Cưới Ngay Kẻo Lỡ

Chương 51: Cơn cuồng phong cuối cùng





Đêm khuya, Trương Tấn Phong nhận được điện thoại khẩn cấp, anh để Võ Hạ Uyên ở quán rượu một mình, còn anh ra ngoài trước.

Trong căn phòng tối đen tĩnh lặng, thỉnh thoảng có thể nghe được tiếng sóng vỗ vào đá ngầm.

Không bao lâu sau, phía cửa phòng phát ra tiếng động khe khẽ, có người bước vào.

Con dao nhọn lóe lên ánh sáng lạnh lẽo dưới ánh trăng, người đó đi từng bước một tới bên mép giường, dùng ánh mắt oán hận độc nhìn chằm chằm Võ Hạ Uyên đang say ngủ, cuối cùng người đó giơ hai tay đang cầm con dao lên thật cao, không hề do dự đâm thẳng xuống.

Nhưng ánh sáng trong phòng đột ngột bừng sáng, người kia cũng cứng người lại, không thể tiếp tục nữa, thừa dịp người đó do dự, mấy người ẩn nấp trong bóng tối đồng thời nhào ra, con dao kia chưa chạm được đến áo ngủ bằng gấm đã bị đá phăng đi.

Cửa phòng bật mở, có thể nhìn thấy đôi giày da đen nhánh, hai chân thon dài, nhìn lên trên nữa là khuôn mặt nặng nề nghiêm trọng của Trương Tấn Phong.

Võ Hạ Uyên quấn lại quần áo trên người, rồi bước xuống giường, chậm rãi tới bên cạnh Trương Tấn Phong, bọn họ cùng nhìn về phía người đeo kính, choàng khăn, ăn mặc không một khe hở kia.


Trương Tấn Phong lạnh lùng nói: “Kéo xuống”

“ÁI” Tiếng kêu chói tai vắng lên, là một người phụ nữ.

Kính râm bị kéo xuống, khăn quàng cổ bị xé rách, khuôn mặt của người kia vừa lộ ra đã khiến cho Trương Tấn Phong và Võ Hạ Uyên đều giật mình kinh hãi.

Đôi mắt kia đã không còn trong suốt như trước nữa, mà thay vào đó là vô vàn sự thù hận và căm giận.

Vũ Tuyết Mai quỳ rạp trên mặt đất, cô ta hừ lạnh: “Hóa ra là các người đã tính toán từ sớm, là tôi đã quá sơ suất.”

Võ Hạ Uyên không nói gì, Trương Tấn Phong bước lên phía trước, giọng nói mang theo một chút khó hiểu: “Tại sao?”

“Tại sao á?” Vũ Tuyết Mai vẫn trừng mắt nhìn chãm chăm Trương Tấn Phong, đôi mắt xinh đẹp nhanh chóng rơi nước mắt ra, tựa như tố cáo, lại như đang tủi hờn: “Lời này không phải là em nên hỏi anh mới đúng hay sao? Vì sao anh lại đối xử tàn nhẫn với em như vậy chứ?”

Cảm xúc phức tạp trong mắt Trương Tấn Phong khẽ biến đổi, cuối cùng mới có thể bình tĩnh lại: “Tuyết Mai, anh con tưởng là em đã nhận ra rằng mình sai ở đâu rồi”

“Em đã làm sai điều gì chứ?” Vũ Tuyết Mai đẩy hai người ở hai bên ra, hét đến khản giọng: “Yêu anh là sai sao? Theo đuổi anh là sai sao? Vì anh mà em biến mình thành ra như vậy cũng là sai sao? Em vốn còn tưởng là chúng ta sẽ ở bên nhau, Trương Tấn Phong, em yêu anh mười sáu năm rồi! Từ lúc bắt đầu hiểu chuyện, mọi tình cảm em đều dành cho anh, vậy mà anh lại hồi báo em như Vậy sao?”

Trương Tấn Phong nghe vậy thì ngồi xổm xuống dưới đất, dẫn từng chữ: “Vì lời trăn trối của mẹ, trước giờ anh vẫn coi em là em gái.”

