Đế Cuồng

Chương 205: Kinh biến



Cao Tiệm Sơn và Uông Thư Chính chậm rãi bước tới trước ngục giam của Địch Vân.

Nhìn vào cánh cửa màu đen vững chãi trước mặt, sắc mặt Uông Thư Chính càng lúc càng âm trầm.

- Vô Danh đại nhân, vì sao cứ tới giờ này là chúng ta phải đến đây thẩm vấn Địch Vân, chẳng lẽ có nội tình gì sao?

Cao Tiệm Sơn không đáp, sắc mặt vẫn lạnh như băng. Điều này với Uông Thư Chính đã quá quen thuộc, tuy nhiên vì để bầu không khí không trở nên quá nghẹt thở nên lão vẫn cố tình hỏi dù biết Cao Tiệm Sơn chẳng bao giờ mở miệng trả lời dù chỉ nửa câu. Thế gian thường cho rằng Cao Tiệm Sơn là hộ vệ của lão nhưng sự thật lại hoàn toàn ngược lại, là lão theo hầu Cao Tiệm Sơn. Đây chính là Vô Danh chỉ trong Ngũ Chỉ Chưởng Tử, kẻ mạnh nhất xếp sau mỗi Cự Chỉ thần bí chưa từng xuất hiện.

Cao Tiệm Sơn là một người cổ quái.

Gã giống như một xác chết biết đi, không cảm xúc, không hỷ nộ ái ố, ánh mắt cũng chưa từng suy chuyển, kiếm cũng chưa bao tra vào vỏ mà cầm chặt trên tay, mũi kiếm chĩa thẳng dưới đất giống như sẵn sàng quyết đấu sinh tử mọi lúc.

Người ta chưa thấy Cao Tiệm Sơn ngủ bao giờ, cũng chưa từng thấy gã rời xa thanh kiếm màu xanh nhạt này một khắc nào, nó như đã hóa thành một bộ phận cơ thể của gã, vĩnh viễn không thể chia lìa.

Kiếm pháp của Cao Tiệm Sơn có cao như chính tên của gã không? Có lẽ là cao như núi, là loại cảnh giới khi đứng trên đỉnh nhìn xuống chỉ thấy cô liêu, tịch mịch vì không có đối thủ.

Kiếm thánh Nhân Phi Nhân dẫu có là kỳ tài nhưng chỉ có thể khiến Đao Thần kính phục, ngưỡng mộ như người cùng đẳng cấp. Còn Cao Tiệm Sơn lại khiến Đao Thần rợn cả tóc gáy, sợ tới vỡ gan vỡ mật. Bởi vì chiêu thức Cao Tiệm Sơn chẳng hề hoa mỹ, cũng chẳng hề ám muội mà đều là một kiếm cực kỳ cơ bản đâm thẳng vào tử huyệt trên người đối thủ. Có khi là yết hầu, có khi lại là tim, chỉ cần một nhát chắc chắn sẽ đoạt mạng, trừ phi ngươi may mắn như Cố Lý được hai cao thủ bên cạnh làm chếch mũi kiếm đi nửa phân, hoặc như Đao Thần là được Cao Tiệm Sơn tha cho mới bảo toàn được tính mạng.

Một loại kiếm pháp bình lặng, một con người bình lặng. Gã cũng giống như thanh kiếm của gã, chỉ biết giết người không biết nói chuyện. Thật khó hiểu vì sao một cao thủ như vậy lại cam lòng làm thuộc hạ kẻ khác.

Sẽ có người hỏi nếu Cao Tiệm Sơn mạnh mẽ như vậy vì sao lại không giết Độc Cô Minh và Nhân Phi Nhân trước rồi giải quyết Cố Lý sau, thật ra lý do đằng sau đến gã ta cũng không biết. Đó là mệnh lệnh do chủ công Hắc Thủ đưa ra, gã chưa từng hỏi lại, cũng chưa từng tìm hiểu nguyên nhân. Mục tiêu chưa từng thay đổi, cho dù bản thân có gặp nguy hiểm thì vẫn phải hoàn thành nó một cách trọn vẹn nhất.

- Đâm Cố Lý một kiếm!

Đó là năm chữ do vị chủ công kia nói ra, Cao Tiệm Sơn sau khi nghe xong thì thực hiện đúng như vậy, sinh tử của đối phương không quan trọng, gã cũng không quan tâm việc mình bị Nhân Phi Nhân và Độc Cô Minh đả thương. Chính vì đã hoàn thành nhiệm vụ nên gã mới lao người xuống khỏi Tế Vũ lâu bỏ trốn. Nếu có ai biết nguồn cơn chuyện này sẽ tò mò rằng nếu mệnh lệnh là giết chết cả ba người, thì không biết cục diện ngày hôm đó sẽ trở thành thế nào.

