Đấu La Chi Ngôn Linh Pháp Tắc

Chương 5: Hồn Hoàn



Sau khi hai con yêu thú ăn sáng xong, ngoại trừ Thúy Hoa đang mang thai không tiện phải ở lại sơn động, những người khác đều tìm đường theo dấu vết của Lôi Hổ để lại mấy ngày trước.

Lôi Hổ tuy không lớn bằng Khiếu Thiên Hổ nhưng luôn nổi tiếng về tốc độ, lần trước Kỷ Vu dùng thịt nướng để dụ nó xuất hiện, khoảnh khắc vồ lấy miếng thịt, nó liền biến mất tăm mất tích khiến người ta rất khó bắt lấy.

Vì vậy, Kỷ Vu đã chuẩn bị trước một loại cỏ phát sáng để kẹp thịt, đồng thời tích hợp đầy đủ dược hiệu của cỏ phát sáng vào thịt trong quá trình nướng, sau đó dùng lá chuối khổng lồ quạt lên mùi thơm của món nướng, hai người một thú đã chuẩn bị tất cả mọi thứ chỉ cần đợi cho Lôi Hổ xuất hiện.

Cỏ phát sáng không hiếm trong Rừng Lạc Nhật, thường ẩn mình trong đám cỏ dại, rất khó thu hút sự chú ý.


Đây là phải nói đến lần đầu tiên Kỷ Vu vào rừng, có một lần không biết trời cao đất dày bị hồn thú đánh đến chạy trối chết, trốn trốn tránh tránh đánh mất túi đồ, cuối cùng không có gì để ăn, tùy tay rút hai ngọn cỏ nhét vào trong miệng đỡ đói, kết quả ngược lại là bị choáng váng đầu óc hai giây, lúc này mới phát hiện nó khác thường,

"Ngao ~" Thú đoạt thịt cùng yêm tới! Xem yêm thu thập ngươi thật tốt!

Khiếu Thiên Hổ nhìn thịt trên giá kêu xèo xèo, nuốt nước miếng, đột nhiên, một con linh thú có tốc độ cực nhanh lao tới, lật úp vỉ nướng, ngậm thịt bỏ chạy.

Cỏ phát sáng trong miệng phát huy tác dụng, thân hình cứng lại, tuy rằng chỉ dừng lại trong chớp mắt, nhưng như vậy là đủ rồi, Kỷ Vu nhìn thấy cơ hội, "Ngôn linh · kết giới!"

Thành công nhốt Lôi Hổ tại chỗ, Khiếu Thiên Hổ gầm lên khi thấy cơ hội, khiến nó càng thêm choáng váng.


"Ngôn linh · thao túng!" Một sợi dây kim sắc từ Võ Hồn thư đem tứ chi cùng đầu Lôi Hổ trói lại, hồn lực Kỷ Vu bám ở trên tay, Lôi Hổ nằm trên đất bị kéo cọ xát trên mặt đất, dây càng thu càng nhỏ, da lông bị trói đã chảy ra máu.

Móng vuốt sắc nhọn của Lôi Hổ cắm sâu vào cỏ nhưng không đánh lại sức kéo của sợi tơ mỏng, cỏ bị vuốt hổ xới lên mang theo bùn đất, đau đớn ê ẩm cả người làm nó tức giận không ngừng gầm rú.

Vào lúc Lôi Hổ bị kéo đến trước mặt Kỷ Vu, hơi thở của nó đã yếu đi, dây nhỏ hằn sâu vào da thịt, trên mặt đất vẫn còn vết máu do miệng vết thương cọ xát lưu lại.

Chỉ mười lăm phút ngắn ngủn, một con hồn thú 300 năm đã bị bắt, đôi mắt thủy linh linh của Chu Trúc Thanh chứa đầy sự ngưỡng mộ đối với Kỷ Vu, hạ quyết tâm, dù sau này có hy sinh cái đuôi cũng muốn đi theo bên người cô.


Kỷ Vu rất là hưởng thụ ánh mắt sùng bái của tiểu loli, nhẹ nâng cằm, tiến đến trước mặt nàng, cười nói: "Tỷ tỷ lợi hại không?"

"Có có!" Giờ phút này Chu Trúc Thanh không bủn xỉn chút nào mà khích lệ cô, nhịn không được mà gật đầu, không để ý tới miệng cô chiếm tiện nghi chính mình.

Khiếu Thiên Hổ thấy Kỷ Vu đã giải quyết hồn thú cướp đồ ăn, an tâm mà ăn lấy thịt từ miệng Lôi Hổ.

"Ngao ~" Sao bị choáng váng?

Phụt, ngu ngốc!

