Đế Hoàng Thư

Chương 49: Trên đời này, hắn là người duy nhất biết nàng chỉ là một kẻ ăn mày.



Edit: Gấu Gầy

Chương 49

Ánh mắt Nhậm An Lạc thanh lãnh, lười biếng không sợ hãi, khiến người ta quen thuộc một cách khó hiểu.

Bỗng nhiên một trận gió thu thổi tới, tiếng "kẽo kẹt" vang lên, Hàn Diệp ngẩng đầu, giật mình ngơ ngác... cửa sổ gỗ Bắc Khuyết các trong Bắc Triều uyển mười năm phủ bụi bị gió thổi ra không hề báo trước, cách mấy thước, khung cảnh bên trong các mơ hồ có thể nhìn thấy.

Mọi người đều vô cùng kinh ngạc, mười năm trước nữ nhi Đế thị vào kinh, Gia Ninh Đế lấy lễ công chúa nghênh đón, xây dựng Bắc Khuyết các trong Đông cung cho nàng ở, nghe nói độ xa hoa vượt xa phủ Đế Cơ, bên trong các còn hơn cả nơi cất giấu trân bảo của hoàng cung, một tòa Bắc Khuyết các giá trị vạn kim, ngoại trừ Đế Tử Nguyên và Thái Tử mười năm trước ra, chưa có ai từng đặt chân đến.

Lúc mọi người hoảng hốt, có tiếng cười nhạt vang lên, Nhậm An Lạc hơi ngửa ra sau, liếc mắt nhìn Bắc Khuyết các, xoay ly rượu trong tay, nhấp một ngụm, thần sắc ý vị không rõ.

Nàng thật lòng chỉ muốn đến xem Đế Thừa Ân này rốt cuộc tính tình thế nào, tốt xấu gì người vợ này của Hàn Diệp cũng do nàng một tay định ra, nếu không ra thể thống gì, nàng sẽ cảm thấy có chút áy náy.

Hoặc là, nếu nàng chịu ủy khuất, cũng có thể đến nhắc nhở cô nương này vài câu.

"Đế tiểu thư, nghe nói Bắc Khuyết các do Bệ hạ xây dựng cho ngươi mười năm trước, vô cùng xa hoa, ta từ nhỏ ở Nam Cương xa xôi, chưa từng thấy qua thứ quý giá trên đời, không biết trong các cất giấu bảo vật gì, hay là tiểu thư nói cho ta nghe một chút?"

Đế Thừa Ân thần sắc cứng đờ, nàng đâu biết trong Bắc Khuyết các như thế nào, thấy ánh mắt mọi người háo hức, trong lòng khẽ động, mặt mày nghiêm lại, nói: "Nhậm tiểu thư, ngươi đã biết Bắc Khuyết các là nơi ở của ta khi còn nhỏ, chuyện liên quan đến nữ nhi khuê mật, sao có thể tùy tiện hỏi tới? "

"Ồ, Đế tiểu thư, lời này của ngươi thật là thú vị."

Nhậm An Lạc hơi nghiêng người về phía trước, khóe môi nhếch lên: "Ngay cả khuê các bài trí ra sao ngươi còn không muốn nói, vậy ta mến mộ người nào chẳng lẽ không được tính là bí mật của nữ nhi?"

Bí mật của nữ nhi? Người ở đây nhìn Nhậm An Lạc mặt không đổi sắc vô cùng nghiêm nghị, thiếu chút nữa gào thét lên. Là ai ở trước mặt các phủ thế gia nói chỉ cần Thái tử chưa thành thân, nàng vẫn chưa từ bỏ ý định, hiện giờ sao lại biến thành bí mật của nữ nhi!

"Nhậm tiểu thư..."

Đế Thừa Ân không ngờ Nhậm An Lạc sẽ quang minh chính đại nói thẳng ra, lập tức nhướng mày.

Nhậm An Lạc khoát tay áo, khuôn mặt đoan chính: "Đế tiểu thư, ta còn có một lời, Nhậm gia chỉ có một mình ta, danh xưng An Lạc tiểu thư hình như chưa từng nghe đến..."

