Cực Phẩm Đại Thiếu

Chương 517: “Tách.”



Lâm Thiên đang nhìn Vô Cực Hoàn trong tay.

Vô Cực Hoàn này có phần giống với Khư Bệnh Đan.

Lúc trước khi Lâm Thiên ở Kim Đô, có thể nhận được sự giúp đỡ của Lý Trạch Lương, nguyên nhân quan trọng nhất chính là bởi vì anh đã dùng Khư Bệnh Đan chưa khỏi căn bệnh nan y trên người Lý Trạch Lương.

Viên Vô Cực Hoàn này không thể chữa được các bệnh nan y, nhưng sau khi sử dụng thì các bệnh bình thường khác đều có thể trị khỏi, hơn nữa còn có thể nâng cao thể chất của người bình thường.

Cho nên có thể nói Vô Cực Hoàn này là phiên bản giảm bớt của Khư Bệnh Đan.

Viên Vô Cực Hoàn này hoàn toàn không có tác dụng gì với các tu sĩ, bởi vì thế chất của các tu sĩ đều vô cùng tốt.

Thứ đồ này không có tác dụng gì với Lâm Thiên, Lâm Thiên luyện ra nó, hoàn toàn là để tập luyện thuật luyện đan mà thôi.

Nhưng đối với người bình thường mà nói, viên Vô Cực Hoàn này tuyệt đối được xem là thần dược.

“Nếu lấy viên Vô Cực Hoàn này ra bán, nhất định có thể bán được với giá đắt, nếu có thể sản xuất được số lượng lớn, vậy nhất định là một con đường phát tài.” Lâm Thiên không khỏi nghĩ tới.

Dựa vào công hiệu của viên Vô Cực Hoàn này, nếu như anh đóng gói bán như thuốc, có thể tưởng tượng được, tuyệt đối sẽ gây nên một chấn động.

Dù sao nó cũng được gọi là hiệu ứng thuốc biến chất, nó ở đó.

Nếu có thể sản xuất được viên Vô Cực Hoàn này với số lượng lớn, có thể tưởng tượng tuyệt đối sẽ gây chấn động thế giới, thậm chí còn khuynh đảo toàn bộ ngành dược phẩm, Lâm Thiên cũng tuyệt đối có thể trở thành tỷ phú.

Nhưng đáng tiếc, mỗi lần luyện chế một viên đan dược, Lâm Thiên đều phải tự thân ra tay, tiêu phí không ít thời gian và tinh lực, không thể sản xuất được số lượng lớn, chỉ có thể luyện chế được số lượng nhỏ.

“Ding doong.”

“Anh ơi, chuyển phát nhanh của anh đến rồi.”

Tiếng chuông cửa đột nhiên vang lên, đồng thời ở ngoài cửa truyền đến một tiếng nói.

“Chuyển phát nhanh? Tôi có đặt hàng gì đâu?” Lâm Thiên nhíu mày. Hơn nữa bây giờ là chín giờ tối, muộn thế này rồi mà còn giao hàng sao?

Sau đó, Lâm Thiên đứng dậy, cảnh giác đi về phía cửa.

Ở cửa biệt thự có lắp camera, có thể nhìn thấy người bên ngoài trên màn hình ở cửa, quả thật là một nhân viên chuyển phát nhanh mặc đồng phục chuyển phát nhanh.

Vì vậy Lâm Thiên mở cửa ra.

Sau khi mở cửa.

“Anh là anh Lâm Thiên đúng không?” Nhân viên chuyển phát nhanh nhìn Lâm Thiên.

“Mày là sát thủ đúng không?” Lâm Thiên cười lạnh nhìn anh ta.

Sau khi nhân viên chuyển phát nhanh nghe thấy vậy thì sắc mặt thay đổi, đồng thời nhanh chóng lấy khẩu súng dưới hộp chuyển phát nhanh ra.

“Rắc.”

Nhưng tốc độ của Lâm Thiên nhanh như thế nào? Trước khi cánh tay của sát thủ giơ lên, Lâm Thiên đã nắm lấy cổ tay anh ta.

Sau đó, Lâm Thiên bẻ ngược tay sát thủ lại, hướng họng súng trong tay anh ta về đầu anh ta.

Sắc mặt sát thủ tràn đầy kinh sợ, anh ta phát hiện sức lực của Lâm Thiên mạnh kinh người, tay anh ta sau khi bị Lâm Thiên vặn thì không thể phản kháng được chút nào cả.



“Nói đi, ai cử mày đến đây.” Lâm Thiên dùng súng của anh ta hướng về trán anh ta.

“Đừng giết tôi. Tôi nói, tôi nói. Là Chu Tuấn cử tôi đến đây.” Sát thủ vội vàng nói.

