Đấng Du Ký Cửu Giai Giới

Chương 72: 72





Hai người sau đó đi dạo một vòng chợ, tay trong tay Ái Như thấy bản thân rất chi là hạnh phúc, nàng đã chấp nhận bản thân là đạo lữ của Ma Kim, mặc dù xưng hô là dì cháu, nhưng mà hai người không hề có tí quan hệ máu mủ, thậm chí nàng còn chẳng phải người họ Nguyễn, chỉ là nàng gần gấp đôi tuổi của hắn.
Về phần Ma Kim thì chắc chắn chẳng bận tâm nhiều về sự chênh lệch này, hắn chỉ lo sợ nếu bản thân bước vào tu chân giả sẽ phải rời xa Ái Như "Mà sao cũng được, dù gì thỏa mãn dục vọng ích kỷ của bản thân đi rồi tính cho người khác."
Đang đi trên đường, bỗng có hai tên bịt mặt lao đến giật lấy túi của Ái Như.

Ma Kim vội vàng đuổi theo mặc kệ sự ngăn cản của nàng.

Đuổi tới một con đường vắng, xung quanh chỉ toàn những căn nhà bỏ hoang thì có thêm ba tên nữa xông ra, một tên to cao mặt thẹo tay cầm dao găm nói lớn:
-Thằng ngu, xem ra mày cũng liều mạng đấy.
-Nơi đây là trong thành, các ngươi dám giết ta sao?
-Hahaha, quanh đây là khu vực của tao, tao đã giết không biết bao nhiêu người rồi, ai dám bắt tao chứ?
-Ngươi nói thật sao?
-Để ta chứng minh cho ngươi xem.

Bây đâu, giết.
"Thế thì tốt quá rồi! Không uổng công ta phải cố chạy chậm." Ma Kim nở một nụ cười nham hiểm.
Bốn tên lao tới hắn.

Chỉ cần dùng tay trái đã chặn được một tên dùng gậy toàn sức vung tới, nắm chặt cái gậy, hắn đẩy một phát mạnh, nó đã đâm xuyên người tên đó.
Tên bên cạnh vẫn chưa nhận định được sức mạnh của hắn, vẫn cố chém một nhát dao, hắn chỉ cần lách người né một cách dễ dàng, chụp lấy cây dao và cứa đứt cổ tên đó, máu bắn tung tóe.
Hai tên đang xông tới chứng kiến cảnh tường liền vứt hung khí bỏ chạy.

Hắn nhẹ nhàng nhún chân lao tới, một quét ngang đã khiến chúng gục xuống.
Bây giờ chỉ còn hắn mặt đối mặt với tên cầm đầu mặt sẹo, tay của gã đó cầm con dao cho chút run rẩy, khác hẳn với dáng vẻ nghênh ngang quăng lên chụp xuống làm màu.
-Ta liều mạng với ngươiiii!
Hắn dùng hết sức quơ quơ lưỡi dao phía trước.

Ma Kim cứ thản nhiên né qua né lại, điệu bộ còn ra vẻ trêu đùa, có vẻ như đang tận hưởng việc chém giết này.
Tên đó bất ngờ cúi thấp người vung chân "Trúng rồi!", Ma Kim thấy trước đòn đó, nhưng chẳng thèm tránh, thậm chí còn đỡ nó bằng hạ bộ.
-Đúng thật là không cùng đẳng cấp.

Có lẽ mình thăng lên nhất giai sơ kì rồi.
Tên cướp trợn mắt kinh sợ, lật người quay đầu bỏ chạy.


Ma Kim phóng nhẹ con dao ghim vào cổ chân, rồi từ từ bước tới.
-Làm ơn tha cho ta, ngươi muốn gì ta cũng đáp ứng.

Làm ơn đi mà.
-Tất nhiên là được rồi.