Chu Trúc Thanh nhìn Khiếu Thiên Hổ ăn thịt bị bỏ thêm 'gia vị', mặc dù choáng váng nhưng vẫn nhất quyết muốn ăn, cười cong đôi mắt.

Kỷ Vu rút ra chủy thủ định đưa cho Chu Trúc Thanh, nhìn bộ dáng nàng cười tít mắt, khóe miệng không tự giác mà gợi lên, đây là tiểu thiên sứ tuyệt mỹ gì a! Cười thật là đẹp mắt!

Nhận thấy được tầm mắt nóng rực trên người mình, Chu Trúc Thanh thu ý cười, nhận lấy chủy thủ trong tay cô. "Cảm ơn."
"Vì sao không cười? Ta lớn lên làm ngươi cười không nổi sao?" Kỷ Vu nhướng mày, tiểu muội muội này thật kỳ cục.

"Không...không phải......" Chu Trúc Thanh nhìn nữ hài cười xán lạn chân thành trước mặt, bất giác cắn môi, trong lòng dâng lên một ý nghĩ muốn nói cho cô hết mọi chuyện, nhưng nàng biết nàng không thể.

Chờ một chút đi, thời gian hai người quen biết nhau vẫn còn quá ngắn...

"Vậy thì hãy cười nhiều hơn!" Kỷ Vu không làm khó nàng, một ngày nào đó cô sẽ khiến cho nàng mở lòng, làm nàng cam tâm tình nguyện cười cho chính mình xem, hiện tại không vội.

Tay nhỏ của Chu Trúc Thanh nắm chặt chủy thủ, mặc dù đáy lòng có chút khiếp đảm, nhưng vẫn từng bước tiến về phía con Lôi Hổ đang hấp hối, lấy hết can đảm đâm vào cổ họng nó, mắt Lôi Hổ chứa không cam lòng mà nhắm lại, một Hồn Hoàn màu vàng chậm rãi nhô lên khỏi cơ thể nó.
Kỷ Vu nhìn động tác của Chu Trúc Thanh, đáy mắt xẹt qua một tia thương tiếc, mặc dù cô cũng gϊếŧ hồn thú đầu tiên khi cô 8 tuổi, nhưng linh hồn chính mình đã hơn 20 tuổi, mà nàng vẫn còn là một hài tử.

"Hấp thu Hồn Hoàn đi, ta hộ pháp giúp ngươi."

Kỷ Vu dắt Khiếu Thiên Hổ đi xa chút, cảnh giác nhìn bốn phía, Chu Trúc Thanh gật gật đầu, ngồi trên mặt đất tập trung vào Hồn Hoàn trước mắt.

Trong lúc Chu Trúc Thanh hấp thu Hồn Hoàn, Kỷ Vu đã đuổi đi một con mãng xà vài chục năm tuổi, tóm lấy một con gà rừng hoang dã đang vỗ cánh, bữa trưa hôm nay chính là nó.

Cách đó không xa, Khiếu Thiên Hổ dùng chiếc mũi nhạy cảm khác thường của mình để tìm kiếm khắp nơi xem có hồn thú nào để ăn không, Kỷ Vu cau mày gắt gao nhìn chằm chằm sắc mặt Chu Trúc Thanh thường thường biến hóa, sợ nàng sẽ chịu đựng không nổi.
Đợi một lúc lâu, Chu Trúc Thanh thở dài một hơi, mở mắt ra, trong nháy mắt, một cái Hồn Hoàn màu vàng từ dưới chân dâng lên, cuối cùng cũng đột phá hồn sĩ, trở thành một Hồn sư cấp 12.

"Kỷ Vu, ta hấp thu xong rồi!" Giọng nói nhỏ nhẹ rõ ràng của tiểu nữ hài lộ ra hưng phấn.

Không biết vì cái gì, sau khi Chu Trúc Thanh tỉnh lại, nàng nóng lòng muốn cho Kỷ Vu xem Hồn Kỹ đầu tiên của nàng.

"Hồn Kỹ là cái gì?" Kỷ Vu đứng lên, vỗ vỗ bùn đất trên mông hỏi.

Chu Trúc Thanh đè xuống tâm tình kích động, nói với một tia nghịch ngợm: "Ngươi xem thử sẽ biết!"

Noi1 xong không đợi Kỷ Vu phản ứng, đệ nhất Hồn Hoàn liền sáng lên, khẽ kêu một tiếng: "U Minh Trảm!"

Mắt thấy Chu Trúc Thanh lao thẳng về phía mình, khóe miệng Kỷ Vu hiện lên một nụ cười nhạt, không nhúc nhích, nhẹ nói: "Ngôn linh · kết giới."
Tốc độ Lôi Hổ cực nhanh, Kỷ Vu khó có thể khống chế được nó, nhưng Chu Trúc Thanh vừa mới hấp thu Hồn Hoàn cũng không thể sử dụng tốc độ nhanh nhất của Lôi Hổ, vì thế đòn tấn công của nàng dễ dàng bị chặn lại.

