Cùng Nhân Dân Vũ Trụ Trồng Rau Nuôi Gà

Chương 275: Nt4



"Vùng đất điên viên" ra mắt năm thứ năm, "Chứng đứt gãy gien" đã hoàn toàn được kiểm soát, khắp Đế quốc không còn thú nhân nào lui về kỳ con non nữa.

Là đại công thần đứng sau tin tức này, "Vùng đất điền viên" vốn nên thành công vui về phía sau, trở thành ánh trăng sáng trong lòng người dân Đế quốc, vậy mà không ngờ nó lại có xu hướng càng ngày càng hot.

Hot thế nào ấy hả? Không ít người dân Đế quốc mê làm ruộng, không còn tâm trí đâu để làm việc mà học tập nữa, sinh hoạt ngoài thực tế đều tùy tiện đối phó cho xong, ở trong thế giới ảo lại tốn bao công sức để xây biệt thự.

Bạch Lê nghĩ, như vậy không được, sao mọi người không phân biệt được đâu chính đâu phụ vậy, rõ ràng là nên sống cuộc sống ngoài thực tế thật tốt, sau đó lại vào game thư giãn, hưởng thụ thời gian nhàn nhã.

Vì thế rất nhanh, chính phủ Đế quốc khẩn cấp tung ra "Hệ thống chống nghiện game thực tế ảo", đối tượng nhắm đến không chỉ có trẻ em trong độ tuổi vị thành niên của Đế quốc, mà ngay cả người đã trưởng thành cũng không thoát. Nhưng mà người sau so với người trước, các hạn chế vẫn được nới lỏng hơn chút chút.

Trẻ vị thành niên ở Đế quốc, mỗi ngày chỉ được chơi hai tiếng đồng hồ, ban ngày đi học đừng hòng nghĩ đến chuyện game gủng gì ở đây, đến buổi tối vào game chỉ có thể vội vã thu hoạch, gieo hạt, nhân 15, 20 phút cuối cùng để ăn uống thả cửa một hồi.

Vốn đã là năm thứ năm ra mắt, ngay cả người chơi lười biếng nhất thì cũng đã khai khẩn được ba, bốn trăm khối đất, kết quả bọn nhỏ chỉ trong một đêm lại trở lại trước thời kỳ giải phóng, muốn gieo hạt hết cho 100 khối đất cũng không đủ thời gian.

Người lớn thì đỡ hơn một chút, thời gian có thể chơi mỗi ngày là 12 tiếng, đảm bảo đủ để họ hoàn tất các công việc quan trọng, cũng miễn cưỡng đảm bảo thời gian để nghỉ ngơi.

Ngay sau khi hệ thống được đưa ra, tiếng kêu than ở Đế quốc có thể nói là dậy trời đất. Nhưng thái độ của chính phủ rất cương quyết, không cần biết mọi người xin xỏ kêu gào thế nào, quyết định này cũng không có bất cứ thay đổi nào.

Vì để thời gian vào game của mình không bị giảm bớt, mọi người chỉ có thể bóp mũi chấp nhận. Chờ sau khi thực hành một đoạn thời gian, cũng từ từ thành thói quen.

Sáng sớm hôm nay, Liễ Thần Vũ cùng người nhà chúc mừng sinh nhật 18 tuổi của mình xong thì không thể chờ thêm được nữa đăng nhập vào "Vùng đất điền viên". Hệ thống chống nghiện game của Đế quốc tính tuổi vị thành niên chính xác đến từng giây, trước đó, cậu ta đã dùng hết hai tiếng, nhưng thời gian vừa đến, cậu ta lại có thêm 10 tiếng vào game nữa.

A ha, từ giờ về sau, cậu ta chính là người nông dân trưởng thành cao quý rồi!

Ba giờ chiều, Liễu Thần Vũ, với ID [Ô đỏ] trên đỉnh đầu đi vào "Vùng đất điền viên", phát hiện trong trò chơi đang có mưa nhỏ.

Từ khi có hệ thống chống nghiện game, cậu ta rất ít khi gặp được ngày mưa trong trò chơi, lúc này cảm nhận từng hạt mưa bụi lành lạnh rơi xuống người thì không khỏi ngừng chân lại xem.

Mưa không lớn, nhưng lại dày hạt,đứng ngốc trong mưa một hồi là sẽ ướt áo. Xung quanh là một mảng sương mù bảng lảng, phong cảnh ở chỗ xa giống như được phủ lên một tấm lụa mỏng. Lúc này bầu không khí vô cùng tươi mát, còn có chút lành lạnh, hít sâu một hơi, có cảm giác như lá phổi được thanh lọc qua.