Ngươi dẫn ta đi đến chỗ có thể giấu xác chết đi, với cả nơi cất giấu toàn bộ ngân lượng ngươi đã cướp.
-Được được, để ta dẫn ngài đi.
Tên mặt thẹo dẫn hắn đi sâu vào trong một góc nhỏ, có một cái lỗ chui qua vách tường, Ma Kim tự tin theo sau.
Sau nhiều ngã rẽ, cả hai đi tới một căn phủ, tiếng chó sủa inh ỏi.

Tên mặt theo hét lên:
-Đại ca, ta dẫn người tới!
Một gã đầu trọc bặm trợn bước ra, tay cầm theo một cây đao lớn, đi theo còn có vài tên bịt mặt.
-Ngươi là kẻ nào, dám tới tận sào huyệt của bọn ta?
-Tại hạ tên họ Nguyễn tên Kim mong muốn được chôn xác tên này.

Sau đó gia nhập bang hội của vị tiền bối đây.
-Hahaha, ngươi cũng có mắt nhìn đấy! Tên của ngươi, ta đã nghe qua, rất phù hợp nhập hội của bọn ta.
-Đại ca cứu ta, hắn đã giết hết bốn tên lâu la rồi! (Tên mặt thẹo sợ hãi cầu cứu)
Ma Kim lấy con dao từ đỉnh đầu của tên cướp ngu si mà một đường cắm xuống, cười nói:
-Những tên yếu đuối này, chắc hẳn đại ca không còn dùng tới.
-Haha, được lắm, ta thích khẩu khí của ngươi.

Hãy cởi mặt nạ ra ta xem nào!
-Nhưng mà ta muốn thỉnh giáo người làm đại ca như ngươi đây.
Ma Kim hùng hổ lao tới tên đầu trọc.

Sức lực cả hai có sự chênh lệch, thậm chí xét về vũ khí thì cây dao ngắn ngủn của hắn há có thể sánh với cây đao to lớn của tên kia.
Bị áp đảo đến nỗi văng luôn cái lưỡi dao nhỏ trong tay, Ma Kim khụy xuống đất.

Tên đầu trọc đứng thẳng người nghênh ngang.
-Haha, tiểu tử ngươi cũng khá đấy.

Ma Kim liền lấy cây dao giấu trong đai lưng phỏng thẳng vô tên trùm.
Nhưng mà mọi chuyện há có dễ dàng như vậy, hắn ta kịp né được ám khí, cây dao chỉ xước ngang mặt, liền tức giận, hét lớn:
-Bây đâu, giếttt!
-Không cần như thế đâu, hẹn gặp lại!
Ma Kim cắn lưỡi tự sát, tái sinh về điểm lưu trữ ở chỗ góc phố vắng người, tuy nhiên vì chưa kịp định thần nên sơ ý bị tên cầm dao chém rách mặt.
"Ồ, may mà ở chỗ này, nếu mà ở chỗ ban đầu thì mất công tán tỉnh lại dì Như, hoặc nếu ở chỗ giết tên mặt thẹo thì phải gia nhập bọn cướp.

Tính ra ta vẫn còn may mắn chán!"
Hắn lại cắn lưỡi tái sinh, lần này hắn lười việc đùa giỡn với năm tên cướp yếu ớt rồi, hắn nắm tóc tên mặt thẹo, bắt đầu tra tấn, tên đó vội cầu khẩn van xin:
-Làm ơn tha cho...
-Câm, nghe đây, dẫn ta đến chỗ ngươi giấu ngân lượng, nếu ngươi dẫn ta chui qua vách tường dẫn tới hang ổ đại ca ngươi, ta sẽ giết ngay lập tức.
-Thì ra ngài còn biết hang ổ của bọn ta sao?
-Đúng vậy, ta quen đại ca ngươi, tên khốn mập đầu trọc cầm đao chứ gì.
-Vậy ngài đây là...
-Đừng hỏi nhiều.

Mau dẫn ta đi đến nơi ta muốn.

Ta sẽ tha cho mạng chó của ngươi.
Tên đầu mặt theo bắt đầu dẫn Ma Kim tới một cái sào huyệt nhỏ hơn mà hắn đang cai quản.

Lấy chiếc chìa khóa được giấu dưới sàn nhà ra để mở tủ khóa.

