Dấu Vết Tội Phạm

Chương 4: Kẻ tình nghi trẻ tuổi



Sáng hôm sau.

Dư Tử Giang từ từ mở mắt. Nhìn xuống mặt đất thấy có vài người đang tới, anh ngạc nhiên rồi ngồi dậy.

Lúc sáng, Dư Tử Giang quên chỉnh đồng hồ báo thức, nên lúc anh dậy mọi người trong phòng đã đến và làm việc.

“Mình ngủ quên mất.” Dư Tử Giang vừa ngái ngủ vừa chải mái tóc rối bù của mình. Đầu anh vẫn chưa tỉnh táo hoàn toàn, nên đành ngơ ngác nhìn xung quanh và chưa nói được gì.

“Sao tối hôm qua sếp không về?” Thấy Dư Tử Giang đã dậy, người trợ lý liền chạy đến.

“Sao đến giờ làm rồi mà chẳng ai gọi tôi dậy?” Dư Tử Giang vội đứng dậy và chỉnh lại bộ quần áo xộc xệch.

“Hôm qua, vừa xuống máy bay anh đã chạy đến tiểu khu Hoằng Bác, sau đó trở về và ở lại văn phòng cả đêm. Thấy thế, chúng tôi nỡ gọi anh dậy.” Người trợ lý chạy theo Dư Tử Giang đến phòng vệ sinh rồi giải thích khi anh đang rửa mặt.

“Lúc anh đang nghỉ ngơi cũng là lúc tên hung thủ nghĩ cách để thoát tội.” Dư Tử Giang lấy tay hứng dòng nước máy lạnh ngắt rồi tạt vào mặt một cách thô bạo.

“Nhưng ở lại đây không hề vô ích, đêm qua tôi đã phát hiện được vài thứ.” Dư Tử Giang khóa vòi nước, lắc rơi vài giọt nước trêи tay rồi vừa ra khỏi phòng vệ sinh vừa nói.

“Phát hiện gì thế?” Người trợ lý vui mừng khôn xiết.

“Tìm một người giúp tôi.” Dư Tử Giang vỗ vài cái lên vai anh và ra hiệu cho trợ lý trở về bàn làm việc của anh.

Dư Tử Giang nhanh chóng mở máy tính, vài tấm ảnh chụp màn hình video giám sát lập tức hiện lên màn hình.

Trong bức ảnh là góc nghiêng và góc chính diện của một cậu bé với đường nét khá rõ ràng.

“Điều tra người này giúp tôi.” Dư Tử Giang bấm vào lệnh “In ảnh”, máy in trêи bàn kêu ầm ĩ trong vài phút rồi cho ra tấm ảnh của một cậu bé.

“Chuyện này...” Trợ lý thấy khó hiểu.

“Nghi can.” Dư Tử Giang cầm lấy tấm ảnh, hơi ấm còn vương lại trêи mặt giấy.



“Cậu này á?” Trợ lý sửng sốt, anh càng không hiểu.

“Tối qua tôi đã xem kỹ video giám sát của hai hiện trường vụ án và phát hiện: trong thời gian gây án cậu này đã xuất hiện tại cả hai hiện trường vụ án.” Dư Tử Giang giải thích.

“Trong vụ án đầu tiên: thời gian tử vong của người đàn ông tại tiểu khu Hoằng Bác được ước tính từ bảy đến tám giờ tối. Vào lúc năm giờ chiều, cậu này vào cùng khu nhà với nạn nhân và rời khỏi tiểu khu lúc tám giờ ba mươi”. Dư Tử Giang vừa nói vừa chỉnh video trêи màn hình máy tính đến thời điểm cậu bé kia xuất hiện.

“Vụ án thứ hai: thời gian tử vong của cô gái tại khu bán sách Thiên Duyệt được ước tính từ sáu đến bảy giờ tối. Cậu này bước vào hiệu sách lúc năm giờ ba mươi chiều và rời khỏi lúc tám giờ tối. Và theo đoạn video giám sát của khu bán sách, cậu này đã biến mất trong khoảng thời gian ngắn.” Dư Tử Giang vừa nói vừa gõ bàn phím và dừng lại tại bức ảnh với góc mặt hơi nghiêng của cậu ta.

“Cậu này là người duy nhất thỏa mãn cả điều kiện về thời gian và không gian để phạm tội.” Nói xong, Dư Tử Giang khoanh tay trước ngực, sau đó tựa lưng vào chiếc ghế mềm, trông anh khá thoải mái và nhẹ nhõm.

“Nhưng nhìn cậu này còn rất trẻ...” Người trợ lý gãi đầu.

“Nhìn qua chắc khoảng hai mươi tuổi!” Dư Tử Giang đáp lại.

“Nhưng trong hồ sơ tội phạm, chúng tôi có ghi rõ hung thủ là một người đàn ông trung niên khoảng bốn mươi tuổi.” Người trợ lý lắc đầu, anh không đồng ý với suy luận của Dư Tử Giang.

