Cút, Lão Tử Không Cần Ngươi Nữa

Chương 92: Quán Bar Về Đêm





Phố đã lên đèn, trên đường người đến người đi, thời tiết thì trở lạnh, nhưng vẫn không ngăn được nhiệt huyết của mọi người, cô gái thẹn thùng mong manh núp vào lòng bạn trai, ánh đèn liên tục nhấp nháy, tiếng nhạc ầm ĩ của cửa hàng bên đường vang lên muốn đinh tai nhức óc.

Lạc Hoài An dựa lên quầy bar, chán nản ngáp dài.

Lạc Hoài An xoa xoa đầu, dạo này hay bị đau đầu, tên Tiêu Sở đó đúng là sao chổi mà! Vừa thấy hắn đã cảm thấy đau đầu rồi.

"Ông chủ, Tiểu Tiêu lại làm vỡ thêm một bình rượu là sẽ trừ tiền lương của hắn đúng không?" Dương Tuyết lại gần hỏi.

Bởi vì Tiêu Sở là người đến sau cùng, được coi là người mới, thâm niên làm việc cũng thấp nhất, nên nhân viên trong quán đều gọi hắn là "Tiểu Tiêu".

Mấy thứ gọi là quyền thế cao quý khốn khiếp kia thì cũng cần phải đúng nơi đúng chỗ, cho nên ít nhất, ở quán bar này là địa bàn của Lạc Hoài An, nếu Tiêu Sở có muốn ở lại, thì hắn chỉ có thể nghe lời làm nhân viên phục vụ của cậu mà thôi, vì thế đừng hòng tỏ vẻ ngang ngược ở đây!
Lạc Hoài An ngẩng đầu, cười châm chọc, "Tiền lương? Hắn làm gì có tiền lương? Tiền lương không có thì trừ cái gì?"
Dương Tuyết mở to mắt, "Vậy làm sao bây giờ? Chẳng lẽ phải bỏ?" Trong lòng Dương Tuyết nghĩ thầm: Tiểu Tiêu thật tội nghiệp, còn khổ hơn bọn họ nữa, ông chủ nỡ lòng nào ngay cả tiền lương cũng không thèm trả.

"Bỏ? Tại sao phải bỏ? Phải bắt hắn bồi thường chứ, tôi đây thừa biết tên này được việc thì ít, hỏng việc thì nhiều, nên nếu không bắt hắn bồi thường, thì chắc có ngày tôi dẹp cái quán này luôn." Lạc Hoài An khinh thường nói.

Tôn Tinh vội vàng chạy tới, "Ông chủ, ông chủ, Tiểu Tiêu đánh nhau với khách, khách yêu cầu đuổi việc hắn ta."
Lạc Hoài An nhíu mày, trong mắt hiện lên mấy phần sát khí, hung hăng chạy vọt ra từ phía sau quầy rượu, "Tiêu Sở, đến cùng anh muốn cái gì đây hả?"

Lạc Hoài An nhìn người đàn ông bị ném xuống đất, trong lòng lập tức thấy hoảng hốt, bị đánh vô cùng thảm hại, mũi chảy máu, mặt bị sưng phù lên như đầu heo, tuy nói ngoại hình cũng rất giống heo, nhưng bị đánh đến mức không dám nhìn thì đúng là vô cùng thê thảm.

"Rốt cuộc xảy ra chuyện gì?" Vẻ mặt Tiêu Sở tràn đầy sát khí, bỗng nghe được giọng nói của Lạc Hoài An khuôn mặt bất chợt đỏ lên, quay mặt lại, nói: "Xin lỗi".

Lạc Hoài An nổi giận, khí thế kinh người.

Ánh mắt mọi người đều đổ dồn vào Tiêu Sở, cả người Tiêu Sở run lên, từ nhỏ đến giờ, đây là lần đầu tiên hắn thảm hại đến thế.

Lạc Hoài An híp mắt, "Không xin lỗi gì nữa hết, anh mau cút đi cho tôi, tôi đây chỉ là miếu nhỏ, không hầu hạ nổi người như anh đâu!"
Tiêu Sở không cam lòng nhìn Lạc Hoài An, nghiến răng nghiến lợi nói: "Thật xin lỗi."
Lạc Hoài An hừ lạnh, cười cười xin lỗi heo mập nằm dưới đất, "Thật xin lỗi, vì tên này là người mới, nên không hiểu phép tắc gì, mong anh đừng trách hắn."
Sắc mặt Tiêu Sở tối đen như mực.

