Đại Chúa Tể

Chương 419: Ai thắng ai bại



- Hắn đang làm gì vậy...

Hạ Du Nhiên trợn mắt há mồm nhìn Mục Trần nuốt lấy ngọn lửa tím, sắc mặt phấn khích vô cùng. Tuy chẳng biết ngọn lửa tím kia là cái gì, nhưng ngay cả biển lửa hừng hực kia cũng bị nó hút sạch thì dĩ nhiên không phải phàm vật.

Sau đó Mục Trần lại nuốt nó vào bụng.

Nhiều kẻ không biết lại cho rằng Mục Trần biết rõ tử cục, nuốt lửa tự sát.

Ma Hình Thiên cũng cau mày, dĩ nhiên không có ý tưởng buồn cười ngu xuẩn đó. Tên Mục Trần là kẻ cứng cỏi, dù có ở bờ vực diệt vong thì cũng chẳng làm ra cái chuyện phi lý như thế.

Ma Hình Thiên cảnh giác hẳn lên, hành động của Mục Trần tất phải có gì đó đặc biệt.

- Giết luôn cho rồi, miễn sinh sự!

Ma Hình Thiên kết ấn, huyết ma phù lấp lánh nhanh hơn, thế lưới giăng ra nhanh chóng kín kẽ, rồi cấp tốc ập vào Mục Trần. Chỉ cần hắn trúng chiêu, thì cả xương cốt cũng phải tan ra thành máu, tuyệt đối không còn sinh cơ.

Mục Trần nuốt xong tia Bất Tử Hỏa, ánh mắt màu đỏ lại lóe lên một ánh tím, da dẻ bắt đầu nhuộm theo màu tím, thân thể run nhè nhẹ.

Trong cơ thể Mục Trần đang nổi sóng cuồn cuộn, sau khi đưa một tia Bất Tử Hỏa vào trong người, hắn liền vận dụng linh lực bao bọc lấy nó. Người bình thường nếu dám cả gan làm việc này, e bây giờ đã ra tro, nhưng Mục Trần lại khác.

Vốn dung hợp với Cửu U Hỏa, là thể chưa tiến hóa của Bất Tử Hỏa, do đó có nguyên lực đồng nhất, khiến cho Bất Tử Hỏa không phá hoại cơ thể của hắn.

Linh lực tiến sát ngọn lửa tím sôi lên như nồi nước đun, rồi dung hợp vào trong ngọn tử hỏa.

Ngay lập tức, linh lực của Mục Trần bành trướng cấp tốc, rồi như ngọn lửa hừng chạy như điên trong cơ thể hắn.

Sức mạnh từ đâu đó như núi lửa phun trào từ trong người, khiến cho Mục Trần mất đi khống chế đối với linh lực bản thân, như con ngựa hoang thoát cương chạy loạn.

Kinh mạch đau nhức vì áp lực khổng lồ đánh phá lung tung, nhưng cũng may còn có nhị văn Lôi Thần Thể, sức chịu đựng của cơ thể cũng tạm đủ chống chọi được.

Mục Trần thở phì phò, ánh mắt tím rịm không chút sợ hãi đối diện ma phù siết lại, hơi điên cuồng mà khoái trá. Năng lượng trong cơ thể phải tìm chỗ thoát ra ngoài, nếu không thì hắn chưa chết vì ma phù có lẽ đã nổ banh xác vì sức mạnh cường đại chạy loạn bên trong.

Một quyền đánh thẳng, không hoa mỹ, trực tiếp nện vào huyết ma phù.

Linh lực tràn ngập từ trong người theo đầu quyền tuôn ra.

Luồng linh lực ẩn chứa ngọn lửa màu tím nhỏ bé nhẹ nhàng phiêu đãng.

Không gian biến dạng, quyền kình đáng sợ khiến cho đám cường giả xa xa trên tầng hai nuốt nước bọt. Làm thế nào mà quyền của hắn lại mang sức mạnh đáng sợ như thế?

Biển lửa tím rịm đối đầu với biển máu đỏ thẫm, máu tươi cấp tốc bốc hơi, tiếng xèo xèo vang lên theo những hơi nước màu đó phiêu tán.

Ngọn lửa tím bùng lên, chạm vào ma phù. Huyết tinh trên đó vang lên những tiếng như la thảm đau đớn.

Rốt cuộc sắc mặt Ma Hình Thiên kịch biến kinh sợ.

- Đốt cho ta!

Mục Trần gầm lên, như tiếng giận dữ, cũng như tiếng đau đớn thống khổ, quần áo cháy ra tro, ngọn lửa tím từ mọi chỗ trên da thịt tuôn ra, trông hắn cứ như hỏa thần, hung hãn tấn công ma phù.

"Xèo xèo!"

Huyết văn trên ma phù bị tử diễm đốt cháy phừng phừng, rồi lan dần lên trên, sau một tiếng "phụp" ma phù hoàn toàn mất tích.

Ma phù bị hủy, Ma Hình Thiên hộc máu chấn lui, chẳng khác nào Mục Trần khi nãy, chỉ có khác là ánh mắt tịch mịch hờ hững của hắn bây giờ chứa đầy chấn động và kinh hãi. Hắn không thể ngờ được Thí Long Ma Phù lại tan rã nhanh chóng dưới một quyền duy nhất của Mục Trần.

