Cực Phẩm Đại Thiếu

Chương 116: Quyền Tiền





“Người tốt như vậy, Huyền Anh em có thể làm bạn với .người đó trước, nói không chừng còn có thể phát triển thành người yêu, người có tấm lòng tốt như vậy, bây giờ ít tới mức đáng thương, bình thường muốn tìm đều rất khó tìm được.” Mai Tường Vân cười nói.

“Chị Vân, chị đừng đùa em nữa mà” Chung Huyền Anh đỏ mặt nói.

“Được rồi, chị không đùa em nữa, Huyền Anh, em đã mượn tiền của người khác, thì nhanh đi trả cho người ta, không thể để người tốt bụng này cho rằng chúng ta là kẻ lừa đảo được" Mai Tường Vân đưa hai mươi tám triệu cho Chung Huyền Anh, nói.

“Vâng để em đưa đi trả.” Chung Huyền Anh gật đầu, sau đó chạy ra ngoài.

“Nhớ rõ nói cảm ơn với người ta.” Mai Tường Vân kêu to với bóng lưng Chung Huyền Anh.

Nếu Mai Tường Vân biết được, người tốt bụng mà Chung Huyền Anh nói là Lâm Thiên, không biết cô ấy sẽ có cảm nghĩ gì.

Cửa bệnh viện.

Chung Huyền Anh tươi cười đi tới trước mặt Lâm Thiên.

“Vừa rồi thật sự cảm ơn anh, bạn tôi đã đưa tiền tới rồi, đây là số tiền tôi mượn anh, bây giờ đã đủ để trả.

Chung Huyền Anh đưa tiền cho Lâm Thiên.

Lâm Thiên nhận lấy tiền, sau đó cười nói: “Xem ra tôi không bị lừa gạt “Anh thật sự là một người tốt, xã hội hiện giờ, người tâm tính thiện lương còn có tinh thần trọng nghĩa như anh, thật sự không còn nhiều lắm" Trên mặt Chung Huyền Anh tràn ngập nụ cười rực rỡ.

“Đúng rồi, người sinh bệnh là con cô sao?” Lâm Thiên mở miệng hỏi.

Lâm Thiên thấy cô gái này vô cùng trẻ tuổi, không giống người đã có con rồi.

“Anh à, tôi...!Tôi ngay cả bạn trai đều không có, sao có thể có con được, tôi là tình nguyện viên ở cô nhi viện, đứa bé bị bệnh là đứa bé ở cô nhi viện.” Chung Huyền Anh lúng túng nói.


“Cô là tình nguyện viên ở cô nhi viện sao?” Lâm Thiên ngẩn ra.

Lúc Lâm Thiên biết tin này, trong lòng có chút rung động, cô gái này vì một đứa bé không có bất cứ huyết thống gì, có thể quỳ xuống cầu xin người ta ở cửa bệnh viện.

Trong giây phút này, bỗng nhiên Lâm Thiên cảm thấy tuy dáng người bé gái này nhỏ xinh, nhưng cô ấy thật vĩ đại.

“Cô tên là Chung Huyền Anh đúng không, cô rất giỏi đấy
Lâm Thiên vừa nói, vừa cầm chứng minh thư của Chung Huyền Anh, trả lại cho cô ấy.

“Anh quá khen rồi, thực ra tôi cũng không làm được gì cho bọn nhỏ” Chung Huyền Anh cười nói.

“Đúng rồi, cô có thể cho tôi phương thức liên lạc với cô được không?” Lâm Thiên hỏi.

“Đương...!Đương nhiên!” Chung Huyền Anh cười gật đâu.

Ngay sau đó, Chung Huyền Anh lấy một tấm danh thiếp trong túi mình ra.

“Đây là danh thiếp của cô nhi viện chúng tôi, phía trên có số điện thoại của tôi.” Chung Huyền Anh đưa danh thiếp cho Lâm Thiên.

“Tôi còn chuyện phải làm, tôi đi về trước đây.

Sau khi Chung Huyền Anh chào tạm biệt, cô ấy lập tức xoay người đi về phía bệnh viện.

Lâm Thiên nhìn bóng lưng Chung Huyền Anh, lẩm bẩm nói: “Có thể dành thanh xuân của mình, không ràng buộc gì kính dâng cho cô nhi viện, đúng là một cô gái thật tuyệt.

“Cậu Lâm.”
Bỗng nhiên Thạch Hàn xuất hiện bên cạnh Lâm Thiên.