“Tốt, vậy mày đi chết đi.”

Sau khi Lâm Thiên nói xong, trực tiếp bóp cò.

“Tách.”

Một âm thanh nhẹ nhàng vang lên, viên đạn trực tiếp găm vào đầu sát thủ, sát thủ trực tiếp ngã xuống đất chết tươi.

Những sát thủ này không biết trên tay đã vấn bẩn bao nhiêu sinh mạng, đương nhiên Lâm Thiên không hề có một chút nào thương xót với bọn chúng.

Sau đó, Lâm Thiên chĩa súng về phía bồn hoa trong vườn.

“Ra đi, tao biết mày đang ở đó.” Lâm Thiên dùng súng chỉ về phía bồn hoa.

Lâm Thiên là một tu sĩ của Hư Đan Cảnh, cả người đều tiến hành biến chất, cho dù là thị lực, thính lực, cảm ứng lực, đều mạnh hơn rất nhiều so với người bình thường.

Vừa nãy Lâm Thiên đã cảm thấy ở bồn hoa có động tĩnh, mặc dù động tĩnh vô cùng nhỏ, nhưng cũng không thoát được thích lực và độ nhạy của Lâm Thiên.

Sau đó, một người đàn ông mặc áo đen chậm rãi đứng dậy, hai tay anh ta để trên đỉnh đầu, làm ra động tác đầu hàng.

“Anh... sao anh lại phát hiện ra tôi?” Sát thủ áo đen vô cùng khó hiểu nhìn Lâm Thiên.

Sát thủ áo đen tự hỏi, anh ta vô cùng cẩn thận trốn trong bồn hoa, hoàn toàn không thể phát hiện được anh ta.

Sát thủ áo đen vừa nhìn thấy sát thủ giả làm chuyển phát nhanh bị giết, anh ta vốn định đợi khi Lâm Thiên quay người bước vào trong biệt thự thì anh ta sẽ nhảy ra khỏi bồn hoa. Sau đó bắn vào sau lưng Lâm Thiên, giết chết Lâm Thiên, kế hoạch của anh ta rất hoàn hảo.

Chỉ là anh ta có nằm mơ cũng không ngờ, vậy mà Lâm Thiên đã phát hiện ra anh ta từ lâu rồi.

“Tha... tha cho tôi đi.” Sát thủ áo đen thấy Lâm Thiên chĩa súng về phía anh ta thì sợ hãi cầu xin tha mạng.

“Nếu tao không có năng lực đối phó với bọn mày thì bọn mày có tha cho tao không?” Lâm Thiên cười chế nhạo.

Có thể tưởng tượng ra, nếu Lâm Thiên không phải tu sĩ, bọn họ đã sớm giết Lâm Thiên rồi, bọn họ tuyệt đối sẽ không thương hại cho Lâm Thiên, càng không nương tay với Lâm Thiên.

Sau khi Lâm Thiên nói xong, trực tiếp bóp cò.

“Tách.”

Viên đạn ngăm đúng vào ấn đường sát thủ áo đen, sát thủ ngã xuống đất.

Lâm Thiên nhìn bọn họ, lạnh giọng nói: “Tên Chu Tuấn này thật sự phiền phức mà.”

Lúc trước mới cử một tay súng đến giết Lâm Thiên, bây giờ lại cử hai người đến, điều này khiến Lưu Thân rất tức giận.

Đợi sau khi Lâm Thiên có căn cơ ở Hà Nội, người đầu tiên anh giết chính là tên Chu Tuấn này.

Sau đó, Lâm Thiên làm theo đúng cách, dùng Hóa Thi Hoàn xử lý hai thi thể xác thủ này, đỡ để lại phiền phức không đáng có.

Sau khi xử lý xong, Lâm Thiên mới bắt đầu nghỉ ngơi, mấy ngày nay lăn lộn để luyện đan, bây giờ cuối cùng cũng có thể ngủ một giấc rồi.

Chín giờ sáng hôm sau, khu nghỉ dưỡng Thanh Nhàn.



Khu nghỉ dưỡng Thanh Nhàn được xây dựng dưới Thanh Nhàn Hà Nội, kề non cận nước, diện tích rộng lớn, được mệnh danh là khách sạn siêu sang “sáu sao”, nó giống như một vườn hoa khổng lồ, chỗ nào cũng rực rỡ lộng lẫy, bên trong có bốn hồ bơi, còn có các cơ sở giải trí như nhà hát opera, sân ngôn, trường đua....