[Ô đỏ] ngẩng đầu hít sâu một hơi, hơi híp mắt lại thấy trên đầu như có ánh sáng màu vàng nhàn nhạt, không giống mưa mà trước đây cậu ta thấy, trắng xóa một mảnh.

"Chậc, quả nhiên vẫn là ở trong game tốt hơn, kiểu cảnh sắc như nào trong đây cũng có!" [Ô đỏ] tự lẩm bẩm một câu, lại ngẩng đầu lên chụp mấy tấm ảnh, cũng không để bầu trời màu cam này ở trong lòng.

Mưa vẫn rơi rả rích, nhưng dựa theo kinh nghiệm của cậu ta, cùng lắm nửa tiếng nữa là mưa sẽ tạnh. [Ô đỏ] lập tức hành động, lôi ra một cái sọt tre lớn từ trong góc nhà kho, còn mang theo cả một cái cuốc cán dài, nghĩ nghĩ, lại lấy cả nón treo trên tường xuống, trang bị đầy đủ cho bản thân xong mới chính thức ra ngoài.

Lúc tới được rừng cây nhỏ ở ngoài thôn, cậu ta gặp được những người khác trong thôn kết bạn đi tới từ đủ mọi hướng. Một thôn có 5 nghìn người, ở chung với nhau nhiều năm như vậy, tuy hồi lên đến cấp 50 có người chuyển đi thôn khác ở, nhưng những người ở lại kiểu gì cũng đã nhẵn mặt nhau.

Vì thế mọi người đều thân thiện lên tiếng chào hỏi.

"Ha ha ha, buổi chiều tốt lành, hôm nay đúng lúc trời đổ mưa, ẩm ướt thế này, trong rừng nhất định có rất nhiều nấm mới, đủ để chúng ta chia nhau hái ha!"

"Thoạt nhìn các anh em đều đến để hái nấm nhỉ, trang bị đầy đủ ghê ta. Cái sọt tre lớn kia nhìn là biết tự đan, tay nghề không tồi, không tồi đâu!"

"Tôi nhớ lần trước trời có mưa là từ tháng trước ấy nhỉ? Lúc đấy mưa đến nhanh mà tạnh cũng nhanh, mới kịp làm ẩm đất thì đã mưa tạnh gió ngừng, mặt trời lập tức ló ra, kết quả lần đó đến một cái nấm cũng không mọc, làm tôi thèm gần chết..."

"Hử? Tháng trước không có mưa à, chẳng lẽ là tôi nhớ nhầm? À... Tôi nhớ ra rồi, chắc là lúc đó tôi ngủ trong phòng, nên bỏ lỡ trận mưa tháng trước."

"Hử, cũng có thể lắm, hơn nữa trong trò chơi đổ mưa đổ tuyết đổ mưa đá gì đó, một năm thôn nào cũng gặp được mấy lần, gặp nhiều quá trên diễn đàn cũng không buồn nhắc đến nữa, đương nhiên sẽ không có người cố ý tới nhắc chúng ta, này hôm trước trời mua đấy, bỏ lỡ là bình thường."

"Ha ha, thật hy vọng có chuyện không bình thường xảy ra, để thôn chúng ta được nổi danh một lần..."

Người cuối cùng lên tiếng chính là [Ô đỏ], cậu ta vừa nói xong, đang định nge xem mọi người đáp lại thế nào, thì thấy người đi đằng trước đột nhiêng dừng lại.

"Ầy, sao mọi người không đi tiếp? Đi về phía trước thêm độ 10 mét là đến khu vựa mọc nhiều nấm nhất rồi... Ơ." [Ô đỏ] vừa nói vừa đẩy người chắn phía trước ra, chui lên, sau đó chính mình cũng ngẩn người theo.

Trước mặt mọi người là những cây xanh thẳng tắp, cao chót vót, dưới gốc đây phủ đầy lá rụng và đất bùn ẩm ướt, mang theo mùi đất ẩm ngai ngái rất nồng, nhưng không tính là khó ngửi.

Trước kia mỗi khi trời đổ mưa, bắt đầu từ chỗ này, giữa những kẽ hở của đám lá khô sẽ mọc lên những cây nấm nhỏ xinh, múp míp. Chúng nó đều có màu trắng xám, màu nâu vàng hay vàng nhạt tương đối đơn giản, thậm chí có cái còn trông như miếng gỗ mục, nhưng lại là đối tượng bị toàn dân đánh cướp.

Người trong thôn hái nấm nhiều lần, liền lưu truyền một cách nói, chính là "Nấm càng xấu, ăn càng ngon".

