, Tôi Nhìn Không Nổi!

Chương 16: Chụp ảnh đẹp quá không dám nhìn



*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Chương 16: Chụp ảnh đẹp quá không dám nhìn

Edit: Ốc sên lười biếng

------------------------------------------

Bốn mắt chạm nhau, thời gian dường như ngừng trôi.

Nhìn giống như thật lậu, nhưng thật ra chỉ một chút rồi Mai Như Ngọc và Tư Không Tịch đồng thời nhìn đi chỗ khác.

Mai Như Ngọc quay đi vì nhìn thấy Tư Không Tịch đột nhiên cảm thấy gương mặt nóng lên, hơi nóng xộc lên mũi, còn Tư Không Tịch là vì hoảng sợ bởi tim đập nhanh và sức nóng đang tỏa ra từ trái tim mình.

Hai người đều có tâm tư riêng những cố tình làm như không có chuyện gì xảy ra.

Cũng may nhân viên studio rất nhanh đã nhìn thấy Tư Không Tịch đã đến.

Đạo diễn gãi bộ râu xồm cười rộ lên: "Tư Không ảnh đế cậu đến đúng lúc lắm, Như Ngọc sắp chụp xong rồi, chỉ cần cậu phối hợp chụp cùng tấm hình cuối là được."


"Chờ cậu ấy chụp xong thì có thể chụp ảnh phỏng vấn bên trong."

Tư Không Tịch gật gật đầu đi lên trước, mà Mai Như Ngọc quay đầu rời khỏi bục chụp ảnh.

Tư Không Tịch nhìn thoáng qua vị trí của Mai Như Ngọc, không chút lưu tình tiến về phía cậu lại quay đầu hỏi đạo diễn: "Bọn em cần chụp như thế nào?"

"Em đã giải thích với Thời lão gia trước rằng phong cách chụp đơn và chụp đôi không giống nhau, ông ấy cũng nói sẽ không ảnh hưởng đến hình đơn lên mặt bìa của Mai Như Ngọc."

Thời lão gia chính là cựu chủ tịch sáng lập ra thương hiệu trang sức Thời Quang, là bạn thân từ nhỏ của ông nội Tư Không Tịch.

Người phụ trách thương hiệu trang sức Thời Quang nghe được lời của Tư Không Tịch vội vàng gật đầu chạy lại, hết nhìn Tư Không Tịch lại ngó Mai Như Ngọc cười cười lấy lòng: "Chủ tịch của bọn em cũng đã dặn dò, bởi vì ngài cựu chủ tịch nhìn thấy hai anh trong chương trình《 Minh tinh biểu diễn 》mới đột nhiên nảy ra ý như vậy. Ngài cựu chủ tịch cảm thấy thần thái khí chất của hai vị ảnh đế nam thần vô cùng kỳ diệu, nếu hai người ở bên nhau chắc chắn sẽ đem lại hiệu quả không ngờ."


"Lúc ấy cả chủ tịch lẫn lão phu nhân đều cố gắng khuyên ngăn, không nên sửa lại phương án chụp ảnh ngay lúc ấy, nhưng hai anh cũng biết tính cách của ngài cựu chủ tịch rồi đấy. Hồi còn trẻ ngài ấy cũng là......  một nhân vật truyền kỳ, chuyện ngài ấy đã quyết định thì không thể nào thay đổi được."

"Cho nên bọn em cũng bần cùng bất đắc dĩ."

"Nhưng cũng may Thời lão gia chỉ muốn nhìn thấy hiệu ứng khi hai anh chung một khung hình, ảnh bìa tạp chí vẫn là một mình Mai tiên sinh làm chủ. "

Hắn chắp tay thỉnh tội với Mai Như Ngọc: "Mai tiên sinh xin thứ lỗi, chuyện này là chúng em đuối lý, nhưng chúng em sẽ bồi thường cho hai anh."

Kỳ thật Mai Như Ngọc cũng không thực sự quan tâm đến vấn đề này, chủ yếu là do cuộc gặp gỡ ở trong thang máy đã khiến cậu sốc đến độ không thể suy nghĩ gì thêm được nữa. Mà đến lúc cậu hết sốc rồi thì chị Minh cũng nói đây là chủ ý nhất thời của ông chủ trang sức Thời Quang. Tư Không Tịch cũng giống cậu, cũng bất ngờ nhận được tin tức. Cậu càng tức giận không nổi.


