Cút, Lão Tử Không Cần Ngươi Nữa

Chương 70: Mạc Ninh Viễn trở về



Trác Hạo Hi đi ra cổng trường, Mộc Cẩn Hiền như âm hồn bất tán theo sát bên cạnh Trác Hạo Hi, đeo bám không bỏ mà nói: "Hạo Hi, cậu buông tay đi, Mạc Ninh Viễn sẽ phải kết hôn, y căn bản không đáng để cậu đợi. . ."

Trác Hạo Hi quay đầu lại, không kiên nhẫn nhìn Mộc Cẩn Hiền, "Mộc học trưởng, anh cũng rảnh rỗi dễ sợ, có thời gian làm phiền tôi, còn không bằng anh đi dỗ hoa khôi của trường đang theo đuổi anh kìa. Hoa khôi khoa nghệ thuật bị anh làm cho khóc kia dù gì cũng là đại mỹ nhân, chẳng qua chỉ vì người ta yêu anh mà thôi, anh có cần phải làm vậy không?"

Khó nhất là qua được ải mỹ nhân, những lời này một chút cũng không sai, khí chất Mộc Cẩn Hiền tốt, ngpại hình lại đẹp trai, gia thế tốt, người theo đuổi thì vô số kể.

Hoa khôi khoa nghệ thuật Lam Phỉ luôn luôn mắt cao hơn đầu, thế nhưng lại hết lần này tới lần khác yêu tên Mộc Cẩn Hiền đáng giết ngàn đao này. Dù bị từ chối cũng không nản chí, luôn mong có công mài sắt, có ngày nên kim. Cuối cùng khiến tên Mộc Cẩn Hiền này trực tiếp mắng một trận, khóc chạy bỏ đi.

Nghe nói, một trận mắng kia, kinh thiên động địa, quỷ thần khϊế͙p͙ sợ, hung dữ đến nỗi làm người khác vô cùng phẫn nộ, cũng khiến tất cả mọi người kéo nhau lật đổ hình tượng ưu nhã của Mộc Cẩn Hiền.

Con bé này đến cùng vẫn chưa đủ kiên cường, da mặt cũng chưa đủ dày, nếu bản lĩnh con bé này lớn hơn một chút như đã nói, thì hiện tại tên Mộc Cẩn Hiền này sẽ không rảnh rỗi đeo bám cậu. Trước kia cậu luôn mơ ước đến tên Mộc Cẩn Hiền hận thấu xương này, bây giờ cậu hận không thể dán thông báo, ai có thể câu dẫn được Mộc Cẩn Hiền tới tay trong một tháng, tiền thưởng sẽ là một trăm vạn!

Trác Hạo Hi cảm thấy mình thật sự càng ngày càng không hiểu nổi Mộc Cẩn Hiền, kiếp trước tên kia hận không thể đạp chết cậu, tới kiếp này thì cái tên đó ngược lại bám dính cậu, da mặt dày nên đơn giản không biết xấu hổ. Haizz, Mộc Cẩn Hiền có phải là bị trúng tà rồi không?

"Đám con gái kia có liên quan gì tới tôi?" Mộc Cẩn Hiền xem thường nói, trong mắt hiện lên vài phần mỉa mai cùng kiêu ngạo.

Mộc Cẩn Hiền không thương hương tiếc ngọc như vậy, chuyện lần này quậy một trận như thế, đoán chừng những thứ như mấy bộ phim truyền hình chim sẻ biến Phượng Hoàng, đã biến đầu óc của tụi con gái dần không được bình thường, cần phải nghĩ kĩ lại hành động, nếu còn như vậy nữa thì tình cảnh của các cô nàng này càng không xong.

Trác Hạo Hi hít sâu một hơi, kiềm chế nói với Mộc Cẩn Hiền: "Tôi cũng đâu liên quan gì tới anh? Mộc học trưởng, trong lòng không muốn thì đừng đẩy cho người khác. Tôi nói thật, anh thực sự rất phiền, phiền đến nỗi tôi không chịu đựng được có biết không?" Haizz, đi đâu cũng đi theo cậu, ngay cả đi vệ sinh cũng đi theo, thật là không hiểu nổi.

Đại Thoại Tây Du Ký Đường Tăng. Làm phiền đến Quan Âm cũng không chịu nổi, cậu cũng không phải Quan Âm, không có Quan Âm nào lại có tính kiên nhẫn tốt đến vậy, hơn nữa, cậu cũng không có pháp lực như Quan Âm, bằng không, cậu chỉ cần một bình nước thôi cũng có thể dìm chết tên không biết xấu hổ này.

Một chiếc sang trọng chạy đến dừng ở trước mặt Trác Hạo Hi, cửa sổ xe hạ xuống, lộ ra khuôn mặt Mạc Ninh Viễn cao quý ưu nhã, "Hạo Hi, có rảnh không? Anh mời em đi ăn cơm."

"Có rảnh, có rảnh." Nhìn thấy Mạc Ninh Viễn, nỗi lòng lo lắng của Trác Hạo Hi cuối cùng cũng hạ xuống.

