Đế Quốc Cuồng Lan

Chương 64: Tâm cơ của Đỗ Binh



Đỗ Binh nói: "Đại nhân, đây đúng là phù hiệu của đại nội thị vệ. Phù hiệu của thị vệ công chúa điện hạ có hoa văn Hỏa phượng hoàng, mà phù hiệu thị vệ của Cơ Thắng Liệt bên người thị vệ có hoa văn đầu hổ."

Tiền Bất Ly trầm ngâm một hồi, cười nói: "Đây chính là thứ tốt." Nói xong, Tiền Bất Ly rất trịnh trọng cất phù hiệu đầu hổ đi.

Đỗ Binh cùng Vương Thụy liếc nhau một cái, đều không nói gì. Bọn hắn biết tâm cơ của Tiền Bất Ly tuyệt không phải là điều mà bọn hắn có thể suy đoán, vào thời điểm cần trầm mặc thì cần phải bảo trì trầm mặc.

"Ngày mai đẩy nhanh hơn tốc độ hành quân , tranh thủ sớm đi ra khỏi Nam Lĩnh." Tiền Bất Ly đi đến trước địa đồ, yên lặng quan sát một lát rồi lên tiếng hỏi: "Ba người bọn hắn đã đi rồi?"

Đỗ Binh thoáng sửng sốt, bất chợt hiểu điều Tiền Bất Ly đang nói, hắn gật đầu nói: “Đúng vậy, đại nhân. Tần Trùng để cho ta chuyển cáo đại nhân, bọn hắn cận kề cái chết cũng sẽ không phụ lòng đại nhân chờ mong!"

Tiền Bất Ly giơ ngón tay chỉ vào một điểm trên địa đồ trên sạn đạo Nam Lĩnh, thở dài nói: "Ủy khuất bọn họ, nơi hiểm yếu này nhất định phải khống chế trong tay chúng ta, bằng không, chúng ta rất khó đánh ra ngoài từ nơi này, cho dù có thể đánh ra ngoài, chúng ta cũng không qua được cầu lớn Xích Thủy! Đợi sau khi chuyện thành công, ta nhất định cho ba người bọn họ một đại công!"

"Theo ta thấy công lao lớn nhất vẫn là đại nhân ngài...!" Đỗ Binh cười nói: "Đại nhân mưu tính sâu xa, mắt sáng như đuốc, sớm đã bố trí xuống phục binh, Úy Trì Phong Vân đừng nhìn thanh danh lớn, sớm muộn gì hắn cũng sẽ thua ở trong tay đại nhân ngài!"

"Lập nhiều đại công còn có một người nữa." Tiền Bất Ly giống như cười mà không phải cười nhìn Đỗ Binh: "Ngươi có thể dùng mấy câu này làm cho Bổn thống lĩnh vui vẻ, phần công lao còn lớn hơn so với công lao của Tần Trùng."

"Tạ đại nhân khích lệ!" Đỗ Binh theo cán liền bò lên trên: "Vương Thụy, ngươi còn đứng ngây đó làm gì? Nhanh đi lây bạc thưởng công đến cho ta, đợi đến ngày mai đại nhân sẽ quên mất công lao của ta."

Vương Thụy dở khóc dở cười, mà ngay cả Tiền Bất Ly cũng ngây ngẩn cả người, bất chợt hắn cười mắng: "Cút cho ta! Đợi khi nào mặt trời mọc từ hướng tây thì ta ghi thêm công cho ngươi!"

Đỗ Binh cùng cười nói: "Đại nhân, chút sự tình nhỏ này đâu cần phải dùng tới ngài tự mình ghi, tự mình ghi cho mình là được."