Tư Không Tịch lại không phải loại hám fame cậu để nổi tiếng, cậu cũng không thể so đo với ngài cựu chủ tịch được. Hơn nữa vợ ngài cựu chủ tịch với biết mẹ cậu, lại còn cho cậu tài nguyên nữa cơ. 

Cho nên tức cái gì nữa, chụp thì chụp thôi. Không có hại cho cậu là được.

Nhưng mà mắt của ngài cựu chủ tịch hình như không tốt lắm, rốt cuộc nhìn thế nào mà ra được bọn hắn chụp cùng nhau sẽ tạo ra hiệu quả kỳ diệu không ngờ tới?

Mai Như Ngọc vừa lầm bẩm phàn nàn Thời lão gia vừa lạnh mặt hỏi người phụ trách.

"Uhm, cũng được. Vậy định bồi thường cho tôi cái gì?"

Người phụ trách trang sức Thời Quang không nghĩ Mai Như Ngọc trắng trợn mở miệng hỏi bồi thường ngay lúc này, ngẩn ra một chút rồi mới cười nói: "Lần ghi hình tiếp theo, đằng nào hai anh cũng đeo đồng hồ trên tay, chúng em sẽ tài trợ cho hai anh đồng hồ này ạ."
Đây là chủ tịch đương nhiệm phân phó ngay từ đầu. Đồng hồ Thời Quang là thương hiệu cao cấp hàng đầu ở Trung Quốc. Các mẫu mới dành cho nam trong mùa hè năm nay rẻ nhất cũng lên đến mấy tỷ. Cái đồng hồ khảm đá quý xanh ngọc mà Mai Như Ngọc đang đeo trên tay kia cũng có giá trị lên đến 13 tỷ. Nói sao thì nói cũng coi như là hàng limited.

Nghe được lời này, Mai Như Ngọc sửng sốt một chút, đây đúng là hàng limited mà. Tuy so với phí đại diện thương hiệu của cậu thì thấp hơn nhiều nhưng mới chỉ xin lỗi bồi thường đã mười mấy tỷ rồi thì ....

Tròng mắt Mai Như Ngọc đột nhiên đảo liên tục.

Nếu cậu bán cái đồng hồ này đi ......

Chị Minh nhìn thấy ánh mắt cậu, khóe miệng giật giật, đứng sau lưng véo nhẹ cậu bảo đừng có mơ mộng hão huyền.

Mai Như Ngọc thở dài trong lòng một tiếng.
Nhưng ngoài mặt vẫn gật đầu: "Được rồi."

Sau đó cậu vô cùng hợp tác nhìn về phía đạo diễn: "Nào nào nào, đạo diễn nói qua một chút muốn chụp như thế nào? Chụp xong em còn đi ăn bữa chiều."

Lúc trưa mới mua một thùng gà rán Gia Phúc còn chưa kịp ăn đâu, bây giờ cậu có chút đói bụng rồi.

Thương lượng ổn thỏa rồi, không khí hài hòa, lúc này có thể trực tiếp chụp ảnh.

Đạo diễn từ lúc vừa mới bắt đầu liền nhìn chằm chằm vào Mai Như Ngọc và Tư Không Tịch, trong đầu ông đã có một vài phương án chụp. Ví dụ như Tư Không Tịch và Mai Như Ngọc kẻ đứng người ngồi cùng nhau nói chuyện, hai người cùng nhau ngồi đàn dương cầm, hoặc kề vai bá cổ giống như anh em tốt. Trước đây ông cảm thấy với khí chất và nhan sắc của hai người này thì dù là phương án nào đều có thể chụp được hình ảnh đẹp nhất, hoàn toàn không có gì do dự cả.
Nhưng hiện tại, đạo diễn tự vuốt râu mình vẻ mặt rối như tơ vò.

Ông gắt gao nhìn chằm chằm Mai Như Ngọc và Tư Không Tịch, giống như muốn nhìn ra một chút tỳ vết nào đó trên mặt hai người.

