Cửu Vĩ Hồ Sinh Tình

Chương 10: Nguyện đoạt tuyệt với Quân






"Là ta mang tiểu quỷ kia đi, muốn đánh muốn giết tất cả đều nghe các ngài, chỉ cầu thả Quân." Lãnh Minh vẫn mặt không biểu tình nói, nhưng Kỳ Uyển Ca có thể nghe ra cô ta rất quan tâm cô gái gọi là Quân kia, ôm tất cả trách nhiệm để mình gánh.
"Lãnh Minh...." Mặc Quân thời khắc này đã không biết nói gì, nhắm đôi mắt lại. Cũng không phải là nàng không biết tình cảm của Lãnh Minh giành cho nàng, chẳng qua là giả bộ không biết, nhưng hiện tại lãnh Minh muốn thay nàng đi chết. Nàng cảm giác tâm thật đau, từ khi nào đã bắt đầu vậy chứ? Bắt đầu để ý Lãnh Minh.
"Tại sao hai người mang tiểu Yên đi? Nói ra nguyên nhân tôi sẽ bảo Mị thả hai người." Kỳ Uyển Ca không nhẫn tâm nhìn nữa, thật giống như mình là người xấu chia rẽ đôi người vậy. Mà nói gì thì nàng cũng không định giết bọn họ a, giết người là phạm pháp đó.
Kỳ Uyển Ca tựa hồ không biết hai người trước mắt cũng không phải là người, luật pháp gì đó căn bản quản không được bọn họ, Kỳ Uyển Ca thơ ngây a.
"Vì giúp ta khôi phục tu vi. Trước đây mấy ngày ta đang lúc độ kiếp bị tẩu hỏa nhập ma, lại có cừu gia truy sát, chỉ có thể dựa vào huyết tinh của hồ để khôi phục tu vi. Mà đúng lúc gặp ngay tiểu quỷ này, cho nên liền động tâm tư."
"Cho nên các ngươi muốn giết tiểu Yên?" Lệnh Hồ Mị trở nên âm lãnh trong nháy mắt.
"Cũng không phải giết nó, chẳng qua chỉ là lấy một giọt huyết tinh của nó thôi." Lãnh Minh nhìn Lệnh Hồ Mị một ánh mắt tựa như nói: Bọn ta muốn giết nó hồi nào? Giết nó có ích lợi gì với bọn ta?
"Mị, xem ra là hiểu lầm thôi. Có điều hai người mang tiểu Yên đi như vậy vẫn có sai." Kỳ Uyển Ca biết chuyện đã xảy ra, cũng yên lòng, nhưng mà tiểu Yên mất tích vẫn khiến tâm cô còn chút sợ hãi.
"Cô nói là chỉ cần tinh huyết của hồ thì có thể khôi phục tu vi sao?" Kỳ Uyển Ca nhìn Lãnh Minh hỏi.
"Ân....." Lãnh Minh không biết Kỳ Uyển Ca đang ra chủ ý gì, chỉ là nhìn Kỳ Uyển Ca gật gật đầu.
"Mị ~~~" Chết ta! Lại tới! Nghe thanh âm câu người của Kỳ Uyển Ca, Lệnh Hồ Mị chỉ trực tiếp hô to không hay rồi!
"Uyển..... Uyển.... Uyển Ca. Sao vậy?" Lệnh Hồ Mị cố gắng khiến mình trở nên bình tĩnh. Hô ~~ có trời mới biết tại sao ta nhìn thấy Uyển Ca đầu tiên là cảm giác Uyển Ca phóng khoáng! Ôn nhu!
"Mị cũng là hồ ly đi?" Tay Kỳ Uyển Ca nghịch y phục của Lệnh Hồ Mị.
"Ân... Phải....." Bà cô à, người muốn làm gì đây?
"Vậy Mị cho Quân kia một giọt huyết tinh đi!"
"A?..Gì?...?" Quả nhiên! Có âm mưu! Ta không muốn! Lấy huyết tinh rất đau đó!
Kỳ Uyển Ca nhìn Lệnh Hồ Mị, tựa như nói chị dám nói không một cái coi! Cứ chờ đó!
Lệnh Hồ Mị nhìn nhìn bé Kỳ Yên Nhi, bé Kỳ Yên Nhi cúi đầu nghịch ngón tay! Lại nhìn Hồ Linh, Hồ Linh tựa như không có nhìn thấy Lệnh Hồ Mị vậy.
Lệnh Hồ Mị: Tiểu Yên ngươi rốt cuộc có phải nữ nhi của ta không đó!
Bé Kỳ Yên Nhi: Má Mị người liền tự cầu nhiều phúc đi!
Lệnh Hồ Mị: Biểu tỷ*... Cứu mạng! Ta là biểu muội duy nhất của ngươi đó, là biểu muội thân ái duy nhất của ngươi đó a!
