Đại Vương Tha Mạng

Chương 27: Copy Bài





Khi chủ nhiệm lớp Thạch Thanh Nham kẹp một chồng bài thi bước vào, sự chú ý của đám bạn học mới quay trở lại hiện thực.Cho dù ngày mai tất cả mọi người đều thức tỉnh thì hôm nay vẫn phải làm bài kiểm tra cẩn thận...Thạch Thanh Nham đứng trên bục giảng, nhìn đám học sinh bên dưới:- Thầy biết tâm trạng các em trong những ngày này có chút kích động, có lẽ là tâm trí vẫn còn đang du lịch ở đâu đó chưa về, nhưng thầy vẫn phải nhắc nhở các em một câu: còn một năm rưỡi nữa là các em phải thi tốt nghiệp rồi, nếu như hiện tại các em bị tụt lại, vậy đến lúc đó sẽ vô cùng khó khăn, thầy chỉ nói thế thôi, các em tự suy nghĩ.


Còn việc hôm qua các em cũng thấy rồi, có sức mạnh nhưng không có văn hóa, cảnh sát vẫn bắt các em đi như bình thường.Thạch Thanh Nham tuy không nói toạc ra, nhưng tất cả mọi người ở đây đều hiểu, mà Lữ Thụ lúc này lại cảm thấy cực kỳ bội phục Thạch Thanh Nham.

Vị chủ nhiệm lớp của mình vô cùng có trách nhiệm, ngày hôm qua chủ nhiệm lớp 7 bị đánh, cả dãy nhiều giáo viên như vậy nhưng chỉ có thầy Nham dám đứng ra can ngăn.Diệp Linh Linh nhỏ giọng nói với Lữ Thụ:- Này, cho tớ chép bài với, làm người tốt cả đời sẽ được bình an.Diệp Linh Linh vừa mở miệng, bạn học một bên khác liền vứt mị nhãn qua, bộ dáng ngươi biết nên làm gì rồi đấy.Đây chính là thời điểm hiếm hoi mà mọi người cảm thấy Lữ Thụ hữu ích, tối thiểu có thể giúp mình vượt qua bài thi khó khăn.Nếu như nhìn theo góc độ học tập, Diệp Linh Linh vẫn cảm thấy mình ngồi cùng bàn với Lữ Thụ chính là việc may mắn rất lớn, bởi vì mỗi lần kiểm tra Lữ Thụ đều cho mấy người xung quanh copy bài.Cũng không phải hắn chủ động cho bạn học xem bài để kéo mối quan hệ, mà là sau khi hắn làm bài xong chỉ để ở đó, không che giấu, cũng không chủ động.Đây thuần túy là tính cách của Lữ Thụ mà thôi, hắn thấy có cho chép hay không chẳng sao cả, loại kiểm tra thế này không quan trọng, có thể copy là bản lĩnh của người ta, không cần thiết phải kéo cừu hận.Nhưng, hiện tại thì không giống rồi...Lữ Thụ hít một hơi thật sâu, mình chờ đợi khai giảng không phải đều vì mấy bạn học đáng yêu này ư?!Lúc thời gian kiểm tra trôi qua một nửa, bài kiểm tra của Lữ Thụ đã được viết đầy, lúc này con mắt của Diệp Linh Linh bắt đầu tỏa ánh sáng, bạn học xung quanh cũng rục rịch theo.Lúc đầu Lữ Thụ đặt tờ giấy thi đầu tiên sang bên cạnh, mọi người vừa mới chuẩn bị chép thì Lữ Thụ lại lật một phát...Đám bạn học xung quanh thầm nghĩ, cứ lật đi, chép trước chép sau dù sao cũng là chép, kết quả vừa mới chuẩn bị chép, Lữ Thụ lại lật ngược lại...Lật lật, trong vòng một phút, Lữ Thụ đã lật đến hai mươi lần, cứ ba giây con hàng này lật một phát!Ánh mắt mọi người nhìn hắn lật bài thi muốn trợn cả ra ngoài!Bạn học xung quanh tức muốn chết, ngươi không muốn cho người khác chép bài thì có thể nói thẳng ra mà!Cảm xúc tiêu cực đến từ Diệp Linh Linh: +70.Đến từ.


.