Bên trong có hơn năm mươi đồng vàng.
-Nhiêu đây đã là tất cả vốn liếng của ta rồi.

Tại vì ta phải nộp phần lớn cho Hổ đại ca.
-Ồ, thôi, ta chỉ lấy hai mươi đồng vàng thôi.

Số còn lại ngươi giữ lấy, nhưng ta muốn hỏi một chuyện.
-Chuyện gì ngài cứ hỏi.

-Mấy cái xác chết ngươi giết, ngươi giấu chúng ở đâu mà không để quan phủ phát hiện.
-Ta chuyển chúng về phía phủ của Hổ đại ca, còn chuyện còn lại ta không rõ.
"Bảo sao đánh bại mình, chắc là một tên tu ma rồi!" hắn tự nhủ.
-Ồ, cảm ơn nhé.

Mà Hổ đại ca của ngươi tên họ là gì, sau này ta hợp tác với hắn sẽ chiếu cố ngươi.
-Đại ca tên là Hổ Thiết.

Mà sao nãy ngươi nói quen đại ca ta?
Ma Kim liền tự sát.
Lần này hắn giết năm tên cướp một cách nhanh chóng, xong sau đó chạy vòng quanh khu vực này nghiền ngẫm từng lối đi, sau đó tiến vào xào nguyệt của tên đầu trọc.

Vừa chạy xung quanh vừa hét để gây chú ý.
Vì sở trường hắn chạy nhanh nên không ai đuổi kịp, thậm chí hắn còn chạy thẳng vào phía bên trong quan sát toàn bộ.

Bị dồn vào đường cùng, hắn lại tự sát.
Hắn lại tái sinh rồi, giết năm tên cướp rồi lao một mạch qua căn nhà nhỏ của tên mặt thẹo, giết khoảng ba người trong đó rồi cướp ngân lượng, rồi lại tự sát.

Tuy nhiên hắn lại không tăng thêm tu vi mà vẫn giữ nguyên "Chắc trải nghiệm giết người kiểu này không còn mới mẻ."
Hắn lại tự sát rồi ở lại ngõ nhỏ đợi xem người nào phát hiện ra cái xác hắn giết, ai dè sau một hồi thì thấy dì Như bắt gặp và hét toáng lên sợ hãi.
"Hiếp dâm thì sao nhỉ? Dù gì không sớm thì muộn vài ngày nữa cũng quất nàng ấy!"
Hắn trở nên vô nhân tính, lôi Ái Như vào góc, lột đồ của nàng ra mặc kệ sự la hét, vùng vẫy:
-Con làm gì thế, buông dì ra.
Nàng bất lực trào nước mắt, vừa chứng kiến cảnh tượng máu me ớn lạnh phía trước, vừa bị người mình yêu ra tay bệnh hoạn.
Xong xuôi, hắn lại tự sát.
"May quá, không thăng bậc sau khi cưỡng hiếp!" Hắn ta vừa cười hả hê vừa giết chết năm tên cướp một cách thành thục, sau đó lôi xác bọn chúng tới cái căn nhà nhỏ của tên mặt thẹo.

Rồi chờ đợi ở đây xem ai phát hiện ra, hắn không quên mở toang cửa ra để cho dân chúng xung quanh dễ phát hiện.

Đúng như hắn dự đoán, một người tò mò vô tình ngó thấy xác chết chất chồng liền báo với quan phủ, phía đấy nhanh chóng gửi lính xuống điều tra.
Hắn lại tự sát, lần này sau khi giết gọn lẹ tổng cộng tám thi thể, hắn rất cẩn thận không để dính một tí máu nào lên y phục rồi cướp gần hết số ngân lượng, chừa lại khoảng năm đồng vàng rồi khóa tủ lại.