“Mẹ kiếp, anh làm tôi sợ muốn chết.” Lâm Thiên nhìn Thạch Hàn.

“Cậu Lâm, có thể giúp cô nhi viện này không?” Thạch Hàn mở miệng nói.

Lâm Thiên ngớ ra, đây tuyệt đối là lần đầu tiên Thạch
Hàn mở miệng cầu xin Lâm Thiên.

Lúc này Lâm Thiên mới nghĩ tới, Thạch Hàn cũng từng lớn lên ở cô nhi viện, anh ta từng trải qua cuộc sống đó, cho nên muốn Lâm Thiên giúp cô nhi viện này, giúp những đứa bé từng như anh ta.

Ngay sau đó, Lâm Thiên cười gật đầu: “Đương nhiên không thành vấn đề.

Ngày mai chúng ta sẽ đến đó.

Sáng ngày hôm sau.

Lâm Thiên gọi điện thoại cho Chung Huyền Anh trước, bày tỏ với cô ấy, mình muốn đến cô nhi viện thăm bọn nhỏ.

Cô nhi viện Thanh Sơn.

Lúc này Mai Tường Vân cũng ở trong cô nhi viện.

“Huyền Anh, là điện thoại của ai thế, xem em vui chưa kìa.” Mai Tường Vân nói.

“Là người tốt bụng ngày hôm qua, anh ấy nói sáng nay sẽ tới cô nhi viện thăm bọn nhỏ." Chung Huyền Anh cười nói.

“Anh ta tới mà em vui chưa kìa? Không phải là em thích anh ta rồi đấy chứ?” Mai Tường Vân che miệng cười nói.


“Chị Vân, chị đừng trêu chọc em nữa.

Chung Huyền
Anh đỏ mặt.

“Được rồi được rồi, nếu người tốt kia sắp tới, đúng lúc chị cũng muốn xem một chút, rốt cuộc là người tốt này trông như thế nào, chị cũng phải cảm ơn anh ta chuyện hôm qua nữa." Mai Tường Vân nói.

“Dạ Chung Huyền Anh gật đầu.

Đúng lúc này, di động của Mai Tường Vân vang lên.

“Alo, cục trưởng Lâm.

“Cái gì? Được! Tôi đã biết, tôi sẽ lập tức về ngay.

Mai Tường Vân nói với điện thoại di động.

Sau khi cúp điện thoại, “Huyền Anh, trong cục cảnh sát có việc gấp cần xử lý, chị phải trở về, chỉ sợ hôm nay không có cơ hội gặp người tốt kia rồi.

Lần sau có cơ hội lại gặp anh ta." Mai Tường Vân nói với Chung Huyền Anh.

“Chị Vân, chị đi làm việc của mình đi.” Chung Huyền Anh gật đầu.

Cửa cô nhi viện Thanh Sơn.

Hôm nay Lâm Thiên không lái chiếc xe Lamborghini, mà lái một chiếc xe thương vụ của công ty, nếu tới cô nhi viện làm chuyện tốt, Lâm Thiên nghĩ phải khiêm tốn một xíu.

Trên xe, Lâm Thiên mới đỗ xe xong thì thấy một bóng dáng quen thuộc, đi từ trong cô nhi viện ra.

“Là cô ấy! Mai Tường Vân?”
Người đang đi từ trong cô nhi viện ra, đúng là Mai
Tường Vân.

"Sao cô ấy có thể đi từ trong cô nhi viện ra?” Lâm
Thiên vô cùng kinh ngạc.

Mai Tường Vân đi qua xe của Lâm Thiên, nhưng cửa kính xe có dán tấm che, cộng thêm Mai Tường Vân đi rất vội, tất nhiên là không thấy được Lâm Thiên ở trong xe.

Mai Tường Vân đi thẳng tới một chiếc xe cảnh sát bên cạnh, sau đó mở cửa xe cảnh sát nhanh chóng rời đi.

Sau khi Mai Tường Vân rời đi, Lâm Thiên mới dẫn Thạch Hàn xuống xe, sau đó đi vào trong cô nhi viện.

Cô nhi viện rất cũ, các loại thiết bị đã cũ lắm rồi, xem ra cô nhi viện này có lịch sử rất lâu năm.

“Quá cũ, chỉ sợ rất nhiều thiết bị đã không thể sử dụng.