Ở Hà Nội, khu nghỉ dưỡng Thanh Nhàn rất nổi tiếng, có thể tiêu tiền ở đây là ước mơ của vô số người Hà Nội.

kngtn được xây dựng bởi nhà họ Chu, một trong tám gia tộc lớn ở Hà Nội, dù sao thì tám gia tộc lớn hầu như đã thâm nhập vào mọi ngành ở Hà Nội, những nơi kiếm được tiền dường như đều có hình ảnh của tám gia tộc lớn.

Ở bãi đậu xe của lối vào khu nghỉ dưỡng Thanh Nhàn tràn đầy những con xe sang, Rolls Royce, Aston Martin, phiên bản mui Nam Cung của Bugatti Veyron, cũng có những con xe thể thao màu vàng được tủy chỉnh theo ý riêng, và cả những con Bentley tùy chỉnh.

Cả bãi đậu xe đều đầy xe sang.

Giá của mỗi con xe này đều khiến người khác kinh sợ, càng huống hồ còn đậu một chỗ với nhau?

Khi Lâm Thiên ở Kim Đô, cũng chưa từng nhìn thấy đội xe sang thế này.

Hơn nữa biển số xe của bọn họ cũng vô cùng trâu bò, chẳng hạn như số 8888, 3333, 1111. Đều lần lượt xuất hiện ở đây.

Những người bước xuống những chiếc xe này đều là những nhân vật và các cậu chủ nổi tiếng ở Hà Nội.

Bọn họ đều đến để tham gia tiệc rượu do Bạch Vân Các tổ chức.

Lâm Thiên ngồi trong một chiếc xe thương mại Mercedes-Benz của công ty, nếu so với những con xe này thì hoàn toàn là rác rưởi.

Bãi đậu xe của khu nghỉ dưỡng Thanh Nhàn.

Sau khi Lâm Thiên và Tô Bảo Nhi đậu xe xong, thì trực tiếp đi tới công khu nghỉ dưỡng.

“Không biết hôm này có đụng phải người của gia tộc Nam Cung không.” Lâm Thiên lẩm bẩm.

Lúc trước Lâm Thiên nghe Lưu Thân nói, gia tộc Nam Cung cũng sẽ đến tham gia tiệc rượu này.

Mặc dù Lâm Thiên tự hỏi, mình và gia tộc Nam Cung hoàn toàn không hề dây mơ rễ má gì với nhau, cũng không quen biết.

Tuy nhiên, hai lần liên tiếp trước đó, Lâm Thiên gặp phiền phức ở Hà Nội, đều có người âm thầm giúp đỡ Lâm Thiên.

Hơn nữa sau khi Lâm Thiên suy xét, người giúp đỡ đều chỉ về hướng gia tộc Nam Cung.

Nếu hôm nay gặp người của gia tộc Nam Cung, Lâm Thiên thật sự rất muốn hỏi về chuyện này.

“Cổng của khi nghỉ dưỡng này thật sự rất rộng.” Tô Bảo Nhi không nhịn được cảm thán một tiếng.

Cửa của khu nghỉ dưỡng nguy nga lộng lẫy, vô cùng khí phái.

“Tô Bảo Nhi em thích phong cách này sao? Đợi qua mấy ngày nữa, anh trực tiếp mua một mảnh đấy ngoài ngoại ô, xây một trang viên lớn, bảo đảm cái cổng ở đó sẽ lớn hơn cái cổng này gấp mười lần.” Lâm Thiên nói.

“Lâm Thiên, anh đừng có để làm em hài lòng mà xây một trang viên như vậy. Ít nhất cũng phải tốn hơn mười mấy nghìn tỷ, thậm chí còn nhiều hơn, cho dù anh có muốn làm, em cũng sẽ không để anh lãng phí thế đâu.” Tô Bảo Nhi nghiêm túc nói.

Mặc dù Lâm Thiên có tổng tài sản hơn một trăm năm mươi nghìn tỷ, trước đây Lâm Thiên cảm thấy rất nhiều.

Nhưng sau khi đến Hà Nội, Lâm Thiên càng ngày càng phát hiện, tổng tài sản hơn một trăm năm mươi nghìn tỷ cũng chẳng là gì cả, e rằng còn không đủ để xây một trang viên.

Nói thật, gần đây Lâm Thiên đã tiêu rất nhiều tiền, điều động toàn bộ số tiền còn lại, có thể chỉ tầm ba mươi năm nghìn tỷ.

Hơn nữa có một phần tiền nhất định phải giữ lại để vận chuyển và điều chuyển hàng ngày cho tập đoàn Tỉnh Xuyên, tập đoàn Vân Thiên, số tiền có thể dùng càng ít hơn.

Mặc dù vừa nãy Lâm Thiên có nói xây trang viên, nhưng suy nghĩ kỹ, e rằng thật sự tạm thời không có tài chính để làm cái này.