Tiền Bất Ly tức giận đến hai hàng lông mày dựng lên, nhưng không đợi hắn vỗ bàn, Vương Thụy vung tay bắt lấy Đỗ Binh, ném Đỗ Binh ra ngoài soái trướng, Vương Thụy vừa đi vừa thấp giọng phàn nàn: "Đỗ tướng quân, sao ngươi nói chuyện lại không chút cố kỵ như vậy, vạn nhất thật sự khiến cho thống lĩnh đại nhân tức giận, ngươi sẽ như thế nào?"

Đỗ Binh chẳng hề để ý cười cười nói: "Vương Thụy, so về chiến tranh, ngươi không kém bao nhiêu so với ta, nhưng so về nhìn người, ngươi cần phải luyện tập thêm một chút. Ta không giống ngươi, ngươi có một thân thích là bá tước, ta từ một sĩ binh chậm rãi bò lên, không thể nhìn mặt mà nói chuyện mà có thể thành sao?"

Vương Thụy ngẩn người: "Vậy ngươi. . . ."

Đỗ Binh khoát tay áo: "Đại nhân không phải là loại người vô cùng chú ý tôn ti. Mới gặp mặt không lâu, ta đã hiểu thấu tính tình của đại nhân rồi!"

Khóe miệng Vương Thụy hiện ra nụ cười thấu hiểu: "Thật sự?"

"Đương nhiên là thật sự!" Đỗ Binh thuận miệng trả lời một câu, sau đó mới phát giác không đúng, hắn vội vàng chuyển chủ đề câu chuyện, vỗ bộ ngực của mình nói: "Kỳ thật chỉ cần chúng ta thiệt tình kính yêu đối với đại nhân, thiệt tình trung. . . ."

"Ngươi kính yêu cái rắm!" Tiền Bất Ly ở phía sau tung một cước đá trúng bờ mông Đỗ Binh: "Lập tức cút trở về trực đêm cho ta, ngày mai còn phải tăng số người đội ngũ trinh sát. Nếu như tiếp tục xuất hiện truyền lệnh sứ, trực tiếp bắn chết, không cần mang về gặp mặt ta!"

"Tuân mệnh. . . Tuân mệnh đại nhân!" Đỗ Binh cùng Vương Thụy giống như hai ngoan đồng, cười nhẹ chạy xa.

Nhìn theo bóng lưng Đỗ Binh cùng Vương Thụy, khóe miệng Tiền Bất Ly lộ ra nụ cười nghiền ngẫm. Một chút tâm cơ này của Đỗ Binh không thể gạt được ánh mắt của hắn. Ngay khi mới vừa đến Tuyết Nguyên thành, người mà Tiền Bất Ly thưởng thức nhất chính là Vương Thụy, nhưng đến hiện nay, Tiền Bất Ly càng ngày càng tín nhiệm Đỗ Binh.

Một chủ tướng có năng lực, bộ hạ được tín nhiệm nhất cũng không phải là người cực kỳ có mưu lược, cũng không phải là người dũng mãnh nhất, càng không phải là người có thể vuốt mông ngựa nhất, mà là một người luôn làm một ít chuyện sai trước mặt chủ tướng.

Đỗ Binh hiểu rất rõ đạo lý! Nếu như hiện tại Tiền Bất Ly muốn xử trí Vương Thụy hoặc là Nhiệm Soái, tất nhiên sẽ khiến nổi lên thanh âm phản đối, bởi vì Tiền Bất Ly không có lý do gì xử trí bọn hắn! Nhưng nếu Đỗ Binh tự mang nhược điểm của mình đưa đến cho Tiền Bất Ly, chỉ bằng những lời nói trêu chọc Tiền Bất Ly của Đỗ Binh, chỉ cần Tiền Bất Ly nguyện ý, một câu 'Cả gan trêu chọc Thượng Quan " có thể cướp đoạt tất cả của Đỗ Binh, cho dù ai đi nữa cũng không thể nào đưa ra ý kiến phản đối , nhiều nhất chỉ là van cầu tình mà thôi, có thể không thể bỏ qua Đỗ Binh cuối cùng vẫn phải xem ý tứ của Tiền Bất Ly.