Nhưng hôm nay, những cụm nấm mọc trước mặt bọn họ lại hoàn toàn khác khác xa với ấn tượng trong quá khứ.

Có cái giống như được chạm khắc từ ngọc thạch, ngay cả bùn đất cũng không thể bám lên mình chúng nó; có cái lại có chóp nón màu đỏ tươi như một chiếc dù, bên trên như sợ quá đơn điệu, còn điểm thêm đốm trắng lấm tấm; có cái thoạt nhìn lại giống như một con sứa hồng, ngay cả chân nấm cũng là màu hồng nhạt.

Mấy cái đó thực ra trông vẫn còn tốt chán, gần chỗ đó còn có một đám nấm lớn, lớn lên trông y như người ngoài hành tinh.

Mọi người không hẹn mà đều há hốc mồm.

"Cái quái gì đây, là nấm à? Sao trông hình thù của chúng nó kỳ quái thế, liếc mắt một cái, tôi lập tức thấy được cây nấm màu cam hồng trông như sừng hươu, cùng cây nấm màu xanh tím trông như óc heo, trông có vẻ không được ngon cho lắm, chúng ta có hái nữa không?"

"Ái chà, có cái trông như huyền ảo như sao trời ý, màu dâu tây với chocolate trắng cả màu kiểu Morandi [1] nữa, tùy tiện nhìn chỗ nào cũng khiến tôi cảm thấy kinh ngạc bất ngờ! Tôi mắc kệ, tôi phải hái mấy cây về, kể cả có không ăn được thì vẫn có thể giữ lại làm kỷ niệm mà, đúng không?"

"Trời ạ, cái đám nấm này, phong cách hoàn toàn khác với trước đây, những người thích thể loại kinh dị chắc là mê lắm cho xem!"

"Ây ây ây, ai nói nấm này không ăn được? Có khi là chúng loại mới Lê Lê mới cập nhật thêm thì sao, nấu lên ăn sẽ càng thêm ngon miệng!"

Mấy năm gần đây, tuy "Vùng đất điền viên" không có lần nâng cấp lớn nào, nhưng cập nhất nhỏ thì cứ cách một khoảng thời gian lại có. Trừ cái này ra, Bạch Lê vẫn rất hứng thú với việc bỏ thêm chút gì đó vào game, như là đồ ăn đồ uống mới, kiểu dáng quần áo mới, nội thất mới, ngay cả cá biển, sau năm năm "Sửa cũ thêm mới" cũng đã có đến hơn một nghìn loại.

Cách đây không lâu, chủ để hot nhất trên diễn đàn chính là có người đi thuyền ra biển, vào lúc ánh trăng bao phủ mặt biển thì phát hiện có một con cá voi thật lớn, từ bên dưới nhảy lên, "Hát" với mặt trăng. Lúc đấy, những người chơi thích ra biển lập tức kích động, không biết phải làm sao mới tốt.

Quay trở lại nói về nấm.

Được nhắc nhở như vậy, người chơi cũng nhớ lại đủ các kiểu niềm vui bất ngờ mà mấy năm nay Bạch Lê mang đến cho mình, trên mặt không khỏi nở một nụ cười hạnh phúc đầy ngốc nghếch. Đúng vậy, Lê Lê vẫn luôn thêm thứ tốt vào trong game mà, lúc này có đủ các loại nấm màu sắc sặc sỡ mọc lên, hẳn cũng là một trong những "Thứ tốt" nhỉ?

Căn cứ vào niềm tin mãnh liệt với Bạch Lê và "Vùng đất điền viên", người chơi lập tức lao vào điên cuồng hái nấm, mãi đến khi nhìn khắp cánh rừng không còn một cây nấm lạ nào nữa, lần hái nấm này mới chính thức khép lại.

Mà chuyện giống như vậy, cũng xảy ra ở không ít thôn có mưa khác.

Có nấm trong tay, người chơi tự nhiên sẽ không giữ lại làm "Của để dành", có điều kiện thì trực tiếp bắc bếp trong sân nhà, đổ nước, cẩn thận rửa sạch chỗ nấm hái được, lại căn cứ theo sở thích của bản thân là cắt nấm lát hoặc khắc hoa, chờ nước sôi sẽ lập tức thả vào, đến lúc đó lại nêm nếm thêm một ít gia vị đơn giản là đã có một nồi canh nấm thơm ngon tươi mới rồi.

Mà người không có điều kiện thì cũng có cách riêng của mình, đơn giản nhất chính là cầm theo nấm mình mới hái được đi sang nhà hàng xóm bên cạnh, tôi có nguyên liệu anh có tay nghề, chúng ta chung nhau uống một ngụm canh nấm.