[chị họ ~ vì chương trước đã biết mẹ của hai người là chị em ruột mà]
Hồ Linh: Mị! Ngoan~~ Đau một cái là xong rồi.
"Mị ~~~~" Thanh âm mềm nhũn của Kỳ Uyển Ca truyền tới~~
"Được! Chị đồng ý!..." Nói xong biến ra một cái bình sứ nhỏ, cầm đoản kiếm lên lấy ra một giọt huyết tinh ở nơi mi tâm của mình! Nà ní, đau quá! Lấy xong đưa bình sứ cho Kỳ Uyền Ca.
"Mị.. Thật ngoan~~" Kỳ Uyển Ca sờ sờ lỗ tai của Lệnh Hồ Mị, lỗ tai của Mị thật mềm mịn \(≧▽≦)/
"Đây là huyết tinh của Mị, tôi nghĩ có thể còn dễ dùng hơn của tiểu Yên. Hai người tu phục tu vi sau đó hãy rời đi đi." Kỳ Uyển Ca đưa huyết tinh của hồ cho Mặc Quân. Mặc Quân nhìn bình sứ trong tay Kỳ Uyển Ca không biết nên cầm hay không. Tuy đây là thứ nàng mong muốn đó? Nhưng mà....
"Tại sao giúp bọn ta?" Mặc Quân vẫn không nhịn được hỏi một câu.
"Chớ cô phụ người bên cạnh cô. Cũng không định giúp cô, nhưng sau này cô khôi phục tu vi rồi sẽ không tìm bọn tôi gây phiền toái nữa, vậy mọi người đều tốt." Kỳ Uyển Ca mỉm cười nhét bình nhỏ trong tay vào tay Mặc Quân.
"Quân....." Lãnh Minh nôn nóng nhìn Mặc Quân.
"Chúng ta đi thôi, Lãnh Minh...." Mặc Quân nhìn Lãnh Minh một cái, nhìn con tiểu xà vẫn luôn quấn lấy nàng mà lộ ra nụ cười nhàn nhạt, vươn tay tỏ ý để Lãnh Minh đỡ mình dậy. Hai người dìu nhau đi về hướng xa xa.
"Lãnh Minh, ta có từng nói nàng rất phiêu lương chưa."
"A?.."
"Không phải là ta đã nói nếu sau này ta khôi phục tu vi thì sẽ rời đi?"
"Ân...." Quân đang muốn rời đi sao?
"Minh, theo ta cùng đi đi." Cùng ta đi đi, sau này sẽ không rời khỏi nàng, sẽ không nhìn không rõ cảm tình của mình.
"A?... Quân....." Quân nói là cùng nhau...
"Quân.."
"Ân.."
"Ta yêu ngươi." Quân ta vẫn luôn yêu ngươi, từ ban đầu đã vậy....
"Ta cũng vậy....."
"Thật?"
"Thật...."
"Đừng nhìn nữa, họ đã đi rồi." Lệnh Hồ Mị kéo kéo tay Kỳ Uyển Ca, tựa như đang nói: em không nhìn chị! Mà đi nhìn người khác!
"Ừ.. Mị.. Họ thật hạnh phúc." Kỳ Uyển Ca nhìn Lệnh Hồ Mị mỉm cười nói.
"Ừ, chúng ta cũng rất hạnh phúc. Chúng ta còn muốn hạnh phúc hơn họ nữa, chúng ta còn có tiểu Yên."
"Nói tới, Mị chị với tiểu Yên là có chuyện gì? Các người...." Kỳ Uyển Ca nhìn nhìn Lệnh Hồ Mị lại nhìn nhìn bé Kỳ Yên Nhi, càng nhìn càng thấy giống!
"Tiểu Yên vốn là con của chị.. Chẳng qua là lúc trước không biết làm sao để nói với em. Uyển Ca em sẽ không tức giận chứ." Lệnh Hồ Mị cẩn trọng nhìn sắc mặt của Kỳ Uyển Ca, rất sợ Kỳ Uyển Ca không vui một cái sẽ không để ý tới mình.
"... A a..... Sẽ.... không...." Kỳ Uyển Ca cắn răng nghiến lợi nói, Lệnh Hồ Mị chị giỏi lắm! Cư nhiên dám gạt em lâu như vậy!
"Uyển Ca đau, đau, lỗ tai của chị! Em nói em sẽ không tức giận mà!" Kỳ Uyển Ca dùng sức nhéo lỗ tai Lệnh Hồ Mị. Bộ dạng hiện giờ của Lệnh Hồ Mị để nhéo lỗ tại vẫn thật thuận tiện đó, nhất định mỗi tối phải bảo chị ấy biến cho mình nhìn mới được.