Thấy Đế Thừa Ân giật mình, nàng nở nụ cười vô cùng thành thật: "Ta là Thượng tướng nhất phẩm được Bệ hạ thân phong, cho dù ngày sau Đế tiểu thư làm chủ Đông cung, xưng hô như vậy cũng là vượt quá."

Đường đường Thượng tướng quân Đại Tĩnh, lại bị ngươi coi như một tiểu thư khuê các, đúng là cực kỳ vô lễ. Hiện giờ danh vọng của Nhậm An Lạc ở kinh thành như mặt trời ban trưa, rất được người trẻ kính phục, lời này vừa nói ra, mọi người đều nhìn Đế Thừa Ân, ánh mắt hiện lên đánh giá tế nhị.

Thượng tướng nhất phẩm với Đế tiểu thư không danh không phận, thân phận ai hơn ai kém, để tay lên ngực hỏi sẽ có câu trả lời.

Nếu là Nhậm An Lạc mới vào kinh thành một năm trước, Đế Thừa Ân xưng hô như vậy cũng không sai, nhưng hiện giờ... quả thật mất hết thể thống.

Không đợi Đế Thừa Ân mở miệng, Nhậm An Lạc đã thở dài một hơi, âm thanh đột nhiên thấp xuống: "Đế tiểu thư, vừa rồi ngươi hỏi ta có thích người nào không, thiên hạ đều biết một năm trước ta đã làm ra chuyện hoang đường..."

Nàng dừng một chút, vô cùng đúng lúc mà dừng lại, sự bất lực buồn bã trong lời nói khiến người ta phải sững sốt.

Nhìn nàng như vậy, ai nấy đều sốt sắng đến độ vò đầu bứt tai, Nhậm tướng quân, ngài muốn thở dài, cũng phải nói cho xong chứ?

Dưới ánh mắt háo hức của mọi người, Nhậm An Lạc chậm rãi ngẩng đầu, trầm ngâm nhìn Đế Thừa Ân: Đế tiểu thư nói không sai, nữ tử như ta ở tuổi này, làm sao không có người mình thích. Thời gian trước, ta yêu thích một người, từng lấy cả gia sản đem đến cầu hôn, muốn làm chính thê của y, chỉ tiếc... mười mấy năm trước y đã có hôn phối, chỉ có chuyện này, là sự tiếc nuối trong đời của An Lạc. Tiểu thư mấy năm nay tuy tĩnh dưỡng ở Thái Sơn, nhưng cũng có người ngày ngày nhớ thương nỗi khổ của tiểu thư, tiểu thư 'khổ tận cam lai'*, phúc duyên ở phía sau, cần gì phải so đo những thứ khác, mong tiểu thư quý trọng phúc phần tiên đế ban tặng, chớ mất đi khí độ của nữ nhi Đế gia."

Bên trong Bắc Triều uyển, một mảnh yên lặng, mọi người sững sờ nhìn thần sắc lạnh nhạt của Nhậm An Lạc, vẻ mặt vô cùng cổ quái.

Nghe kỹ lại, lời này nói ra... quả thật không gì sánh kịp.

Chỉ bằng một câu của Nhậm An Lạc, chưa nói đến buổi yến tiệc hôm nay Đế tiểu thư lấy thân phận Thái tử phi tương lai tổ chức bị uổng phí, e là ngay cả Bệ hạ trước khi tứ hôn cũng không gặp người.

Mấy lời vô lý như vậy mà cũng nói được! Sau hành lang, Hàn Diệp im lặng, nhìn nữ tử trong hoa viên giọng điệu cực kỳ buồn bã, cười khổ ra tiếng.

Lạc Minh Tây liếc nhìn Hàn Diệp một cái, ánh mắt lại rơi trên người Đế Thừa Ân, lông mày hơi lạnh.

Bên trong hoa viên tràn đầy ánh nhìn mỉa mai dò xét, Đế Thừa Ân ngồi ngay ngắn đến mức cứng nhắc, lòng ngực tràn đầy tức giận, thần sắc u ám. Nàng ở Thái Sơn bị nhốt mười năm, trở về đế đô phải dùng hết thủ đoạn mới có được địa vị hôm nay, Nhậm An Lạc sao lại dám...

"Chỉ là một võ tướng..."

"Yến tiệc thật náo nhiệt, xem ra ta đã bỏ lỡ chuyện vui rồi."