Canh nấm nấu xong, thơm thì đúng là thơm thật. Nhưng độc, cũng là độc thật.

Một chén canh nấm vào bụng, rất nhanh đã có người chơi dính chưởng.

Vẫn là người chơi mới thành niên hôm nay, [Ô đỏ], nick này là lúc mới vào game cậu ta lấy bừa, dù sao hồi đó nhiều người cùng lúc ào vào game như vậy, nick lại không được đặt trùng với nhau, tên hay đã sớm bị lấy sạch rồi, cậu ta cũng phải khó lắm mới giật được cái tên nghe ổn ổn này.

Hôm nay lúc nhìn đến đám nấm trong rừng, cậu ta nhất định chỉ hái mấy cây nấm giống với tên của mình, đều có mũ nấm màu đỏ, phần chân nấm màu trắng bên dưới còn bị cậu ta chê bôi với người bên cạnh, nói là vẫn thích nấm đỏ từ trên xuống dưới hơn.

Ực một phát uống hết bát canh nấm tán đỏ chân trắng, [Ô đỏ] giống như được truyền linh khí, thăng thành tiên vậy, cả người lắc lư, một lúc sau ngẩng đầu nhìn ông anh đang ngồi bên cạnh, hai mắt cậu ta trợn to, dáng vẻ không thể tin nổi.

"Anh, anh... Sao anh đột nhiên lại mọc ra ba cái đầu tám cái tay vậy... Ối, chân cũng thật dài, bước một bước là ra được đến cổng sân luôn..."

"Ợ, có đâu, rõ ràng anh đây vẫn đẹp trai như cũ! Nhóc ý, nhóc cạo đầu lúc nào thế hả, cái trán vừa sáng vừa bóng, trông y như cái bóng đèn vậy. Nhưng mà thực ra nhóc hợp kiểu tóc này phết đấy, trông mắt nhóc to hơn, môi hồng, mũi cao chót vót như một ngọn núi..."

Hai người hoàn toàn không tức giận khi nghe đối phương hình dung về mình, mà còn ngây ngô cười, đầu óc rõ ràng không tỉnh táo, sau khi nghe được tiếng gà kêu "Cục tác" thì cùng nhau quay đầu nhìn về phía ổ gà.

Trong mắt họ, con gà đang đứng trên nóc chuồng kia không phải con gà mái già trong trí nhớ, mà là một con vật chưa từng thấy qua bao giờ. Dáng vóc nó săn chắc, cao phải đến 2 mét, toàn thân được bao quanh bởi bộ lông bảy màu sặc sỡ, để lộ ra một đôi mắt thật lớn, nó chỉ có một chân, bám lên mái hiên biệt thự gà, bên sườn là một đôi cánh thật lớn, đầu cánh duỗi thẳng, sải cánh mỗi bên phải dài hơn 5 mét, phất một cái sợ là có thể tạo thành gió lốc được...

Hai người nhìn sinh vật kỳ quái kia, không những không thấy sợ hãi giật mình, trái lại còn thấy hưng phấn, nghiêng ngả lảo đảo tiến lên như muốn bắt lấy, trong miệng còn không ngừng la hét: "Tôi phát hiện ra thú cưng mới, tôi phải dùng tên của mình để đặt cho nó!"

Vì thế, cả cái sân rộng, rất nhanh đã bị hai người một gà làm cho gà bay chó sủa.

Gà mái già vô tội: Đời này, ta chưa từng thấy cạn lời như vậy!

Mà chuyện tương tự như vậy, cũng xảy ra trong nhà không ít người chơi đã ăn nấm, uống canh nấm...

Chờ Bạch Lê online, nhưng người chơi đáng thương này đã thoát khỏi trạng thái "Ngộ độc nấm" kéo dài một tiếng đồng hồ, một bên bàng hoàng, một bên lại tự hào chia sẻ cho những người chơi không kịp tham dự sự kiện này ảnh chụp mà không hiểu sao mình lại chụp được trong lúc bản thân trúng độc.

Hình ảnh chụp lại là hình ảnh trong mắt người chơi, nên kẻ tới sau cũng may mắn thấy được thế giới trong mắt người ngộ độc nấm.

Người xem tấm tắc bảo lạ, trên mặt lộ vẻ hâm mộ.

Bạch Lê:?

Hình như mình đến muộn rồi, mà hình như là hoàn toàn không cần mình tới nhỉ?