.Chỉ một đợt lật giấy, bạn học xung quanh đã góp cho hắn hơn 300 điểm cảm xúc tiêu cực!Nhìn thấy ghi chép thu nhập, Lữ Thụ kém chút nữa cười thành tiếng.Tuy nhiên tiếng lật giấy của Lữ Thụ đã làm thầy chủ nhiệm chú ý:- Lữ Thụ, em đang làm gì vậy, yên lặng một chút đi.- Dạ vâng.Lữ Thụ trả lời.Lúc này bạn học xung quanh mừng rỡ, lập tức cảm thấy Thạch Thanh Nham quá đỉnh, hiện tại Lữ Thụ cũng không thể tiếp tục lật qua lật lại nữa rồi.Mọi người vụng trộm nhìn về phía bài thi của Lữ Thụ, nhưng mà...!Lữ Thụ đã gác cùi chỏ lên bàn, bàn tay kết lại đặt trước mũi ra vẻ trầm tư...Trầm tư em gái ngươi, dùng hai tay che bài thi như thế!Lương tâm của ngươi có cắn rứt không?Ha ha ha, không chỉ không có, mà còn cảm thấy đắc nữa, Lữ Thụ không ngừng vui vẻ, vui vẻ tiếp tục trầm tư.Một đợt này, lại mang đến cho Lữ Thụ hơn 200 đểm cảm xúc tiêu cực.Lúc trước cho bọn họ chép, là bởi vì thấy cho dù điểm bọn họ có cao đi nữa thì cũng không có ảnh hưởng đến bát cơm nhà mình.Nhưng hiện tại lại khác, hôm qua mấy người còn nói xấu ta, ta cho mấy người chép mới lạ.Hiện tại bài thi không phải mục đích cuối cùng của hắn, mà chính là điểm cảm xúc tiêu cực kia kìa!Một đợt kiểm tra liền kiếm được hơn 500 điểm cảm xúc tiêu cực, Lữ Thụ cảm thấy mình muốn đột phá cấp E chắc chắn phải dựa vào đám bạn học đáng yêu của mình rất nhiều!Lúc này, bạn học ngồi phía trên không tin lắm, dù sao trước đây được chép vô cùng thoải mái, có phải hôm qua Lữ Thụ nghe thấy bọn họ nói xấu hắn nên hôm nay giận rồi không.Thế nhưng căn cứ vào kinh nghiệm từ xưa đến giờ, cậu ta cảm thấy chỉ cần nói chuyện nhẹ nhàng một chút là có thể chép bài.Cậu ta viết một tờ giấy nhỏ truyền ra sau cho Lữ Thụ, Lữ Thụ hơi sửng sốt, nhưng vẫn nhận lấy mở ra xem:- Người tốt trọn đời bình an, cho xin đáp án với.Lữ Thụ viết viết rồi truyền trở về, đối phương sau khi nhận được tờ giấy thì kích động vô cùng, ngon rồi!Kết quả mở ra xem, trên tờ giấy chỉ viết ba chữ: Cậu đoán đi.Mặt bạn học ngồi trước Lữ Thụ đen thui, đoán con mợ nó!Cảm xúc tiêu cực đến từ Lưu Sướng: +170.Đệch, lúc ấy Lữ Thụ giật nảy cả mình, oán niệm cao như vậy không phải ngươi muốn đánh ta đấy chứ?Lưu Sướng cảm giác có chút ê răng, cậu ta cũng không phải không giải được bài, chỉ là không chắc chắn về đáp án mà thôi.


Thành tích học của cậu trong lớp giống như nửa bình nước lắc lư qua lại vậy, giải ra cũng không biết đúng hay không.Cậu khẽ cắn môi viết lên tờ giấy nhỏ "A-A-B-C-D-A-B-C-D-A"Chờ sau khi tờ giấy truyền lại, con mắt Lưu Sướng liền nhìn chằm chằm chủ nhiệm lớp Thạch Thanh Nham, khẩn trương, lo sợ, sau khi thấy ánh mắt thầy chủ nhiệm không nhìn về phía bên này nữa, liền mở giấy nhỏ ra, bên trên lại có ba chữ:Cậu lại đoán.Cảm xúc tiêu cực đến từ Lưu Sướng: +311.Lưu Sướng nhìn thấy ba chữ này liền muốn ngất đi, lần này cậu ta chịu thua rồi, đồng thời chắc chắn Lữ Thụ đã ghi thù vụ hôm qua nói xấu hắn, nếu không vậy sao trước kia cho chép hiện tại lại không.Lòng dạ tên này thật hẹp hòi quá đi! Bạn bè trong lớp chỉ đùa giỡn một chút thôi mà!Trên thế giới có một loại người, lúc đùa giỡn người khác thì cười haha, nhưng bị giận lại nói người ta lòng dạ hẹp hòi.Ha ha ha.Tuy nhiên Lưu Sướng cũng không biết, Lữ Thụ chẳng phải tức giận mới không cho bọn họ chép, mà là do hắn đã đi trước bọn họ một bước trên con đường này, cộng thêm việc năng lực thức tỉnh của hắn có chút quái dị mà thôi...Một lần kiểm tra lừa gần nghìn điểm cảm xúc tiêu cực, đây tuyệt đối là lời to, nhưng Lữ Thụ vẫn có chút không thỏa mãn.Hắn nhìn bạn Diệp Linh Linh ngồi cạnh mình, sau đó hơi nhích cánh tay lên, lộ ra đáp án: D.Nhãn tình Diệp Linh Linh sáng lên, chép một câu cũng là chép, nhanh tay điền xuống đáp án câu tương ứng của mình thôi.Chờ sau khi bạn Linh Linh làm xong, kiểm tra cũng đã hết giờ, thầy chủ nhiệm tuyên bố dừng bút nộp bài.Lúc này Diệp Linh Linh hết sức cau có, chỉ sợ đây là lần kiểm tra kém nhất của mình, nãy giờ toàn chực chép bài mà không tập trung giải đề.Nhưng cũng may, mình có thể chắc chắn đúng một đáp án, xem như được an ủi một chút...Ngay lúc Diệp Linh Linh không cam tâm tình nguyện đem nộp bài lên, Lữ Thụ mới buông cánh tay ra.Lúc bấy giờ Diệp Linh Linh cảm thấy đầu mình sắp tức tới hỏng luôn, đáp án con hàng này không ngờ lại là B, tờ giấy bị Lữ Thụ chặn một nửa làm cho bạn Linh Linh nhìn nhầm thành D!Con mẹ nó rõ ràng là cậu cố ý đúng không?Chữ B viết xiêu xiêu vẹo vẹo, còn viết lớn, rõ ràng muốn ám hại mình mà!Cảm xúc tiêu cực đến từ Diệp Linh Linh: +171...