Bị nhốt trong bốn vách tường không thể di chuyển, Chu Trúc Thanh thở một hơi, niềm vui khi có được Hồn Hoàn nháy mắt tan thành mây khói.

Kỷ Vu bỏ trói buộc trên người nàng, đi qua sờ sờ đầu nàng an ủi: "Vừa mới bắt đầu khó có thể phát huy sức mạnh của Hồn Hoàn là chuyện bình thường, từ nay về sau mỗi ngày theo ta chiến đấu với linh thú nhiều hơn, dần dà, ngươi nhất định có thể đạt tới tốc độ của Lôi Hổ."

"Ân!" Chu Trúc Thanh gật gật đầu, mất mát trong lòng giảm bớt một chút, ánh mắt trên người Kỷ Vu nhìn về phía Hồn Hoàn thứ hai.

"Nhân tiện, ngày hôm qua ta rất tò mò tại sao Hồn Hoàn của ngươi lại có màu tím?"
"À?" Kỷ Vu sờ sờ đầu nói có chút ngượng ngùng: "Ta lớn lên trong rừng một mình, chưa từng đến học viện của Hồn Sư, cũng không ai dạy cho ta biết mỗi cấp Hồn Hoàn phải săn hồn thú nào, ta chỉ thấy nó thích hợp thì hấp thu.

Không ngờ nó là một con nhện ngàn năm tuổi, thân thể đều sắp nổ tung, thiếu chút nữa chịu đựng không nổi, nhưng hồn lực đã trực tiếp đạt đến cấp 25, xem như nhờ họa được phúc đi!

Sau đó, ta đã thực hiện một vài nhiệm vụ với nhóm lính đánh thuê, mới biết được những thứ này."

"...Không ngờ cũng có thể hấp thụ vượt cấp, chưa từng có ai làm được việc này đâu!" ánh mắt Chu Trúc Thanh nhìn Kỷ Vu lại nóng cháy vài phần, đáy lòng có chút ngo ngoe rục rịch.

"Ngươi đừng xem nhẹ, thật sự rất nguy hiểm!" Kỷ Vu nghiêm túc nói, sợ nàng sẽ liều mạng theo đuổi sức mạnh.
Chu Trúc Thanh ngoan ngoãn gật đầu, bóp tắt ngọn lửa nhỏ vừa dâng lên một chút.

Trong những ngày tiếp theo, Chu Trúc Thanh sống một cuộc sống đơn giản đơn điệu thậm chí là buồn tẻ, nhưng dường như cùng Kỷ Vu ở bên nhau sẽ có vô số lạc thú.

Ban ngày các nàng sẽ mang theo Khiếu Thiên Hổ đi khắp nơi bắt nạt 'kẻ yếu', thuận tiện khiêu khích hồn thú mấy ngàn năm tuổi, mệt mỏi thì nằm trên người Khiếu Thiên Hổ nghỉ ngơi, đói bụng thì có Kỷ Vu nấu ăn.

Có Kỷ Vu là một Hồn Tôn ở đây, Chu Trúc Thanh cảm thấy an toàn mười phần, dần dần, trong lòng nàng hình thành một cái tín nhiệm: Dù gặp nguy hiểm như thế nào, Kỷ Vu nhất định sẽ bảo vệ mình.

Do đó, trong thực chiến, Chu Trúc Thanh càng yên tâm đem phía sau lưng giao cho Kỷ Vu, liều mạng cùng hồn thú chiến đấu, đề cao tốc độ Hồn Kỹ cùng lực sát thương.
Chỉ trong mấy ngày ngắn ngủn, Hồn Kỹ đầu tiên của nàng đã có thể bày ra tốc độ có thể sánh ngang với Lôi Hổ, có khả năng phát huy ra sức mạnh thậm chí có thể vượt qua Lôi Hổ.

Sáng sớm hôm sau, sau khi ăn sáng, Kỷ Vu sắp xếp lại chiếc ba lô đã một tháng không được đụng vào, đem tất cả đồ vật bên trong lấy ra.

Chu Trúc Thanh nhìn cô thu thập mà hoảng hốt, cô định đi mà bỏ lại nàng sao?

Những ngày này, Chu Trúc Thanh đã quen với việc sống cùng với Kỷ Vu, đột nhiên thấy cô thu dọn đồ đạc chuẩn bị rời đi, một cảm giác bi thương dâng lên trong lòng.