Lúc sau, Bạch Lê dò hỏi những người chơi có mặt lúc đó, từ trong miệng họ biết được chi tiết "Bầu trời màu cam" này, không hiểu sao lại liên tưởng đến BUG "Ăn nhiều béo nhiều, ăn ít béo ít" mấy năm trước, trong lòng có loại dự cảm mãnh liệt, đây hẳn cũng là một BUG.

Hậu quả của BUG là những người chơi ăn nấm, sẽ rơi vào trạng thái ngộ độc nấm kéo dài trong vòng một tiếng đồng hồ. Lúc bị ngộ độc, thế giới trong mắt người chơi sẽ có phong cách rất kỳ lạ, không phải kiểu người bình thường có thể tưởng tượng ra được. Sau khi trạng thái ngộ độc chấm dứt, vẫn sẽ có triệu chứng ăn không ngon, cả người uể oải trong một thời gian ngắn nữa.

Sau đó cậu lại quan sát tình huống đổ mưa trong trò chơi thêm vài lần, trong rừng không thấy mọc ra những loại nấm màu sắc kỳ dị, hình thù quái lạ đó nữa mới xem như yên lòng.

Kế tiếp, chính là cập nhật trọn bộ bách khoa toàn thư về các loại nấm lên trò chơi, để người chơi xem xong học thuộc, không cần cái gì cũng bỏ vào miệng ăn...

Tin nhiệm cậu là chuyện tốt, nhưng có đôi khi, chính bản thân cậu cũng không thể dự đoán được trong game lại có những BUG dị như vậy.

Này vẫn chưa hết, NPC nhóc nghịch ngợm kế nghiệp chức "Đại sứ tuyên truyền phòng cháu chữa cháy" của ông ngoại mình, trở thành đại sứ tuyên truyền thứ hai, mỗi ngày đều ở trong thôn hát vè.

"Mũ đỏ, chân trắng, ăn xong nằm ván. Nằm ván ngủ quan tài, mang vào núi chôn..."*

*Tôi chém đấy, chứ tôi dốt khoản thơ ca này lắm. Gốc đây: 红伞伞, 白杆杆, 吃完一起躺板板. 躺板板, 睡棺棺, 然后一起埋山山 (Hồng dù dù, bạch côn côn, ăn xong cùng nhau nằm bản bản. Nằm bản bản, ngủ quan quan, sau đó cùng nhau chôn sơn sơn)

Một bài vè kinh dị như vậy, "Vùng đất điền viên" tồn tại bao lâu, nó cứ thế lưu truyền bấy lâu, giai điệu rất có tính tẩy não, trở thành bóng ba trong lòng người dân Đế quốc, từ đứa trẻ ba tuổi đến người già mấy trăm tuổi, vứt cũng không vứt được.

_______________________

[1] Bảng phối màu Morandi được đặt theo tên của người họa sĩ nổi tiếng Giorgio Morandi (Italy). Loại màu này không phải là màu, mà là một thuật ngữ đại diện cho một số màu rất tiên tiến, như một số màu hồng anh đào, xanh con công và vàng chanh. Hiệu ứng của việc kết hợp những tông màu trong thiết kế có thể làm cho ngôi nhà của bạn trở nên vô cùng đơn giản mà cũng không kém sự sang trọng.

Cái nấm được tả như gỗ mục mà ăn ngon tôi đoán là nấm truffle

Cái nấm đỏ có độc kia nó là nấm tán giết ruồi. nấm tán giết ruồi là một loại nấm lớn với lá tia màu trắng, thường là với mũ nấm đỏ với các đốm trắng, và là một trong những loài dễ nhận biết nhất và được biết đến rộng rãi trong văn hóa dân gian.

Mặc dù nhìn chung nó được coi là loài nấm độc, nhưng các ca tử vong do ăn loài nấm này là rất hiếm, và sau khi luộc sơ để giảm độc tính và phân hủy các chất hướng thần thì nó có thể được tiêu thụ như là một loại thực phẩm trong một số khu vực ở châu Âu, châu Á và Bắc Mỹ. Amanita muscaria ngày nay nổi tiếng với tính chất gây ảo giác của nó, với thành phần hướng thần chính của nó là các hợp chất của axit ibotenic và muscimol. Nó được các dân tộc Xibia sử dụng làm chất gây say và thuốc truyền cảm hứng, có ý nghĩa tôn giáo trong các nền văn hóa này. Hiện đã có nhiều đồn đoán về việc sử dụng truyền thống của nấm này là để làm say ở những nơi khác bên ngoài Sibia, như Trung Đông, Scandinavia, Bắc Mỹ hay đại lục Á Âu, tuy nhiên truyền thống như vậy ít được ghi chép kỹ trong các tài liệu.