Sau khi Tiền Bất Ly phát giác dụng ý của Đỗ Binh, bên cạnh kinh ngạc, hắn đã vui vẻ tiếp nhận thuần phục của Đỗ Binh, cũng thi thoảng dùng cách đá đánh, cười mắng để diễn tả sự thân cận của mình. Sự ăn ý chỉ có thể đạt được bởi hiểu ngầm của hai người. Sự tình này nếu như nói thẳng ra thì chính là thay đổi hương vị, cho nên Đỗ Binh không thay đổi thói quen cười nói hì hì ở trước mặt Tiền Bất Ly, mà Tiền Bất Ly tức thì luôn cười mắng Đỗ Binh vài câu. Bất giác trong lúc đó, tín nhiệm giữa hai người cũng càng ngày càng đậm.

Với tính cách cẩn thận chú ý của Tiền Bất Ly, đương nhiên hắn cần phải cân nhắc từ một phương diện khác xem Đỗ Binh có phải có ý đồ khác hay không, thế nhưng cuối cùng hắn vẫn bỏ qua nghi kị. Đỗ Binh là một người có dã tâm, nếu như hắn muốn phản bội chạy trốn đến bên cạnh Úy Trì Phong Vân,trước tiên không nói phần lớn phản tướng trên thế giới đều sẽ rơi vào kết cục thê thảm, cho dù Úy Trì Phong Vân dám dùng hắn, hắn nhiều nhất có thể bò lên thêm hai cấp. Thế nhưng nếu như hắn đi theo Tiền Bất Ly, chỉ cần Tiền Bất Ly có thể thu phục tất cả Cơ Chu quốc, Đỗ Binh hắn sẽ lập tức trở thành một trong mấy đại tướng quan trọng nhất dưới trướng Tiền Bất Ly! Tương lai muốn được bao nhiêu thì phải xem ngươi có thể giao ra bao nhiêu, bản thân Đỗ Binh không sợ mạo hiểm.

Một người có dã tâm, có năng lực, lại không có quyền thế xứng đáng với bản thân, như vậy điều mà người này hy vọng nhất chính là phá vỡ! Một người có dã tâm mà không có năng lực mưu lược toàn cục, điều mà người này hy vọng chính là theo sau một minh chủ đi phá vỡ. Loại người phía sau chính là Đỗ Binh.

Ở phía xa, Đỗ Binh đang sóng vai đi cùng Vương Thụy đột nhiên nói ra một câu không đầu không đuôi: "Vương Thụy, nếu như ngày sau thống lĩnh đại nhân xảy ra mâu thuẫn cùng bá tước đại nhân, ngươi sẽ giúp ai?"

Vương Thụy ngây ngẩn cả người, Giả Thiên Tường là thân thích xa của hắn, mà Đỗ Binh đã từng là tướng lãnh dưới trướng Giả Thiên Tường, kiểu câu nói này đáng tuyệt đối không thể xuất hiện giữa hai người bọn họ.

Vương Thụy trầm ngâm thật lâu, đột nhiên nở nụ cười: "Ta mười tuổi phụ mẫu đều mất, tìm nơi nương tựa Tuyết Nguyên thành, mười lăm tuổi tham gia đội tuần tra, suốt tám năm ta mới làm tới đội trưởng. Ta đi theo thống lĩnh đại nhân đến hiện tại cũng không quá một tháng, ngươi nói ta chọn cái gì?"

Đỗ Binh cũng cười cười, nhưng không nói gì.

Vương Thụy nhìn chằm chằm vào Đỗ Binh: "Ngươi nghĩ rằng nếu như chúng ta có hai lòng, có thể dấu diếm được thống lĩnh đại nhân sao?"

"Đây mới là trọng điểm." Đỗ Binh vỗ vỗ Vương Thụy bả vai: "Ta cũng không muốn cả ngày đều chờ đợi lo lắng!"

Hai người cùng phá lên cười.