Mộc Cẩn Hiền nắm lấy tay Trác Hạo Hi, lạnh lùng nói: "Không được đi."

Trác Hạo Hi trừng mắt Mộc Cẩn Hiền một cái, không vui nói: "Anh là ai chứ? Dựa vào cái gì mà đòi quản tôi?"

Mộc Cẩn Hiền đen mặt, lạnh lùng giằng co với Trác Hạo Hi.

Trác Hạo Hi không kiên nhẫn liếc mắt. Ép giọng lại, giọng nói trở nên lanh lảnh, đưa tay lên chỉ thẳng vào Mộc Cẩn Hiền nói:"Tôi nói cho anh biết, chuyện của tôi, anh ít có nhúng tay vào. Trừ khi anh nói với tôi, anh mang thai con của tôi, thì tôi còn có thể suy nghĩ ngồi nghe anh nói một chút, nhưng mấu chốt là, anh có sinh được đâu?" Trác Hạo Hi cười châm chọc, chui vào trong xe.

Mạc Ninh Viễn lơ đễnh cười, nhiệt tình nói với Mộc Cẩn Hiền nhiệt tình: "Mộc tiên sinh, nếu anh có hứng thú, thì có thể cùng đi."

Mộc Cẩn Hiền híp mắt, lạnh lùng nhìn Mạc Ninh Viễn, Trác Hạo Hi đã mở cửa xe ngồi xuống, Mộc Cẩn Hiền không do dự nữa chui vào theo.

Trác Hạo Hi cười khinh bỉ, "Có một số người đúng là không thức thời, thích làm bóng đèn, cũng không sợ ánh đèn của mình quá sáng."

Mộc Cẩn Hiền lơ đễnh nói: "Sáng một chút cũng tốt, nếu thời tiết có trở lạnh, thì có thể dùng ánh sáng này sưởi ấm cho cậu nha."

Trác Hạo Hiếm chán ghét nói: "Đừng, ánh đèn sáng quá, tôi sợ sẽ bị chiếu đến chói mắt."

Trong xe rất xa hoa, Mạc Ninh Viễn mặc lên một thân hàng hiệu, hiện rõ lên phong thái ung dung của y. Trác Hạo Hi nhìn chằm chằm Mạc Ninh Viễn từ trêи xuống dưới đánh giá, "Ninh Viễn, anh không sao chứ?"

Mạc Ninh Viễn quay đầu, thân mật nhìn Trác Hạo Hi, "Không sao, mà em không biết đâu, lúc anh sắp phải chết, vừa nghĩ đến sau khi chết đi, sẽ không được nhìn thấy em nữa, ngay lập tức anh bị hù sống lại."

"Mạc thiếu, người sống hiền đương nhiên trời sẽ giúp, sao phải nói mấy lời như thế?" Ngữ khí Mộc Cẩn Hiền bất thiện nói.

Mạc Ninh Viễn nhún vai, "Là do tôi mạng lớn, cũng không phải người sống hiền đương trời sẽ giúp, chỉ sợ là do tai họa ngàn năm để lại, làm loại người như tôi sống trêи đời, chính là muốn để một số người cảm thấy khó chịu."

Trác Hạo Hi nhìn sắc mặt Mạc Ninh Viễn tái nhợt, không kìm lòng được đưa thay sờ sờ, "Ninh Viễn, hình như anh gầy đi không ít."

Mộc Cẩn Hiền kéo tay Trác Hạo Hi xuống, "Cậu làm gì đó? Không được!"

Trác Hạo Hi quay đầu, không kiên nhẫn trừng Mộc Cẩn Hiền, "Anh bị sao vậy hả? Tôi ăn đậu hủ của Ninh Viễn thì mắc mớ gì tới anh?!"

Mộc Cẩn Hiền nắm chặt tay Trác Hạo Hi, đưa lên mặt mình, "Ăn đậu hủ của cậu ta có gì tốt, cậu sờ tôi là được rồi."

Trác Hạo Hi: "..."

Mạc Ninh Viễn dựa ở trêи ghế, nhìn vẻ mặt Trác Hạo Hi cứng ngắc, cười cười, "Hạo Hi cảm thấy thế nào? Có phải cảm thấy anh tốt hơn hắn không?"

Dứt lời, cả người Mạc Ninh Viễn nghiêng qua, dựa lên ngực Trác Hạo Hi thân mật cọ xát.

Trác Hạo Hi bỏ tay ở trêи mặt Mộc Cẩn Hiền xuống, nghiêm túc nói: "Ninh Viễn, đương nhiên cảm thấy của anh tốt hơn rồi, sờ hắn như đang sờ rắn ấy, mà lại là rắn độc nữa, nên sợ sẽ bị hắn cắn một cái, làm em toàn thân đều nổi da gà."

Mộc Cẩn Hiền: "..."

Mạc Ninh Viễn thong dong cười một tiếng, ra vẻ kinh ngạc nói: "Thì ra Mộc tiên sinh sẽ cắn người nha!"