Mai Như Ngọc bị ông nhìn như vậy lông tóc đều dựng cả lên, giận dỗi ngay tại chỗ: "Ngài nhìn tôi như vậy làm gì? Sao tôi cứ cảm thấy ngài cứ như đang nhìn một con gà trống bị vặt cổ vậy?"

"Rốt cuộc ngài muốn chụp như nào, nói luôn đi được không?"

Tư Không Tịch nghe được lời này khóe miệng khẽ nhếch lên, cũng quay đầu lại nhìn đạo diễn.

Đạo diễn rất muốn cạo trụi râu luôn rồi.

Rốt cuộc là Thời lão gia làm sao nhìn ra được khí chất kỳ diệu khi hai người này đứng cạnh nhau vậy? Ông nhìn lâu như vậy sao nhìn mãi không thấy được vậy?!

Nếu không nghe được lời nói kia của Thời lão gia từ miệng của người phụ trách, đạo diễn cũng không đến mức khó xử như vậy. Nhưng Thời lão gia là ai? Là người sáng lập ra trang sức Thời Quang! Ánh mắt rất độc, nhìn người cực kỳ chuẩn. Trong lĩnh vực thiết kế và mỹ học lĩnh vực có thể nói là người vừa quyền vừa có thực lực. Chỉ cần là lời Thời lão gia nói, hay người Thời lão gia nhìn trúng, chỉ có chuẩn không sai lệch được.
Một người dựa vào bản lĩnh của mình trở thành huyền thoại trong ngành thời trang vào trang sức, nếu ông già đó đã nói không khí giữa Mai Như Ngọc và Tư Không Tịch có là chắc chắn sẽ có, nhưng ông nhìn không ra được!

Đạo diễn thật là tổn thương muốn khóc mà.

Bây giờ ông đặc biệt muốn về coi lại《 Minh tinh biểu diễn 》.

Nhưng ông cũng không phải là cái người vừa mới gặp khó đã tùy tiện vứt bỏ. Tốt xấu gì ông cũng là đạo diễn nổi tiếng trong ngành, nếu hiện tại mình không nhìn ra được, vậy dùng đơn giản nhất phương pháp đi!

Vì thế Mai Như Ngọc cùng Tư Không Tịch đợi một lát, thì đạo diễn cười ha hả trả lời: "Hai vị đều là người có kinh nghiệm cả. Thời lão gia đã nói hai người hợp thì khẳng định là rất hợp, tôi không hướng dẫn cụ thể động tác cho hai vị nữa, hai vị tự do phát huy đi. Chỉ cần phô bày được đồng hồ trên tay mình là được! Ha ha, chúng ta sẽ chụp hình ngẫu hứng, đó mới là tự nhiên nhất."
Trên đầu Mai Như Ngọc chậm rãi xuất hiện một dấu hỏi chấm, sau đó liếc mắt coi thường.

Tư Không Tịch nhướng lông mày, cười khẽ một tiếng, sau đó cởi tây trang đi về hướng Mai Như Ngọc, vừa đi vừa gật đầu: "Được rồi."

Mai Như Ngọc nhìn Tư Không Tịch vừa đi về phía mình vừa cởϊ áσ, theo bản năng muốn lùi về phía sau: "Anh cởϊ áσ xắn ông tay làm gì?!"

Tư Không Tịch vô tội nhìn cậu: "Đeo đồng hồ chứ làm gì. Như vậy mới có thể phô bày được đồng hồ không phải sao"

"Hơn nữa, cậu mặc áo sơ mi khoác gi-lê, tôi đóng nguyên bộ vest không hợp."

Mai Như Ngọc: "......"

Nói cũng đúng, mà sao cứ thấy có cái gì đó sai sai?!

Lúc này nhân viên studio đã lui về phía sau, giải phóng bớt đạo cụ, để loại khoảng trống cho hai người đứng, đạo diễn và nhiếp ảnh cũng đứng ở bên cạnh chuẩn bị xong.
Đạo diễn cầm theo chiếc máy ảnh quý giá của mình tự thân xông pha trận mạc, vì sợ không nhìn thấy được không khí "kỳ diệu" mà Thời lão gia nhìn ra được. 

Sau đó, Tư Không Tịch mặc sơ-mi trắng quần tây đen bước đến đứng cạnh người mặc sơ-mi đen quần tây bạc Mai Như Ngọc.

