Đạo Quân

Chương 141: Lấy Thơ Kết Bạn (1)



Lâm phu nhân nhanh chóng chạy ra cùng, hỏi: 

- Thiếp mời của quận chúa, người khác muốn mà không có, cớ sao phải sầu lo như vậy? 

Lâm Thượng Pha lắc đầu thở dài: 

- Kinh thành mới thật sự là nơi danh sĩ phong lưu, hội tụ bác học chi sĩ, quận chúa người ta có gì chưa từng thấy chứ, một nơi nhỏ thế này thì lấy đâu ra người tinh thông thi từ, lấy thơ kết bạn dù nhìn thế nào cũng chỉ là cái cớ. nàng không thấy động tĩnh gần đây của huyện Thương Lư sao? Phú hộ người ta gần như đều bị lục soát mấy lần, vị vương gia kia rõ ràng đang vơ vét của cải, gia cảnh chúng ta cũng hoi giàu có, cái thiếp mời này chỉ e là bữa tiệc hồng môn! 

Lâm phu nhân lập tức căng thẳng nói: 

- Vậy làm sao bây giờ? 

Lâm Thượng Pha thở dài nói: 

Loading...

- Còn có thể làm sao? Bị để mắt tới, sợ là chạy cũng chạy không được... 

Tô phủ tường trắng ngói xanh, cũng được coi là danh môn hiếm có trong huyện thành, lão gia tử Tô Đức Khang cũng được coi là người có học vấn nổi danh ở huyện Thương Lư, trước kia từng đọc sách ở kinh thành, nghe nói là đồng môn với vị Đại tướng nơi biên cương nào đó khi còn trẻ, tổ tiên cũng từng có người làm đại quan triều đình, giờ gia nghiệp cũng coi như dư trạch của tổ tiên. 

Trong số người viễn nghênh Thương Triều Tông lần trước có Tô Đức Khang, ông vốn ngồi trong xe ngựa, kết quả là nhìn thấy một tràng diện máu tươi không nói, cuối cùng cũng được trở về, tuổi đã cao còn bị ép đi đường xa như vậy, suýt chút nữa thì vứt mất mạng. Vạn hạnh trong bất hạnh, còn sống sót trở về, Tô phủ cũng được coi trong số ít nhà không bị tra xét, hữu kinh vô hiểm. 

Trên tay quản gia cầm tấm thiếp mời, bồi Tô Đức Khang đi qua đi lại trong đình viện, hỏi một tiếng: 

- Lão gia, vị quận chúa này tổ chức lấy thơ kết bạn này là có ý gì? 

Quải trượng chọc chọc xuống đất, Tô Đức Khang hừ lạnh: 

- Còn có thể có chuyện gì xảy ra, đơn giản là sát nghiệt quá nặng muốn thu mua lòng người, cố ý làm bộ một chút cho người khác xem! 

Quản gia: 

- Lão gia, vậy đi hay là không đi? 

Tô Đức Khang suy nghĩ một chút, cũng thở dài một tiếng: 

- Ta cũng trong tình thế khó xử! Không đi, tính mạng già trẻ cả nhà đều đáng lo! Đi ấy à, Dung Bình quận vương này rõ ràng là một loạn thần tặc tử, mưu đồ làm loạn, một khi đại quân triều đình đánh tới chắc chắn sẽ sụp đổ, đến lúc đó Tô gia chúng ta coi như bị dán cái mác làm bạn với nghịch tặc, làm không tốt cũng sẽ bị thanh toán luôn... 

Huyện thành Thương Lư gần chạng vạng tối vì mười mấy tấm thiếp mời tung ra mà hơi bạo động. 

Tĩnh Mặc hiên, Lục Thánh Trung đứng ở cổng liên tục khách sáo chắp tay cuối cùng đã đuổi hết được hàng xóm đến xem náo nhiệt xung quanh. 

Nguyên nhân dĩ nhiên là vì tấm thiếp mời kia, những người xung quanh cửa hàng nhìn thấy quan binh cưỡi ngựa đến đưa thiếp mời cho Lục Thánh Trung, nghe quan binh nói xong là thiếp mời của quận chúa phát thì gã ta đã rước lấy những tiếng than sợ hãi và thán phục của người vây xem. 

Sau khi được thanh tịnh trở về sau quầy, Lục Thánh Trung mới mở tấm thiếp mời kia ra nhìn kỹ, cuối cùng thu tấm thiếp mời vào trong tay áo như không có chuyện gì. 

Lúc màn đêm buông xuống, hai chiếc đèn lồng trước cổng gã ta chỉ thắp một cái. 

Khoảng chừng nửa canh giờ sau có khách tiến vào cửa hàng, ở trong đó một lúc rồi rời đi... 

Sáng sớm hôm sau, Ngưu Hữu Đạo vừa mở cửa, không ngoài sở liệu, Thương Thục Thanh đã đứng chờ ngoài cửa. 

- Đạo gia, chào buổi sáng. 

- Quận chúa, chào buổi sáng. 

Không cần nói nhiều, Ngưu Hữu Đạo mở tất cả cửa sổ ra để chứng tỏ sự quang minh chính đại, sau đó tự giác ngồi trước bàn trang điểm. 

Thương Thục Thanh cũng thuận theo tự nhiên đi tới sau lưng hắn, bắt đầu giúp hắn chỉnh lại tóc. 

Bình thường, mỗi lần Thương Thục Thanh tới đều sẽ nói chuyện gì đó, lần này thì lại im lặng mãi chưa lên tiếng, cho đến lúc giúp Ngưu Hữu Đạo vấn xong tóc vẫn chưa nói gì. 

Cuối cùng vẫn là Ngưu Hữu Đạo nhìn chằm chằm người trong gương hỏi: 

- Quận chúa không định hỏi gì sao?