Thật sự là nền tân trang lên rồi.” “Cậu Thiên, cô nhi viện này rất nghèo, có thể duy trì chi tiêu hàng ngày đã là tốt lắm rồi, căn bản không có khả năng sửa lại." Thạch Hàn nói.

Thạch Hàn lớn lên ở cô nhi viện, rõ ràng anh ta hiểu biết rất rõ về cô nhi viện.

Lâm Thiên gật đầu, bày tỏ đã hiểu, ví dụ như ngày hôm qua, cô nhi viện ngay cả hai mươi tám triệu cũng không lấy ra được, còn phải công khai xin giúp đỡ.

Lúc Lâm Thiên đi tới tầng chính, Chung Huyền Anh và một bà cụ tóc hoa râm đã đứng trước tòa nhà, rõ ràng là đang đợi Lâm Thiên.

“Anh Lâm, anh tới rồi.” Chung Huyền Anh vội vàng tiến lên nghênh đón Lâm Thiên.


Bà cụ ở bên cạnh cũng tươi cười nói: “Xin chào cậu Lâm, tôi là viện trưởng của cô nhi viện Thanh Sơn, tôi đại diện cho cô nhi viện Thanh Sơn hoan nghênh cậu.

Chuyện ngày hôm qua tôi nghe Huyền Anh nói rồi, cảm ơn sự trợ giúp của cậu” “Chào viện trưởng.” Lâm Thiên tiến lên nắm chặt lấy tay bà cụ viện trưởng.

“Đúng rồi, giới thiệu với mọi người một chút, vị này là bạn của tôi, Thạch Hàn.” Lâm Thiên chỉ Thạch Hàn.

“Chào viện trưởng, chào cô Chung” Thạch Hàn tiến lên chào hỏi.

“Anh Thạch Hàn, xin chào.” Hai người chào hỏi Thạch
Hàn, tuy bọn họ cảm thấy cái tên Thạch Hàn này rất kỳ lạ.

“Viện trưởng, cô Chung Huyền Anh, hôm nay chúng tôi tới đây, chủ yếu là muốn quyền tiền cho cô nhi viện.

Lâm
Thiên nói.

“Đây là chi phiếu mười bảy tỷ năm trăm triệu, là tấm lòng của tôi và Thạch Hàn.

Ngay sau đó, Lâm Thiên lấy một tờ chi phiếu đã chuẩn bị ra xong, đưa cho Chung Huyền Anh.

“Mười bảy...!Mười bảy tỷ năm trăm triệu?
Viện trưởng và Chung Huyền Anh nghe thấy con số này, trên gương mặt đều lộ ra vẻ khiếp sợ.

Số tiền này đối với bọn họ mà nói, tuyệt đối là con số vô cùng kinh người, cô nhi viện bọn họ, bình thường tiếp nhận không ít quyền tiền, ít thì mấy triệu nhiều thì mấy chục triệu.

Nhưng số tiền mấy chục tỷ này, tuyệt đối chưa bao giờ có.

“Anh Lâm, số tiền này...!Số tiền này quá nhiều rồi.” Chung Huyền Anh khiếp sợ nói.

“Chung Huyền Anh, đây là tôi quyền cho cô nhi viện, không phải cho cá nhân cô, cô không có quyền từ chối.

Lâm Thiên cười nói.

Sau khi nói xong, Lâm Thiên trực tiếp nhét chi phiếu vào tay Chung Huyền Anh.

“Vậy...!Vậy tôi thay bọn nhỏ cảm ơn anh.” Chung Huyền
Anh cúi đầu thật sâu với Lâm Thiên.

“Tôi cũng đại biểu cho bọn nhỏ, cảm ơn cậu Lâm, không giấu gì cậu Lâm, hiện giờ tài chính của cô nhi viện chúng tôi rất túng thiếu, thậm chí còn không có tiền cho bọn nhỏ khám bệnh, khoản tiền này đối với cô nhi viện chúng tôi mà nói, tuyệt đối là rất kịp thời.

Viện trưởng kích động tới mức hai tay đều run rẩy.

“Đúng vậy, nhiều tiền như vậy, đối với cô nhi viện chúng tôi mà nói, quả thực quá quan trọng, anh Lâm, anh Thạch Hàn, hai người các anh thật sự là....!Thật sự làm chuyện rất tốt." Chung Huyền Anh kích động tới mức khóc lên.

Bởi vì Chung Huyền Anh biết rất rõ, tầm quan trọng của khoản tiền này đối với cô nhi viện bọn họ..