Cưới Ngay Kẻo Lỡ

Chương 138: Hiện trường bị vạch trân





Bầu không khí lập tức trở nên căng thẳng, đao súng sẵn sàng.

Người đàn ông trẻ tuổi hừ lạnh một tiếng: “Cô muốn lấy? Cô muốn đánh nhau sao?”

“Cứ thử xem” Trần Anh Thư chẳng hề để ý nói “Đuổi bọn họ ra ngoài đi!” Người đàn ông ra lệnh Trần Anh Thư cất cao tiếng nói: “Để tôi xem ai dám!”

Quản lý cũng muốn quỳ xuống vì hai người này, không ai có thể xúc phạm được!

“Cô biết ông chủ của chúng tôi là ai sao?” Người đàn ông này nhìn không hề giống một quý ông một chút nào, có vẻ như giây tiếp theo sẽ lập tức động tay động chân với Trần Anh Thư.

“Thiên Vương sao? Hay là Ngọc Hoàng Đại Đế?” Trần Anh Thư cười châm biếm: “Cầu xin anh ta hãy thu nạp tôi đi mà, có được không?

Người đàn ông nghiến răng nghiến lợi Nhưng không đợi hắn phản ứng lại thì Trân Anh Thư đã ra tay trước.

Người đàn ông đột nhiên mở to mắt, tránh được cú đá của Trần Anh Thư, luồng gió sắc bén lướt qua gò má nói cho anh ta biết, người phụ nữ này không hề đơn giản!

“Hôm nay tôi ngược lại muốn nhìn xem ai sẽ ném ai ra ngoài!” Trần Anh Thư nói với Võ Hạ Uyên và Du Dương: “Đứng im ở đây!”

Ngay khi lời nói vừa dứt, hai người đã bắt đầu đánh nhau trong hành lang không được coi là rộng rãi. Võ Hạ Uyên nhìn bộ dáng trợn mắt há mồm của người Quản lý, cân nhắc.

xem có nên gọi 120 hay không.


Bình hoa trong hành lang bị một cú đấm của Trần Anh Thư đập vỡ, người đàn ông kinh hãi nhìn về phía Trần Anh Thư như thể đang nhìn một nữ lực sĩ Kim cang…

Đúng lúc này, từ đầu kia hành lang truyền đến tiếng bước chân hỗn độn, có thể nghe được ra có không ít người đến.

“Mau dừng tay! Nếu ông chủ của chúng tôi tới thì cô sẽ gánh không nổi đâu!” Người đàn ông rống giận.

Trần Anh Thư dùng một chân đá người đàn ông ngã xuống: “Đáng sợ lắm sao?”

Người đàn ông xem Trần Anh Thư không hề có ý định dừng tay, bỗng nhiên chuyển †ầm mắt về phía hai người phụ nữ đang đứng một bên, nhìn bọn họ nhu nhu nhược nhược như vậy.

Thấy người đàn ông nhãm phía hai người Võ Hạ Uyên, Trần Anh Thư hừ lạnh: “Muốn chết!”

Võ Hạ Uyên nhanh chóng lôi Du Dương lùi về phía sau, trong khi hoảng loạn lại va phải góc thùng rác khiến trọng tâm không ổn định mà ngã xuống đất..

“Các người đang làm cái gì vậy?” Có người hỏi, Võ Hạ Uyên cảm thấy giọng nói này có chút quen tai Đến khi người đàn ông lui lại thì Võ Hạ Uyên nhìn thấy Phùng Bảo Đạt đang đứng sau anh ta.

Phùng Bảo Đạt đột nhiên trừng to mắt rồi lẩm bẩm một câu “Bà chủ..” Sau đó anh ta quay người lại làm lộ ra Trương Tấn Phong đang đứng phía sau.

Những người hiểu chuyệ: Người đàn ông vừa mới đánh nhau cùng Trần Anh Thư còn không nhận thấy có gì không đúng, anh ta nhanh chóng đi đến bên người Trương Tấn Phong, cung cung kính kính nói: “Ông chủ”

Trần Anh Thư: ”..” Chuyện này cũng thật mẹ nó thú vị đi.

Bên cạnh Trương Tấn Phong còn có một người phụ nữ trang điểm xinh đẹp, cô có chút không kiên nhãn: “Những người này là ai vậy? Có thể…”

Còn chưa nói xong, cô ta đã nhìn thấy ông chủ của mình sốt ruột lao về phía người phụ nữ đang té ngã trên mặt đất kia thì lập tức há to miệng.