- Ta không tin!

Trong lòng dậy sóng, gương mặt Ma Hình Thiên đã không còn giữ được vẻ hờ hững cao ngạo như trước nữa.

Cùng lúc đó, tất cả mọi người nhìn thấy cục diện xoay chuyển cũng bất giác hoảng sợ.

Không thể ngờ được mọi chuyện lại xoay như chong chóng chỉ trong vài giây như vậy!

Rồi mọi người giật mình nhìn lại một thân ảnh trong hừng hực lửa tím đang lao tới, sát khí ngùn ngụt, ánh mắt điên dại xông thẳng vào Ma Hình Thiên.

Sức mạnh trong cơ thể vẫn chưa thoát ra hết, không phát tiết thì kẻ chết chắc phải là hắn.

- Ma Hình Thiên, đỡ một chưởng nữa này!

Mục Trần gầm lên dữ dội, vung tay đánh tới một chưởng, linh lực được thể cấp tốc trút ra như núi lửa phun trào. Một luồng công kích sắc tím ào ào đổ ra như hồng thủy công kích Ma Hình Thiên.

Một chưởng đó, đám người Hạ Du Nhiên, Liễu Ảnh, Tô Bất Hủ cũng lạnh toát sống lưng, bọn họ chẳng thể nào lý giải được vì cái gì đã khiến cho thực lực Mục Trần tăng vọt đến cấp độ nguy hiểm như vậy!

Năng lượng linh lực cuồng bạo và vô cùng bá đạo hoàn toàn khác với linh lực khi nãy của hắn!

Năng lực đó hắn lấy đâu ra?

Bọn họ còn đang kinh nghi khó hiểu, thì luồng công kích đầy tử diễm đã bao phủ lấy Ma Hình Thiên.

Ma Hình Thiên hoảng hồn nhìn luồng công kích sắc tím, bất chợt ánh mắt trở nên dữ tợn. Hắn không thể chấp nhận mình lại thất bại dưới tay một tiểu tử Thông Thiên cảnh sơ kỳ. Bao nhiêu năm nay hắn luôn là kẻ đứng đầu lớp cường giả mới của Bắc Thương đại lục, để có được thành quả đó, bao nhiêu đồng bạn cùng tu luyện với hắn đã phải táng thân trong chính đôi tay của Ma Hình Thiên, vì quy tắc chọn lọc cực kỳ tàn khốc của Long Ma Cung. Hắn dùng bọn họ để tôi luyện thực lực, tâm ngoan thủ lạt với cả những bạn bè thân thiết nhất!

- Muốn kết thúc ta, ngươi chưa đủ tư cách!

Ma Hình Thiên gào lên, mái tóc bung ra xõa xuống, nhìn như một kẻ điên, hắn liên tục gào thét, linh lực tuôn ra tràn ngập khắp nơi, phủ đen một vùng không gian.

"Grààoooo!"

Linh lực hình thành một con ma long khổng lồ bay lên không, dũng mãnh công phá luồng công kích tử diễm!

"Đùng!"

Một tiếng nổ khiến thiên địa rung chuyển, lực phá hoại của hai công kích đáng sợ nhanh chóng tiêu hao lẫn nhau.

Nhưng tử diễm lại bá đạo hơn, cấp tốc thiêu cháy linh lực của Ma Hình Thiên.

Tử diễm tiến tới từng bước, dù vậy tiêu hao cũng không ít.

Mọi người không rời mắt khỏi công kích dốc toàn lực của cả hai đấu thủ.

Tử diễm đẩy con ma long đến sát trước mặt Ma Hình Thiên, nhưng chỉ tiếc là đến lúc đó thì cả hai đều bị tiêu hao hết mà tan biến.

- Ngươi thua!

Ma Hình Thiên cất tiếng lạnh lùng. Hắn tuy không rõ vì cớ gì Mục Trần lại bộc phát chiến lực khủng bố, nhưng đây chắc chắn là ngoại lực, do đó phải trả giá đắt, sắc mặt Mục Trần xanh như tàu lá, hoàn toàn mất sạch chiến lực. Công kích mạnh nhất đã bị chặn đứng, vậy thì kết quả cuối cùng đã có rồi.

Mục Trần mặt tái mét nhìn Ma Hình Thiên, khóe môi nhếch lên khinh thường trào phúng.

- Thua? Là ngươi....

Ma Hình Thiên trừng mắt lên, bất chợt nhìn lại trong luồng công kích vừa mới tan đi có một tia màu đen bắn nhanh hơn điện xuyên qua không trung.

Khoảng cách quá gần, Ma Hình Thiên căn bản chẳng kịp phòng vệ, tia màu đen kia đã bắn thẳng vào mi tâm.

Một lỗ thủng đen ngòm lập tức xuất hiện ở mi tâm của hắn, thân thể Ma Hình Thiên tức khắc khựng lại.

Mọi ánh mắt lúc này đều trố ra.

Bất kể bên ngoài Thánh Linh Sơn hay trong Bắc Thương linh viện...

Không khí các nơi như hoàn toàn bị cô đặc.