- Mở cửa!

Uông Thư Chính ra lệnh cho mấy tên thuộc hạ phía sau lưng, khoảnh khắc chúng mở cửa ngục giam ra thì một mùi máu tanh nồng đậm cũng xộc thẳng ra ngoài khiến tất cả biến sắc.

- Bảo vệ hai vị đại nhân!

Gần như đồng thời toàn bộ cao thủ bên ngoài ập vào trong bao bọc lấy Cao Tiệm Sơn và Uông Thư Chính, riêng Uông Thư Chính vì quá sợ hãi nên chui vào chính giữa đám đông dày đặc người, thậm chí muốn lui về sau thêm mấy bước cũng không còn chỗ để chen vào nữa. Theo lão ta nghĩ đây chính là vị trí an toàn nhất, địch nhân không cách nào xâm nhập được.

Bên trong rất tối tăm, toàn bộ những ngọn đuốc đã bị dập tắt khiến những kẻ bên ngoài không thể nhìn thấy gì. Một gã nam tử dáng người cao to đi vào trong, tay giơ ngọn đuốc lên khiến cả phòng giam chợt sáng rực.

Cảnh tượng hiện ra không khỏi khiến ai nấy sửng sốt, dưới mặt đất là tám cái xác chết đang nằm trong tám vũng máu tươi, mà Địch Vân giờ đây lại đang ngồi xoay lưng vào tường, đôi chân đã gãy lìa, trên tay cầm một chuôi kiếm không ngừng run rẩy.

Nếu nhìn kỹ thì có thể thấy mũi kiếm đã đâm xuyên ra sau lưng y, xé rách cả lớp áo đã mục nát, từng giọt từng giọt máu đen theo mũi kiếm chảy xuống rơi lỏng tỏng dưới đất nhìn mà ghê người.

- Tể tướng, Địch Vân bị một trong những tên hộ vệ dưới đất ám toán, giờ đã sắp chết rồi!

Gã nam tử dáng người to cao sau khi phân tích hiện trường thì vội vã quay lại ôm quyền bẩm báo. Trong lúc nói chuyện, đầu y hơi ngước lên dò xét biểu tình của Cao Tiệm Sơn nhưng chỉ thấy gã điềm tĩnh như thường, đôi mắt chú mục về phía bóng lưng của Địch Vân, trong lòng không biết đang suy tư điều gì.

- Là ai giết hắn! Là ai dám cả gan đột nhập vào hắc ngục giết trọng phạm dưới sự kiểm soát bổn tể tướng!

Uông Thư Chính nghe nói toàn bộ chín mạng người trong ngục giam đều đã chết sạch thì liền trở nên hùng hổ, đẩy toàn bộ thuộc hạ xung quanh dạt ra, tay cầm ngọn đuốc đang cháy phừng phừng xông thẳng vào bên trong.

Điều lão muốn làm đầu tiên chính là lật ngửa Địch Vân ra để xem xét vết thương trên người y. Không phải vì lão có kiến thức về võ đạo, muốn thông qua vết thương truy xét hung thủ gì cả mà chỉ đơn thuần là tò mò về cách y chết, muốn xem thử vẻ mặt của kẻ từng bị mình hãm hiếp nương tử, giết sạch cả gia tộc sau khi vẫn lạc sẽ trông khó coi ra làm sao!

Uông Thư Chính mỗi lần giết người xong đều đặc biệt quan tâm tới vấn đề này, xem đó như một chiến lợi phẩm để thưởng thức, thậm chí còn làm ra chuyện tàn nhẫn đến cực điểm là lột da mặt đối phương xuống ngâm rượu để trong bình thủy tinh cất làm kỷ niệm. Có rất nhiều người nói lão bệnh hoạn, nhưng trong lòng lão lại cực kỳ thống khoái khi nhìn biểu tình đau đớn cuối cùng trên mặt cừu nhân khoảnh khắc họ vừa lìa đời. Sự bệnh hoạn này đã biến thành sở thích không cách nào thay đổi, vì vậy lão mặc kệ mọi lời dị nghị, bất chấp việc từng có một thầy tướng số khuyên ngăn mình nên từ bỏ thú vui này nếu muốn sống thọ hơn.

- Da mặt ngươi chắc chắn sẽ trở thành một trong những bộ da mặt có biểu tình đặc sắc nhất mà ta sở hữu! Địch Vân, tài năng ngươi tuyệt đối không thua Cố Lý là mấy, đáng tiếc là thờ sai chủ, bằng không hiện nay người trở thành tể tướng hẳn là ngươi chứ không phải ta… Ngoan ngoãn nghe lời, từ bỏ chút hơi tàn cuối cùng này đi…

Uông Thư Chính cười tà ác, bắt đầu lấy trong ngực ra một thanh dao găm nhỏ chuyên dùng để lột da mặt. Người vợ đoan trang hiền thục của Địch Vân, cả hài tử bốn tuổi của hắn cũng từng bị thanh dao găm này lạnh lùng cắt qua trước cái nhìn đầy hận thù của y.

