Đại Minh Tinh Và Chàng Vệ Sĩ

Chương 87: Quay về trả thù



Lăng An Vũ ngồi xuống bên cạnh đạo diễn quan sát các diễn viên diễn như thế nào nói chính xác hơn người anh chú ý đến là Dạ Ngân Tuyết. Vào vai một nàng công chúa đang đi di phục xuất tuần, đến quán trọ gặp phải nữ thích khách ả ta cầm con dao lao đến chém trúng nàng. Dạ Ngân Tuyết hoảng hốt hét lên một tiếng:”Á…”

Con dao ấy là thật không phải là đạo cụ để đóng phim, mọi người kinh hãi, giật mình chạy đến xem, nữ diễn viên vào vai thích khách sợ hãi quăng con dao xuống. Albert cùng Trần Uyển Dư chạy nhanh đến xem, Lăng An Vũ đứng bật dậy thấy Albert đứng bên cạnh cô lo lắng không ngừng anh nheo mắt nhìn Albert.

Trần Uyển Dư cùng một số nhân viên đưa Dạ Ngân Tuyết đi băng bó vết thương, Albert trừng mắt, lạnh giọng hỏi đạo diễn và nhân viên:

“Tại sao từ một con dao giả lại trở thành thật rồi? Trước khi quay các người không có kiểm tra hay sao?”

Nhân viên kiểm tra đạo cụ run rẩy, gục mặt sợ sệt, lắp bắp giải thích với Albert:

“Xin lỗi! Tôi…tôi thật sự…thật sự đã kiểm tra kĩ càng rồi nhưng không biết tại sao con dao lại trở thành dao thật, tôi xin thề là trước khi quay tôi đã kiểm tra kĩ rồi.”

Albert vẫn không thể hạ cơn tức giận của mình xuống được, anh thật sự không ngờ bọn người nấp trong bóng tối kia có thể ra tay một cách trắng trợn như thế ngay cả đạo cụ cũng có thể thay đổi không một ai hay biết, anh nghiêm nghị, lạnh lùng nói với đạo diễn:

“Hôm nay Tiểu Tuyết không quay nữa bị thương như vậy thì quay được cái gì nữa chứ?”

Lăng An Vũ nhíu mày nhìn Albert bằng ánh mắt nghi hoặc rõ ràng chỉ là một vệ sĩ làm gì có quyền quyết định cô quay hay không quay nữa chứ? Anh lãnh đạm không nhanh không chậm cất giọng nói:

“Việc quay nữa hay không anh không có quyền quyết định hơn nữa vết thương của cô Selina chỉ là một vết thương nhỏ mà thôi có cần phải làm lớn chuyện như thế không? À tôi quên mất cô Selina là tiểu thư cành vàng lá ngọc nếu bắt cô ấy quay tiếp lỡ cô ấy tức giận dùng quyền lực của mình làm bộ phim này dừng lại mất dù sao thì số tiền tổn thất cũng không là gì so với tiểu thư Selina.”

“Cậu…” Albert giận dữ, mắt đối mắt với Lăng An Vũ anh thật sự không biết lúc trước Dạ Ngân Tuyết thích Lăng An Vũ ở điểm nào một con người kiêu ngạo, tự cao không xem ai ra gì.

Dạ Ngân Tuyết nghe hết những lời mà Lăng An Vũ vừa nói những lời nói ấy khiến cho tim cô rất đau, lần đầu tiên cô nghe anh nói những lời nói châm chọc về mình, cô bước ra lên tiếng nói:

“Ai nói là tôi không quay nữa? Tôi không sao tiếp tục quay đi.”

Albert thấy ánh mắt của Dạ Ngân Tuyết rất kiên định anh biết cho dù anh có lên tiếng phản đối nữa thì cũng vô dụng, anh cùng Trần Uyển Dư lùi về phía sau cho cô tiếp tục quay.

Đến chiều, Dạ Ngân Tuyết quay xong Albert cầm khăn tiến đến lau mồ hôi cho cô, ánh mắt của cô luôn hướng về phía Lăng An Vũ anh nhếch môi cười lạnh, giọng nói đầy chế giễu:

“Cô có sở thích lạ nhỉ? Thích cặp với vệ sĩ không biết có bao nhiêu vệ sĩ đi theo bảo vệ cho cô đã từng cặp với cô rồi?”

Trần Uyển Dư trợn mắt lớn tiếng quát Lăng An Vũ:”Lăng An Vũ! Anh nói vậy là sao hả? Anh có tư cách gì mà nói Tiểu Tuyết như thế? Tôi không ngờ anh lại là một kẻ như thế, tôi cấm anh không được nhục mạ Tiểu Tuyết nếu không anh đừng trách.”
Bạn đang đọc truyện tại WebTru yen Onlinez . com
Lăng An Vũ bày ra dáng vẻ dửng dưng, tự cao không để ai vào mắt chậm rãi cất giọng hỏi:”Sao hả? Các người lại muốn dùng quyền thế, dùng tiền để chèn ép, hạ bệ người khác xuống sao?”

Đôi mắt Dạ Ngân Tuyết đã ứa nước cô kéo Trần Uyển Dư lại:”Uyển Dư! Cậu đừng nói nữa, chúng ta đi vào trong thay đồ thôi.”

Lăng An Vũ rời khỏi phim trường, bước lên xe điện thoại của anh vang lên anh ấn nút nghe, bên kia giọng nói của một người đàn ông vang lên:

“Tôi đã điều tra rồi nhưng vẫn không điều tra ra đó là ai? Đó là điểm mù của camera nên hắn đã biến mất không một dấu vết.”

Anh im lặng không đáp lại dù chỉ một tiếng dứt khoát cúp máy quăng điện thoại sang ghế lái phụ rồi lái xe quay về nhà.
<script type="text/javascript" async="async" src="//widgets.outbrain.com/outbrain.js"></script>