Một giọng nói trong trẻo đột nhiên vang lên, cắt đứt lời nói mới đến một nửa của Đế Thừa Ân, mọi người nhìn về phía sau hành lang, thấy một thanh niên khoác áo lông màu bạc chậm rãi bước ra.

Người tới cực kỳ tuấn mỹ, khí chất ôn nhu nhã nhặn, dung mạo như ngọc.

Hắn đi đến giữa hoa viên, chắp tay với An Ninh, sau đó mới nhìn về phía Đế Thừa Ân, nở nụ cười: "Mười năm không gặp, tiểu thư dáng vẻ vẫn như ngày nào, Minh Tây cảm thấy vui mừng."

Lạc Minh Tây? Trưởng tử Tấn Nam Lạc gia Lạc Minh Tây?

Nhìn thanh niên 'phong hoa tuyệt đại' cười nói với tiểu thư Đế gia, mọi người bừng tỉnh hiểu ra.

Mười năm trước Lạc gia là thuộc thần của Đế thị, Lạc Minh Tây với Đế tiểu thư cùng nhau lớn lên, nghe nói tình cảm rất khác biệt, hôm nay gặp lại, hẳn là có chút thổn thức. Nhưng mà... năm đó cũng chính vì Lạc gia quy hàng Gia Ninh Đế, mới khiến cho Đế thị lâm vào cảnh suy tàn không thể cứu vãn, tình cảm lúc nhỏ dù có ra sao cũng không thể nào thắng được mười năm giam cầm thống khổ, nhìn vẻ mặt của Đế tiểu thư, quả thật không giống lâu ngày gặp lại bạn cũ.

Ánh mắt Lạc Minh Tây thư thái, nói cười vui vẻ. Đế Thừa Ân nhìn thanh niên cách đó không xa, trong mắt hiện lên vẻ kinh hãi, chén nhỏ trong tay lặng lẽ rơi xuống đất, lớp trang điểm đẹp đẽ cũng không cách nào che giấu khuôn mặt tái nhợt của nàng.

Mười năm, nàng chưa bao giờ nghĩ tới, khi nàng gặp lại người này, lại là lúc nàng sắp làm Thái tử phi Đại Tĩnh, hắn không phải vĩnh viễn không nên xuất hiện sao? Đế Thừa Ân chưa từng nghĩ tới, người năm đó đem nàng từ đầu đường đưa đến Thái Sơn lại là trưởng tử Lạc gia Lạc Minh Tây!

Trên đời này, hắn là người duy nhất biết nàng chỉ là một kẻ ăn mày vô danh tiểu tốt, chứ không phải tiểu thư Đế gia Đế Tử Nguyên.

Đế Thừa Ân thất thố quá rõ ràng, mọi người nhìn khuôn mặt tái nhợt không nói nên lời của tiểu thư Đế gia, đều rất nghi ngờ, mặc dù Lạc gia hiện nay không còn như xưa nữa, nhưng ngươi đường đường là Thái tử phi tương lai, đâu cần sợ hãi đến vậy chứ?

Nhậm An Lạc cũng không nghĩ tới Lạc Minh Tây lại đột nhiên xuất hiện, nhìn thanh niên nói cười ôn nhu vô hại, nàng nhướng mày, nếm một ngụm rượu, khóe môi khẽ nhếch lên.

Lạc Minh Tây tính tình điềm đạm, nhưng từ nhỏ đã có một tật xấu, rõ ràng sinh ra trong bộ dáng mỏng manh như dương liễu, lại có một tấm lòng bảo vệ danh dự Đế gia mọi lúc mọi nơi.

Dân tình Tấn Nam cứng cỏi, lúc còn nhỏ nàng thường trộm y phục hạ nhân ra ngoài đánh nhau với mấy đứa nhỏ lang thang đầu đường xó chợ, tự xưng là bá vương đầu đường Tấn Nam, nhưng mà cuối cùng do 'thế cô sức yếu', đa phần toàn mang đôi mắt gấu trúc trở về nhà. Dần dà, lời đồn tiểu thư Tĩnh An Hầu phủ 'miệng cọp gan thỏ' dần lan truyền ở Đế Bắc thành, Tĩnh An Hầu nghe được tức giận, nói thứ công phu mèo quào của nàng làm mất mặt Đế gia, trói nàng vào quân doanh nuôi ngựa ba tháng.