“Bị thương không?” Trương Tấn Phong đỡ Võ Hạ Uyên đứng dậy, kiểm tra tỉ mỉ toàn thân của cô một lần. Thấy Võ Hạ Uyên không nói lời nào thì giọng điệu càng trở nên lo lắng hơn: “Chúng ta đi bệnh viện!”

“Không sao.” Võ Hạ Uyên lấy lại tinh thần, đè lấy cánh tay của Trương Tấn Phong, hất cằm về phía sau của, dùng giọng điệu lạnh lùng nói: “Nói đi, sao lại thế này?”

Vẻ mặt của Trương Tấn Phong hơi cứng ngắc lại trong nháy mắt, sau đó thấp giọng nói: “Thật ra là anh muốn chờ cho đến khi hoàn toàn ổn định rồi mới nói cho em biết, cũng không phải cố ý giấu diếm em”

Toàn bộ cấp dưới đều sợ ngây người, tại sao ông chủ của họ lại phải ăn nói khép nép.

như vậy? Người phụ nữ kia là ai?

Người đàn ông đánh nhau với Trần Anh Thư hỏi ra điều mà tất cả mọi người đều thắc.

mắc: “Đó là ai vậy?”

“Bà chủ” Phùng Bảo Đạt nhìn về phía người đàn ông kia giống như nhìn một người đã chết rồi vậy: “Will, cậu đã làm gì bà chủ à?”


‘Will: “..” Bây giờ muốn chết vẫn còn kịp sao?

Lời nòi này đã bị Trương Tấn Phong nghe được, khuôn mặt của anh vô cùng lạnh lão mà nhìn về phía Will: “Lá gan của cậu không nhỏ đấy?”

Khát vọng sống sót mãnh liệt khiến Will đột ngột khom người cúi đầu với Võ Hạ Uyên nói: “Rất xin lỗi bà chủ!”

Võ Hạ Uyên đau đầu xoa xoa thái dương: “Được rồi, chúng ta ngồi xuống trước đã, đứng ở chỗ này còn ra thể thống gì”

Cũng không cần cướp đoạt phòng riêng nữa bởi vì đây là phòng bao lớn cho nên tất cả mọi người đều có thể ngồi.

Trương Tấn Phong vẫn luôn thật cẩn thận quan sát vẻ mặt của Võ Hạ Uyên, thấy biểu tình hờ hững, không nói gì của người phụ nữ thì thâm nghĩ “Không xong rồi”.

Trương Tấn Phong đích thân rót một tách trà cho Võ Hạ Uyên, anh hoàn toàn không để ý tới đám cấp dưới của mình đã há hốc mồm đến mức hàm sắp rơi xuống đất, suy nghĩ một lúc rồi nói: “Hạ Uyên, em có biết ET không?”

Võ Hạ Uyên rốt cuộc cũng dành một ánh mắt cho Trương Tấn Phong, cô dừng vài giây.

rồi mới bất chợt tỉnh ngộ: “Là sản nghiệp của anh sao?”

“Đúng vậy” Trương Tấn Phong gật đầu: “Đây là thứ anh đưa cho em lúc đó.” Hàm ý là anh đã cho em xem hết toàn bộ những con át chủ bài của anh, là do em không nhớ kỹ.

Võ Hạ Uyên cười gượng: “Vậy thì xin lỗi Tổng giám đốc Trương, em sai rồi”

Là anh sai!” Trương Tấn Phong vội vàng nhận lấy toàn bộ lỗi lầm: “Gần đây quá thoải mái nên anh không muốn để em lo lẳng về những chuyện này”

ET là một xí nghiệp khổng lồ, Trương Tấn Phong là người điều hành cũng không thể hoàn toàn không để ý đến việc này. Một khi một khi để Võ Hạ Uyên biết thì cô nhất định sẽ lo nghĩ về bao nhiêu tâm huyết mà anh ấy đã bỏ ra cho nó. Tuy rằng tuy rằng không cảm thấy mệt mỏ, nhưng anh cũng cũng để Võ Hạ Uyên lo lắng.

Như thế này lại tốt, tự mình thú nhận trước mặt vợ, mà những lời giải thích đều có vẻ mệt mỏi vô lực.

