Đan Hoàng Võ Đế

Chương 140: Tầng Thứ Hai Thanh Đồng Tháp Mở Ra



Trong tông đã quá lâu không nghe thấy tin tức tốt phấn chấn lòng người như thế này.

Có đầy đủ quặng mỏ, bọn hắn có thể đạt được càng nhiều tài nguyên, có thể có điều kiện tu luyện tốt hơn. Có Thánh linh văn, bọn hắn tương đương có một người có thể mong đợi trong tương lai. Bọn hắn dường như đã thấy ngày Thiên Sư tông một lần nữa đứng lên.

Dạ Thiên Lan triệu tập các vị trưởng lão, quyết định phong thưởng toàn tông. Hôm nay bắt đầu, mỗi vị trưởng lão và đệ tử được nhận số lượng tinh thạch gấp bội.

Quyết định này càng đốt lên kϊƈɦ động của toàn tông.

- Viên đan dược kia thật thần kỳ như vậy?

Khương Nghị từ chối nhã nhặn lời mời của Dạ Thiên Lan, ngồi một mình ở trong đình viện, nhìn Kim Tủy Đan trong tay.

Dựa theo ý tứ của vị trưởng lão Ngọc Đỉnh tông kia, chỉ cần là Linh Anh cảnh cửu trọng thiên thì có thể trực tiếp phục dụng, sau đó trong thời gian ngắn ngưng tụ ra linh nguyên, trùng kϊƈɦ Linh Nguyên cảnh.

- Thử một chút xem? Có thể để những người như Nhậm Thủy Hàn đè ép cảnh giới chờ đợi, hẳn là sẽ không kém.

Khương Nghị ném Kim Tủy Đan vào trong miệng, từ từ nuốt xuống, vận chuyển Đại Diệu Thiên Kinh luyện hóa.

Viên đan dược nho nhỏ vậy mà lại phóng xuất ra năng lượng kinh người, cấp tốc hòa tan, lao nhanh trùng kϊƈɦ hướng về các nơi trêи toàn thân

Như giang hà vỡ đê, như lửa núi phun trào.

Giờ khắc này, bất luận là kinh mạch, mạch máu, xương cốt, hay là da thịt đều cấp tốc nóng hổi, tiếp đó giống như là muốn bốc cháy. Toàn thân Khương Nghị căng cứng, gắt gao cắn chặt răng. Nhưng năng lượng Kim Tủy Đan quá nóng nảy, như muốn đem hắn sống sờ sờ xé nát, xé thành mấy ngàn phiến, mấy vạn phiến.

Da thịt toàn thân Khương Nghị bởi vì sung huyết mà đỏ bừng, lỗ chân lông mở ra, bốc lên nhiệt khí nóng hổi.

Kinh mạch, mạch máu không ngừng phồng lên, giống như là muốn vỡ vụn.

Tuy nhiên, Khương Nghị mặc dù đang chịu đau khổ kịch liệt, nhưng cỗ năng lượng táo bạo này lại không dã man, ngược lại nương theo từng trận thanh lương mà tẩm bổ.

Như Băng Hỏa Lưỡng Trọng Thiên.

Đây chính là công hiệu của Kim Tủy Đan.

Khương Nghị rất nhanh đã thích ứng được với cảm giác đau nhức kịch liệt, cẩn thận quan sát biến hóa của thân thể, nhất là hỏa điểu trong khí hải.



Công hiệu trọng yếu nhất của Kim Tủy Đan vẫn là ở chỗ ngưng tụ linh nguyên, tẩm bổ linh văn. Cho nên dòng năng lượng thần kỳ vô cùng vô tận tràn qua kinh mạch toàn thân, trào vào khí hải mênh ʍôиɠ

Khương Nghị rốt cuộc cũng có thể xác định, hỏa điểu trong khí hải chính là linh nguyên của hắn. Nó tắm rửa lấy hào quang đang được vẩy xuống đầy trời, gáy to hưng phấn trong khí hải mênh ʍôиɠ như chân chính sống lại, mà bộ dáng cũng bắt đầu phát sinh biến hóa rõ ràng.

Hai cánh kéo dài, hỏa vũ tung bay, hình thể thon dài ưu mỹ, hai mắt lấp lóe cường quang.

Hỏa điểu không còn chỉ là hình dáng, không còn im lặng như xưa. Nó tràn ngập ra khí tức kinh người, trong hơi thở có uy thế, càng có lệ khí, như một đầu hung cầm tuyệt thế sinh ra trong vô tận liệt diễm.