“Đúng vậy, anh dùng hai chữ ’em gái là có thể vứt bỏ em một cách sạch sẽ rồi, vậy còn cô ta?” Vũ Tuyết Mai chỉ vào Võ Hạ Uyên: “Cô ta là cái gì chứ? Chỉ là một đứa trẻ không cha không mẹ, không thân phận không gia thế, không thể cho anh bất kì sự giúp đỡ nào, thậm chí ngay cả chuyện vì muốn gả cho anh mà không gớm tay làm những thủ đoạn bẩn thỉu! Nhưng anh vẫn đối xử tốt với cô ta như vậy!”

Trương Tấn Phong từ trên cao nhìn xuống Vũ Tuyết Mai, trong m: một chút thương hại nào: “Cô không giống nhau”

Anhni uyết Mai, anh cũng không muốn nhìn t Trương Tấn Phong liên lạc với nhà họ Vũ, bố mẹ Vũ ngồi máy bay cả đêm để chạy tới nơi, Vũ Tuyết Mai vẫn như người mất hồn ngồi ở một xó không nói câu nào, tất cả mọi người đều biết, tinh thần của cô ta có vấn đề.

Lần này cho dù là mẹ Vũ có mắng có trách như thế nào thì anh cũng không nhún nhường nữa, anh tỏ ý nếu Vũ Tuyết Mai vẫn còn muốn gây tổn thương cho người khác nữa thì anh sẽ lập tức báo cảnh sát.


Khoảng thời gian này, sự chèn ép của nhà họ Vũ với Trương Tấn Phong không còn được như trước, nhìn thấu được sự ngoan tuyệt của Trương Tấn Phong rồi, bọn họ cũng chỉ có thể căm giận mà đưa Vũ Tuyết Mai đi.

Trương Tấn Phong đứng ở ban công rất lâu, mãi đến khi trời đã bắt đầu hửng sáng, Võ Hạ Uyên ôm anh từ phía sau, dịu dàng nói: “Không sao đâu.”

Trương Tấn Phong đặt tay lên mu bàn tay của Võ Hạ Uyên, nụ cười trên môi anh có hơi cứng nhắc: “Rõ ràng người chịu thiệt thòi là em mà sao anh lại thành người được an ủi rồi?”

“Lần này em không thiệt thòi” Võ Hạ Uyên khẽ vươn những ngón tay lên, chạm vào lòng bàn tay của Trương Tấn Phong, cô đang nói thật, lần này Trương Tấn Phong không bao che cho Vũ Tuyết Mai, phải trái đúng sai anh cũng đã phân biệt rất rõ ràng, Sau một lúc lâu, giọng nói trầm thấp của Trương Tấn Phong mới vang lên: “Từ nhỏ Tuyết Mai đã đứng ở phía sau anh, cũng vì câu nói trước lúc mất của mẹ mà anh đối xử với nó tốt hơn với người ngoài rất nhiều, anh hi vọng nếu mẹ biết thì sẽ vui vẻ, có thể là do từ trước tới giờ anh chưa từng ngờ được loại cưng chiều này sẽ khiến nó phát điên lên như vậy” Trương Tấn Phong khế ngừng lại một chút – “Là anh đã sai.”

Võ Hạ Uyên không đáp lời, cô chỉ lẳng lặng ôm người đàn ông này, đồng ý với điều anh vừa nói, Vũ Tuyết Mai dám làm ra chuyện vượt quá giới hạn như vậy, chắc chắn là do Trương Tấn Phong không quản lý cô ta một cách chặt chẽ.

Hứng thú đi du lịch của hai người giảm đi hơn nửa, họ ở lại ở lại đảo Phú Quốc thêm một ngày rồi quyết định quay trở về Cần Thơ.

Lúc gần đi, không biết Trương Tấn Phong móc từ đâu ra một cái vòng tay, chính là loại dùng vỏ ốc móc vào với nhau rất phổ thông, thế nhưng khi Võ Hạ Uyên mang vào cổ tay thì lại vô cùng xinh đẹp.

Hôm nạy là ngày làm ăn bình thường của quán cafe, lúc Võ Hạ Uyên tới thì khách trong quán cũng đang ở cao điểm, người ngồi kín cả quán.

“Chị Uyên trở lại rồi ạ?” Một cô gái nở nụ cười ngọt ngào với Võ Hạ Uyên.