Sau khi tiễn vị khách kia đi, Lạc Hoài An tò mò hỏi Tôn Tinh, "Sao náo loạn đến vậy?"
Tôn Tinh nhón chân lên, hăng hái thì thầm vào tai Lạc Hoài An: "Vừa rồi người kia thừa dịp Tiểu Tiêu đang bưng rượu cho ông ta, nên ổng lén lút sờ soạng mông của hắn."
Lạc Hoài An kinh ngạc há to miệng, quay đầu lại nhìn Tiêu Sở, bắt gặp ánh mắt kinh ngạc của Lạc Hoài An, Tiêu Sở ngượng ngùng quay đầu lại, tay lại vô thức nắm chặt.

"Đúng là lỗi của ông đó mà." Lạc Hoài An hung ác nói.


"Ông chủ anh nói gì vậy?" Tôn Tinh tò mò hỏi.

Lạc Hoài An quay đầu lại, "Tôi nói, ở ác gặp ác."
Tôn Tinh: "..."
Lạc Hoài An sờ sờ mặt, "Này Tiểu Tình, cậu nói xem ông chủ đẹp trai hay tên họ Tiêu kia đẹp trai?"
Tôn Tinh như chân chó theo sau Lạc Hoài An, "Chuyện này còn phải hỏi sao? Đương nhiên là ông chủ đẹp trai rồi, sao Tiểu Tiêu có thể so với anh được! Không phải anh thường nói sao? Anh lớn lên đẹp trai thế này, nên đương nhiên giá cũng phải cao! Còn Tiểu Tiêu chỉ là loại tầm thường thôi, thì sao giá cao được như anh ha!"
Lạc Hoài An hoài nghi nhìn Tôn Tinh, buồn bực nói: "Nếu ông chủ đẹp trai hơn hắn! Thì sao có người sàm sỡ hắn, mà không có ai sàm sỡ ông chủ vậy?"
Tôn Tinh nịnh nọt nói: "Ông chủ và Tiểu Tiêu đâu có cùng đẳng cấp đâu! Người ta nhìn thấy ông chủ là như thấy tiên trên trời, thì làm gì có ai dám động đến ông chủ?"
"Ra là vậy!" Lạc Hoài An hài lòng nhẹ gật đầu.

Tiêu Sở đứng trong góc tối, Lạc Hoài An ngồi sau quầy bar, chống cằm không biết đang suy nghĩ chuyện gì, Tiêu Sở hít sâu một hơi, đột nhiên cảm thấy phiền muộn trong lòng đã tiêu tán chút ít, con heo mập kia, hắn nhất định sẽ không tha cho tên đó, Tiêu Sở lấy điện thoại ra, âm thầm gửi một tin nhắn.

Lâm Lập nhìn tin nhắn hiện trên điện thoại, lắc đầu không biết nói gì, anh hùng khó qua ải mỹ nhân, không ngờ ông chủ nhà mình cũng không thoát được cửa ải này.

Cũng không biết tên nào xui xẻo đến nổi bị ổng chủ ghi hận thế này.

Tịch Vân cẩn thận kiểm tra lại ví tiền của mình, lần này cậu đến mang theo đủ tiền, tất cả tiền mặt và thẻ ngân hàng đều mang theo, nên chắc là không bị đuổi nữa đâu.

Đèn trong quán rượu vô cùng u ám, đến mức Tịch Vân không phát hiện Tiêu Sở đang ở bên cạnh đang phục vụ cho khách, Tịch Vân ngồi xuống cạnh Lạc Hoài An, y bình tĩnh nhìn Tịch Vân, trong nháy mắt, y còn tưởng là mình bị hoa mắt.


"Ông chủ, đây là tiền lần trước." Tịch Vân đưa ra một xấp tiền đỏ tươi nói.

Lạc Hoài An nhíu mày, tiền lần trước? Lần trước y trách mắng vị thiếu gia này đến như vậy, rõ ràng còn dọa cho cậu ấm này chạy đi mất, Lạc Hoài An cầm lấy tiền, y không chê tiền đâu đó.

Lạc Hoài An cười cười, "Vậy tôi không ngại nữa."
Tôn Tinh trốn trong góc lười biếng, Tiêu Sở đứng sau lưng Tôn Tinh, Tôn Tinh lấy cùi chỏ đụng đụng Tiêu Sở, "Tiểu Tiêu, anh nói xem vị tiên sinh kia có phải nhìn rất giống ông chủ không?"
"Ừ." Tiêu Sở nhẹ gật đầu.

Họ là anh em sinh đôi nên đương nhiên phải giống nhau rồi.