Thậm chí hắn còn thâm hiểm đến nỗi còn để lại lời nhắn giả mạo "Hổ Thiết, ngươi giết cả nhà ta, giết hại người dân vô tội, ta phải trừng trị bọn ngươi." và một tấm bản đồ chỉ rõ sào huyệt.
Xong xuôi, hắn quay về chỗ cũ, chạy ra đón dì Như sau đó mau trốn tránh đi chỗ khác không để bất cứ ai nhìn thấy.
-Này, con không sao chứ?
-Con không sao, vừa nãy có một vị đại hiệp ra tay tương trợ đuổi bọn cướp và lấy lại túi cho dì.

Chúng ta trốn mau kẻo bọn cướp trả đũa.

-Ra là như vậy.
Sau vụ việc vừa rồi, hai người cũng mau chóng về lại quán trọ.

Hắn vội cất số ngân lượng vừa lấy được vào trong tủ.

Ái Như vẫn còn lo lắng liền ghé qua phòng Ma Kim hỏi thăm.

Nàng sờ lên gương mặt nhiễu nhại mồ hôi của hắn mà quan tâm hỏi han:
-Nè, con thực sự không sao chứ, để dì xem nào.
Một đôi nam nữ chung một phòng, lại ngồi trên giường thân mật, điều này khiến Ma Kim nổi lên dục vọng, dù sao thì sau khi tái sinh, kí ức hắn giữ nguyên nhưng cơ thể đã làm mới, việc từng cưỡng hiếp Ái Như càng làm ham muốn của hắn dâng trào thêm.
Hắn đỡ nàng nằm xuống giường, kê mặt sát lại và bắt đầu ngấu nghiến hôn.
-Nếu như không có vị đại hiệp đó, thì ta đây mất mạng rồi, không thể gặp lại nàng nữa.

Cho nên ta trân trọng giây phút này lắm.

Nàng có thể tin tưởng trao cho ta cái ngàn vàng không?
Ái Như khẽ gật đầu đồng ý.

Hai người cứ thế quấn lấy nhau một cách nồng cháy, trong đầu vẫn đang nhớ lại cảnh tượng biến thái trước đó khiến cảm xúc của hắn cứ thế bùng nổ.
Xé rách bộ trang phục của nàng chứ chả thèm cởi từ từ như lúc cưỡng hiếp "Khỏi cần chừa đường lui nữa rồi!"
Hắn cuồng nhiệt như một con thú, nàng thay vì sợ sệt thì giờ đây lại vô cùng thích thú.

Lúc hắn phá tan vách ngăn, nàng cũng đồng thời ứa lệ, nhưng đây là giọt nước mắt hạnh phúc chứ không phải cay đắng.
Nàng cào cấu lưng hắn, hắn càng thúc mạnh hơn, thân xác này tuy có hơi xấu trai hơn cái cũ, nhưng được cái vòi tiểu tiện cũng không đến nổi tệ, có thể so với cơ thể thiếu niên của hắn trên Thượng Giới.

Nhưng mà không biết do hắn bị kích thích mạnh quá nên đại chiến có chút tàn sớm "Nhục nhã thật, đúng là phế phẩm, còn chưa được năm phút, y lần trước!".
Hắn đành dùng kĩ thuật bù đắp lại tổn thất của nàng.
-Này, đừng mà, chỗ đó bẩn lắm.
Ma Kim vẫn húp một cách ngon lành.
"Ái chà chà, ta vẫn cảm nhận được âm dịch tinh khiết này! Lại có mùi máu trinh nữ, ngon thật, có điều mùi vị hăng hăng sản phẩm của ta có chút hơi kinh, lần sau rút kinh nghiệm làm đúng trình tự mới được."
Gì chứ với cái sự điêu luyện này, dẫu cho là lần đầu của Ái Như có chút nhạy cảm, nhưng thừa sức khiến cho nàng ấy leo lên tới đỉnh.
-Áaaaa!
Mọi sự xong xuôi, cả hai thỏa mãn nằm ngửa ra giường:
-Cảm ơn chàng! Ta yêu chàng!
-Ta cũng thương nàng, Ái Như.
Ma Kim nghiêng người lại nhìn nàng, tay còn mân mê lên bộ đồi núi, bỗng dưng phát hiện ra gì đó liền nói:
-Khoan đã, hình như nó to và hồng hào hơn thì phải?