Đạo Quân

Chương 112: Sư Thúc (2)



Ô Thiếu Hoan định nói lại thôi, cuối cùng quả quyết rút một nguyệt luân sau lưng, duỗi một cánh tay, nguyệt luân trên một tay khác giơ lên, phập một tiếng, mũi nhọn xẹt qua, máu bắn tung tóe… Một cánh tay bị chặt bay ra ngoài, rơi xuống đất. 

- Sư huynh! 

Mấy trưởng lão Lưu Tiên tông kinh hô, tiến lên đỡ lấy lão ta, đưa tay điểm huyệt đạo cho lão, máu tươi điên cuồng phóng ra lập tức dừng lại. 

Đối với đệ tử Lưu Tiên tông, phế bỏ một cánh tay không khác nào phế đi một nửa thực lực, tình hình đến mức nào mà khiến Kim Đan trưởng lão phải tự chặt một tay? 

Ô Thiếu Hoan sắc mặt hơi trắng bệch lắc mình tránh khỏi sư đệ hai bên, hạ thấp người cúi đầu với đám người Thượng Thanh tông: 

Loading...

- Cáo tội! 

Dứt lời quay người bỏ đi. Đám đệ tử Lưu Tiên tông vẻ mặt kinh ngạc khó hiểu cũng đi theo sau lão, nhanh chóng rút lui. Không ít đệ tử Lưu Tiên tông đã ý thức được gì đó, đều nhìn về phía con Kim Mao Hống uy phong lẫm liệt răng nanh dữ tợn trên đỉnh núi kia. Biến cố xoay chuyển sau khi con Kim Mao Hống kia xuất hiện, có người nghĩ sau này trở về nhất định phải tìm hiểu rõ chuyện gì xảy ra. 

Cả đám đệ tử Thượng Thanh tông nhìn người của Lưu Tiên tông vẻ mặt hoảng hốt rút lui, rồi lại nhìn nhìn cánh tay Ô Thiếu Hoan tự chặt để bồi tội còn sót lại. Có người ngạc nhiên, mờ mịt, không hiểu rốt cuộc có chuyện gì xảy ra, có người thần tình phức tạp. 

Thấy đệ tử Lưu Tiên tông đã đi xa, Kim Mao Hống trên đỉnh núi một lần nữa ngửa mặt lên trời gào thét một tiếng: 

- Gừ! 

Âm thanh vang vọng, sau đó chậm rãi quay người, dáng khoẻ mạnh, vẫy đuôi biến mất trên đỉnh núi. 

Đường Nghi đột nhiên phi thân lên, tung người một cái bay xuống cách đó trăm trượng, bay thẳng về phía đỉnh núi Kim Mao Hống biến mất. 

- Chưởng môn, quay về! 

Đường Tố Tố gương mặt tức giận gào thét, bà ta biết Đường Nghi muốn đi tìm ai. Đường Tố Tố lách mình muốn đuổi theo khuyên Đường Nghi về nhưng La Nguyên Công bên cạnh đã chụp lấy cánh tay, giữ chặt bà ta lại. 

La Nguyên Công biết bà ta hận vị kia nhiều chừng nào, khẽ thở dài: 

- Sư muội, bất kể nói thế nào, hắn ta giúp Thượng Thanh tông hóa giải một trận đại kiếp, về tình về lý đều nên tạ ơn người ta một tiếng. 

Gương mặt Đường Tố Tố căng cứng... 

Đường Nghi không thèm để ý đến tiếng gào thét của Đường Tố Tố, bay người lên đỉnh núi nhìn quanh. Kim Mao Hống chạy trong núi rừng mà nhanh như giẫm trên đất bằng, cơ thể lách mình vào trong rừng sâu. Đường Nghi lập tức lách mình đuổi nhanh theo, chạy về phía Kim Mao Hống biến mất. 

Một lát sau, bên cạnh một dòng suối giữa núi thấy Kim Mao Hống đang ngâm bộ lông của mình rồi lắc người vung nước một cái. Trên tảng đá lớn bên khe suối có một hán tử lôi thôi, ngồi khoanh đùi, tay cầm bình rượu ngửa mặt lên trời ừng ực rót rượu vào miệng. Không sai, không phải uống rượu mà là rót rượu vào miệng. Rượu vẩy lên trên mặt, Kim Mao Hống giũ người bọt nước tung tóe trên người ông, có lẽ còn tung tóe vào trong miệng nhưng ông cũng mặc kệ, vẫn tiếp tục uống. 

Ông buông vò rượu xuống ợ một cái, mắt nhìn thẳng về phía Đường Nghi đáp xuống trước mặt, mỉm cười. 

Gặp lại người này, Đường Nghi khó có thể tin được. nam tử nho nhã áo trắng như tuyết, phong thân như ngọc, toàn thân là thi từ ca phú vậy mà lại lôi thôi thế này, mái tóc rối bời dính vụn cỏ, dường như đã nằm trên bụi cỏ, râu ria rối bời, vết bẩn trên mặt đã chứng minh không biết đã bao lâu rồi không rửa mặt, y phục trên người hẳn không phải là màu sắc vốn có, do quá bẩn lâu ngày chưa giặt nên hỗn hợp thành một màu đen đậm nhạt. 

Nhớ lại cảnh đối phương dạy mình học tập khi còn bé, lại đối chiếu với tình hình đối phương bây giờ, Đường Nghi cảm thấy không biết nên nói sao cho phải.