Đại Chúa Tể

Chương 438: Đặc huấn



Ngày hôm sau, Mục Trần được Bắc Minh Long Côn dẫn đến một nơi cũng không mấy xa lạ, nhưng khi hắn bước vào đó thì cả người tê dại, mắt đứng tròn, lông tóc dựng ngược. Đó chính là Lôi vực tầng cuối.

"ầm ầm!"

Không gian tối đen vì lôi hải mênh mông vô tận phủ rộng khắp nơi, hắc thần lôi như điện long vờn qua vờn lại, sấm sét vang động, khiến cho hắn tim đập chân run.

Mục Trần cảm thán nhìn lôi hải đen ngòm kia, dù rằng trước kia cũng từng chui vào đó, nhưng thật sự nó hung hiểm ra sao hắn vẫn còn nhớ rõ, áp lực đáng sợ khiến tim đập thình thịch không giữ nổi bình tĩnh, không gian chỉ toàn một màu đen, cứ như thứ gì chui vào đó sẽ hoàn toàn bị nó nuốt mất vậy.

- Bắc Minh tiền bối, ta sẽ tu luyện như thế nào?

Mục Trần mắt vẫn không rời khỏi lôi hải, chép miệng cẩn thận dò hỏi.

Bắc Minh Long Côn xoa xoa cái đầu trọc, bộ dáng có vẻ khá buồn cười, chẳng chút nào giống một đại nhân vật thét ra lửa, lão liếc nhìn Mục Trần, hỏi lại:

- Lôi Thần Thể tu luyện tới đâu rồi?

- Nhị văn!

Mục Trần nhanh nhảu trả lời.

Bắc Minh Long Côn nhíu mày, lầm bầm:

- Thôi kệ, coi như chấp nhận vậy đi, trong thời gian tới ngươi phải luyện Lôi Thần Thể lên tứ văn cho ta.

Mục Trần giật mình cả kinh, thần quyết luyện thể tu luyện dễ lắm sao, huống hồ gì Lôi Thần Thể vốn thuộc loại thượng thừa. Để đạt đến nhị văn, chẳng biết hắn đã tiêu phí bao nhiêu tâm huyết, lại còn nhờ giọt tinh huyết của Thiên Chí Tôn mới may mắn luyện thành, vậy mà lão bắt trong sáu tháng phải lên tứ văn lôi thể, nói chơi à?

- Thời gian tới ngươi vào đó tu luyện cho ta, không được phép ra ngoài, cũng không được dùng Hắc Thần Lôi Độc ẩn thân.

Lão vừa nói vừa chỉ tay vào lôi hải đen ngòm trước mặt

Mục Trần rụng rời cả chân tay. Lôi hải khủng bố ra sao hắn đã từng nếm thử, lần trước lẻn vào trong đó nhờ có Hắc Thần Lôi Độc che giấu khí tức mới bình an trở ra, còn bây giờ lại bị ép buộc như thế, chẳng phải đưa dê vào miệng cọp sao?

Thực lực hiện tại tuy có mạnh hơn xưa nhiều, nhưng đối với hắc thần lôi đáng sợ kia thì cũng chẳng khác nhau mấy. Hắn còn nhớ rõ trong lôi hải kia còn có một con Lôi Linh hung tợn, lỡ như lúc đó nó khùng lên, không chừng một tát đập hắn ra cám.

- Trong lôi hải ngưng tụ vô số hắc thần lôi lực, dùng để rèn luyện Lôi Thần Thể rất thích hợp. Nhưng ngươi phải nhớ nó cũng ẩn chứa sức mạnh cường đại, chỉ cần chịu đựng được đau đớn thì tu luyện thăng tiến cực tốt, không kém cạnh Bắc Thương Môn chút nào.

Bắc Minh Long Côn ngoáy tai nói tiếp:

- Dĩ nhiên nếu ngươi sợ thì để ta dùng phương pháp bình thường vậy, có điều nữa năm sau bọn kia xuất quan, ngươi chuẩn bị tâm lý đi theo xách dép đi là vừa....

Mục Trần biết ngay lão đang khích tướng, nhưng chẳng đáp lời, ngao ngán gật đầu:

- Vậy bắt đầu đi!

- Thế mới ra dáng chứ... Còn bé con Lôi Linh kia ngươi cứ an tâm, ta đã phong ấn rồi, cứ bơi lặn thoải mái trong đó.

Bắc Minh Long Côn trầm tư một chút, rồi chợt vươn tay kéo lại, một tia hắc lôi lóe lên ngưng tụ trong lòng bàn tay, rồi hóa thành một tấm thẻ bằng lôi điện đen thui. Lão ném cho Mục Trần, hắn vội chụp lấy, liền nhìn thấy trên tấm thẻ có ba chữ viết màu sáng trắng.

- Ngự Lôi Thuật?

Mục Trần khấp khởi mừng thầm nghi hoặc hỏi lại:

- Một bộ thần quyết công kích sao?

- Thần quyết?

Bắc Minh Long Côn cười nhạo:

- Đầu heo óc nho, cái này không phải thần quyết, mà là thần thuật!

- Thần thuật?