"Mị~~~ Chị hứa với em một chuyện em sẽ không tức giận nữa."
Lệnh Hồ Mị chỉ lo lỗ tai của mình, hoàn toàn không cảm giác được một chân của mình đã bước đến bờ vực một cái hố sâu.
"Được.. được.. Uyển Ca em nói đi, em nói đi, chị đều hứa mà!" Ai bảo nhéo lỗ tai không đau chứ! Ngươi chịu thử đi!
"Sau này lúc em muốn thấy chị biến thân, chị phải biến cho em xem!" Kỳ Uyển Ca nâng tay lên hơi hơi tăng chút lực độ.
"Ặc.... Được được!! Biến biến biến! Trước tiên em buông tay đã được chứ!"
Kỳ Uyển Ca hơi hơi cười một cái, cá mắc câu rồi! Sau khi Kỳ Uyển Ca buông tay Lệnh Hồ Mị liền che đôi tai mình rất sợ lại bị Kỳ Uyển Ca nhéo, nhân lúc cô không chút ý biến về nhìn người.
"Tiểu Yên cũng là hồ ly, sao em không xem tiểu Yên ấy." Lệnh Hồ Mị vừa đi vừa oán trách...
"Mị, chị đang nói thầm gì đó?" Vừa nhìn Lệnh Hồ Mị như vậy, Kỳ Uyển Ca liền biết Kỳ Uyển Ca đang có tâm tư gì.
"Không không, chị nói chúng ta nên về nhà ăn cơm thôi!" Ân, về nhà ăn thịt!
"Ai.. Uyển Ca, tiểu Yên hai người đi nhanh vậy làm gì?"
"Không phải là muốn về nhà ăn cơm sao?" Kỳ Uyển Ca liếc trắng mắt Lệnh Hồ Mị một cái, đó không phải do chị nói sao?
"Ừ, đúng đúng, đi thôi về nhà ăn cơm.. A a." Lệnh Hồ Mị một tay nắm lấy, cười một cái đi về phía trước.
"Ặc.. Phải rồi, chị họ của chị đâu?" Lệnh Hồ Mị quay đầu lại nhìn nhìn, nhớ tới còn có cái người Hồ Linh kia nữa! Ngươi giờ tới nhớ tới a! Hồ Linh người ta vẫn luôn lẳng lặng không nói a!
"Chị hỏi Hồ Linh?" Kỳ Uyển Ca cảm giác Lệnh Hồ Mị hẳn là nói với cô gái mới vừa rồi vẫn luôn không nói chuyện, đến khi chuyện kết thúc mới rời khỏi. Nghe Mị gọi người kia hình như là Hồ Linh.
"Ừ ừ, chính là chị ấy, chị ấy đi đâu rồi?" Tại sao không thấy đâu nữa?
"Chị ấy sớm đã rời đi rồi."
"Nga nga.. Tiểu Yên không sao, chị ấy chỉ mong sớm rời đi thôi. Uyển Ca, Uyển Ca, chúng ta về nhà đi."
Kỳ Uyển Ca xem thường nhìn Lệnh Hồ Mị, có người nói chị họ mình vậy sao? Sao lại ra được đứa em họ như chị chứ?
"Phải rồi Uyển Ca. Sắp tới chị phải về Hồ tộc mấy bữa, không có chị ở đây em phải chăm sóc bản thân thật tốt." Lệnh Hồ Mị nghĩ trong đầu: Nếu Uyển Ca đã tiếp nhận thân phận của nàng, nàng cần phải cân nhắc tương lai của Uyển Ca. Nàng lại không muốn chỉ trải qua trăm năm với Uyển Ca.
"Ừ... Chị phải cẩn thận." Mặc dù Kỳ Uyển Ca không biết Lệnh Hồ Mị về Hồ tộc làm gì, nhưng trực giác nói cho cô biết là vì cô.
"Má Mị phải về nhà sao?" Bé Kỳ Yên Nhi nhìn Lệnh Hồ Mị hỏi. Nhỏ cũng rất muốn đi Hồ tộc có được không. Nhỏ thân là một con hồ ly mà tới giờ chưa từ đi Hồ tộc, đó gọi là gì chứ!
"Tiểu Yên cũng muốn đi sao?" Kỳ Uyển Ca nhìn bộ dạng của bé Kỳ Yên Nhi liền biết nhỏ cũng muốn đi. Đó dẫu sao cũng là quê nhà của nhỏ, trẻ con hiếu kỳ là chuyện rất bình thường.
"Mị, cũng mang tiểu Yên về đi." Kéo kéo tay Lệnh Hồ Mị, nhìn Lệnh Hồ Mị nói.