Khách quan mà nói, có lẽ việc này mới đúng là sự đáng tiếc trong đời Đế Tử Nguyên.

Khi đó Lạc Minh Tây lớn hơn nàng năm tuổi, ba tháng sau, nàng nuôi ngựa trở về, thói hư tật xấu khó sửa, mặc áo vải một lần nữa ra đường khiêu khích, tìm nửa ngày, mới từ trong miệng dân chúng Đế Bắc thành biết được tiểu thiếu gia 'băng thanh ngọc nhuận' của Lạc gia bày lôi đài trước cửa Hầu phủ, lấy danh nghĩa của tiểu thư Đế gia khiêu chiến toàn thành, người thắng được thưởng hoàng kim vạn lượng.

Trong vòng ba ngày, người đến ứng chiến nhiều vô số kể, nhưng không ai vượt qua được.

Khi đó nàng mới biết, Lạc Minh Tây không khác gì hồ ly tinh, hắn ở trên lôi đài lấy sa bàn làm trận, đấu binh pháp sách lược, những người dũng mãnh mưu trí khắp thành, không ai thắng nổi thiếu niên trẻ tuổi.

Từ đó về sau, uy danh Đế gia tăng vọt, người đầu quân không biết bao nhiêu, tên tuổi của Lạc Minh Tây vang khắp Tấn Nam, mà nàng, đại tiểu thư Đế gia Đế Tử Nguyên còn đang nuôi ngựa trong quân doanh, cũng vì nể mặt Đế gia mà thừa nhận ân tình của hắn.

"Đế tiểu thư, là đang trách Minh Tây tới trễ."

Tiếng cười nho nhã của Lạc Minh Tây cắt ngang hồi ức buồn bã của Nhậm An Lạc, nàng liếc mắt nhìn gương mặt như gặp quỷ của Đế Thừa Ân, sờ sờ cằm, Minh Tây có 'trái tim bảy lỗ tinh xảo'*, dùng trên người Đế Thừa Ân, quả thực làm tổn hại nàng.

"Ta cùng Thái tử điện hạ đến đại doanh Tây Giao luyện binh, nên mới tới trễ yến tiệc của tiểu thư. Tiểu thư nếu trách, Minh Tây tự phạt một ly."

Lạc Minh Tây thần sắc nhu hòa, xoay người hai bước tiện tay cầm lấy ly rượu trên bàn Nhậm An Lạc, đem tới trước mặt Đế Thừa Ân.

Động tác này nếu là người thường làm, quả thật cực kỳ vô lễ, nhưng đến phiên Lạc Minh Tây làm, lại mang dáng vẻ phong lưu tùy ý.

Ly rượu được đưa tới trước người không quá một thước, cho dù trên mặt thanh niên tươi cười ấm áp như ánh mặt trời chói chang, nhưng trong lòng Đế Thừa Ân lại sinh ra cảm giác lạnh giá đêm đông, nàng giương mắt, khuôn mặt cứng ngắc: "Thiếu tướng quân bằng lòng đến đây, Thừa Ân vô cùng vinh hạnh."

Nàng run rẩy giơ tay lên định tiếp nhận, một bàn tay thon dài xương khớp đột nhiên xuất hiện, cầm lấy chén rượu trên bàn, khẽ chạm vào ly rượu trong tay Lạc Minh Tây, cao giọng cười nói: "Mới chỉ mời ngươi đi đại doanh Tây Giao một chuyến, ngươi đã vội vàng tới đây kể khổ, ly rượu này ta tới kính ngươi, xem như cảm tạ ngươi đã nể mặt ta đến Đông cung tham dự yến tiệc."

Hàn Diệp đột nhiên xuất hiện khiến  mọi người đều bất ngờ, một đám con cháu thế gia vội vàng đứng dậy hành lễ, gây náo loạn cả Bắc Triều uyển vừa rồi vẫn còn yên lặng.

Nhậm An Lạc nâng cằm nhìn hai người ngươi tới ta lui, thở dài.