Mục Trần chấn kinh. Trong thiên địa có vô số phương pháp kỳ ảo khó lường, thần thuật rất huyền diệu, có thể khu động sức mạnh tự nhiên, bộc phát ra năng lượng cường đại.

Thần thuật muốn tu luyện cực khó, lại cũng rất hiếm. Thứ này rất có phân lượng trong những thứ mà Chí Tôn muốn có. Ngày trước hắn cũng được đọc ở đâu đó mô tả về thứ này, nhưng chưa bao giờ nhìn thấy thần thuật. Thậm chí ở Linh Trị điện cũng chưa bao giờ bày bán, không ngờ Bắc Minh Long Côn lại tiện tay cho hắn một quyển thần thuật!

- Thông thường thì thần thuật chỉ có cường giả Chí Tôn mới đủ tư cách nghĩ tới, nhưng Ngự Lôi Thuật này lại có quan hệ đồng nguyên với Lôi Thần Thể mà ngươi có. Một khi hiểu được chân lý của lôi đình, thì có thể tu luyện thành công, đối địch chỉ cần một ý nghĩ có thể thu hút lôi đình giáng lâm, uy lực phi phàm.

Bắc Minh Long Côn chậm rãi nói thêm.

- Thu hút lôi đình?

Mục Trần tròn mắt kinh hãi. Thần thuật quả nhiên lợi hại, một số thần quyết đặc biệt có thể hình thành lôi đình từ linh lực để kháng địch, nhưng thật sự thì lôi đình do linh khí tạo thành không thuần túy, hoàn toàn kém xa lôi đình tự nhiên chân chính.

Ngự Lôi Thuật này lại có thần năng như thế, quả là huyền ảo.

- Thần thuật tu luyện rất khó khăn, vào trong lôi hải rồi từ từ mò mẫm đi.

Bắc Minh Long Côn ngáp dài xoa đầu, biếng nhác chẳng thèm giải thích cho Mục Trần.

Mục Trần le lưỡi gục gặc, cất đi Ngự Lôi Thuật. Hắn nhìn lại lôi hải đen ngòm, hít hà một hơi. Nếu đã nhận đặc huấn, thôi thì không lui bước được nữa, muốn có sức mạnh hơn người, thì cũng phải trả giá nhiều hơn.

- Nếu ở trong đó mà chịu hết nổi, thì có thể lấy Lôi Thần Liên ra dùng, nó có thể bảo vệ ngươi.

Bắc Minh Long Côn hờ hững nói.

- Vâng!

Mục Trần thở dài gật đầu, nhún chân lộn vòng lên không, vận chuyển linh lực hùng hậu bảo vệ thân thể, lôi điện lẹt xẹt bắn ra, sử dụng luôn cả Lôi Thần Thể.

"Rầm!"

Sấm sét vang rên, hắc lôi nhận ra có vật tiếp cận nó, lập tức ào ào xông tới kẻ không biết trời cao đất dày xâm phạm lãnh thổ của nó.

"Xẹt xẹt!"

Hắc thần lôi chấn tan lôi điện quanh người Mục Trần, áo quần của hắn cũng thành tro, nhưng với thành tựu nhị văn lôi thể, hắn hoàn toàn có thể chịu đựng công kích của nhưng tia hắc thần lôi rìa ngoài lôi hải này.

Dù vậy Mục Trần cũng không coi thường, hắn biết hắc thần lôi khủng bố thật sự còn ở trong kia.

Mục Trần tăng tốc, nháy mắt tiến vào lôi hải. Một màu đen khiến cho người ta cảm thấy áp lực vô cùng, nhưng hắn không do dự bay thẳng vào trong.

Lôi đình lực cuồng bạo tứ phương áp tới, cảm giác nguy hiểm tràn đầy trí óc.

Linh lực hùng hậu bùng lên, chống cự lại sức hủy hoại của lôi đình lực. Hắn bay vào chừng một nghìn mét, rồi cố gắng xếp bằng lại, hai đường lôi văn hiện rõ trên ngực, lôi điện lại bắn ra từ cơ thể.

Linh lực của hắn lúc này đủ hình thành một khoảng không chừng một thước quanh người, ngăn cách hắc thần lôi.

Những luồng dao động đáng sợ từ trong lôi hải lượn lờ, như cự long trong biển lớn đang ngấp nghé rình mồi.

- Bắt đầu thôi...

Mục Trần lẩm bẩm, gương mặt kiên nghị quyết tâm. Ai nấy đều chuẩn bị kỹ lưỡng cho đại tái linh viện, hắn cũng phải cố gắng.

Đây là nửa năm quyết định, nếu hắn đắc ý vì có thể đánh bại Ma Hình Thiên, thì sẽ trở thành trò cười cho mọi người ngay trong chính Bắc Thương linh viện.

- Đến đây đi, cho ta xem các ngươi đáng sợ thế nào!

"Ầm!"

Linh lực mạnh mẽ dốc đổ ra!

"ầm ầm!"

Lôi hải như cảm ứng thấy kẻ xâm phạm, hắc thần lôi như lôi long dữ tợn gầm rú, xuyên qua lôi hải, cường thế giáng vào người hắn.