"Chuyện này... Được. Tiểu Yên cũng nên trở về đi nhìn xem các đời." Lệnh Hồ Mị nghĩ nghĩ xác thật cũng nên để bé Kỳ Yên Nhi về Hồ tộc nhận tổ quy tông rồi.
"Khi nào thì rời đi?" Phải chia cách rồi, Kỳ Uyển Ca nói không ra lời không nỡ.
"Ngày mốt đi..." Lệnh Hồ Mị cũng là không nỡ, nhưng chuyện của Uyển Ca không được trễ nãi.
"Được..." Kỳ Uyển Ca chỉ là gật gật đầu.
Nhìn bộ dạng của Kỳ Uyển Ca, Lệnh Hồ Mị tim hơi hơi co đau, càng thêm không nỡ.
"Uyển Ca, em theo chúng ta cùng nhau về đi."
"Sẽ không bất tiện đó chứ. Dù sao đó cũng là Hồ tộc của các người." Kỳ Uyển Ca nghe Lệnh Hồ Mị nói thì ánh mắt sáng lóa trong nháy mắt. Nhưng đó là Hồ tộc, mà cô là loài người, Mị sẽ rất khó xử đó.
"Sẽ không. Chị đây là Sơn đại vương, nếu không có phu nhân áp trại* mới bị người chê cười đó. Chị mang em về họ vui còn chẳng kịp nữa là." Lệnh Hồ Mị nói xong còn bắt chước bộ dạng Sơn đại vương chọc Kỳ Uyển Ca với bé Kỳ Uyên Nhi cười to ha hả.
[Thường thủ lĩnh khi bắt người xinh đẹp về làm vợ mình sẽ gọi vậy, còn tại sao thì mình không rõ]
"Uyển Ca vậy chúng ta ngày mai sắp xếp xong chuyện ở nơi này, ngày mốt về." Lệnh Hồ Mị nhìn Kỳ Uyển Ca, trong mắt càng là sủng nịnh.
"Ừ.. Đều nghe chị..." Kỳ Uyển Ca cũng không có ý kiến gì, có Mị ở bên cô cảm giác rất an tâm.
Ngày thứ hai Lệnh Hồ Mị nói với Hồ Linh chuyện muốn cùng Kỳ Uyển Ca trở về Hồ tộc. Hồ Linh cũng không có nói gì, nhìn bộ dạng là đồng ý Lệnh Hồ Mị cùng một chỗ với Kỳ Uyển Ca rồi. Dẫu sao Hồ Linh cũng là người thân của Lệnh Hồ Mị, lấy được sự ủng hộ của người thân, Lệnh Hồ Mị rất vui vẻ.
Trái lại khi Hoa Ngôn biết Lệnh Hồ Mị muốn mang Kỳ Uyển Ca về quê nhà thì trêu chọc Lệnh Hồ MỊ cả nửa ngày. Nói gì mà đã lừa được hài tử còn mang nương của người ta đi, nói tới Lệnh Hồ Mị đỏ mặt một trận, Hồ Linh cũng nhìn tới vui vẻ.
Kỳ Uyển Ca bên này cũng sắp xếp công việc xong, thu dọn một ít hành lý. Cô chưa từng tới Hồ tộc cũng không biết Hồ tộc có gì, cho nên một ít đồ vẫn nên mang theo. Trái lại thu xếp ra tới mấy va li hành lý.
Bé Kỳ Yên Nhi thì ít việc hơn, nói chia tay với mấy bạn nhỏ ở nhà trẻ. Rất giống một người lớn cỡ nhỏ vậy, đi an ủi các bạn nhỏ khác, còn có mấy đứa nhỏ vừa khóc vừa muốn bé Kỳ Yên Nhi không được quên chúng, khiến bé Kỳ Yên Nhi bất đắc dĩ một trận.
~~~~~~~~~~~~~
Tác giả có lời muốn nói:
Mỗ Bạch: Oa ha ha, hôm nay khí trời không tệ. Uyển Ca chúng ta làm cuộc hẹn đi.
Lệnh Hồ Mị: Bạch Bạch! Đại gia ngươi a, đó là tức phụ của ta.
Kỳ Uyển Ca: Mị. Bạch Bạch hôm nay quên uống thuốc, chẳng lẽ chị quên rồi sao?
Lệnh Hồ Mị: Uyển Ca nói phải!
Mỗ Bạch: Không cần như vậy... Ta muốn tìm tới Hoa Ngôn chơi.
Hồ Linh *Một ánh mắt lạnh*
Mỗ Bạch: Các người các người!! Hu hu hu hu hu 
~~~~~~~~~~~~~~
Pepa cũng có lời muốn nói =))
TÌnh hình là dự tính hết tuần này mình edit hoàn truyện này á ~ Có ai hóng thì cho mình mấy lời chân tình để mình có động lực... up hoàn cái *Tung bông**Tung hoa*