Ây da, Hàn Diệp là một người mềm lòng, chắc không quen nhìn con hồ ly Lạc Minh Tây này khi dễ cô dâu chưa qua cửa của y, nên chạy ra làm người hoà giải.

Đế Thừa Ân kinh ngạc nhìn Hàn Diệp bên cạnh, gấp gáp đứng dậy che đi thất thố trong mắt, lui sang một bên, vội vàng hỏi: "Điện hạ hồi cung lúc nào vậy?"

Hàn Diệp nhìn nàng một cái, vẻ mặt có chút ý tứ khó đoán, cười cười mới nói: "Cũng không sớm lắm, vừa về đã thấy Minh Tây kính rượu nàng."

Đế Thừa Ân thở phào nhẹ nhõm, vừa rồi nàng ở trước mặt Lạc Minh Tây thất thố như thế, Hàn Diệp thông minh tuyệt đỉnh, nếu nhìn ra manh mối... Đế Thừa Ân không phải người thường, nhanh chóng lấy lại tinh thần, nhìn Lạc Minh Tây dịu dàng cười nói: "Mười năm không gặp cố nhân, hôm nay chợt thấy, Thừa Ân thất lễ rồi."

Nói xong quay sang Hàn Diệp hành lễ: "Đa tạ Điện hạ che chở."

Hàn Diệp miễn lễ, đặt ly rượu lên bàn, không trả lời, nhưng lại nhìn xuống Nhậm An Lạc đang ngồi bên dưới, thản nhiên nói: "Nhậm tướng quân xưa nay tính tình lười biếng, không ngờ nàng cũng đến tham gia yến tiệc, xem ra danh tiếng của Thừa Ân cả ta cũng không sánh bằng."

Đế Thừa Ân vẻ mặt cứng đờ, ấp úng muốn nói: "Điện hạ..."

Hàn Diệp xua tay, trực tiếp nhìn Nhậm An Lạc: "Hôm nay Nhậm tướng quân đến thật đúng lúc, ta có chút chính sự muốn cùng Tướng quân và Minh Tây thương thảo, không biết hai vị có thời gian không?"

Hàn Diệp vừa nói ra lời này, mọi người đều ngơ ngác, hành động của Thái tử nhìn như thế nào cũng cảm thấy người được che chở là Nhậm An Lạc, chứ không phải tiểu thư Đế gia?

Nhậm An Lạc đứng dậy, hào sảng cười: "Điện hạ đã mời, An Lạc từ chối thì bất kính, nghe nói Điện hạ được Tây Vực tiến cống rượu bồ đào rất ngon, hôm nay đúng lúc có thể thiết rượu, Điện hạ không nên luyến tiếc."

Hàn Diệp nhướng mi không đáp, dẫn Nhậm An Lạc cùng Lạc Minh Tây vào bên trong điện.

Mọi người thở phào nhẹ nhõm, tưởng rằng yến tiệc cuối cùng cũng có thể tiếp tục, nào ngờ Thái tử đi được mấy bước rồi dừng lại.

"An Ninh."

An Ninh vẫn luôn trốn ở một bên xem náo nhiệt đột nhiên bị Hàn Diệp gọi tên, trong lòng cảm thấy không ổn, vội vàng đứng dậy trả lời: "Hoàng huynh có gì phân phó?"

Thái tử bất chợt dừng lại, âm thanh nhẹ nhàng chậm rãi truyền tới.

"Thay ta vào cung thỉnh chỉ với phụ hoàng, Đế tiểu thư ở Thái Sơn nhiều năm, không biết quy củ trong cung, xin phụ hoàng ban cho hai vị nữ quan, giúp đỡ cho Đế tiểu thư."

Sâu trong hành lang gấp khúc, Nhậm An Lạc chợt ngẩng đầu lên, nhìn Hàn Diệp bên cạnh, vẻ mặt khó đoán.

———

Chú thích:

*Khổ tận cam lai: hết lúc khổ cực đến hồi suиɠ sướиɠ.

*Trái tim bảy lỗ tinh xảo: Thất khiếu linh lung tâm(七窍玲珑心)/Thất xảo linh lung tâm(七巧玲珑心): Xuất xứ từ truyện Phong Thần, Tỷ Can thông minh bởi có tim 7 lỗ.

-> Chỉ người rất thông minh.

———