Mê vụ ngập trời khí hải, kinh mạch toàn thân phát sáng, linh văn trêи trán cũng bắt đầu biến hóa thần kỳ. Mỗi một đầu văn ấn đều đang ngưng tụ, càng trở nên sáng tỏ, càng thâm thúy hơn.

Từ một mảnh phức tạp trước đó biến thành ngắn gọn rõ ràng.

Văn ấn kéo dài ra sang hai bên, cũng xen lẫn ở giữa.

Cẩn thận quan sát, nó không còn giống như là Hỏa Liên, mà là một hỏa điểu giương cánh trùng thiên. Hai cánh hẹp dài, lông đuôi bay lên. Khi linh văn hoàn toàn thành hình, một khắc này, một cỗ hỏa diễm mãnh liệt từ toàn thân bạo khởi, kịch liệt sôi trào, nung khô lấy huyết nhục, càng đốt cháy hết y phục.

Linh nguyên ngưng tụ, linh văn thuế biến.

Linh Anh cảnh giới toàn diện thăng hoa, bước vào Linh Nguyên cảnh.

Đột phá?

Đây là đại khảm đầu tiên trêи con đường tu luyện Võ Đạo, cứ như vậy mà tuỳ tiện đột phá?

Tốt thay cho một viên Kim Tủy Đan, không hổ là đan dược do chính tay tông chủ Ngọc Đỉnh tông tự mình luyện chế.

Khương Nghị nhắm mắt lại, mở ra hai tay, cẩn thận cảm thụ cảm giác kỳ diệu mà trước nay chưa có.

Gân xương da thịt nóng hổi như lửa, nhưng cũng dũng động năng lượng mênh ʍôиɠ. Toàn thân nhẹ nhàng, tựa như một đầu mãnh cầm tùy thời có thể giương cánh bay lên trời.

Kinh mạch mở rộng, kim quang tô điểm, càng tráng kiện càng cứng cỏi. Ngay cả mạch máu đều được tẩm bổ, huyết khí lao nhanh, sinh mệnh lực thịnh vượng.

Rõ ràng nhất là khí hải, phạm vi phát triển đến hơn hai lần.

- Đây mới thật sự là thăng hoa!



- Hả?

Thời điểm ngay lúc Khương Nghị đang cẩn thận cảm thụ thân thể biến hóa, bỗng nhiên chú ý tới thanh đồng tiểu tháp trước ngực hiện ra thanh mang (*) nhàn nhạt.

[*Thanh: màu lam, mang: ánh sáng]

Cảm giác rõ ràng không giống với lúc trước.

Khương Nghị lập tức luồn ý thức vào, đó là một mảnh mịt mờ, không có gì thay đổi, nhưng ở vị trí cạnh góc lại xuất hiện một cửa đồng lớn rộng rãi.

- Tòa tháp này, có tầng thứ hai?

Khương Nghị ngạc nhiên, ý thức mở cửa lớn ra, tiến vào tầng thứ hai.

Tầng thứ hai vừa hắc ám lại băng lãnh, âm khí âm u. Loại lạnh này như có thể xuyên thấu qua ý thức, ảnh hưởng đến linh hồn.

Từng tòa cửa đá mặt quỷ dữ tợn hiện ra huyết quang như ẩn như hiện trong bóng đêm.

Khương Nghị đưa ý thức đi vào trước một tòa thạch môn, xuyên thấu qua giữa chỗ trống nhìn vào. Bên trong trống rỗng, chỉ có một bộ xương khô treo ở trêи xiềng xích băng lãnh.

Lại là xương người!

Không biết chết đi đã bao nhiêu năm.

Khương Nghị lại đi tới trước một cửa đá khác, cũng là xiềng xích, xương khô.

Nơi này tổng cộng có ba mươi sáu tòa thạch điện, treo ba mươi sáu bộ xương khô.

- Đây là một tòa lao tù?

Ý thức Khương Nghị khẽ động, cửa đá nặng nề rộng mở. Huyết khí mãnh liệt phiêu đãng bên trong lao ra, tiếng kêu đau đớn thảm thiết cùng tiếng gào thét điên cuồng vang vọng tầng thứ hai, giống như âm thanh hò hét bọn hắn trước khi chết để lại, vừa bi thương vừa kinh khủng.

Quỷ dị âm trầm hỗn loạn kéo dài một hồi mới khôi phục bình tĩnh.

- Cảnh giới đột phá, tăng cường uy lực Thánh Hỏa, mở ra tầng thứ hai? Có thể còn có tầng thứ ba... Tầng thứ tư... Tầng thứ năm... hay không? Bên trong lại sẽ là cái gì? Bên trong... Có vật sống không?