"Kỷ Vu......" sắc mặt Chu Trúc Thanh trắng bệch, khóe mắt ửng đỏ, nước mắt xoay tròn đảo quanh ở hốc mắt.

Lúc này, nàng mới sâu sắc nhận ra, chính mình không thể sống thiếu người này!

Kỷ Vu thu thập xong, đeo ba lô trên lưng, quay đầu lại nhìn thấy bộ dáng Chu Trúc Thanh lã chã sắp khóc, đầu quả tim lập tức mềm nhũn.
Vội vàng bước tới, ôm nàng vào lòng, vỗ nhẹ vào lưng nào, ôn nhu nói: "Làm sao vậy?"

Trong khoảnh khắc cảm nhận được nhiệt độ cơ thể của người kia, nước mắt không tự chủ được mà chảy xuống, rõ ràng nàng có thể nhịn xuống, vì cái gì cô tới liền...

Chu Trúc Thanh thấp hơn Kỷ Vu một cái đầu, chỉ có thể gục đầu vào vai Kỷ Vu, nước mắt rơi từ má nàng chảy xuống ở trên vai Kỷ Vu, dọc theo xương quai xanh tinh xảo chảy một đường xuống phía dưới.

Da thịt Kỷ Vu bị nước mắt kíƈɦ ŧɦíƈɦ ngứa ngáy, vì thế nhẹ nhàng đẩy đầu nàng ra, không được tự nhiên mà kéo kéo cổ áo, đem những giọt nước mắt kia lau khô.

Chu Trúc Thanh cảm nhận được cô đẩy nàng ra, ủy khuất mà méo miệng, thật cẩn thận hỏi: "Ngươi không cần ta nữa sao?"

A? Kỷ Vu nghe xong chỉ cảm thấy đầu đầy dấu chấm hỏi, sao có thể không cần nàng, lời này từ đâu mà nói lên a?
"Như thế nào sẽ không cần ngươi? Trúc Thanh ngươi lại nghĩ như vậy?"

Chu Trúc Thanh cố nén nghẹn ngào, thanh âm run rẩy, "Vậy vì sao ngươi lại thu thập ba lô? Chẳng lẽ không phải muốn rời đi nơi này sao?"

Kỷ Vu tức khắc dở khóc dở cười, "Ta xác thật phải rời khỏi nơi này..."

Vạt áo sau lưng bị Chu Trúc Thanh gắt gao túm trong tay, như là sợ hãi cô rời đi nàng, trên vai một mảnh ấm áp, người trong ngực càng là run rẩy không thôi.

"Ai ~ vì sao ngươi không tự tin hơn một chút? Ta nhất định là muốn rời đi cùng ngươi a!"

Kỷ Vu lấy ra một cái khăn tay, nhẹ nhàng lau nước mắt cho nàng, nhìn thấy Chu Trúc Thanh khóc đến thở hổn hển, trong lòng hơi động.

Hài tử này nửa tháng trước vẫn là phòng bị cảnh giác, cuối cùng cũng chịu tiếp nhận mình.

Nhìn thấy vẻ mặt khó hiểu của Chu Trúc Thanh, Kỷ Vu giải thích: "Mỗi tháng Võ Hồn điện sẽ trợ cấp cho mội Hồn Tôn 100 Kim Hồn tệ, ta cần dùng tiền mua thuốc chữa thương, hơn nữa quần áo ngươi mặc đều là ta khâu khâu vá vá, cần nên ra ngoài mua sắm."
"Hưʍ..." Chu Trúc Thanh đem đầu vùi vào cổ Kỷ Vu, vành tai đỏ rực.

Sau khi nhận ra Kỷ Vu sẽ không bỏ rơi mình, Chu Trúc Thanh cảm thấy quá xấu hổ vì hành vi khóc lóc thảm thiết vừa nãy, nhất thời không biết nên đối mặt với cô như thế nào.

Kỷ Vu thấy nàng ngượng ngùng, sờ sờ nước mắt trên mặt nàng, cười cười trêu chọc, "Tiểu hoa miêu ~"

Chu Trúc Thanh căm giận mà cắn cổ cô một ngụm, "Không cho nói!"

"Được rồi dược rồi, không nói không nói." Kỷ Vu che lại dấu răng trên cổ, u oán mà nhìn nàng. Đôi mắt nhỏ của Chu Trúc Thanh nhìn trộm vết răng đỏ mơ hồ còn lưu lại chất lỏng trong suốt, trên khuôn mặt nhỏ nhắn hiện lên một tia ửng hồng không được tự nhiên.

Sau khi cả hai giải quyết hiểu lầm, nhân lúc còn sớm lên đường, chào hỏi cùng Khiếu Thiên Hổ liền rời đi Tinh La đế quốc đại sâm lâm.