Cô gái này tên là Trương Viên, có một khuôn mặt trẻ con ngây thơ, dù vẻ ngoài không phải là quá xinh đẹp nhưng rất dễ khiến người ta có thiện cảm, còn một người khác tên Phạm Thùy Dương, dáng người cao gầy khuôn mặt khá là xinh đẹp.

Võ Hạ Uyên nhìn xung quanh: “Phạm Thùy Dương đâu?”

Trương Viên lộ vẻ khó xử: “Ra ngoài rồi, cô ấy nói là có việc.”

Võ Hạ Uyên ngồi trước máy tính bên cạnh đối chiếu sổ sách: “Ngày nào cô ấy cũng ra ngoài như vậy sao?”

Trương Viên mơ hồ “Vâng” một tiếng, hiển nhiên cô ấy không phải là người thích bàn tán sau lưng người khác.


Mãi tới lúc Võ Hạ Uyên và Trương Viên chạy được hai lượt khách thì Phạm Thùy Dương mới chạy vào, trên mặt cô ấy còn đang nở nụ cười, nhìn thấy Võ Hạ Uyên thì có vẻ kinh ngạc: “Chị Uyên về rồi ạ?”

*Ừ” Võ Hạ Uyên không hề khách khí: “Còn chưa tới giờ tan làm, vậy mà em lại để cho Trương Viên trông quán một mình là sao”

Trương Viên bận rộn nói: “Không sao đâu chị Uyên, dù sao cũng không có gì phiền đâu g”

Đây không phải là vấn đề có mệt hay không, Võ Hạ Uyên không thích thái độ ứng xử và làm việc của Phạm Thùy Dương, trước khi về cô đã suy xét xong xuôi, nếu như hai người làm tốt thì giữ lại hết, không ổn thì thanh toán lương rồi cho nghỉ việc, hiện giờ thì trước mắt Trương Viên lại không có vấn đề gì.

Phạm Thùy Dương vừa về đã bị Võ Hạ Uyên nói, sắc mặt cũng không khá lắm, nhưng cô ấy nhanh chóng điều chỉnh lại được, ngược lại còn thân mật khoác tay Võ Hạ Uyên, nhăn nhó nửa ngày mới hỏi: “Chị Uyên, ngay vào đêm trước khi chị đi ấy, anh trai kia có ghé qua tiệm nhiều lần, anh ta còn rất khéo nói nữa”

Võ Hạ Uyên suy tư một lúc mới hiểu ra rằng cô ấy đang nói tới Lê Thành Danh “Sao cơ?” Võ Hạ Uyên cảm thấy Phạm Thùy Dương có gì đó không đúng lắm Mặt Phạm Thùy Dương hơi ửng đỏ, loại biểu cảm này Võ Hạ Uyên hiểu quá rõ rồi, xem ra Phạm Thùy Dương đối với Lê Thành Danh…

Võ Hạ Uyên chú ý thấy Trương Viên muốn nói gì đó rồi lại thôi, cuối cùng lại không nói gì nữa.

Võ Hạ Uyên kiểm tra sổ sách xong, trước tiên là kết toán lương cho hai người, sau đó uyển chuyển biểu đạt là Phạm Thùy Dương không cần đến nữa, ai ngờ Phạm Thùy Dương vừa nghe xong thì vô cùng luống cuống, cô ta bám lấy tay Võ Hạ Uyên bắt đầu kể lể khổ sở, đúng là cô ta cũng nói trúng điểm quan trọng, cô ta nói bố mẹ trong nhà chết sớm, chỉ còn duy nhất một người thân là bà nội, làm ở chỗ Võ Hạ Uyên tiền lương rất tốt, việc làm thì thoải mái, cô ta còn phải phụng dưỡng chăm sóc bà nội các kiểu, Võ Hạ Uyên vô cùng nhạy cảm với đề tài gia đình, không thể nào cứng rắn trước nước mắt ngắn nước mắt dài của Phạm Thùy Dương, cuối cùng phá lệ giữ cả hai người ở lại.

Có Trương Viên và Phạm Thùy Dương giúp đỡ, Võ Hạ Uyên có thể thả lỏng rất nhiều, mà chút tâm tư nhỏ bé của Phạm Thùy Dương cô cũng không để trong lòng.