“Hồ sơ được tạo ra dựa trêи thủ thuật gây án, phân tích các đặc điểm và cách bố trí của hiện trường để phác thảo tâm lý phạm tội của tội phạm, sau đó dự đoán thêm về giới tính, tuổi tác, lý lịch, nghề nghiệp, ngoại hình và các đặc điểm khác của hắn.” Dư Tử Giang lại nhướng mày:

“Một tên tội phạm có khả năng quan sát, suy luận và điều tra tốt có thể dùng nhiều thủ đoạn để khiến cảnh sát đưa ra nhiều phán đoán sai lầm.”

Một loạt thuật ngữ chuyên môn Dư Tử Giang vừa đưa ra đều là những điều anh đã học thuộc lòng khi còn là sinh viên.

“Ví dụ như… cố ý thay đôi giày thể thao bằng một đôi giày da.” Dư Tử Giang cười mỉa mai như thể anh đã nhìn thấy tất cả.

“Rõ!” Người trợ lý gật đầu một cách chậm rãi rồi cầm tấm ảnh in trêи bàn: "Tôi sẽ kiểm tra cậu này ngay bây giờ.”

“Nếu điều tra ra cậu này là ai, cử người theo dõi cậu ta.” Dư Tử Giang nói tiếp: “Phần lớn những người ở độ tuổi này đều là sinh viên, việc vào trường học theo dõi phải thật kín kẽ. Đừng gây nên những ồn ào không đáng có.”

“Đã hiểu!” Trợ lý vội quay người bước đi.

Dư Tử Giang đợi rất lâu, khi anh đọc kĩ hết toàn bộ các tài liệu trêи bàn và đến lúc gần tan làm, người trợ lý mới đem kết quả điều tra về.



Khuôn mặt chính diện của cậu bé được chụp lại, chiếc áo lông vũ màu trêи người cậu ta rất dễ khiến người khác chú ý. Dựa vào hành tung cậu ta, người trợ lý đã nhanh chóng tìm ra lý lịch của cậu bé.

“Sếp, tôi điều tra được rồi!” Trợ lý hào hứng chạy vội tới.

“Hiệu suất khá cao đấy!” Dư Tử Giang vô cùng mong đợi.

“Tôi đã chạy đi chạy lại cả ngày...” Trợ lý lẩm bẩm vài câu rồi đưa một tập hồ sơ cá nhân cho Dư Tử Giang.

Người trợ lý báo cáo: “Sau khi theo dõi những nơi cậu ta hay lui tới, chúng tôi phát hiện cậu ấy là Đào Lâm, mười chín tuổi, sinh viên năm hai của Học viện Hàng không thuộc Đại học G của thành phố X.”

“Cậu ta mới mười chín tuổi...” Dư Tử Giang thở dài, gương mặt lộ rõ vẻ tiếc nuối: "Nhưng… dường như cậu ta không có thời gian để gây án.” Người trợ lý thở dài.

“Sao cơ?”

“Trong suốt thời gian vụ án tại tiểu khu Hoằng Bác xảy ra, Đào Lâm đang ở nhà của người bạn cùng lớp, và nhà người bạn cùng lớp ấy nằm ở tầng trêи của nhà nạn nhân. Tôi đã hỏi người bạn cùng lớp này, cậu ấy hoàn toàn có thể chứng minh rằng Đào Lâm không có mặt tại hiện trường vào lúc đó.” Người trợ lý vừa nói xong, khuôn mặt anh trở nên u ám.

“Trong thời gian xảy ra vụ án tại khu bán sách Thiên Duyệt, Đào Lâm đã đến gặp những người bạn của cậu ta ở quán cà phê cạnh khu bán sách. Khu bán sách và quán cà phê ấy liên kết làm ăn với nhau nên có lối ra vào thông giữa hai bên, vì thế camera giám sát của khu bán sách không quay được Đào Lâm, nhưng dù thế bằng chứng kèm nhân chứng của cậu ta vô cùng hoàn hảo.” Nói xong, người trợ lý lắc đầu.

“Chẳng lẽ tôi đã nhầm?” Dư Tử Giang nghẹn lời.

“Có nhân chứng...” Dư Tử Giang bất giác day chỏm tóc trước trán.

“Chúng ta có cần tiếp tục theo dõi cậu ta không?” Trợ lý ngập ngừng hỏi.

“Tiếp tục theo dõi.” Dư Tử Giang suy nghĩ một lúc rồi nói với trợ lý.

“Đã hiểu.” Nói xong, anh trợ lý sắp xếp lại tài liệu của mình và chuẩn bị về nhà. Dư Tử Giang ngồi yên, vẻ mặt thất thần như đang suy nghĩ gì đó, đến khi anh giật mình mới chậm rãi quay đầu nhìn bầu trời trong vắt ngoài cửa sổ.

Bầu trời trong xanh và tinh khiết, và không phải ai đứng dưới bầu trời xanh cũng là người trong sạch. Những con người bẩn thỉu ung dung đi lại khắp nơi, và Dư Tử Giang biết rằng một trận cờ tướng đang diễn ra một cách hăng say.

Hôm nay Dư Tử Giang không ở văn phòng mà trở về căn hộ mới thuê. Anh mới chuyển nhà và anh thậm chí không có thời gian để sắp xếp hành lý của mình. Anh nhét quần áo vào tủ rồi lăn ra giường ngủ.