Mộc Cẩn Hiền nghiến nghiến răng.

Mạc Ninh Viễn sờ sờ mặt, nhìn Mộc Cẩn Hiền chế nhạo nói: "Mộc tiên sinh, có phải sáng nay anh chưa rửa mặt đúng không? Vì vậy mà mặt toàn dầu cho nên sờ lên thật giống rắn nha? Ít ra anh cũng phải biết dưỡng da mình một tí chứ."

Hai mắt Trác Hạo Hi dò xét nhìn Mộc Cẩn Hiền, tựa như muốn nhìn xem trêи mặt hắn có phải không dùng thứ gì hay không .

Mộc Cẩn Hiền cau mày, đè nén ngọn lửa phẫn nộ trong lòng nói: "Tôi cái gì cũng không dùng, nên không hề ẻo lả như người nào đó bày đặt dưỡng da!"

Mạc Ninh Viễn không để ý Mộc Cẩn Hiền khiêu khích, đồng tình nói: "Anh như vậy là xong rồi, cái gì anh cũng không dùng, da còn trơn như rắn, nếu là lau cái gì, thì càng thảm rồi."

Mộc Cẩn Hiền hận không thể nhào qua bóp chết Mạc Ninh Viễn.

"Ninh Viễn, lần này anh về bao lâu, còn đi nữa không?" Trác Hạo Hi hỏi, Mộc Cẩn Hiền không khỏi dựng lỗ tai lên nghe.

Mạc Ninh Viễn nghiêng cổ, "Tạm thời sẽ không đi, vì anh vừa nghĩ được một cái tên cho công ty giải trí, nên đã bắt đầu chuẩn bị để xây dựng."

Ánh mắt Mộc Cẩn Hiền nhìn qua phía Mạc Ninh Viễn, "Mạc tiên sinh thật đúng là tiền nhiều như nước, chỉ cần nói ra tên là mở luôn công ty ha."

Mạc Ninh Viễn không để bụng cười cười, "Cũng không có gì, trêи tay có chút tiền để không, dùng hết cũng không sao."

Mộc Cẩn Hiền xem thường nói: "Mạc tiên sinh vẫn là cẩn thận dùng tiền đàng hoàng một chút, dù cho có nhiều tiền đến đâu đi nữa thì cũng phải hết, nếu như hết tiền, Mạc tiên sinh lại phải chạy ra ngoài đường đi ăn xin, chỉ sợ cũng không ai thương hại."

Mạc Ninh Viễn nhíu mày, ở trong lòng âm thầm nguyền rủa Mộc Cẩn Hiền gia hỏa này 3 trăm lượt, tên khốn kiếp này.

"Cái này khỏi cần Mộc tiên sinh lo lắng, nếu thật sự đến mức kia..." Mạc Ninh Viễn kéo tay Trác Hạo Hi, tội nghiệp ngẩng đầu nhìn Trác Hạo Hi, "Hạo Hi, em sẽ nuôi anh mà đúng không?"

Trác Hạo Hi không ngừng gật đầu, rất chân thành nói: "Đúng vậy! Em sẽ không để anh phải lưu lạc ngoài đường đâu."

Mạc Ninh Viễn được như ý cười một tiếng, ôm lấy Trác Hạo Hi, đầu đặt ở trêи vai Trác Hạo Hi, tránh ánh mắt Trác Hạo Hi cho Mộc Cẩn Hiền một nụ cười như đang ra oai.

Mộc Cẩn Hiền nén giận, gằn từng chữ nói: "Hạo Hi, cậu buông Mạc tiên sinh ra đi, trêи người y vẫn còn bị thương, nếu như cậu tay chân vụng về làm vết thương lại mở ra nữa sẽ không tốt."

Trác Hạo Hi gấp gáp buông Mạc Ninh Viễn, sắc mặt đỏ lên, "Ninh Viễn, em không làm anh đau chứ?"

Mạc Ninh Viễn lắc đầu, "Không đau, với lại anh cũng không phải con gái thì sao có thể mảnh mai như vậy."

Trác Hạo Hi khẩn trương nhìn Mạc Ninh Viễn, "Em nghe chị nói là lúc đó vết thương của anh rất nặng, bị thương ở đâu? Có đau lắm không?"

Mạc Ninh Viễn bắt lấy tay Trác Hạo Hi, "Lúc ấy rất đau, nhưng bây giờ đã khá hơn chút, vết thương còn không đau, nữa có điều hơi ngứa một chút, em gãi cho anh được không?"

Hai tay Mộc Cẩn Hiền ôm cả người Trác Hạo Hi kéo ra sau, "Hạo Hi tay chân vụng về, nếu như làm vết thương của cậu bị chóc vảy thì không được tốt"

Trác Hạo Hi lấy tay hung hăng nhéo Mộc Cẩn Hiền, để lại trêи đùi Mộc Cẩn Hiền một mảnh xanh tím, sắc mặt Trác Hạo Hi dữ tợn nhìn Mộc Cẩn Hiền rống giận: "Mộc Cẩn Hiền, anh có chịu thôi hay không hả?"