- Tể tướng, có cần ta giúp không?

Nam tử dáng người cao to vội nói. Từ trực giác của người luyện võ lâu năm, y cảm thấy có điều gì đó rất bất thường trong cái chết của chín người này. Không! Là tám mới đúng vì Địch Vân chưa hề chết mà chỉ đang thoi thóp, lồng ngực co thắt từng cơn!

- Không cần, tự tay lột da mặt người xuống là niềm vui của ta, mau lui lại đi!

Uông Thư Chính liếm mép, mà Cao Viễn Sơn cũng không quan tâm lắm, chỉ lạnh lùng nhìn về phía Địch Vân, giống như đã phát hiện ra phong phanh gì đó.

Thời gian như dừng lại ở khoảnh khắc Uông Thư Chính dùng dao găm đâm nhẹ vào da mặt của Địch Vân, khẽ lướt xuống một đường.

Khoảnh khắc máu tươi ứa ra từ miệng vết thương thì nam tử dáng người cao to bỗng thét lớn:

- Tể tướng cẩn thận!

Uông Thư Chính đang chìm trong khoái cảm, toàn thân tê rần, hoàn toàn chẳng hề chú ý đến tiếng thét thất thanh của nam tử kia. Mà Cao Viễn Sơn cũng bắt đầu cử động, khuỷu tay duỗi thẳng về phía trước với tốc độ nhanh tới mức không thể nào hình dung.

Nhưng dù gã có nhanh tới đâu thì cũng không thể nào nhanh bằng thanh kiếm màu bạc đang đâm xuyên lồng ngực của Địch Vân được.

Chỉ thấy thanh kiếm này giống như chịu phải một lực đạo cực mạnh đánh thẳng vào phía chuôi kiếm, bắt đầu xé rách lồng ngực của Địch Vân mà bắn thẳng ra phía sau lưng y. Điều đáng sợ hơn là Uông Thư Chính đang khom người cuối xuống ngay tại vị trí đó.

Một tiếng “bụp” nhỏ phát ra, thanh kiếm màu bạc kia xuyên thủng giữa mặt Uông Thư Chính sau đó lao vút ra khỏi cửa động.

- Tể tướng! Giết thích khách!

Mấy trăm người ngoài ngục giam la lớn nhưng vì lối vào quá nhỏ nên không thể chen vào được.

Còn mũi kiếm của Cao Viễn Sơn dĩ nhiên không cách nào trật trong tình huống như thế này, trực tiếp đâm vào yết hầu của Địch Vân kết thúc tính mạng y.

Địch Vân đứt hơi tắt thở, nhưng trước khi chết vẫn kịp nhìn thẳng vào đôi mắt vô cảm của Cao Tiệm Sơn, khỏe môi nở nụ cười chế giễu.

- Tất cả, chỉ mới là bắt đầu…

Tiếng nói của y vừa dứt thì thân hình của Uông Thư Chính cũng đổ ầm xuống đất, ngọn đuốc trên tay rơi thẳng vào một vũng máu dưới đất rồi hoàn toàn tắt ngấm khiến cả ngục giam này chìm trong tối tăm.

- Thắp đèn lên!

Nam tử có dáng người cao to quát lớn, lập tức mười mấy tên thuộc hạ bên ngoài xông vào trong chiếu rọi góc ngục giam lên, song chuyện kinh dị đã xảy ra.

Thi thể của Địch Vân hoàn toàn biến mất, để lại một mình Uông Thư Chính gục chết dưới mặt đất, sau đầu xuất hiện một cái lỗ to bằng hai đầu ngón tay chụm lại, não trắng văng tung tóe khắp nơi.

Không một ai để ý rằng lúc này đây ở phía chân bọn họ đang xuất hiện một làn khói trắng chậm rãi bay ra ngoài. Sau khi đã vòng qua người cuối cùng trong hàng ngũ đông như kiến cỏ đang dò xét phía trong ngục giam, làn khói trắng này chợt hiển hóa ra thân hình một người cao gầy. Khoảnh khắc những cao thủ tay sai quay đầu nhìn lại thì biểu tình cực kỳ mê man vì người đang xuất hiện chính là Cao Tiệm Sơn bằng da bằng thịt, thậm chí biểu cảm cực kỳ giống với Cao Tiệm Sơn đã tiến vào trong ngục giam.

Trong hai người, rốt cuộc ai mới là thật đây?