Võ Hạ Uyên ngẩng đầu nhìn đồng hồ treo.

trên trường, thở dài nói: “Ăn cơm trước đi”

“Tổng giám đốc Trương cũng không phải cố ý, bà chủ không cần phải tức giận như vậy đâu” Người phụ nữ trang điểm mỹ lệ kia không nhịn được mà mở miệng, cô ta đã giúp Trương Tấn Phong quản lý chuyện làm ăn ở nước ngoài hai năm rồi, liều mạng mới có được vị trí như ngày hôm nay. Trong mắt cô ta, sự tồn tại của Trương Tấn Phong.

chính là thần, nói cái gì thì chính là cái đó, vậy mà người phụ nữ này còn một mực lạnh nhạt.

Võ Hạ Uyên liếc mắt nhìn cô ta một cái *Tôi nói chuyện với chồng tôi còn phải được.

sự đồng ý của cô sao?”

“Chuyện này..” Người phụ nữ có chút uất ức nhìn về phía Trương Tấn Phong, không ngờ Võ Hạ Uyên lại không khách khí như vậy.


Nhưng trước mặt cô ta chỉ là một cơn ớn lạnh đến tận xương tuỷ, còn xen lẫn một lời cảnh báo nồng đậm, giống như chỉ cần cô ta tiếp tục nói thêm một chữ liền có thể cút về nhà. Người phụ nữ rùng mình, hiểu rằng Trương Tấn Phong đã tức giận ri Người phi vội vàng cúi đầu, cố nén xuống nỗi sợ hãi cùng đau thương trong lòng. Người ta đều nói rằng Tổng giám đốc.

Trương vô cùng yêu vợ, thế nhưng cô ta vẫn không để ý tới. Theo cô ta, người đàn ông.

như thế này nhất định phải tìm một người phụ nữ có thể so sánh được với anh. Vậy nên cô ta liền cố gắng phát triển theo hướng này, nhưng chỉ chốc lát thì giấc mơ đã tan thành mây khói.

Trương Tấn Phong tuyên bố với mọi người rằng Võ Hạ Uyên chính là vảy ngược của anh, chạm vào thì anh sẽ tức giận.

Võ Hạ Uyên thấy thái độ của Trương Tấn Phong thì trong lòng thoải mái hơn một chút, lấy thực đơn và gọi một số món cháo thanh đạm, sau đó truyền thực đơn cho Phùng Bảo.

Đạt, có vẻ như cô đưa cho người khác thì họ cũng sẽ không dám nhận.

Vốn dĩ đám người ET đến nhà hàng để nghe Tổng giám đốc Trương sắp xếp nhiệm vụ tiếp theo, nhân tiện thư giãn, ai ngờ lại gặp phải cảnh tượng như vậy, người duy nhất không bị ảnh hưởng đến bữa ăn có lẽ chính là Trần Anh Thư.

Võ Hạ Uyên gạt bớt dầu cạn trong canh gà, múc một bát đưa cho Trương Tấn Phong, rồi lại hâm nóng cháo gạo kê, cuối cùng mới bắt đầu lột cua đồng. Cua đồng có tính hàn, vốn dĩ là Trương Tấn Phong không thể ăn thế nhưng Võ Hạ Uyên nếm thử thì thấy hương vị thật sự khá tốt, so với cô làm thì tốt hơn nhiều.

Nhìn thấy động tác của Võ Hạ Uyên, Trương Tấn Phong mừng mở cờ trong bụng liền ăn một chút.

Mọi người đều hiểu rõ đây chính là bề ngoài nói không muốn không muốn không muốn, nhưng thực ra thân thể lại rất thành thực cưng chiều lẫn nhau, đấy chính là đang ngược bọn ế mà.

ọ ” Võ Hạ Uyên nói xong liền lấy một tấm thẻ đen từ trong cặp ra đưa cho Phùng Bảo Đạt: “Lát nữa để Phùng Bảo Đạt đưa mọi người đi chơi một chuyến, ở đâu cũng được, tôi sẽ thanh toán.”

“Nhưng mà Tổng giám đốc Trương nói còn có chút nhiệm vụ…” Phùng Bảo Đạt ngập.

ngừng nói, mọi người cũng đã mơ hồ cảm thấy hưng phấn.

Võ Hạ Uyên mỉm cười dịu dàng: “Không có đâu, tôi sẽ đưa anh ấy đi, mọi người cứ yên tâm”

Phùng Bảo Đạt suýt chút nữa thì òa khóc: “Cảm ơn bà chủ!”