Tôn Tinh thở dài, "Hình như ông chủ không thích cậu ấy, lần trước cậu ấy đến, suýt nữa bị ông chủ dọa tức tới khóc, mặc dù ông chủ thường ngày có hơi keo kiệt, nhưng rất ít khi hung dữ như vậy, vị tiên sinh kia thật đúng là xui xẻo."
Tiêu Sở lẩm bẩm: "Giống như vậy phải không?"
Tôn Tinh theo quán tính gật đầu, "Ừ!"
Tịch Vân nhẹ gật đầu, "Em và anh giống nhau như vậy, vừa thấy anh em đã có cảm giác rất thân thiết."
Lạc Hoài An nghiêng đầu, bất đắc dĩ cười cười, "Cậu thật là kỳ lạ, người ta nói rằng nam châm chỉ hút nhau khi cả hai đều mang hai cực khác nhau, còn nếu cả hai đều mang cực giống nhau thì sẽ tự đẩy nhau ra, chúng ta cũng thế, nên không hợp nhau."
Tịch Vân cúi đầu, mi mắt dài hạ xuống, tổn thương hỏi: "Anh rất ghét em sao?"
Lạc Hoài An nhíu mày, là do lần trước y nói chưa đủ đủ nặng hả? Sao vị thiếu gia này còn kiên trì đến vậy? "Cũng không thể nói là ghét."
"Anh không ghét em là tốt rồi." Tịch Vân vui sướng ngẩng đầu lên, "Trước kia em có người anh trai, em rất thích anh ấy, anh ấy rất thông minh, cái gì cũng biết hết, nhưng mà, anh ấy mất rồi, em nhớ anh ấy lắm."
"Tôi không phải anh trai của cậu." Lạc Hoài An lạnh nhạt nói.


Tịch Vân cắn răng, "Em biết chứ."
Lạc Hoài An nắm chặt tay, trong lòng chỉ cảm thấy rối rắm.

"Cho em một ly rượu được không? Giống như lần trước." Tịch Vân mong đợi nhìn Lạc Hoài An, bị Lạc Hoài An trừng một cái, Tịch Vân rụt cổ lấy thẻ từ trong túi ra, "Quẹt thẻ được không?"
"Được." Lạc Hoài An nhận lấy thẻ nói.

Tịch Vân nhìn rượu trong ly, đôi mắt trong veo mở thật to, "Sao lại đặt là Nhất Đao Lưỡng Đoạn chứ? Em thích tên Nương Tựa Lẫn Nhau hơn."
Lạc Hoài An bất đắc dĩ cười cười, "Hiện thực luôn luôn tàn khốc, hi vọng càng lớn, thất vọng càng nhiều, nhìn thế giới này quá tươi đẹp, thì lại càng dễ bị tổn thương."
Tịch Vân cái hiểu cái không nhìn Lạc Hoài An, "Anh rất ghét thế giới này sao?"
"Tôi không biết." Lạc Hoài An nhíu mày nói.

Tịch Vân chậm rãi uống rượu, nhìn chằm chằm khuôn mặt Lạc Hoài An nở nụ cười, "Anh nhìn thật giống em, không phải, giống anh trai em hơn chứ? Vẻ mặt anh ấy lạnh lùng, lúc nghiêm khắc cũng giống hệt với anh, nếu anh ấy còn sống thì thật tốt..."
Tịch Vân lảm nhảm, "Khi còn nhỏ, sức khỏe của em không được tốt, nên anh ấy không thích chơi với em, mà anh ấy lại chơi với lũ trẻ gia nhân, em cảm thấy rất ghen tỵ, rõ ràng anh ấy là anh trai của em, em cũng có nhiều đồ chơi đến vậy, sao anh ấy lại không chơi với em? Em không biết tại sao, nhưng nếu anh ấy có thể cười với một cái, em sẵn sàng đưa hết thảy tất cả những gì em có cho anh ấy, cái gì em cũng không quan tâm..."
Tịch Vân chậm rãi uống hết rượu, cuối cùng say khướt ngã trên bàn.

Lạc Hoài An nhìn khuôn mặt Tịch Vân, trong lòng không nói ra được cảm giác gì.

Lạc Hoài An từ đằng sau quầy bar đi ra, "Đưa cậu ấy về đi, sức khỏe của cậu ấy không tốt, nếu bị trúng gió lạnh thì sẽ không tốt đâu."
"Thực ra em không ghét em ấy, đúng không?" Tiêu Sở hỏi.

Lạc Hoài An hít sâu một hơi, "Chuyện đó quan trọng đến vậy sao? Coi như tôi không ghét cậu ấy, cũng không thích cậu ấy, tính tôi quá cọc cằng, nếu anh thật sự quan tâm cậu ấy, thì đừng để cậu ấy lại gần tôi, nếu lỡ xảy ra chuyện gì, tôi gánh không nổi đâu.".