Khi hai người bọn họ đồng thời xuất hiện trong cùng một khung hình chỉ mới liếc nhìn nhau, đạo diễn đang nhìn qua ống kính máy ảnh bỗng giật mình, dường như ông cảm nhận được gì đó!!

Khi Tư Không Tịch và Mai Như Ngọc vừa bước vào khu vực chụp ảnh, không khí đột nhiên thay đổi, giống như một cuộc tranh đấu ngầm. Mai Như Ngọc lộ ra nụ cười ranh mãnh với Tư Không Tịch, cậu phủ đầu tấn công trước.

Mai Như Ngọc xoay người ngồi lên cái ghế đạo cụ, đôi chân dài vắt chéo, tay phải vươn tay về phía Tư Không Tịch. Cái tay kia vừa trắng vừa thon thả, mà ánh mắt của chủ nhân nó lại đang mang theo mệnh lệnh.
Chính là muốn biến Tư Không Tịch thành (nhân vật) "người hầu kẻ hạ" của cậu. 

Tư Không Tịch nhướng mày nhìn cái tay kia, xoay người tùy ý bưng một ly pha lê đưa cho Mai Như Ngọc. Nhưng ngay lúc đôi tay kia của Mai Như Ngọc tiếp được cái ly, hắn lại cười tủm tìm dời cái ly đến bên miệng Mai Như Ngọc. Nhìn không giống "kẻ hầu người hạ" mà ngược lại càng giống "cường thế trấn áp".

Mai Như Ngọc cười nhạo đẩy ly pha lê ra, đôi tay đang đeo đồng hồ của hai người chạm vào nhau vài giây ngắn ngủi rồi tách ra. Mai Như Ngọc đứng lên, lập tức đi đến chỗ đàn cạnh dương cầm rồi ngồi xuống, xắn tay áo lên hai khấc rồi bắt đầu chơi đàn.

Cậu thật sự biết đàn, tuy rằng đàn một khúc 《 Requiem 》, nhưng lại nhìn Tư Không Tịch với ánh mắt đầy khiêu khích.

(*Tác phẩm "Requiem", hay còn gọi là Khúc "Cầu hồn", được Wolfgang Amadeus Mozart sáng tác năm 1791. Nó là tác phẩm cuối cùng và có thể được xem là một trong những tác phẩm mạnh mẽ và tiêu biểu nhất của ông.)
Tư Không Tịch nghe được khúc nhạc《 Requiem》kia, bước chân liền dừng lại, rất nhanh sau đó nhanh chóng khôi phục lại bình thường. Hắn nhìn biểu tình muốn gây sự kia của Mai Như Ngọc, khóe miệng nhếch lên nở nụ cười, sau đó không chút do dự ấn xuống phím đàn có âm sắc cao nhất.

Nhịp điệu của khúc 《 Requiem》 mắc kẹt tại chỗ.

Mai Như Ngọc: "......" Tay anh ngứa đòn muốn ăn đánh đúng không?!

Mà đúng lúc này đạo diễn râu xồm hô to "Cut"!! Sau đó hưng phấn nhìn thành phẩm của mình, trực tiếp thốt ra lời 

"Má ơi, Thời lão gia quả nhiên không gạt tôi, hai người đúng là trời sinh một đôi!!!"

Ngón tay đang đàn khúc《 Requiem》của Mai Như Ngọc cứng ngắc tại chỗ.

Ngón tay của Tư Không Tịch cũng hơi cứng lại.

Câu chuyện nho nhỏ của tác giả: 

Đạo diễn: Aaaaaaa! Tôi đã ngửi thấy mùi gay tràn ra khỏi màn hình. Hai người đúng là trời sinh một đôi!!!
Mai Như Ngọc: Tặng cho ngài và Tư Không Tịch một khúc "Cầu hồn", không cần cảm ơn!

Tư Không Tịch: ..... Anh nghĩ "Wedding March" hợp hơn.

------------------------------------------

Wolfgang Amadeus Mozart:[EDIT - ĐAM MỸ] Đẹp quá, tôi nhìn không nổi! - Chương 16: Chụp ảnh đẹp quá không dám nhìn

Link nghe khúc "Requiem". Lời thì mọi người có thể lên GG tra nhé.

Link nghe Wedding March - quen lắm ai cũng từng nghe cả rồi :))